Tiếng Cuốc Khai Hỏa
Bóng tối dưới lòng Khu Mỏ Đá Tuyết Phong không phải là một màu đen thuần túy. Nó được dệt nên bởi những làn sương đá lạnh lẽo mang theo thứ ánh sáng xanh lam nhạt, ma mị phát ra từ những vỉa quặng Cát Tri Thức bám dọc vách hang. Thứ bụi cát ấy lơ lửng trong không khí, lấp lánh như những mảnh vụn của các vì sao bị chôn vùi, nhưng mỗi hơi thở hít vào lại bỏng rát như tàn tro nóng, âm thầm ăn mòn phổi và rút cạn sinh mệnh lực của những kẻ lao dịch.
Nhật Minh khẽ kéo thấp vành chiếc nón cói rách bám đầy bụi than, bước chân cậu khập khiễng nương theo bóng tối của một lối đi ngầm chật hẹp. Cánh tay phải của cậu, ẩn dưới lớp áo vải thô cáu bẩn của phu mỏ, vẫn còn âm ấm nhiệt lượng từ vết sẹo rực đỏ hình ký tự cổ 'Khải'. Mỗi bước đi, Nhật Minh lại cảm nhận được sự trống rỗng đến lạnh người trong tâm trí.
"Đệ có nhớ năm mười tuổi, hai đứa mình từng trốn nhũ mẫu ra bờ sông băng bắt cá tuyết không?"
Giọng nói trầm thấp, bộc trực vang lên từ phía trước. Người đang dẫn đường cho cậu là Nhật Kiến, biểu ca ruột của cậu. Nhật Kiến mặc chiếc áo cộc tay lộ ra bờ vai sạm đen vì nắng gió mỏ đá, tay chân chằng chịt vết chai sạn, vai vác một chiếc xẻng đào mỏ gia cố bằng đá ma pháp phát sáng nhạt.
Nhật Minh im lặng. Cậu nhìn tấm lưng rộng của biểu ca, cố gắng lục lọi trong đại não một mảnh ký ức, một hình ảnh nhỏ nhoi về bờ sông băng, về con cá tuyết hay nụ cười của hai đứa trẻ mười tuổi. Nhưng đáp lại chỉ là một màn sương xám tro tịch mịch. Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư đã xóa sạch những kỷ niệm ấy sau khi cậu viết ký tự 'Khải' để bảo vệ Sơn Đô khỏi đòn lôi điện của Lôi Thiết. Cậu biết người trước mặt là biểu ca của mình, biết bằng những dòng chữ lạnh lùng tự khắc trên da thịt cánh tay trái, nhưng cảm xúc ấm áp của tình thân thuở nhỏ đã vĩnh viễn biến mất.
"Đệ... không nhớ rõ lắm, biểu ca," Nhật Minh khẽ đáp, giọng cậu khàn đặc vì bụi cát.
Nhật Kiến dừng bước, quay đầu lại nhìn cậu em họ gầy gò dưới vành nón rách. Ánh mắt gã thoáng qua một nỗi u sầu xen lẫn xót xa, nhưng gã nhanh chóng vỗ mạnh vào vai Nhật Minh: "Không sao, bụi mỏ ở đây độc lắm, làm đầu óc người ta mụ mị đi là chuyện thường. Đợi cứu được dượng ra, chúng ta sẽ lại cùng nhau đi bắt cá. Lối này, đi sát vào vách đá rạn nứt, cẩn thận bẫy dò ma pháp của bọn lính gác."
Nhật Minh gật đầu, siết chặt chiếc túi da thô giấu dưới ngực áo—nơi Cuộn Giấy Da Cổ đang nằm im lìm, nguội lạnh do cạn kiệt năng lượng. Cậu thầm nghĩ, mình không được phép yếu đuối. Biểu ca đã liều mạng dẫn cậu thâm nhập vào đây, cậu bắt buộc phải hoàn thành bước đầu tiên của kế hoạch: thu phục Nghiệp đoàn thợ mỏ Tuyết Phong để tạo ra một cuộc bạo động vĩ mô.
Họ lách qua một khe nứt hẹp dẫn thẳng vào khu vực khai thác trung tâm của mỏ đá. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến lồng ngực Nhật Minh thắt lại. Dưới ánh sáng xanh lét của Cát Tri Thức, hàng trăm phu mỏ gầy trơ xương, xích sắt rỉ sét xích chặt vào cổ chân, đang điên cuồng vung cuốc chim đập vào vách đá. Tiếng cuốc va chạm vào đá ma pháp vang lên những âm thanh chát chúa, chốc chốc lại bị cắt ngang bởi tiếng roi da vun vút và tiếng chửi bới tàn bạo của đám lính canh thiết giáp.
"Nhanh tay lên lũ súc sinh! Hôm nay không đủ mười hòm cát tri thức, tất cả sẽ không có cháo ăn!" Một tên lính canh mặc giáp nặng quát lớn, quật mạnh roi da vào lưng một lão phu mỏ đang quỳ rạp dưới đất vì kiệt sức.
Nhật Minh nén cơn giận dữ đang bùng lên trong lòng, ánh mắt cậu đảo nhanh qua đám đông để tìm kiếm mục tiêu. Tại một bệ đá khổng lồ ở góc hang, một nam tử trẻ tuổi lực lưỡng, ngực trần quấn băng gạc cáu bẩn, đang một mình vác một tảng đá ma thạch thô nặng hàng trăm cân ném mạnh vào hòm chứa. Gương mặt gã góc cạnh, da ngăm đen bám đầy bụi mỏ, đôi mắt rực lửa căm hờn nhìn chằm chằm vào tên lính gác. Đó chính là Cao Hải, thủ lĩnh của Nghiệp đoàn thợ mỏ Tuyết Phong, một đấu sĩ thiên tài sùng bái sức mạnh cơ bắp.
Nhật Minh khẽ ra hiệu cho Nhật Kiến. Hai người âm thầm tiếp cận bệ đá của Cao Hải dưới vỏ bọc của những phu mỏ đang vận chuyển xỉ đá.
"Cao Hải huynh," Nhật Kiến khẽ gọi khi bước qua cạnh bệ đá.
Cao Hải không thèm ngoảnh đầu lại, giọng gã trầm đục đầy cảnh giác: "Nhật Kiến? Ngươi dắt theo tên thư sinh yếu ớt nào vào đây thế? Chỗ này không có chỗ cho kẻ rảnh rỗi đâu, biến đi trước khi roi của bọn lính gác quật trúng đầu hai người."
"Huynh ấy không phải người rảnh rỗi," Nhật Minh bước lên một bước, đứng đối diện với Cao Hải. Cậu khẽ ngước nón lên, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm, kiên định của một học giả. "Tôi đến đây để trao cho Nghiệp đoàn thợ mỏ Tuyết Phong một cơ hội giành lại tự do. Một tiếng cuốc khai hỏa để đập tan xiềng xích của Giáo Hội."
Cao Hải dừng tay, gã nhìn chằm chằm vào Nhật Minh từ đầu đến chân, rồi khẽ nhếch mép cười đầy khinh bỉ: "Tự do? Bằng cái thân hình trói gà không chặt của ngươi sao, thư sinh? Ngươi có biết bẫy điện ma pháp của Ngục Trưởng Quách có thể nướng chín cả một con gấu tuyết chỉ trong chớp mắt không? Bọn ta đã thử nổi dậy ba lần, và cả ba lần đều phải trả giá bằng xác chết của hàng chục anh em chất đống ngoài vực sương độc. Chỉ có nắm đấm và sức mạnh mới giải quyết được vấn đề, chứ không phải mấy lời thuyết pháp rỗng tuếch của bọn học giả các ngươi."
"Sức mạnh thuần túy mà không có mưu lược thì chỉ là bia đỡ đạn cho ma pháp trận," Nhật Minh không hề lùi bước trước uy áp của gã đấu sĩ. Cậu chỉ tay vào những vỉa quặng Cát Tri Thức đang phát sáng xanh lam. "Các vị nghĩ mình đang lao dịch để kiếm miếng ăn sao? Không. Giáo Hội đang bóc lột sức lao động của các vị để tích trữ cát tri thức thô gửi về Kinh Đô. Thứ cát này chính là nhiên liệu để vận hành Lò Năng Lượng Tri Thức—thứ cỗ máy tàn bạo đang hút cạn ký ức, tình cảm và bản ngã của cha mẹ, con cái các vị ở ngoài kia để biến họ thành những Vô Diện Nhân vô tri. Các vị càng đào nhiều cát, gia đình các vị càng nhanh chóng quên mất các vị là ai."
Lời nói của Nhật Minh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của Cao Hải. Gã thợ mỏ lực lưỡng khẽ biến sắc, bàn tay gã siết chặt lấy cán cuốc chim đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Sự thật tàn bạo về Lò Tri Thức là điều mà đám phu mỏ mù mịt bấy lâu nay, họ chỉ nghĩ mình bị bắt lao dịch thông thường.
"Ngươi... ngươi nói thật sao?" Cao Hải gầm lên nho nhỏ, sát khí bùng phát.
"Tôi dùng danh dự của dòng họ học giả Nhật gia để bảo chứng," Nhật Minh trầm giọng, ánh mắt cậu tỏa ra một sự chân thành áp đảo. "Ngục tối Tuyết Phong đang giam giữ cha tôi, và cũng giam giữ linh hồn của vùng biên cương này. Tôi biết cấu trúc vận hành của hệ thống bẫy điện ma pháp do Ngục Trưởng Quách thiết lập. Nó hoạt động dựa trên các tinh thể thạch anh rạn nứt đính dọc vòm hang để dẫn truyền lôi điện. Chu kỳ tích năng lượng của mỗi đợt phóng điện là ba giây. Chỉ cần phá hủy lò kích hoạt bẫy điện ở trung tâm, toàn bộ hệ thống phòng ngự của mỏ đá sẽ sụp đổ. Khi bạo động nổ ra, Cao Lãng bắt buộc phải điều động quân thiết giáp từ ngục tối đến giải tỏa, tạo cơ hội cho kháng chiến đột kích giải cứu phối hợp từ bên ngoài."
Cao Hải nhìn chằm chằm vào Nhật Minh, gã nhận ra trong mắt thiếu niên gầy gò này không có sự sợ hãi, chỉ có một lý trí tính toán nhân quả lạnh lùng và một ý chí sắt đá.
"Được!" Cao Hải nghiến răng, giơ chiếc cuốc chim khổng lồ lên. "Nếu ngươi đã dám liều mạng thâm nhập vào đây, Nghiệp đoàn thợ mỏ bọn ta cũng không phải lũ hèn nhát. Anh em! Khai hỏa!"
Tiếng hét của Cao Hải vang dội khắp hang đá như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Gã vung mạnh chiếc cuốc chim, đập nát đầu tên lính gác thiết giáp gần nhất trước khi hắn kịp phản ứng.
"Bạo động rồi! Giết sạch lũ chó gác ngục!"
Hàng trăm phu mỏ đồng loạt gầm lên, tiếng xích sắt loảng xoảng va chạm dữ dội. Họ dùng cuốc chim, xẻng đào mỏ và những tảng đá ma thạch thô lao vào tấn công toán lính gác. Sự hỗn loạn bùng phát trong chớp mắt. Khói bụi than bay mù mịt, tiếng gào thét của lính gác bị chôn vùi dưới tiếng cuốc chim va chạm vào thiết giáp.
"Lũ phản nghịch hèn hạ! Tất cả hãy làm mồi cho lôi hình!"
Một giọng nói hung tợn, béo múp vang lên từ phía bục đá chỉ huy cao nhất. Ngục Trưởng Quách xuất hiện. Gã mặc bộ giáp da dính đầy máu khô, khuôn mặt béo phì vặn vẹo vì giận dữ, tay cầm cây roi điện ma pháp phát ra những tia chớp xanh lét, nổ tí tách chói tai.
Quách vung mạnh roi điện, một luồng lôi điện cuồng bạo phóng ra, quật ngã hàng chục phu mỏ đang lao lên. Những tiếng thét đau đớn vang lên khi dòng điện chạy khắp cơ thể, khiến họ co giật và ngã gục xuống mặt đất đá lạnh lẽo.
Chưa dừng lại ở đó, Ngục Trưởng Quách điên cuồng cắm cây roi điện vào bệ đá trung tâm kích hoạt.
"Kích hoạt Lôi Thiết Trận! Chôn thây bọn chúng ở đây!"
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Hàng loạt tinh thể thạch anh rạn nứt đính dọc vòm hang khổng lồ đồng loạt rực sáng ánh sáng xanh lam đậm. Những tia lôi điện ma pháp đan chéo vào nhau, tạo thành một bức tường lưới điện khổng lồ bao vây toàn bộ khu vực khai thác trung tâm. Bất kỳ phu mỏ nào cố gắng đột phá đều bị luồng điện cực mạnh đánh văng ngược trở lại, cơ thể bỏng sạm rỉ máu.
Cao Hải gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, gã vận hành 'Bá Thể Quyết', cơ bắp cuồn cuộn rực sáng ánh đồng thau, lao thẳng về phía lò kích hoạt bẫy điện nằm cách đó ba mươi mét. Nhưng ngay khi gã vừa tiến sát, một luồng lôi điện từ vòm hang giáng xuống, đánh mạnh vào vai khiến gã khuỵu gối, da thịt khét lẹt.
"Ha ha ha! Lũ ngu xuẩn! Trước sức mạnh của lôi điện ma pháp, mọi cơ bắp của các ngươi chỉ là trò hề!" Ngục Trưởng Quách cười man rợ, liên tục truyền năng lượng vào bệ đá kích hoạt.
Nhật Minh đứng trong góc đá, nhắm chặt mắt để kích hoạt 'Thính Giác Huyết Mạch'. Trong đầu cậu, tiếng sấm sét gầm rú biến thành những dòng năng lượng ma pháp màu xanh lét chạy dọc theo các vách đá. Cậu nghe thấy tiếng năng lượng ma pháp tích tụ trong các tinh thể thạch anh: ba giây... hai giây... một giây... phóng điện!
Cậu mở bừng mắt, hét lớn: "Cao Hải! Chu kỳ nạp điện của bẫy là ba giây! Sau mỗi đợt phóng, huynh có đúng ba giây để áp sát lò kích hoạt! Nhưng khoảng cách ba mươi mét là quá xa đối với tốc độ thông thường của huynh!"
"Chết tiệt! Ta không thể nhanh hơn được nữa!" Cao Hải gầm lên, hai chân gã run rẩy dưới áp lực điện trường đang đè nặng.
Nhật Minh nhìn vệt máu đang rỉ ra từ kẽ băng gạc quấn cổ tay phải của mình. Cậu biết, thể trạng của cậu lúc này cực kỳ yếu ớt sau khi dùng Huyết Thư liên tục ở các trận chiến trước. Nếu tiếp tục dùng máu viết ký tự cổ khái niệm mạnh, cậu có thể bị kiệt quệ tuần hoàn mạch máu hoặc mất đi thêm những ký ức quý giá còn sót lại về gia đình. Nhưng nếu không hành động, hàng trăm mạng người ở đây sẽ bị thiêu rụi, và kế hoạch cứu cha sẽ vĩnh viễn sụp đổ.
Ánh mắt Nhật Minh trở nên lạnh lùng và quyết đoán tuyệt đối. Cậu giật phăng dải băng gạc ấm áp của Tuệ Lâm ra, để lộ vết sẹo rách rưới trên cổ tay phải. Cậu ấn mạnh nút ẩn trên Vòng bảo vệ cổ tay bạc. Lưỡi châm bạc bén ngót rạch sâu vào mạch máu tay cậu.
Dòng Huyết Lực Vô Sắc—thứ máu kỳ lạ phát ra ánh sáng bạc pha lẫn sắc đỏ rực rỡ—tuôn chảy dồi dào. Nhật Minh áp mạnh ngón tay trỏ đẫm máu lên Cuộn Giấy Da Cổ vừa rút ra từ ngực áo.
Cậu tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, lướt nhanh ngón tay trên giấy da thú. Nét vẽ bằng máu rực sáng rực rỡ, dệt nên cấu trúc phức tạp của Ký tự cổ 'Hành' (𡩋).
"Á hự!"
Một cơn đau buốt dữ dội như ngàn mũi kim đâm thẳng vào trung tâm đại não Nhật Minh. Cơn đau đầu nhân quả dội ngược khiến mắt cậu mờ đi trong chớp mắt, máu tươi từ tai trái bắt đầu rỉ ra thành dòng nhỏ ấm nóng. Sợi chỉ đỏ nhân quả trong tâm trí cậu lại bị đứt đoạn thêm một phần. Cậu lờ mờ nhận ra, một mảnh ký ức đẹp đẽ nào đó về tuổi thơ, về nụ cười dịu dàng của nhũ mẫu Trương thị đang tan biến thành tro bụi. Nhưng cậu cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững lý trí, hoàn thành nét vẽ cuối cùng.
"Hành!" Nhật Minh khàn giọng hét lên, chỉ tay thẳng về phía Cao Hải.
Từ Cuộn Giấy Da Cổ, hai luồng gió nhẹ màu đỏ máu bùng phát, bay vút qua không trung và quấn chặt lấy cổ chân của Cao Hải. Đôi ủng rách rưới của gã thợ mỏ lực lưỡng lập tức rực lên những ký tự cổ phát sáng đỏ nhạt, tỏa ra luồng phong trì ma pháp lực cuồng bạo.
Cao Hải bàng hoàng cảm nhận được cơ thể mình bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng như một chiếc lá tuyết, lồng ngực tràn đầy một nguồn năng lượng thần tốc phi thường.
"Cái gì thế này... Sức mạnh này!"
"Chu kỳ phóng điện vừa dứt! Huynh có ba giây! Đi mau!" Nhật Minh gào lên, người cậu lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đất đá.
Cao Hải không hề do dự. Gã dậm mạnh chân, mặt đất đá dưới chân nứt toác. Với tốc độ nhanh gấp ba lần bình thường nhờ ma pháp của ký tự 'Hành', Cao Hải lướt đi như một vệt tàn ảnh màu đỏ bạc giữa sương mù ma pháp.
Một giây! Gã vượt qua khoảng cách mười lăm mét đầu tiên, lướt qua những tia điện xanh lét vừa sượt qua vai.
Hai giây! Gã áp sát bục đá chỉ huy, né tránh cú quật roi điện điên cuồng của Ngục Trưởng Quách trong gang tấc.
Ba giây!
"Không thể nào! Làm sao một tên phu mỏ lại có tốc độ này!" Ngục Trưởng Quách kinh hoàng hét lên, mặt gã cắt không còn giọt máu.
"Chết đi lũ áp bức!"
Cao Hải gầm lên, nhảy cao lên không trung, hai tay siết chặt chiếc cuốc chim khổng lồ dồn toàn bộ bá thể lực đồng thau giáng mạnh xuống lò kích hoạt bẫy điện ma pháp ở trung tâm bệ đá.
RẦM!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lò kích hoạt bằng đá thạch anh khổng lồ bị đập vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn phát sáng. Luồng năng lượng lôi điện ma pháp bị quá tải, bùng nổ ra xung quanh thành những tia lửa điện xanh lam nhạt nhòa rồi tắt lịm hoàn toàn.
Bức tường lưới điện khổng lồ vây hãm mỏ đá rạn nứt rồi tan biến vào hư không như bong bóng xà phòng. Xiềng xích ma pháp trên cổ chân các phu mỏ đồng loạt mất đi năng lượng bảo hộ, trở nên giòn vụn.
"Bẫy điện bị phá hủy rồi! Giết sạch bọn chúng!"
Hàng trăm thợ mỏ Tuyết Phong reo hò vang dội, khí thế bạo động dâng cao tột đỉnh. Họ tràn lên như triều dâng, đẩy lùi hoàn toàn toán lính gác thiết giáp đang hoảng loạn tháo chạy.
Nhật Minh ngã quỵ xuống một góc đá rạn nứt, Cuộn Giấy Da Cổ rơi khỏi tay cậu, ánh sáng đỏ nhạt trên giấy tắt dần. Cậu thở dốc, sắc mặt trắng bệch vì mất máu, hai mắt mờ đục nhìn cảnh tượng bạo động thắng lợi trước mắt. Cậu khẽ đưa tay lên lau vệt máu rỉ ra từ tai trái, lòng tự hỏi mình vừa quên đi điều gì... nhưng lý trí lạnh lùng gạt đi sự hoang mang. Bước đầu tiên đã thành công.
Tuy nhiên, từ trên bục đá chỉ huy đổ nát, Ngục Trưởng Quách trườn ra khỏi đống đổ nát, gương mặt béo phì của hắn đầy vết máu và tro bụi, đôi mắt hằn sâu một sự tàn độc, điên cuồng tột cùng. Hắn nhìn lò kích hoạt bị phá hủy, nhìn đám lính gác bị phu mỏ giẫm đạp, biết rằng mình đã mất tất cả và sẽ phải đối mặt với án tử hình tàn khốc của Giáo Hội.
"Lũ phản nghịch hèn hạ... các ngươi nghĩ mình đã thắng sao?"
Quách điên cuồng gào thét, hắn dùng chút sức lực cuối cùng lao về phía vách đá phía sau bục chỉ huy, nơi có một chiếc cần gạt bằng sắt lạnh khổng lồ được bảo vệ bởi một trận pháp niêm phong màu đỏ sậm. Đó chính là cơ chế tự hủy khẩn cấp của toàn bộ Khu Mỏ Đá Tuyết Phong.
Hắn dùng cả thân hình béo múp đè mạnh lên cần gạt sắt lạnh.
"Tất cả hãy chôn thây cùng ta dưới lòng đất này đi!"
Cạch!
Tiếng cơ khí khổng lồ chuyển động vang dội từ sâu trong lòng núi đá. Mặt đất dưới chân Nhật Minh đột ngột rung chuyển dữ dội, những tiếng rạn nứt răng rắc chạy dọc khắp các vách đá vòm hang. Hàng loạt khối đá khổng lồ nặng hàng tấn bắt đầu sụp đổ dồn dập từ trên trần ngầm xuống, bụi than bay mù mịt che khuất hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất. Lối vào hầm mỏ bắt đầu sập đổ, đe dọa chôn sống toàn bộ hàng ngàn phu mỏ và nhóm Nhật Minh bên trong khoảng không tăm tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!