Địa Cung Oan Khuất
Bóng tối rách nát cuộn lấy thân ảnh hai người rơi tự do vào vực sâu vô tận. Gió rít gào qua các khe đá hẹp, lạnh buốt và mang theo mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm rỉ máu.
Trần Nam ôm chặt lấy Linh Sa vào lòng, dùng tấm lưng trần chằng chịt vết thương và bả vai đang mang bộ Huyết Long Giáp rỉ sét để làm tấm khiên che chắn cho nàng. Cánh tay phải bị thạch anh hóa tím đen của anh rạn nứt nặng nề, va đập vào vách đá nhô ra phát ra những tiếng kèn kẹt khô khốc, đau đớn dội thẳng vào đại não như muốn xé toác ý thức. Nhưng anh không buông tay. Dưới đáy vực sâu, một tiếng uỳnh nặng nề vang lên. Họ rơi thẳng xuống một đống bụi tro cổ xưa và những khúc xương khô đã mục nát từ bao giờ.
Cú va chạm khiến Trần Nam hộc ra một ngụm máu tươi. Anh quỳ rạp xuống, hai đầu gối lún sâu vào lớp tro bụi dày đặc. Cánh tay phải hóa đá đập mạnh xuống nền đá cứng phía dưới lớp tro, run rẩy dữ dội.
"Trần Nam! Anh có sao không?" Linh Sa lồm cồm bò dậy từ lồng ngực anh. Gương mặt nàng lấm lem bụi xám, đôi mắt ngập tràn vẻ hoảng hốt. Nàng vội vàng đưa tay bắt mạch cho anh, nhưng dòng khí huyết hỗn loạn, bạo tấy bên trong kinh mạch Trần Nam khiến đầu ngón tay nàng như bị điện giật nảy ra.
"Tôi... chưa chết được." Trần Nam khàn giọng nói, từng hơi thở phả ra đều mang theo hơi nóng của máu. Anh gượng dậy, nhưng đôi chân tê liệt do di chứng của cấm thuật Thiên Ma Châm và áp suất nén từ Mật Đạo Huyết Đường khiến anh lại quỵ xuống.
Trong ngực áo anh, cuộn Bản Đồ Hoàng Lăng bỗng nhiên rực sáng. Luồng huyết quang mờ ảo xuyên qua lớp vải gấm rách nát của bộ võ phục cấm quân, chiếu sáng một khoảng không gian rộng lớn xung quanh.
Đập vào mắt họ là một địa cung khổng lồ hoang phế nằm sâu dưới lòng đất hoàng thành. Địa Cung Vạn Thọ Cổ. Những cột đá khổng lồ cao hàng chục trượng chống đỡ trần địa cung rêu phong, vách đá xung quanh được chạm khắc những hoa văn rồng uốn lượn quỷ dị nhưng đã bị đục đẽo loang lổ. Mùi máu khô và sắt rỉ nồng nặc bao phủ khắp nơi, ngột ngạt đến khó thở.
"Bản đồ... đang cộng hưởng với nơi này." Linh Sa thì thầm, ánh mắt kinh ngạc nhìn luồng sáng đỏ từ ngực Trần Nam đang dẫn lối, chỉ thẳng về phía trung tâm địa cung.
Trần Nam cắn răng, dùng cánh tay trái lành lặn bám vào vách đá, lết từng bước chân nặng nề đi theo luồng sáng. Đôi chân anh gần như mất đi cảm giác, kéo lê trên nền đá lạnh ngắt tạo thành hai vệt dài trong lớp tro bụi cổ xưa. Linh Sa vội vã tiến lại đỡ lấy một bên vai anh, truyền một luồng linh khí dược thảo yếu ớt vào người anh để duy trì sinh mệnh.
Đi được khoảng trăm trượng, luồng huyết quang từ bản đồ cổ bỗng nhiên bùng sáng dữ dội rồi vụt tắt. Trước mặt họ hiện ra một bệ đá hình tròn khổng lồ. Ở trung tâm bệ đá là một bia đá cổ cao hơn trượng, đen bóng như hắc ngọc nhưng chằng chịt những vết nứt rạn.
Điều kinh hoàng là, từ những vết nứt của bia đá cổ, một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm như máu tươi đang liên tục rỉ ra, chảy ròng ròng xuống bệ đá rồi ngấm vào các đường rãnh cơ quan xung quanh.
Nợ Máu Dòng Họ Trần.
Những hàng chữ cổ khắc bằng máu trên bia đá bỗng nhiên rực sáng khi Trần Nam tiến lại gần. Bộ Huyết Long Giáp trên vai anh bộc phát những tiếng rên rĩ oán hận vang dội khắp địa cung, những vảy sắt rỉ sét dựng ngược lên, gai nhọn cắm sâu thêm ba phần vào xương vai anh để hút máu nuôi dưỡng.
Trần Nam như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt. Anh chậm rãi đưa cánh tay phải thạch anh hóa rạn nứt của mình chạm vào bề mặt bia đá cổ rỉ máu.
*Uỳnh!*
Một luồng oán khí ngàn năm tích tụ bỗng nhiên bùng nổ như núi lửa phun trào. Luồng hắc khí đỏ thẫm từ bia đá quấn chặt lấy cánh tay thạch anh của Trần Nam, kéo tuột ý thức của anh vào một không gian linh hồn đỏ rực máu.
Trong ảo ảnh tinh thần, Trần Nam thấy mình đang đứng giữa một chiến trường cổ đại hoang tàn. Bầu trời đỏ ngầu như máu, mặt đất chất cao như núi những xác chết mặc giáp sắt của Thiết Gia Bang. Tiếng gào thét thảm thiết, tiếng binh đao va chạm và mùi thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi khiến anh ngạt thở.
"Ngươi nhìn thấy chưa? Hậu duệ của ta!"
Một giọng nói uy nghiêm, cuồng dã và ngập tràn oán hận rền vang như sấm sét từ trên không trung. Bóng tối rách nát ngưng tụ thành một ảo ảnh khổng lồ rực lửa đỏ, mặc giáp gai xích sắt, đôi mắt sáng rực như hai ngọn lửa thần chiến tranh. Đó chính là Trần Hùng – tổ tiên đời thứ ba của dòng họ Trần, người đã dùng máu của mình để tôi luyện ra bộ Huyết Long Giáp.
"Tổ tiên..." Trần Nam lầm bầm, lồng ngực anh thắt lại đau đớn.
"Mười năm trước, hoàng tộc Lý thị phản bội chúng ta! Chúng vu oan cho Thiết Gia Bang mưu phản, tàn sát cả gia tộc ta, tịch thu thần khí, ép con cháu ta phải ký khế ước thế thân nô dịch đời đời kiếp kiếp để chuộc tội giả tạo! Ngươi gánh chịu đau đớn thay cho vị vua bù nhìn đó, đổi lấy vài viên thuốc cứu mạng em gái, ngươi có biết đó là sự sỉ nhục tột cùng đối với dòng máu họ Trần không?!"
Ảo ảnh Trần Hùng gầm thét, xích sắt trên người ông rung lên răng rắc. Luồng oán khí khổng lồ từ ông ta tràn xuống, áp chế hoàn toàn linh hồn phàm nhân của Trần Nam.
"Hãy dâng hiến linh hồn cho ta! Hãy dùng bộ giáp này sát hại toàn bộ vương tộc Lý thị! Huyết tế hoàng cung để rửa sạch nợ máu!"
Trong thế giới thực, cơ thể Trần Nam bắt đầu co giật dữ dội. Máu tươi rỉ ra từ mắt, mũi và tai anh. Bộ giáp sống Huyết Long Giáp điên cuồng bộc phát tà khí đen, những gai nhọn cắm sâu vào ngực anh sát tận màng tim hòng nuốt chửng linh hồn anh.
"Trần Nam! Tỉnh lại đi!" Linh Sa khóc hét lên. Nàng vội vàng ngồi xếp bằng sau lưng anh, vận hành Vạn Độc Quy Nguyên Châm Quyết, nhưng luồng oán khí nóng bỏng tỏa ra từ người anh lập tức đánh vỡ định lực của nàng, hất văng nàng ra xa.
Trần Nam cố gắng vận dụng Thiền Định Tịnh Tâm do Sư cô Tịnh Tâm truyền dạy để giữ vững tinh thần, nhưng định lực phàm nhân của anh lập tức bị oán khí ngàn năm của tổ tiên đập vỡ tan tành trong chớp mắt. Ý thức của anh bắt đầu chìm vào bóng tối cuồng bạo của sự tàn sát.
"Phải giết... Phải giết sạch vương tộc..." Miệng Trần Nam lầm bầm những lời vô thức, đôi mắt dần hóa thành một màu đỏ ngầu tà đạo.
"Không! Anh hai!"
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử đó, một hình bóng gầy gò, nhợt nhạt của em gái Trần Dao nằm trên chiếc giường tre ở khu ổ chuột hiện lên trong tâm trí anh.
*"Anh hai... em không đau nữa... anh đừng chịu đau thay người khác nữa được không?"*
Trần Dao!
Nếu ta dâng hiến linh hồn cho oán khí, nếu ta trở thành một con quỷ chỉ biết tàn sát, ai sẽ cứu Dao Nhi khỏi căn bệnh thối tủy? Ai sẽ đưa con bé đi ngắm hoa đào mùa xuân ngoài thành như lời đã hứa?
Sự kiên định vì tình thân cốt nhủ bỗng nhiên hóa thành một chiếc neo sắt đá, giữ chặt lấy chút lý trí cuối cùng của Trần Nam giữa cơn bão hận thù.
"Ta không làm nô lệ cho thù hận!" Trần Nam gầm lên trong không gian linh hồn, đôi mắt rực sáng ánh nhìn kiên định. Anh đối diện với ảo ảnh khổng lồ của Trần Hùng, không hề lùi bước trước uy áp thần huyết. "Nợ máu của gia tộc, ta sẽ dùng chính tay mình để đòi lại! Nhưng ta chiến đấu là để bảo vệ em gái ta, để giành lại tự do chân chính, chứ không phải để trở thành một cỗ máy giết chóc không hồn!"
Ảo ảnh Trần Hùng khựng lại. Đôi mắt rực lửa của ông ta nhìn chằm chằm vào thiếu niên nghèo khổ trước mặt. Ông ta nhìn thấy trong huyết quản của Trần Nam dòng máu Thiết Gia Bang đang bùng cháy dữ dội, không phải vì khát máu, mà vì ý chí bảo vệ người thân vượt lên trên mọi xiềng xích vương quyền.
"Ý chí bảo vệ..." Trần Hùng lầm bầm, giọng nói bớt đi phần cuồng bạo. "Ngươi thà chịu đau đớn thấu xương để giữ mạng cho kẻ thù, chỉ vì một lời hứa cứu em gái?"
"Đúng! Vì con bé là nguồn sống duy nhất của ta!" Trần Nam thét lên.
Cùng lúc đó, ở thế giới thực, Linh Sa gượng dậy từ vũng máu nhẹ, cắn chặt môi đến bật máu. Nàng biết nếu không dập tắt luồng khí nóng bạo tấy này, tim Trần Nam sẽ nổ tung. Nàng mở túi thuốc, lấy ra toàn bộ số bột Băng Tâm Linh Chi còn lại, dứt khoát đắp thẳng lên vết thương bả vai và ngực đang rỉ máu của anh.
*Xèo xèo!*
Tính hàn cực mạnh của Băng Tâm Linh Chi tiếp xúc với giáp sống nóng đỏ, tạo ra những luồng khói trắng nghi ngút kèm theo mùi khét của da thịt. Cơn lạnh buốt đột ngột làm dịu đi luồng hỏa khí tà đạo đang thiêu đốt tủy sống Trần Nam, giúp anh giữ vững lý trí trong không gian linh hồn.
Trần Hùng nhìn luồng hàn khí đang làm dịu oán khí của mình, bỗng nhiên cười hoắt lên một tiếng hoang dã:
"Tốt! Rất tốt! Hậu duệ của Trần Hùng ta không phải là kẻ hèn nhát chỉ biết quỳ gối xin tha, cũng không phải kẻ điên dại mất trí! Ngươi dám dùng tình thân làm neo giữ lý trí trước oán khí ngàn năm, ngươi xứng đáng làm chủ bộ giáp này!"
Ảo ảnh khổng lồ của Trần Hùng đột ngột tan vỡ thành vạn đốm sáng đỏ rực, lao thẳng vào cơ thể Trần Nam.
Nguồn Gốc Huyết Long Giáp chính thức thức tỉnh tầng thứ nhất – Huyết Long Triều Phục.
*Uỳnh!*
Trần Nam mở bừng mắt trong thế giới thực. Luồng huyết quang từ Bản Đồ Hoàng Lăng bỗng nhiên chuyển hóa thành một luồng năng lượng đỏ rực rỡ, bao phủ toàn thân anh. Bộ Huyết Long Giáp rỉ sét trên vai anh bắt đầu co rút các gai nhọn lại, những vảy sắt rỉ sét từ từ chuyển sang màu huyết dụ bóng bẩy, bám chặt lấy da thịt anh một cách êm ái hơn.
Cánh tay phải thạch anh hóa bị rạn nứt của anh bỗng nhiên phục hồi lại 30% cảm giác vật lý, các đường nứt nẻ tự động khép lại, cứng cáp dẻo dai như sắt nguội rèn tay.
Trần Nam quỳ một gối xuống đất, thở dốc. Luồng oán khí tàn sát trong đầu anh đã bị ý chí bảo vệ Trần Dao làm dịu hóa hoàn toàn, ngưng tụ thành một nguồn năng lượng phòng thủ dồi dào tích lũy trong giáp sống.
"Trần Nam... anh làm được rồi..." Linh Sa quỵ xuống bên cạnh anh, gương mặt phờ phạc vì kiệt sức nhưng nụ cười nhẹ nhõm hiện rõ trên môi.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một tiếng động trầm đục dội lại từ phía lối vào Địa Cung Vạn Thọ Cổ.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng bước chân sắt thép nặng nề gõ nhịp đều đặn trên nền đá cổ. Cùng với đó là tiếng hum hum quỷ dị của một thiết bị cơ khí đồng nung – chiếc kính một mắt đồng dò tìm luồng khí tức huyết dịch của Thẩm Doanh.
Hắn đã vượt qua mật đạo, tìm ra lối vào địa cung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!