Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Hỏa Luyện Thiết Giáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít răng rắc của những vảy sắt giáp sống dưới lớp áo cận vệ báo hiệu một cơn bạo tấy tà khí sắp sửa bùng nổ ngay trước mặt Thái Hậu Thượng Quan Lệ.


Trong bóng tối ngột ngạt phía sau bức rèm lụa dày màu huyết dụ của tẩm cung Vạn Thọ, Trần Nam đang quỳ một gối, toàn thân run rẩy dữ dội. Cơn đau từ mảng da cổ bị hoại tử do móng tay độc của Cơ Nhã truyền dẫn vẫn đang hành hạ anh, rỉ ra từng dòng máu đen hôi thối. Thực quản của anh, vốn bị bỏng rát nghiêm trọng sau thử thách nuốt Thiết Sa Khoáng nóng chảy, giờ đây khô khốc và mất đi hoàn toàn vị giác. Mỗi hơi thở hít vào giống như một luồng cát nóng chà xát lên phế quản, bỏng rát và câm lặng. Thế nhưng, nỗi đau đớn từ vết hoại tử ấy nhanh chóng bị đè bẹp bởi một sự tàn phá kinh hoàng hơn: bầy huyết cổ trùng của Ngô Ma đang bám chặt vào bả vai anh, cắm những chiếc vòi hút máu sắc nhọn xuyên qua kẽ hở của vảy sắt rỉ sét, điên cuồng hút lấy huyết dịch Thiết Huyết tinh thuần.


Huyết Long Giáp bị kích ứng bởi tà khí của cổ trùng, bắt đầu tự động bộc phát sự oán giận ngàn năm. Những gai sắt sống ký sinh trên vai anh dựng ngược lên, cắm sâu thêm ba phân vào xương bả vai để hút máu ngược lại nhằm tích lũy năng lượng phản chấn. Hai luồng tà khí – một từ cổ trùng hút máu ngoài sáng, một từ giáp cổ bạo tấy trong tối – đang biến cơ thể Trần Nam thành một bãi chiến trường tàn khốc.


Ngoài đại điện, Thái Hậu Thượng Quan Lệ vẫn ngồi uy nghiêm trên phượng tọa, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua làn sương mù màu đen nhạt do Ngô Ma thả ra. Gã Huyết Cổ sư gầy trơ xương cười sằng sặc, đôi bàn tay khẳng khiu như cành củi khô khẽ rung nhẹ chiếc bình gốm bên hông: "Thái Hậu, huyết cổ trùng của thần đã ngửi thấy mùi tà khí thần khí rỉ sét. Chúng đang tập trung rất đông xung quanh bức rèm lụa sau ngai vàng."


Hoàng đế trẻ Lý Hiên ngồi trên ngai vàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Hắn biết rõ kẻ thế thân đẫm máu của mình đang chịu đựng đau đớn tột cùng ngay sau lưng. Nếu Trần Nam gục ngã hoặc bộc phát tà khí lúc này, cả hai sẽ cùng vạn kiếp bất phục. Lý Hiên cắn chặt răng, đột ngột ho lên một tiếng thật lớn, cố tình vung tay làm đổ chén trà ngọc bích xuống sàn đá hoa cương phát ra tiếng xoảng chói tai.


"Mẫu hậu!" Lý Hiên gầm lên đầy ngạo mạn để thu hút sự chú ý. "Trẫm đã nói trong cung không có tà khí! Chén trà này quá nguội, lũ hầu cận làm ăn cẩu thả thế này mà mẫu hậu còn muốn trẫm ngồi đây nghe gã phù thủy này lảm nhảm sao?"


Sự bộc phát bất ngờ của hoàng đế khiến Thái Hậu khựng lại một nhịp. Tận dụng khoảnh khắc đó, Lục Phong – lúc này đang mang giáp bạc cấm quân đứng gác ở vòng ngoài – khéo léo tiến lên một bước, cúi đầu cung kính: "Thái Hậu bớt giận. Hoàng thượng vạn tuế. Để tránh làm kinh động đến thánh thể, xin phép cho cấm quân hộ tống Ngô Ma ra ngự uyển kiểm tra trước. Thần sẽ đích thân lục soát khu vực sau ngai vàng."


Thượng Quan Lệ nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lục Phong rồi dừng lại trên gương mặt xanh xao của Lý Hiên. Sau một lúc im lặng đáng sợ, bà ta phất tay: "Được rồi. Ngô Ma, thu hồi cổ trùng. Chúng ta đi ngự uyển."


Ngay khi bóng dáng uy nghiêm của Thái Hậu và tiếng cười khàn đặc của Ngô Ma khuất sau hành lang tẩm điện, bức rèm lụa màu huyết dụ khẽ lay động. Trần Nam ngã quỵ xuống sàn đá, miệng hộc ra một ngụm máu đen đặc bám đầy những con cổ trùng nhỏ đang ngọ nguậy.


Linh Sa – lúc này đang giả dạng cung nữ dâng trà trong bộ y phục xanh lục thanh khiết – nhanh như cắt lướt đến bên cạnh anh. Nàng mở hộp châm cứu, dùng hai cây Huyền Băng Châm cắm mạnh vào huyệt Thần Đình và Khí Hải trên người Trần Nam để tạm thời phong tỏa dòng máu đang bạo tấy.


"Cổ trùng đã bám rễ vào Huyết Long Giáp," Linh Sa thầm thì, gương mặt nàng lộ rõ vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy những vảy sắt trên vai Trần Nam đang chuyển sang màu đỏ sậm quỷ dị. "Độc tố hoại tử của Cơ Nhã kết hợp với huyết cổ trùng đang ăn mòn kinh mạch của anh. Nếu không tiêu diệt chúng ngay lập tức, bộ giáp sống này sẽ hút cạn máu anh để tự bảo vệ."


Lục Phong bước nhanh vào sau rèm, gương mặt tuấn tú đầy nghiêm trọng: "Tôi đã tráo đổi ca trực ở cổng Tây. Nhưng chúng ta không thể làm việc này trong tẩm cung. Ngô Ma sẽ sớm nhận ra cổ trùng của hắn bị mất liên lạc. Chúng ta phải đưa Trần Nam đến Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế ngay lập tức."


"Nhưng ngự uyển hoang phế là vùng đất chết, làm sao chúng ta tiêu diệt được hàng vạn cổ trùng bám sâu dưới vảy giáp?" Linh Sa lo lắng hỏi.


"Tống Lão Bản đã đợi sẵn ở đó," Lục Phong trầm giọng đáp. "Sư đệ của cha Trần Nam đã chuẩn bị lò nung than đỏ. Cách duy nhất để diệt sạch huyết cổ trùng ký sinh là dùng phương pháp Hỏa Luyện Thiết Giáp – dùng lửa nung đỏ bộ giáp sống."


Trần Nam nghe vậy, đôi mắt rực sáng huyết quang khẽ động. Anh không thể nói chuyện do thực quản bị bỏng rát, nhưng cái gật đầu kiên định của anh đã thể hiện ý chí sắt đá. Anh chấp nhận chịu đựng ngọn lửa thiêu đốt da thịt để giữ vững độ bền của giáp sống ký sinh, bảo vệ mạng sống của chính mình và em gái Trần Dao đang nằm chờ thuốc ngoài thành.


Lục Phong nhanh chóng dìu Trần Nam đứng dậy. Dưới sự dẫn đường của sơ đồ mật đạo trong cuốn Sổ Tay Trần Bắc Sơn, ba người âm thầm luồn lách qua các ngóc ngách tối tăm của hoàng cung, tránh né các đợt tuần tra gắt gao của Thượng Quan Hùng, hướng thẳng về phía khu vực Tây Bắc hoang phế.


Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế hiện ra dưới màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo của đêm tối. Nơi đây từng là khu vườn săn bắn xa hoa của hoàng gia, nhưng sau vụ cháy lớn mười năm trước, nó chỉ còn là một phế tích hoang tàn với những cột đá cháy đen và rừng gai độc mọc um tùm. Sự hoang vắng và tử khí bao trùm nơi này biến nó thành một nơi ẩn nấp hoàn hảo ngoài tầm mắt của mật thám Thái Hậu.


Sâu trong một căn hầm đá bỏ hoang của ngự uyển, ánh lửa đỏ rực hắt ra từ một lò rèn cổ xưa. Tống Lão Bản – lão già cụt tai trái với bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân xanh – đang liên tục vận hành ống b bellows bằng tay phải, khiến đống than đá bên trong lò rèn cháy đỏ rực, tỏa ra nhiệt lượng cực đại làm biến dạng cả không khí xung quanh.


"Đến rồi sao?" Tống Lão Bản ngoảnh đầu lại, gương mặt đỏ rực vì nhiệt độ lò rèn lộ vẻ lo lắng khi nhìn thấy Trần Nam đang được dìu vào. Lão lập tức dừng tay b bellows, bước đến bên cạnh anh. Khi lão lột bỏ bộ võ phục cận vệ rách nát của Trần Nam, để lộ tấm lưng gầy gò nhưng săn chắc chằng chịt vết sẹo, Tống Lão Bản không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.


Bộ Huyết Long Giáp rỉ sét lúc này đã phình to lên, các vảy sắt dựng ngược rỉ máu tươi, bám đầy một lớp cổ trùng đen kịt đang ngọ nguậy hút máu. Luồng hắc khí tà ác tỏa ra từ giáp sống nồng nặc đến mức làm Linh Sa phải lùi lại một bước.


"Lũ súc sinh này đang ăn mòn thần khí của cha ngươi rèn ra!" Tống Lão Bản gầm lên đầy giận dữ. "Trần Nam, lò nung đã đỏ rực. Nhưng ta phải nói trước, Hỏa Luyện Thiết Giáp là phương pháp tàn khốc nhất của Thiết Gia Bang. Lửa than sẽ nung đỏ bộ giáp sống đến mức cực đại để thiêu rụi cổ trùng và thanh lọc độc tố hoại tử của Cơ Nhã. Da thịt phàm nhân của ngươi sẽ bị bỏng rát nghiêm trọng, nếu ý chí của ngươi không đủ kiên cường, ngươi sẽ bị ngọn lửa thiêu cháy thành tro trước khi giáp sống kịp tiến hóa."


Trần Nam khẽ nở một nụ cười nhạt đầy ngạo nghễ. Anh bước đến bên chiếc đe rèn bằng đá thiên thạch đen, tay trái nắm chặt lấy thành lò rèn nóng bỏng. Nỗi đau đớn này có là gì so với căn bệnh thối tủy đang gặm nhấm em gái Trần Dao của anh hằng đêm? Anh đã đi đến bước này, Thiết Huyết sơ kỳ đã rèn luyện cho da thịt anh cứng như sắt nguội, anh không có đường lui.


"Để tôi giúp anh," Linh Sa bước lên, gương mặt thanh khiết đầy quyết đoán. Nàng mở hộp châm cứu Huyền Băng Châm, nhanh nhẹn châm liên tiếp mười hai mũi kim bạc tẩm bột nấm Băng Tâm Linh Chi vào các huyệt đạo trọng yếu xung quanh tim, phổi và đỉnh đầu của Trần Nam.


Một luồng hàn khí mát lạnh từ Băng Tâm Linh Chi lập tức lan tỏa, tạo thành một lớp màng bảo hộ vô hình bao bọc lấy các cơ quan nội tạng chính của anh, ngăn chặn nhiệt lượng cực đại của hỏa lò xâm nhập làm chín nội tạng.


"Trần Nam, hãy vận hành Huyết Giáp Khống Chế Thuật để ép các gai sắt hấp thụ nhiệt lượng tiến hóa, đừng để chúng đâm sâu vào tim," Linh Sa dặn dò, đôi mắt thông tuệ ngập tràn sự lo lắng.


Trần Nam gật đầu. Anh bước thẳng vào trong hầm lò nung than đỏ rực.


*Ầm!*


Nhiệt lượng cực đại lập tức bao vây lấy thân thể anh. Da thịt Trần Nam đỏ bừng lên dưới sức nóng của ngọn lửa than. Cơn đau rát bỏng tột cùng ập đến như muốn thiêu rụi mọi dây thần kinh cảm giác của phàm nhân. Trần Nam cắn chặt một miếng da thú bọc thép giấu dưới lưỡi để ngăn bản thân không phát ra tiếng thét lớn làm kinh động cung đình.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Khi nhiệt độ tăng lên đến mức cực hạn, bộ Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh trên vai và lưng Trần Nam bắt đầu nóng đỏ rực rỡ như một khối sắt nung trong lò đúc. Những vảy sắt rỉ sét chuyển dần từ màu xám xịt sang màu đỏ tươi rực sáng huyết quang.


Hàng vạn con huyết cổ trùng bám trên giáp sống bắt đầu giãy giụa điên cuồng dưới sức nóng tàn khốc. Chúng rít lên những tiếng kêu câm lặng quỷ dị rồi lần lượt bị nhiệt lượng cực đại thiêu cháy, nổ lách tách trên vảy sắt nóng đỏ như những hạt muối rơi vào lửa. Mùi máu tanh nồng kết hợp với mùi khét của côn trùng bị thiêu cháy bốc lên nghi ngút thành những luồng khói hắc khí màu đen nhạt.


Thế nhưng, thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu.


Độc tố hoại tử của Cơ Nhã tích tụ ở cổ Trần Nam bị nhiệt lượng kích thích, bắt đầu bùng phát dữ dội hòng ăn mòn sâu vào động mạch cổ. Trần Nam cảm thấy cổ mình như bị một sợi xích sắt nung đỏ siết chặt, máu tươi đen kịt rỉ ra xối xả rồi lập tức bị hơi nóng bốc hơi tạo thành những vệt sẹo bỏng lồi lõm xấu xí.


"Vận khí ngay! Ép gai sắt hấp thụ nhiệt lượng!" Tống Lão Bản hét lớn, tay liên tục quạt b bellows để duy trì nhiệt độ lò rèn ở mức tối đa.


Trần Nam nhắm chặt hai mắt, vận hành phương pháp Hỏa Luyện Thiết Giáp. Anh tập trung toàn bộ linh khí Thiết Huyết (Sơ kỳ) dồn lên bả vai, điều khiển các gai nhọn của giáp sống không được đâm sâu vào tim mà ngược lại, mở rộng các lỗ khí để hấp thụ trực tiếp nhiệt lượng cực đại từ lò than đỏ rực.


Bộ giáp sống rít lên răng rắc đầy hưng phấn. Thay vì bị nung chảy, các vảy sắt của Huyết Long Giáp bắt đầu hấp thụ nhiệt năng khổng lồ để tự phục hồi các vết nứt vỡ rạn nứt từ các trận chiến trước. Lớp rỉ sét cổ xưa dần bong tróc ra, rơi xuống tàn tro lò rèn, lộ ra lớp kim loại mới màu huyết dụ rực rỡ và bóng bẩy dưới ánh lửa. Độ bền và khả năng phòng ngự vật lý của bộ giáp sống đột ngột gia tăng mạnh mẽ, tiến hóa lên một tầm cao mới.


Trần Nam đứng giữa ngọn lửa đỏ rực, toàn thân đẫm mồ hôi và máu tươi, cơ bắp cuồn cuộn nổi đầy những đường vân đỏ của huyết ước đang rực sáng. Sự kiên cường chịu đựng của anh khiến Tống Lão Bản và Linh Sa đứng ngoài không khỏi chấn động tinh thần.


Sau gần một canh giờ thiêu đốt tàn khốc, bầy huyết cổ trùng ký sinh đã bị tiêu diệt hoàn toàn không còn một mống. Độc tố hoại tử của Cơ Nhã cũng bị nhiệt lượng cực đại thanh lọc sạch sẽ khỏi vết thương ở cổ Trần Nam.


"Ra ngoài mau!" Linh Sa hét lớn.


Trần Nam bước ra khỏi lò rèn, thân thể anh bốc khói nghi ngút, da thịt vai và ngực bị bỏng rát nghiêm trọng với những vết sẹo bỏng lớn màu đỏ thẫm. Anh quỵ xuống thở dốc, thực quản bỏng rát khiến anh không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.


Linh Sa nhanh chóng lao đến, mở hộp bột phấn ngụy trang Hắc Thần Sa, thoa đều lớp bột đen mịn lên toàn bộ bề mặt các vảy sắt màu huyết dụ đang nguội dần của Huyết Long Giáp. Lớp bột Hắc Thần Sa lập tức hấp thụ hoàn toàn luồng hắc khí tà ác và mùi máu tanh nồng phát ra từ giáp sống, trả lại vẻ bình thường câm lặng cho cơ thể Trần Nam dưới lớp áo cận vệ sờn cũ.


"Thành công rồi..." Linh Sa thầm thì thở phào, nhưng nước mắt nàng khẽ rơi khi nhìn thấy những vết sẹo bỏng tàn khốc trên ngực anh.


Trần Nam khẽ lắc đầu, ra hiệu mình vẫn ổn. Nhờ có Hỏa Luyện Thiết Giáp, khả năng phòng ngự vật lý của anh đã gia tăng thêm 20%, kinh mạch Thiết Huyết sơ kỳ được tôi luyện qua lửa nóng càng thêm dẻo dai.


Thế nhưng, sóng gió chưa bao giờ cho phép họ được nghỉ ngơi.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của căn hầm đá đột ngột bị chấn động bởi một luồng lực lượng cực mạnh từ bên ngoài. Tiếng bước chân sắt thép của cấm quân dồn dập vang lên khắp phế tích hoang vắng.


Lục Phong từ ngoài cửa lao vào, thanh kiếm bạc Bạch Hổ trên tay đã tuốt vỏ rực sáng chính khí, gương mặt anh đầy vẻ căng thẳng: "Không xong rồi! Ngô Ma đã phát hiện ra luồng hỏa khí bất thường phát ra từ ngự uyển hoang phế. Hắn đang dẫn theo đội truy binh cấm quân của Thượng Quan Hùng vây quét toàn bộ khu vực này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!