Bản Đồ Trong Sách Rỗng
Linh Sa siết chặt chiếc hộp châm cứu Huyền Băng Châm trong tay, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào những vảy sắt rỉ sét đang khẽ rung lên trên vai Trần Nam. Ánh sáng xanh lam nhạt từ những cây châm bạc hắt lên gương mặt góc cạnh, nhợt nhạt của thiếu niên thế thân, làm nổi bật những đường vân đỏ rực như nham thạch đang bò dọc theo cánh tay phải thạch anh hóa của anh. Không gian mật thất ngầm dưới lòng đất Ngự Y Viện lúc này ngột ngạt đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Trần Nam và tiếng sủi bọt lục bục của lò thuốc đồng ở góc phòng.
"Anh có biết bộ giáp sống này đang làm gì với cơ thể anh không?" Giọng Linh Sa trầm xuống, mang theo một sự lạnh lùng xen lẫn kinh hãi. "Nó không phải là một món hộ thân bình thường. Huyết Long Giáp được rèn bằng oán khí và huyết dịch của tổ tiên dòng họ Trần từ ngàn năm trước. Mỗi lần anh gánh chịu sát thương thay cho hoàng đế Lý Hiên, bộ giáp này lại hút thêm máu của anh để tích lũy năng lượng phản chấn. Anh càng mạnh lên, gai sắt của nó càng cắm sâu vào xương tủy anh. Anh đang dùng chính tuổi thọ của mình để đổi lấy sức mạnh tàn khốc này."
Trần Nam khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng hàn khí từ Huyền Băng Châm đang từ từ làm dịu đi cơn nóng rát như thiêu đốt trong lồng ngực. Cánh tay phải biến dị thạch anh đen của anh khẽ cử động, những khớp xương hóa đá phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc. Anh không hề sợ hãi trước lời cảnh báo của nữ dược sư nghĩa quân. Đối với anh, mạng sống này vốn đã không còn thuộc về bản thân kể từ ngày anh đặt bút ký vào khế ước thế thân nô dịch.
"Nếu tôi không ký, em gái tôi sẽ chết," Trần Nam khàn giọng trả lời, đôi mắt từ từ mở ra, ánh lên tia nhìn kiên định tột cùng. "Dao Nhi đang bị căn bệnh thối tủy hành hạ hằng ngày ở khu ổ chuột ngoại thành. Chỉ có Cửu Chuyển Huyết Đan của hoàng gia mới giữ được sinh mệnh cho nó. Mỗi một vết thương chí mạng tôi gánh hộ hoàng đế đều đổi lại một viên linh dược gửi về nhà. Dù bộ giáp này có nuốt chửng linh hồn tôi, tôi cũng phải giữ cho Dao Nhi được sống dưới ánh mặt trời."
Linh Sa khựng lại. Sự nghi ngờ và cảnh giác trong đôi mắt nàng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng là dược sư của Hắc Kỳ Quân, đã chứng kiến biết bao nhiêu sự tàn bạo của vương quyền Thượng Quan gia, nhưng chưa từng thấy ai kiên cường và chấp nhận đánh đổi thể xác một cách tàn khốc như thiếu niên trước mặt. Nàng khẽ thở dài, định cất hộp châm cứu đi thì bức tường đá phía sau tủ thuốc bỗng nhiên rầm rì chuyển động.
Cánh cửa đá hé mở, ngự y trưởng Tần Hoài bước vào trong tình trạng vô cùng chật vật. Áo bào hạc trắng của lão đã bị rách một mảng lớn ở vai, gương mặt già nua xám xịt vì kiệt sức và lo sợ. Trên tay lão ôm chặt một chiếc hộp gỗ mun nhỏ và một cuốn sách y học sờn cũ, dày cộp.
"Trần Nam! Mau cầm lấy cái này!" Tần Hoài thở dốc, run rẩy trao chiếc hộp gỗ cho anh. "Ta vừa mạo hiểm mạng sống để trộm viên Cửu Chuyển Huyết Đan tiếp theo từ mật kho của Mộc Trưởng Lão. Mật Sứ Viện đã bắt đầu nghi ngờ việc hao hụt linh dược. Lần này ta phải dùng đến Ngọc Bội Tần Gia để mở khóa cơ quan khóa kín. Đây có thể là viên thuốc cuối cùng ta có thể lấy được cho em gái ngươi trước khi bị phát hiện."
Trần Nam vội vàng đón lấy chiếc hộp gỗ, lồng ngực phập phồng xúc động. Anh biết lão ngự y đã đặt cả tính mạng và gia tộc của mình vào ván bài này để giúp đỡ anh. Chưa kịp để Trần Nam nói lời cảm ơn, Tần Hoài đã nhét cuốn sách y học sờn cũ vào tay anh.
"Và cái này nữa. Đây là cuốn sách y học cổ rỗng ruột mà ta đã giấu kín suốt mười năm qua. Bên trong nó chứa Bản Đồ Hoàng Lăng cổ xưa của hoàng gia Lý triều."
Trần Nam khẽ dùng tay trái lật mở cuốn sách. Đúng như lời Tần Hoài nói, phần ruột của cuốn sách đã bị khoét rỗng hoàn toàn, bên trong đặt một cuộn da dê ố vàng, tỏa ra mùi ẩm mốc của thời gian. Khi những ngón tay của anh chạm vào cuộn da dê, một luồng linh khí mờ nhạt bỗng chốc rực sáng lên, cộng hưởng kỳ lạ với bộ Huyết Long Giáp rỉ sét trên vai anh.
"Hoàng lăng tối cổ dưới lòng đất kinh thành..." Tần Hoài hạ thấp giọng, đôi mắt lão nhìn quanh mật thất như thể sợ hãi những bức tường đá cũng có tai mắt. "Nơi đó chứa đựng bí mật về khế ước nguyền rủa của dòng họ Trần. Tiên đế năm xưa bị Thái Hậu hạ độc thủ cũng vì ông ấy có ý định bãi bỏ hoàn toàn hệ thống thế thân tàn bạo này để chuộc tội với tổ tiên ngươi. Khế ước thế thân thực chất là một nghi lễ hiến tế linh hồn kéo dài để hồi sinh bạo quân Lý Nguyên dưới lòng đất. Nếu ngươi muốn giải thoát vĩnh viễn cho bản thân và em gái, ngươi phải tìm đường đột nhập vào hoàng lăng, dùng máu của chính mình để phá hủy bản gốc của khế ước luật pháp cấm nguyền."
Trần Nam siết chặt cuộn bản đồ trong tay, lồng ngực dâng lên một luồng sóng cuộn trào. Hóa ra nợ máu của gia tộc anh lại sâu sắc và đen tối đến nhường này. Dòng họ Trần của anh không phải là những kẻ tội đồ mưu phản, mà là những người hùng lập quốc bị hoàng tộc phản bội và nô dịch hóa bằng huyết nguyền.
*Cạch... cạch... cạch...*
Đột nhiên, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía trần đá của mật thất ngầm. Đó là tiếng bước chân kim loại nện đều đặn, chậm rãi nhưng đầy uy áp trên sàn gạch của Ngự Y Viện phía trên. Tiếng động nhỏ đến mức người thường vô phương nghe thấy, nhưng đối với những kẻ có thính giác thợ săn nhạy bén như Trần Nam và Linh Sa, nó giống như tiếng gõ cửa của tử thần.
Linh Sa lập tức biến sắc, nàng dập tắt ngọn nến trên bàn đá bằng một cái phẩy tay, đưa mật thất vào bóng tối tịch mịch: "Có kẻ đang đến. Tiếng bước chân này... cực kỳ nhẹ nhưng lực nện rất sâu. Là cao thủ Thiết Huyết chuyên về tốc độ."
"Là Thẩm Doanh," Trần Nam khàn giọng nói, đôi mắt anh rực lên ánh huyết quang nhìn xuyên qua bóng tối. "Hắn là thiên tài sát thủ của Mật Sứ Viện, con trai nuôi của Thẩm Vô Kỵ. Nhãn lực của hắn nhạy bén tột cùng, chắc chắn hắn đã ngửi theo mùi máu tanh rò rỉ từ vết thương hoại tử ở lòng bàn chân của tôi để tìm đến đây."
Tần Hoài run rẩy lùi lại phía sau rương thuốc: "Mật thất này được bảo vệ bằng trận pháp cách âm cách nhiệt cổ xưa, làm sao hắn có thể phát hiện ra?"
"Kính một mắt đồng của hắn có thể nhìn thấy vệt máu ẩn trong bóng tối," Trần Nam lạnh lùng giải thích. Anh nhanh chóng nhét cuộn Bản Đồ Hoàng Lăng vào ngực áo cấm quân đen sờn rách của mình, thắt chặt sợi dây Đai Lưng Trọng Lực quanh hông để ổn định cột sống. Cánh tay phải thạch anh hóa tím đen khẽ gồng lên, chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử.
Tiếng bước chân phía trên dừng lại ngay tại vị trí hũ gốm đựng thuốc – cơ quan mở cửa mật thất ngầm.
*Rắc... rắc...*
Tiếng cơ quan đá chuyển động vang lên khô khốc. Thẩm Doanh đã tìm ra cách mở cửa mật thất.
"Hai người mau đi lối mật đạo ngầm dẫn ra bờ sông ngoại thành!" Tần Hoài đẩy mạnh Trần Nam và Linh Sa về phía bức tường đá phía sau lò đồng. "Ta là ngự y trưởng, ta sẽ đứng ra gánh vác trách nhiệm giải trình nguy hiểm này. Hắn không dám giết ta ngay lập tức đâu!"
"Không kịp nữa rồi," Linh Sa siết chặt mười hai cây Huyền Băng Châm trong tay, đứng chắn trước lối đi. "Thẩm Doanh di chuyển nhanh như bóng ma. Nếu chúng ta quay lưng bỏ chạy, hắn sẽ kết liễu chúng ta từ phía sau chỉ trong một chớp mắt."
*Ầm!*
Cánh cửa đá ngầm bị một lực lượng khổng lồ đánh vỡ nát. Những mảnh đá vụn bay tứ tung trong không khí, khói bụi mịt mù bốc lên. Từ trong làn khói xám, một bóng người gầy gò, mặc y phục sát thủ đen viền đỏ bước vào. Gương mặt hắn sắc sảo, lạnh lùng như băng đá, đôi mắt sáng rực dưới chiếc kính một mắt bằng đồng đang phát ra luồng ánh sáng đỏ quét khắp mật thất. Trên tay hắn là cặp đoản kiếm Mật Ảnh hấp thụ hoàn toàn ánh sáng xung quanh, tỏa ra một luồng sát khí câm lặng đến rợn người.
"Tìm thấy ngươi rồi, kẻ thế thân vô danh," Thẩm Doanh khẽ cười gằn, giọng nói thanh mảnh nhưng lạnh lẽo như tiếng rít của gió đêm đông. "Mùi máu tanh của ngươi thực sự rất đặc biệt. Thật không ngờ ngự y trưởng Tần Hoài lại dám nuôi giấu một con chuột mưu phản ngay dưới lòng đất Ngự Y Viện hằng đêm."
Ánh mắt Thẩm Doanh đột ngột dừng lại trên người Linh Sa, rồi quét qua Trần Nam. Nhãn lực nhạy bén của hắn lập tức nhận ra cuộn da dê đang phồng lên dưới ngực áo của anh: "Và ngươi đang giữ thứ gì trong ngực áo đó? Giao ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng không đau đớn."
"Nằm mơ đi!"
Linh Sa hét lớn, cánh tay nàng vung lên phóng ra ba cây Huyền Băng Châm xé gió lao thẳng về phía các tử huyệt của Thẩm Doanh. Đồng thời, nàng ném ra một nắm bột độc dược màu xám xanh nhằm làm nhiễu loạn tầm nhìn của đối thủ.
*Keng! Keng! Keng!*
Thẩm Doanh không thèm né tránh, cặp đoản kiếm Mật Ảnh trên tay hắn múa lên tạo thành một vòng tròn bóng tối, dễ dàng gạt bay ba cây châm bạc tỏa hàn khí rơi xuống đất. Luồng bột độc dược của Linh Sa vừa tiếp cận hắn liền bị chiếc mặt nạ lọc độc khí màu đen của Mật Sứ Viện hóa giải hoàn toàn. Thân hình hắn đột ngột mờ đi, biến mất vào trong bóng tối của mật thất.
"Cẩn thận! Hắn dùng Ám Ảnh Trảm!" Trần Nam hét lớn, nhãn lực của anh rực lên huyết quang nhìn thấy trước quỹ đạo di chuyển của Thẩm Doanh.
*Vút!*
Thẩm Doanh xuất hiện ngay sát bên sườn Linh Sa, lưỡi đoản kiếm Mật Ảnh vung lên một đường cong hoàn mỹ, chém thẳng vào cổ họng nàng với tốc độ kinh hoàng. Linh Sa hoàn toàn bất ngờ, không kịp đưa châm cứu lên chống đỡ, đôi mắt nàng co rút lại trước cái chết cận kề.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Trần Nam không màng đến đôi chân vẫn còn đau nhức hoại tử. Anh dẫm mạnh chân trái xuống đất, vận Trọng Lực Bộ găm chặt thân thể chịu lực nén, đồng thời lao người tới trước chắn trước mặt Linh Sa.
Anh đưa cánh tay phải thạch anh hóa tím đen – kết hợp Thiết Sa Chưởng cứng như sắt thép – đỡ trực diện lưỡi đoản kiếm của Thẩm Doanh.
*Keng!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp mật thất ngầm, phát ra những tia lửa xẹt xẹt rực rỡ trong bóng tối. Lưỡi kiếm Mật Ảnh sắc bén chém mạnh vào lớp thạch anh đen trên cánh tay Trần Nam, nhưng không thể xuyên thấu qua độ cứng bất hoại của nó. Lực chấn động khổng lồ từ đòn đánh dội ngược lại khiến cả hai lùi lại một bước.
Thẩm Doanh nhướng mày, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc tột cùng khi nhìn cánh tay hóa đá của Trần Nam: "Ngươi... cơ thể ngươi đã biến dị đến mức này sao? Một kẻ mang cảnh giới Phàm Cốt lại có thể đỡ được đòn chém Thiết Huyết của ta bằng tay không?"
Trần Nam cắn chặt răng rách môi để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn. Mặc dù cánh tay thạch anh hóa không có xúc giác đau đớn trực tiếp, nhưng phản lực khổng lồ từ đòn đánh của Thẩm Doanh đã truyền dọc theo xương cánh tay, dội thẳng vào lồng ngực anh khiến vết thương hoại tử cũ ở ngực rách miệng rỉ máu đỏ thẫm dưới lớp võ phục.
Anh biết rõ thể chất của mình lúc này đang ở giới hạn cực hạn sau những đêm chạy trốn và mất máu liên tục. Nếu tiếp tục đấu lâu dài với một sát thủ chuyên tốc độ như Thẩm Doanh trong không gian hẹp này, cấm quân hoàng gia phía trên sẽ nghe động tĩnh ập tới bao vây, và cả anh lẫn Linh Sa đều sẽ bị chém thành muôn mảnh.
Anh phải bộc phát sức mạnh để mở đường máu chạy trốn ngay lập tức.
Trần Nam khẽ hít sâu một hơi, dồn toàn bộ luồng khí tức nóng bỏng trong huyết quản vào bộ Huyết Long Giáp trên vai. Anh kích hoạt Huyết Ký Kích Hoạt – chiêu thức bộc phát đốt cháy 10% lượng máu dự trữ trong giáp sống.
*Bùng!*
Một luồng huyết khí màu đỏ tươi bùng cháy dữ dội xung quanh cơ thể Trần Nam như ngọn lửa thiêng, xua tan bóng tối u ám của mật thất ngầm. Đôi mắt anh rực sáng huyết quang tà đạo, các vảy sắt rỉ sét của giáp sống dựng ngược lên, cắm sâu thêm gai nhọn vào da thịt vai ngực rỉ máu đỏ tươi để tích lũy năng lượng phản chấn cực đại.
"Linh Sa! Đi mau!"
Trần Nam gầm thét, tiếng thét mang theo uy áp chấn động lực khổng lồ xé gió thổi bay rương thuốc thảo dược xung quanh. Anh dùng tay trái bọc Thiết Sa Chưởng vung một cú đấm Thạch Hóa Quyền cực mạnh thẳng vào mặt Thẩm Doanh để ép đối thủ lùi lại, đồng thời tay phải ôm chặt lấy eo Linh Sa, lao thẳng vào lối mật đạo ngầm phía sau lò đồng.
Tần Hoài dùng hết sức lực cuối cùng của một phàm nhân, lao ra chặn đứng cơ quan đá để đóng cánh cửa mật đạo lại ngay sau khi hai người bước qua.
"Trần Nam! Bảo vệ bản đồ... cứu lấy dòng họ Trần!" Tiếng hét cuối cùng của lão ngự y vang lên qua khe đá khép lại, trước khi tiếng nổ của kiếm khí Thẩm Doanh chém rách nát cửa gỗ mật thất vang dội phía bên kia.
Bóng tối đen kịt lập tức bao trùm lấy Trần Nam và Linh Sa khi họ rơi vào đường hầm mật đạo tối tăm nối liền hoàng cung ra bờ sông ngoại thành. Tiếng rít gầm rú của gió ngầm và áp lực trọng lực đè nặng lên vai, báo hiệu một cuộc rượt đuổi nghẹt thở sắp sửa bắt đầu dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!