Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Vũ Điệu Độc Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động của Mật Sứ Viện vẫn còn vang vọng trong tâm trí Trần Nam như những tiếng rít xé lòng của bầy quỷ đói. Bóng tối trong đường hầm mật đạo tối tăm dẫn ra ngoại cung dần lùi lại phía sau khi anh bế Linh Sa lướt đi bằng những bước chân nặng nề. Cảnh giới Thiết Huyết (Sơ kỳ) vừa đột phá giúp da thịt anh săn chắc như sắt nguội, nhưng cái giá phải trả cho Thiết Sa Thử Thách lại tàn khốc hơn bất kỳ vết thương ngoài da nào. Thực quản của anh đang bỏng rát nghiêm trọng, từng ngụm khí thở phả ra đều mang theo tàn tro đen và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Anh hoàn toàn mất đi vị giác. Khi Linh Sa cố gắng đút cho anh một ngụm nước ấm từ chiếc hồ lô nhỏ, thứ chất lỏng ấy trượt xuống cổ họng anh không khác gì một dòng hỏa diệm thiêu đốt, nhưng đầu lưỡi anh lại không cảm nhận được bất kỳ hương vị nào. Không ngọt, không nhạt, chỉ có một nỗi đau rát bỏng câm lặng.


"Trần Nam, cố chịu đựng một chút. Chúng ta sắp về đến tẩm cung rồi," Linh Sa thầm thì, gương mặt nàng nhợt nhạt vì kiệt sức nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy vai áo anh để giữ thăng bằng. Nàng biết anh đang dùng ý chí sắt đá để đè nén cơn bạo tấy của kinh mạch.


Nhờ vào sơ đồ mật đạo trong cuốn Sổ Tay Trần Bắc Sơn và sự giúp đỡ âm thầm của phó thống lĩnh Lục Phong ở vòng ngoài, họ đã vượt qua các chốt chặn của cấm quân để trở lại Tẩm Cung Vạn Thọ ngay trước khi ánh bình minh đầu tiên rạch đôi bầu trời kinh đô. Trần Nam nhanh chóng ẩn mình sau bức rèm lụa dày màu huyết dụ ngay phía sau ngai vàng, nơi anh phải gác bóng 24/24 để gánh chịu mọi tai kiếp cho vị hoàng đế bù nhìn Lý Hiên.


Thế nhưng, sóng gió hoàng cung chưa bao giờ cho phép kẻ thế thân được thở dốc.


Ngay buổi trưa hôm đó, tẩm cung Vạn Thọ vốn u ám nay lại càng thêm ngột ngạt khi Thái Hậu Thượng Quan Lệ bất ngờ ngự giá lâm triều. Bà ta ngồi trên chiếc ghế gấm phượng hoàng, phượng bào thêu chỉ vàng lộng lẫy rực rỡ, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và tàn bạo như lưỡi đao rỉ sét. Đi bên cạnh Thái Hậu là một lão già gầy trơ xương, mặc áo bào xám rách tả tơi bám đầy những con côn trùng đen kịt đang bò lổm ngổm. Đó chính là Ngô Ma, gã Huyết Cổ sư quỷ quyệt được Thái Hậu mời về hoàng cung.


"Hiên Nhi, dạo này ta nghe nói cấm vệ quân phát hiện có kẻ mang tà khí ẩn nấp trong cung," Thái Hậu Thượng Quan Lệ chậm rãi nói, giọng nói của bà ta trầm thấp nhưng mang theo uy áp kinh người của Thiên Ma Nghịch Thiên Quyết. "Ngô Ma có mang theo vài con huyết cổ trùng nhỏ, loại côn trùng này cực kỳ nhạy bén với mùi máu và tà khí của thần khí cổ xưa. Để bảo vệ an toàn cho con, ta quyết định để hắn thả cổ trùng lùng sục khắp tẩm cung."


Hoàng đế trẻ Lý Hiên ngồi trên ngai vàng, long bào xộc xệch, gương mặt tuấn tú nhưng xanh xao lộ rõ vẻ bất cần đời để che giấu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Hắn khẽ liếc nhìn về phía bức rèm lụa dày sau lưng, nơi hắn biết Trần Nam đang đứng chịu đựng cơn bỏng rát thực quản. Lý Hiên cắn chặt răng, cố giữ giọng điệu ngạo mạn thường ngày: "Mẫu hậu quá lo lắng rồi. Trong tẩm cung của trẫm làm gì có tà khí nào? Chẳng qua chỉ là lũ cấm quân nhát gan nhìn gà hóa cuốc mà thôi."


"Cứ để Ngô Ma kiểm tra thì sẽ rõ," Thái Hậu lạnh lùng phất tay.


Ngô Ma cười sằng sặc, tiếng cười khàn đặc như tiếng cọ xát của hai thanh tre khô. Lão khẽ lắc chiếc bình gốm nhỏ bên hông, hàng vạn con huyết cổ trùng nhỏ như hạt cát bắt đầu bay ra, tạo thành một làn sương mù màu đen nhạt lơ lửng trong không trung, bắt đầu bủa lưới lùng sục khắp các ngóc ngách của tẩm điện.


Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, một đội vũ nữ bước vào điện để biểu diễn ca múa nhạc cung đình nhằm xua tan sự tẻ nhạt. Dẫn đầu đoàn vũ nữ là Cơ Nhã, một nữ tử quyến rũ mặc y phục mỏng manh màu đỏ rực như lửa, eo thon như rắn lướt đi trên sàn đá. Nàng vung vẩy thanh nhuyễn kiếm mềm mại, thực hiện những động tác múa kiếm uyển chuyển nhưng sắc bén vô cùng.


Trần Nam đứng sau bức rèm lụa, đôi mắt rực sáng huyết quang mờ ảo của Thiết Huyết sơ kỳ dán chặt vào từng bước di chuyển của Cơ Nhã. Nhờ năng lực Thấu Thị Quỹ Đạo Ám Khí, anh nghe thấy tiếng nhịp tim của hoàng đế Lý Hiên đập dồn dập, đồng thời cảm nhận được một luồng sát khí câm lặng đang tích tụ trên những ngón tay của nàng vũ nữ.


Cơ Nhã lướt kiếm múa sát gần ngai vàng. Kiếm quang lấp lánh che mắt quần thần, nhưng mục tiêu thực sự của nàng ta lại là khoảng cách cự ly gần với hoàng đế. Trong một động tác xoay người cực nhanh, móng tay giả bằng vàng ròng tẩm độc 'Hủ Cốt Tán' của Cơ Nhã khẽ cào nhẹ vào cổ hoàng đế Lý Hiên ngoài sáng.


*Xoạt!*


Một vết xước nhỏ xuất hiện trên cổ Lý Hiên. Hắn chỉ thấy hơi nhói nhẹ như muỗi đốt và chưa kịp nhận ra điều gì bất thường. Thế nhưng, ngay lập tức, Huyết Nguyền Quy Tắc liên kết huyết ước giữa hai người được kích hoạt dữ dội.


Phía sau bức rèm lụa, vùng cổ của Trần Nam đột ngột rách toác ra một mảng lớn. Máu đen độc tính hôi thối rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ cả cổ áo cấm quân đen sờn rách của anh. Độc tố hoại tử cực mạnh của Hủ Cốt Tán bắt đầu ăn mòn da thịt anh với tốc độ kinh hoàng, gây ra một cơn đau rát bỏng thấu xương tủy, rợn người hơn cả ngọn lửa của lò rèn cổ đại.


Cơn đau đột ngột kết hợp với vết bỏng thực quản chưa lành khiến Trần Nam khuỵu nửa người xuống sàn đá. Lồng ngực anh thắt chặt lại, cổ họng nghẹn đắng, máu tươi và hắc khí bốc lên nghi ngút dưới lớp áo. Anh suýt nữa đã thét lên vì đau đớn tột cùng. Nhưng Trần Nam hiểu rằng, chỉ một tiếng động nhỏ hay một hơi thở đứt quãng lúc này cũng sẽ khiến vở kịch thế thân bị bại lộ hoàn toàn trước Thái Hậu.


Anh cắn chặt môi đến mức bật máu, dồn toàn bộ khí lực Thiết Huyết (Sơ kỳ) chảy dọc trong kinh mạch để bảo vệ thanh quản và đường thở. Da thịt hóa sắt của cảnh giới Thiết Huyết khẽ co rút lại, tạo ra một lớp màng năng lượng vô hình ngăn chặn không cho độc tố hoại tử của Cơ Nhã ăn mòn sâu vào động mạch cổ.


"Nam định dùng Thiết Sa Chưởng để chặn Cơ Nhã từ xa nhưng sợ lộ vị trí thế thân trước Thái Hậu," Trần Nam thầm nghĩ, bàn tay thạch anh hóa của anh siết chặt lại thành nắm đấm cứng ngắt. Anh buộc phải chấp nhận chịu đựng đau đớn nguyên bản này để bảo toàn đại cục.


Tuy nhiên, biến cố tồi tệ hơn đã xảy ra. Mùi máu đen độc tính hôi thối rò rỉ từ vết hoại tử ở cổ Trần Nam lập tức kích thích bầy huyết cổ trùng của Ngô Ma. Hàng vạn con côn trùng nhỏ như hạt cát đột ngột xôn xao, chúng xoay tròn trong không trung rồi đồng loạt bay thẳng về phía bức rèm lụa dày sau ngai vàng theo hướng mùi máu tanh nồng.


"Hử? Có biến động ở phía sau rèm!" Ngô Ma nheo đôi mắt ti hí sắc sảo, chỉ tay về phía vị trí của Trần Nam.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Nam nhanh trí nhớ lại kỹ thuật Ngự Thú Hương Liệu Pháp mà anh học được từ Thú y Phùng. Anh dùng bàn tay trái lành lặn thọc nhanh vào thắt lưng, lấy ra chiếc lọ nhỏ chứa hỗn hợp mỡ thú và xạ hương rừng đặc chế bôi đều lên mảng da cổ đang bị hoại tử rỉ máu.


Mùi xạ hương nồng nặc, hoang dã lập tức bùng nổ, át đi hoàn toàn mùi máu tanh nồng của độc tố hoại tử. Bầy huyết cổ trùng của Ngô Ma bị luồng hương liệu mạnh mẽ làm nhiễu loạn thính giác và khứu giác, chúng bay loạn xạ trong không trung rồi chệch hướng bay về phía ngự uyển bên ngoài tẩm điện.


Trần Nam thở phào nhẹ nhõm câm lặng, nhưng vết thương ở cổ anh lúc này đã bị thối rữa một mảng da thịt lớn màu rỉ sét đen kịt, bỏng rát và đau đớn khôn cùng. Anh phải dùng Quy Tức Thuật dừng nhịp thở hoàn toàn để ngăn không cho mùi máu tanh tiếp tục rò rỉ ra ngoài.


Thế nhưng, áp lực tàn khốc vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi làn sương mù cổ trùng bay tản ra, một vài con huyết cổ trùng cứng đầu và hung hãn nhất của Ngô Ma vẫn không chịu rời đi. Chúng bắt đầu bám vào lớp áo cận vệ của Trần Nam, bò qua khe vải rách và bám chặt lên các vảy sắt rỉ sét của bộ Huyết Long Giáp đang ký sinh trên bả vai anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!