Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Thử Thách Thiết Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân sắt thép của Thẩm Doanh dẫm lên tro cốt cổ xưa rợn người, bóng đen của hắn từ từ hiện ra dưới ánh huyết quang mờ nhạt. Sương mù xám xịt từ các khe đá của Địa Cung Vạn Thọ Cổ cuộn lên, quấn lấy tà áo sát thủ đen viền đỏ của hắn như những cánh tay ma quỷ. Chiếc kính một mắt đồng đeo bên mắt phải của hắn phát ra tiếng hum hum quỷ dị, thấu kính xoay tròn liên tục, phản chiếu luồng ánh sáng đỏ thẫm từ dòng máu đang rỉ ra từ vết thương bả vai của Trần Nam.


"Trần Nam, một kẻ thế thân rách nát, ngươi nghĩ mình có thể trốn thoát khỏi tay ta sao?" Giọng nói của Thẩm Doanh lạnh lùng, mỏng dính như lưỡi dao cạo. Hắn chậm rãi rút cặp đoản kiếm 'Mật Ảnh' từ sau lưng. Hai lưỡi kiếm đen tuyền không hề phản chiếu chút ánh sáng nào, dường như nuốt chửng mọi tia huyết quang yếu ớt phát ra từ bia đá cổ. "Bản Đồ Hoàng Lăng trong ngực áo ngươi, dâng lên bằng cả hai tay, ta sẽ cho ngươi và con ả dược sư này một cái chết toàn thây. Bằng không, ta sẽ lột từng mảng da thịt của ngươi trước khi lấy nó."


Trần Nam quỳ một gối trước bia đá cổ rỉ máu, cánh tay phải thạch anh hóa của anh run rẩy tì xuống đất để giữ thăng bằng. Vết thương bả vai trái bị chém rách bởi đòn đánh trước đó của thích khách vẫn đang âm ỉ cháy bỏng, máu tươi thấm đẫm lớp vải gấm rách nát của bộ võ phục cấm quân. Đôi chân anh gần như mất đi cảm giác do di chứng của cấm thuật Thiên Ma Châm truyền dẫn từ hoàng cung, tê dại và nặng nề như bị xích sắt ngàn cân ghim chặt xuống nền đá lạnh ngắt.


"Linh Sa... lùi lại phía sau bia đá..." Trần Nam khàn giọng nói, từng hơi thở phả ra đều mang theo mùi máu tanh nồng. Anh cố gắng vận hành Huyết Giáp Khống Chế Thuật để ép các vảy sắt của Huyết Long Giáp co rút lại, nhưng cơ thể kiệt quệ sau hai lần bộc phát Huyết Ký Kích Hoạt khiến luồng khí lực bên trong kinh mạch hoàn toàn trống rỗng.


Linh Sa cắn chặt môi, đôi mắt thông tuệ của nàng ngập tràn vẻ kiên định xen lẫn lo âu. Nàng biết rõ Trần Nam đã chạm đến giới hạn cực hạn của một Phàm Cốt Đại Viên Mãn. Nàng mở hộp châm cứu Huyền Băng Châm, nhưng bên trong đã hoàn toàn trống rỗng. Ngay cả số bột Băng Tâm Linh Chi cuối cùng cũng đã được đắp lên ngực Nam để làm dịu oán khí tổ tiên Trần Hùng.


"Thẩm Doanh! Ngươi chỉ là con chó săn đê tiện của Thẩm Vô Kỵ!" Linh Sa thét lên, nàng dứt khoát đứng chắn trước người Trần Nam, tay phải vung lên, phóng ra một luồng độc bột màu xám xanh về phía đối thủ.


Thẩm Doanh khẽ cười gằn, cơ thể hắn đột ngột mờ đi trong màn sương xám.


*Xoạt!*


Một đường kiếm khí đen kịt xé toác màn độc bột trong chớp mắt. Thẩm Doanh vận hành Mật Ảnh Sát Quyết, di chuyển không tiếng động với tốc độ kinh hoàng. Hắn xuất hiện ngay bên sườn Linh Sa, đoản kiếm Mật Ảnh vạch ra một đường vòng cung quỷ dị, hướng thẳng vào cổ họng nàng.


"Linh Sa! Tránh ra!" Trần Nam gầm lên. Anh dùng hết chút sức tàn lực dồn vào cánh tay phải thạch anh hóa, đập mạnh xuống đất để đẩy thân thể lao về phía trước, che chắn cho nàng.


*Keng!*


Lưỡi đoản kiếm của Thẩm Doanh chém mạnh vào bả vai bọc giáp sống của Trần Nam. Sức mạnh vật lý khổng lồ kết hợp với kiếm khí ám sát của một cao thủ Thiết Huyết đỉnh cao khiến Trần Nam bị hất văng ra xa, đập mạnh vào bệ đá cổ. Bộ Huyết Long Giáp rít lên một tiếng rên rĩ oán giận, những vảy sắt rỉ sét bị chấn động nứt rạn nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm.


Linh Sa cố gắng phóng ra một mũi châm độc thông thường để cản bước Thẩm Doanh, nhưng hắn chỉ cần khẽ nghiêng đầu né tránh, rồi vung chân đá mạnh vào bụng nàng. Linh Sa bị hất văng vào vách đá địa cung, chiếc gùi thuốc rơi vãi tung tóe, nàng ôm bụng ho ra máu, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.


"Một lũ kiến hôi yếu ớt." Thẩm Doanh chậm rãi tiến lại gần Linh Sa, mũi kiếm Mật Ảnh chỉ thẳng vào ngực nàng. Hắn quay đầu nhìn Trần Nam đang chật vật bò dậy bên bệ đá, ánh mắt đầy vẻ chế giễu. "Trần Nam, nhìn xem. Đây là cái giá của sự bướng bỉnh. Ta đếm đến ba, nếu ngươi không tự tay dâng Bản Đồ Hoàng Lăng, mũi kiếm này sẽ xuyên thủng tim nàng ta."


Trần Nam nhìn Linh Sa đang thoi thóp bên vách đá, lồng ngực anh thắt lại đau đớn. Sự bất lực và phẫn nộ tột cùng thổi bùng ngọn lửa ý chí trong huyết quản anh. Anh nhìn xuống cánh tay phải thạch anh hóa màu tím đen của mình, rồi nhìn xung quanh địa cung cổ xưa hoang phế.


Ngay bên cạnh bệ đá tròn khổng lồ, ẩn dưới lớp tàn tích đổ nát của Thiết Gia Bang mười năm trước, là một lò rèn cổ đại nối liền trực tiếp với địa mạch hỏa diệm sâu dưới lòng đất. Trong lòng lò rèn đổ nát đó, một bể chứa nhỏ chứa đầy chất lỏng màu đỏ cam rực sáng, sủi bọt lách tách dưới áp suất địa nhiệt.


Thiết Sa Khoáng nóng chảy.


Đó là quặng sắt Thiết Sa nguyên chất bị nung chảy bởi ngọn lửa tâm linh ngàn năm của địa cung, tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng và luồng linh khí kim loại thô bạo tấy. Bụi quặng độc tính bao phủ xung quanh lò rèn như một màn sương lửa mờ ảo.


Trần Nam nhớ lại những lời truyền dạy của Vũ Tiến trong ký ức: *"Muốn đột phá Thiết Huyết sơ kỳ, da thịt hóa sắt, ngươi phải trải qua Thiết Sa Thử Thách – nuốt trực tiếp Thiết Sa Khoáng nóng chảy để tôi luyện dạ dày và nội tạng phàm nhân. Cái giá là cơn bỏng rát thực quản hủy diệt, mất đi vị giác tạm thời trong ba tháng. Nhưng nếu ngươi vượt qua được, giáp sống ký sinh sẽ có đủ năng lượng kim loại để thăng hoa vĩnh viễn."*


Khoảng cách từ chỗ anh đến lò rèn cổ chỉ có năm trượng. Nhưng đôi chân tê liệt của anh gần như không thể di chuyển.


"Một..." Thẩm Doanh bắt đầu đếm, mũi kiếm khẽ ấn sâu vào ngực áo Linh Sa, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp vải xanh lục.


Trần Nam nghiến chặt răng đến mức nứt rách cả lợi, máu tươi chảy dọc theo cằm. Anh không thể nhìn Linh Sa chết. Anh không thể để em gái Trần Dao mất đi hy vọng sống duy nhất. Anh phải đánh cược sinh mệnh của mình vào thử thách tàn khốc này.


Anh dùng cánh tay phải thạch anh hóa cứng cáp găm chặt xuống đất, dùng sức kéo toàn bộ thân thể lết đi trên nền đá lạnh ngắt. Mỗi tấc di chuyển là một cơn đau xé thịt dội ngược từ lòng bàn chân hoại tử lên đại não.


"Hai..." Thẩm Doanh nhướng mày nhìn hành động lết đi hướng về phía lò rèn đổ nát của Trần Nam, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. "Ngươi định bò trốn vào lò rèn để tự sát sao? Thật thảm hại."


Trần Nam không trả lời. Anh dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí còn sót lại vào cánh tay phải thạch anh hóa, dùng sức bật mạnh toàn thân lao thẳng vào lòng lò rèn đổ nát.


Trước mặt anh là bể chứa quặng sắt nóng chảy rực đỏ, bốc khói đen nghi ngút kèm theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Nhiệt lượng kinh hoàng phả thẳng vào mặt khiến da thịt anh bỏng rát, tóc mai bị sém cháy xèo xèo.


Trần Nam không hề do dự. Anh đưa bàn tay thạch anh hóa – vốn đã bị mất đi xúc giác và có độ cứng kháng nhiệt cao – thọc thẳng vào bể chứa, múc lên một vốc Thiết Sa Khoáng nóng chảy rực đỏ.


"Trần Nam! Đừng!" Linh Sa hét lên trong nước mắt, nàng nhận ra anh định làm gì.


*"Aaaaa!!!"*


Trần Nam gầm lên một tiếng vang dội địa cung, dứt khoát đổ thẳng vốc quặng sắt nóng chảy đỏ rực vào miệng.


*Xèo xèo xèo!!!*


Cơn đau rát bỏng tàn khốc, vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng của con người lập tức bùng nổ. Chất lỏng rực lửa trượt xuống thực quản, thiêu rụi niêm mạc miệng, họng và dạ dày của anh trong chớp mắt. Khói đen bốc ra nghi ngút từ miệng và mũi Trần Nam khi anh thở ra. Cảm giác như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng tế bào nội tạng, thiêu cháy kinh mạch phổi phế quản.


Kinh mạch toàn thân Trần Nam bùng cháy dữ dội. Huyết Long Giáp ký sinh trên vai anh như bị kích thích bởi nguồn năng lượng kim loại thô bạo khổng lồ, bộc phát những tiếng rên rĩ phấn khích vang dội khắp địa cung. Những vảy sắt rỉ sét trên vai anh dựng ngược lên, gai nhọn cắm sâu tận màng tim anh hòng giữ cho tim không ngừng đập dưới cơn chấn động nhiệt lượng tàn khốc.


"Cái gì?!" Thẩm Doanh khựng lại, đôi mắt sắc lạnh trợn trừng kinh ngạc nhìn cảnh tượng điên rồ trước mặt. Hắn chưa từng thấy kẻ nào tự nguyện nuốt quặng sắt nóng chảy để tự sát.


Nhưng Trần Nam không chết.


Trong không gian linh hồn đỏ rực máu, ý chí bảo vệ Trần Dao và Linh Sa của anh hóa thành một bức tường sắt đá, đè bẹp cơn đau rát bỏng tàn khốc. Dòng máu Thiết Gia Bang trong huyết quản anh cuồn cuộn chảy, hấp thụ hoàn toàn năng lượng kim loại thô của Thiết Sa Khoáng để tôi luyện lục phủ ngũ tạng.


*Rắc... Rắc... Rắc...*


Da thịt toàn thân Trần Nam bỗng nhiên chuyển sang một màu đen xám của sắt nguội rỉ sét, phát ra ánh kim loại mờ ảo trong bóng tối địa cung. Các mạch máu dưới da rực sáng ánh kim loại đỏ thẫm như những đường gân rồng lửa đang uốn lượn.


Ngưỡng đột phá cấp 1 chính thức hoàn thành. Cảnh giới Thiết Huyết (Sơ kỳ) thức tỉnh.


Cơ thể phàm nhân của Trần Nam đã thăng hoa thành da thịt hóa sắt, tự động hấp thụ và triệt tiêu 30% sát thương vật lý. Cánh tay phải thạch anh hóa của anh rực sáng huyết quang, các vết rạn nứt hoàn toàn khép lại, cứng cáp dẻo dai như sắt nguội rèn tay.


Trần Nam chậm rãi đứng dậy từ đống tro tàn của lò rèn. Đôi chân anh – vốn bị tê liệt do cấm thuật – nay đã được nung nóng bởi nhiệt lượng Thiết Sa Khoáng, phục hồi lại sức mạnh cơ bắp dồi dào. Anh đứng thẳng tắp, mái tóc đen tung bay trong luồng khí nóng bốc lên từ lò rèn, đôi mắt rực sáng huyết quang uy nghiêm nhìn thẳng vào Thẩm Doanh.


"Thẩm Doanh... nợ máu của gia tộc ta... và nỗi đau của em gái ta... hôm nay ta sẽ bắt đầu đòi lại từ ngươi!" Trần Nam khàn giọng nói, giọng nói của anh mang theo tiếng rền rĩ trầm đục của sắt thép va chạm, mất đi hoàn toàn vị giác thức ăn nhưng ngập tràn sát khí.


Thẩm Doanh cảm nhận được luồng uy áp khổng lồ tỏa ra từ người Trần Nam, sắc mặt hắn lần đầu tiên biến đổi, lộ vẻ ngưng trọng. Hắn nhận ra tên binh nhì cấm quân rách nát trước mặt đã đột phá cảnh giới Thiết Huyết một cách thần kỳ.


"Đột phá thì đã sao? Trước tốc độ của Mật Ảnh Sát Quyết, ngươi vẫn chỉ là một tấm bia đỡ đạn chậm chạp!" Thẩm Doanh thét lên, thân ảnh hắn đột ngột biến mất vào bóng tối.


*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*


Hàng chục đường kiếm khí đen kịt từ bốn phương tám hướng xé gió lao thẳng vào các tử huyệt trên người Trần Nam. Ám Ảnh Trảm tốc độ cao khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của anh.


Trần Nam đứng im bất động giữa bệ đá cổ. Anh không hề tránh né. Anh vận dụng Trọng Lực Bộ găm chặt hai chân xuống nền gạch đá hoa cương, hai bàn tay dồn lực Thiết Sa Chưởng cứng như sắt thép.


*Keng! Keng! Keng! Keng!*


Những đường kiếm khí chém mạnh vào da thịt hóa sắt của Trần Nam, phát ra những tiếng va chạm kim loại chói tai kèm theo những tia lửa bắn tung tóe. Da thịt đen xám của anh chỉ xuất hiện những vệt trắng mờ nhạt, hoàn toàn không hề bị rách da hay chảy máu. Thể chất Thiết Huyết (Sơ kỳ) đã triệt tiêu hoàn toàn lực chém vật lý.


Ngay khi Thẩm Doanh xuất hiện phía sau lưng Trần Nam hòng đâm lén vào gáy anh, Trần Nam khẽ nhích tai nghe tiếng gió, bàn tay phải thạch anh hóa vung ngược ra sau cực nhanh.


*Bộp!*


Trần Nam dùng Thiết Sa Chưởng chụp gọn lưỡi đoản kiếm Mật Ảnh của Thẩm Doanh bằng tay không.


Thẩm Doanh trợn trừng mắt kinh hoàng. Hắn cố sức giật kiếm ra nhưng lưỡi kiếm đen tuyền bị bàn tay thạch anh hóa của Trần Nam khóa chặt như gọng kìm sắt, không hề xê dịch một phân.


"Lực lượng của ngươi... sao có thể..." Thẩm Doanh lắp bắp.


"Hết giờ rồi, Thẩm Doanh." Trần Nam lạnh lùng nói.


Bộ Huyết Long Giáp trên vai Trần Nam bùng nổ huyết quang rực rỡ màu huyết dụ. Toàn bộ oán khí ngàn năm tích tụ từ bia đá cổ rỉ máu và nỗi đau tàn khốc của Thiết Sa Thử Thách nén chặt trong giáp sống bỗng nhiên bộc phát ra ngoài.


Năng lực phản chấn: Phản Chấn Kích cực đại.


*Uỳnh!!!*


Một luồng sóng xung kích màu huyết dụ khổng lồ bùng nổ từ người Trần Nam, lan tỏa ra xung quanh trong phạm vi năm mét. Luồng năng lượng tàn phá cơ học cực mạnh quét sạch mọi thứ trên đường đi của nó.


Đoản kiếm Mật Ảnh của Thẩm Doanh bị chấn động nứt rạn rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn. Thẩm Doanh bị luồng sóng xung kích đập thẳng vào ngực, giáp xích đen trên người hắn nát bấy, xương sườn gãy vụn phát ra tiếng rắc rắc rợn người. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể bị hất văng xa hàng chục trượng, đập mạnh vào cột đá khổng lồ của địa cung rồi rơi rạp xuống đất như một cái xác rách.


Toàn bộ toán truy binh mật sứ đứng xung quanh cũng bị sóng xung kích đánh bay văng vào vách đá, bất tỉnh nhân sự. Cả địa cung cổ xưa chấn động dữ dội, bụi đất và đá tảng trên trần rơi xuống rầm rầm, che lấp lối đi.


Trần Nam nôn ra một ngụm máu tươi do phản lực của Phản Chấn Kích tàn phá kinh mạch nội tạng vừa mới tôi luyện. Anh loạng choạng bước lại gần Linh Sa, dùng cánh tay trái lành lặn bế xốc nàng lên. Đôi chân hóa sắt của anh dồn lực bật nhảy, lướt nhanh qua các mảnh đá đổ nát hướng về phía đường hầm mật đạo tối tăm dẫn ra ngoại cung mà Bản Đồ Hoàng Lăng đã chỉ dẫn.


Phía sau họ, trong đống tro bụi đổ nát, tiếng còi báo động của Mật Sứ Viện bắt đầu vang lên dồn dập khắp các ngõ ngách ngầm của hoàng cung, báo hiệu một cuộc săn lùng tàn bạo hơn đang chuẩn bị bủa vây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!