Khế Ước Khốn Cùng
Mưa tầm tã trút xuống khu ổ chuột ngoại thành Kinh Đô Vạn Thọ, biến những con hẻm chật hẹp thành những rãnh bùn lầy lội, bốc lên mùi hôi thối của rác rưởi và sự nghèo đói. Trong căn nhà tranh dột nát sát vách thành thứ ba, tiếng ho khan kịch liệt của Trần Dao vang lên, mỏng manh và đứt quãng như tiếng lá khô bị giẫm nát.
Trần Nam quỳ bên chiếc giường tre ọp ẹp, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vì xúc than ra sức siết chặt lấy những ngón tay gầy gò, lạnh ngắt của em gái. Dưới ánh đèn dầu tù mù, gương mặt của Trần Dao nhợt nhạt đến đáng sợ. Làn da của cô bé mỏng đến mức có thể nhìn rõ những đường gân xanh xao dưới cổ, và mỗi lần cô bé rên rỉ, những cơn đau từ tận sâu trong tủy xương lại khiến toàn thân cô co rút lại. Căn bệnh thối tủy quái ác đang gặm nhấm sinh mệnh của cô bé từng ngày, từng giờ.
"Anh... em đau... lạnh quá..."
Giọng của Trần Dao nhỏ như muỗi kêu, đôi mắt to tròn đượm buồn khẽ hé mở, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt để trấn an anh trai. Nhưng ngay sau đó, một cơn co thắt dữ dội ập đến khiến cô bé gập người lại, phun ra một ngụm máu đen đặc trên tấm chăn vá chằng vá đụp.
Trần Nam cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Cơn bất lực tột cùng dâng lên, hóa thành những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt sạm đen vì khói bụi. Gã thầy lang nghèo ở đầu phố đã nói thẳng, y thuật của phàm nhân vô phương cứu chữa căn bệnh này. Thứ duy nhất có thể giữ lại sinh mệnh cho Trần Dao là Cửu Chuyển Huyết Đan – thứ linh dược tối cao được bào chế từ máu của linh thú cổ đại kết hợp với tuyết liên vạn năm, báu vật độc quyền nằm sâu trong kho dược hoàng gia. Một kẻ nghèo khổ bần cùng như anh, cả đời ngay cả một đồng bạc còn khó kiếm, lấy tư cách gì để chạm vào thần dược vương quyền?
"Sẽ không sao đâu, Dao Nhi. Anh thề... anh sẽ tìm được thuốc cứu em."
Trần Nam khàn giọng nói, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, phá vỡ tiếng mưa gào rú ngoài kia.
Cánh cửa tre ọp ẹp bị đẩy ra. Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo luồng khí áp bức lạnh lẽo khiến ngọn đèn dầu lay lắt suýt tắt phụt. Kẻ bước vào mặc một chiếc áo bào thêu hình mãng xà đen bóng bẩy, gương mặt nhợt nhạt không một sợi râu, đôi mắt sắc lẹm như rắn độc quét qua căn phòng rách nát trước khi dừng lại trên người Trần Nam.
Đó là Thẩm Vô Kỵ, Mật sứ trưởng của hoàng gia – kẻ nắm giữ mạng lưới sát thủ bóng tối của Mật Sứ Viện.
"Trần Nam," giọng nói của Thẩm Vô Kỵ âm trầm, rít qua kẽ răng như tiếng rắn bò trên đá. "Thời gian của em gái ngươi không còn nhiều. Chỉ tối nay thôi, độc tính thối tủy sẽ ăn mòn đến tận tim phổi của nó."
Thẩm Vô Kỵ khẽ lật tay, một chiếc lọ ngọc bích nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay gầy guộc của hắn. Hắn mở nắp lọ, một luồng hương thơm ngọt lịm, nồng đậm mùi sắt rồng và linh khí tinh thuần lập tức lan tỏa khắp căn phòng ẩm mốc. Bên trong lọ, một viên đan dược màu huyết dụ rực sáng ánh hồng quang mờ ảo.
Cửu Chuyển Huyết Đan.
Đôi mắt Trần Nam đỏ ngầu, anh định lao lên theo bản năng nhưng hai tên mật sứ ẩn hiện trong bóng tối sau lưng Thẩm Vô Kỵ đã lập tức áp sát, sát khí lạnh buốt khóa chặt mọi nẻo đường của anh.
"Ngươi muốn gì?" Trần Nam nghiến răng, thanh âm phát ra từ cuống họng rách nát đầy hận thù. Hơn ai hết, anh biết thứ vương quyền lộng lẫy kia chưa bao giờ ban phát lòng nhân từ miễn phí cho kẻ nghèo khổ.
Thẩm Vô Kỵ khẽ cười, nụ cười tàn nhẫn không một chút ấm áp: "Hoàng tộc cần một kẻ thế thân. Một cái bóng vô danh ẩn mình trong bóng tối hoàng cung để gánh chịu mọi vết thương chí mạng, mọi độc tố ám sát nhắm vào vị hoàng đế trẻ tuổi Lý Hiên. Đổi lại, mỗi tháng ngươi sẽ nhận được một viên Cửu Chuyển Huyết Đan để giữ mạng cho em gái ngươi. Một mạng đổi một mạng, rất công bằng."
Huyết ước thế thân. Trần Nam đã nghe về lời nguyền tàn độc này từ những câu chuyện kể của cha mình – một thợ rèn thần khí đã khuất. Đó là một khế ước nô dịch vĩnh viễn, kẻ thế thân sẽ phải liên kết mạch máu và thần kinh với hoàng đế thông qua Huyết Nguyền Quy Tắc. Mọi đau đớn, vết đâm, vết chém hay rượu độc mà hoàng đế phải chịu ngoài sáng, kẻ thế thân sẽ phải gánh chịu nguyên vẹn 100% trong bóng tối.
Nhìn em gái đang thoi thóp trên giường tre, Trần Nam không còn lựa chọn nào khác. Ý chí sinh tồn của Trần Dao chính là ngọn hải đăng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của anh. Anh quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Vô Kỵ, đầu gối lún sâu vào nền đất bùn lạnh ngắt.
"Ta đồng ý. Hãy cứu em gái ta."
"Rất tốt. Kẻ biết thời thế mới có thể sống lâu," Thẩm Vô Kỵ cười lạnh, ném viên Cửu Chuyển Huyết Đan cho tên mật sứ bên cạnh để lập tức cho Trần Dao uống, rồi lạnh lùng vung tay ra lệnh áp giải Trần Nam đi.
Trần Nam bị bịt mắt và đưa qua những lối đi ngầm ngập tràn mùi nước ẩm mốc, sâu dưới lòng đất Kinh Đô Vạn Thọ, tiến thẳng vào một mật thất ngầm nằm sâu dưới Tẩm Cung Vạn Thọ. Khi tấm băng đen bị lột bỏ, ánh sáng đỏ rực từ những lò than nung xung quanh khiến anh tạm thời nhắm nghiền mắt.
Giữa mật thất, trên một bệ đá cổ xưa khắc đầy những ký tự bùa chú quỷ dị, một bộ giáp sắt rỉ sét đang lơ lửng giữa không trung. Bộ giáp xù xì, xám xịt, nhưng kỳ lạ thay, những vảy sắt của nó khẽ phập phồng như thể đang thở. Những gai sắt nhọn hoắt, rỉ sét bám đầy oán khí đen kịt chìa ra ngoài như những chiếc vuốt quỷ.
Huyết Long Giáp – bộ giáp sống ký sinh cổ xưa của dòng họ Trần, thứ thần khí nguyền rủa đã bị hoàng tộc tước đoạt từ ngàn năm trước.
"Cởi áo ra," Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng ra lệnh.
Trần Nam im lặng cởi bỏ chiếc áo vải thô rách rưới, lộ ra bờ vai gầy gò nhưng săn chắc của một thiếu niên mười sáu tuổi. Hai tên mật sứ lập tức đè chặt vai và tay anh xuống bệ đá lạnh ngắt.
Thẩm Vô Kỵ vận hành một luồng hắc khí màu huyết dụ, đẩy bộ Huyết Long Giáp rỉ sét áp sát vào lưng Trần Nam. Ngay khi vảy sắt chạm vào da thịt trần trụi, bộ giáp sống như ngửi thấy mùi máu quen thuộc của hậu duệ Thiết gia, nó đột ngột thức tỉnh.
*Phập! Phập! Phập!*
Hàng chục chiếc gai sắt rỉ sét dài ba tấc đột ngột dựng ngược lên, rồi điên cuồng cắm sâu vào bả vai, xương sườn và cột sống của Trần Nam.
"A...!!!"
Một tiếng hét đau đớn tột cùng xé toác không gian mật thất, nhưng ngay lập tức bị Thẩm Vô Kỵ dùng một luồng khí tức khóa chặt miệng Trần Nam. Toàn thân Trần Nam run rẩy dữ dội, các mạch máu dưới da nổi lên cuồn cuộn, rực sáng ánh đỏ nhạt của cảnh giới Phàm Cốt (Sơ kỳ) đang cố gắng chống chọi lại sự xâm nhập tàn bạo của giáp sống. Gai sắt cắm sâu đến tận xương tủy, điên cuồng hút máu tươi của anh để kích hoạt sự tương thích. Cảm giác bỏng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang thiêu đốt từng thớ thịt, từng khớp xương của anh. Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ rực bệ đá cổ.
Trần Nam cố gắng vận dụng chút linh lực phàm nhân ít ỏi để đẩy lùi những chiếc gai sắt đang bám rễ vào xương vai gáy, nhưng Huyết Nguyền Quy Tắc tàn nhẫn lập tức bẻ gãy sự kháng cự yếu ớt đó. Càng giãy giụa, những chiếc gai sắt càng cắm sâu hơn, bám chặt vào hệ thống thần kinh của anh như những chiếc rễ cây cổ thụ bám sâu vào lòng đất.
"Đừng phí sức chống cự," Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng đứng quan sát, đôi mắt xảo quyệt không một chút gợn sóng. "Nếu ngươi chết lúc này, em gái ngươi cũng sẽ mất đi nguồn cung cấp huyết đan hằng tháng. Hãy thả lỏng cơ thể, chấp nhận bộ giáp, hoặc là chết cả hai."
Gương mặt nhợt nhạt của Trần Dao hiện lên trong tâm trí Trần Nam giữa cơn đau đập nát lý trí. Anh nghiến chặt răng đến mức nứt vỡ, máu tươi rỉ ra từ kẽ môi. Anh buộc phải thả lỏng các nhóm cơ, ngừng việc kháng cự vật lý, để mặc cho bộ Huyết Long Giáp sống ký sinh hoàn tất quá trình dung hợp tàn khốc. Tuổi thọ của anh lập tức bị rút ngắn đi một năm, đổi lại, da thịt anh bắt đầu thích nghi, chuyển hóa nỗi đau thành một lớp bảo hộ thô ráp dưới lớp vảy sắt.
Khi bộ giáp đã hoàn toàn bám chặt vào lưng và ngực anh, ẩn hiện dưới da thịt như những đường vân đỏ quỷ dị, Thẩm Vô Kỵ bước tới. Trên tay hắn cầm hai cây kim châm bằng bạc dài mảnh, tỏa ra luồng hắc khí tà đạo.
Huyết Châm.
*Vút! Vút!*
Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng cắm mạnh hai cây Huyết Châm bạc vào hai tử huyệt nhạy cảm nhất trên cột sống của Trần Nam. Một luồng luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, kết nối trực tiếp mạch máu và thần kinh của anh với một thực thể khác đang ở phía trên mật thất. Sợi dây liên kết huyết ước vô hình đã hoàn tất. Từ giây phút này, sinh mệnh của Trần Nam không còn thuộc về chính anh nữa.
Đêm đầu tiên gác bóng.
Trần Nam mặc bộ võ phục cận vệ đen kịt, đứng bất động sau bức rèm lụa dày màu huyết dụ của Tẩm Cung Vạn Thọ. Không gian tẩm cung tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ và mùi trầm hương ngột ngạt tỏa ra từ lư hương đồng.
Phía trước bức rèm, vị hoàng đế trẻ tuổi Lý Hiên đang ngồi gục bên bàn tiệc, tay cầm bầu rượu, gương mặt tuấn tú nhưng xanh xao đầy vẻ sa ngã và bất cần đời. Hắn cười lảm nhảm, liên tục rót rượu vào miệng như để quên đi sự kiểm soát bạt mạng của Thái Hậu.
Trần Nam đứng trong bóng tối sau rèm, toàn thân vẫn còn đau nhức ê ẩm vì bộ giáp sống ký sinh. Anh nín thở, lắng nghe nhịp tim của Lý Hiên truyền dẫn qua sợi dây huyết ước. Sự mệt mỏi và đau đớn thể xác đè nặng lên vai thiếu niên mười sáu tuổi, nhưng anh không được phép cử động, không được phép phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Đột nhiên, Lý Hiên đập mạnh bầu rượu xuống bàn gầm thét, bầu rượu bằng gốm sứ vỡ tan tành. Trong cơn say khướt, vị vua trẻ lảo đảo đứng dậy, vô tình chống tay lên những mảnh sứ vỡ sắc nhọn trên mặt bàn.
Một vệt cắt dài xuất hiện trên lòng bàn tay phải của Lý Hiên ngoài sáng, máu tươi khẽ rỉ ra.
Ngay lập tức, phía sau bức rèm lụa dày, Trần Nam trừng lớn mắt. Không hề có bất kỳ mảnh sứ nào chạm vào anh, nhưng một cơn đau nhói buốt lạnh đột ngột bùng phát ở lòng bàn tay phải của anh.
*Xoẹt!*
Da thịt lòng bàn tay phải của Trần Nam tự động nứt rách ra một đường dài y hệt, máu tươi phun đầm đìa, nhuộm đỏ rực ống tay áo võ phục đen. Cơn đau truyền dẫn bất ngờ khiến lồng ngực Trần Nam co thắt kịch liệt, Huyết Long Giáp trên vai anh như ngửi thấy mùi máu mới liền rít lên khe khẽ, cắm sâu gai sắt vào xương bả vai để hấp thụ chấn động lực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!