Liên Minh Trong Bóng Tối
Tiếng gió rít gào bên ngoài hang đá biên thùy dần bị bỏ lại phía sau khi nhóm của Nhật Minh tiến sâu vào lòng núi. Lâm Hùng, đội trưởng đội trinh sát của Lực Lượng Kháng Chiến 'Huyết Minh', đi tiên phong với một cây đuốc ma pháp tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt. Theo sau gã là Sơn Đô, bờ vai vạm vỡ vẫn khoác cây búa tạ khổng lồ rỉ sét, và Thanh Vân, cô gái mù lặng lẽ ôm cây đàn tranh cổ bằng gỗ thông đỏ trong bọc vải thô. Nhật Minh đi ở giữa, bước chân có phần chuệch choạc do thể lực mới chỉ hồi phục một nửa sau hai ngày đêm hôn mê. Cổ tay phải của cậu, nơi vết sẹo rực đỏ hình ký tự 'Khải' vẫn còn âm ấm, được quấn chặt bằng những dải băng gạc thấm đẫm hương thảo mộc của y sư Tuệ Lâm.
Không khí dưới lòng đất ngột ngạt và ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và hơi lạnh thấu xương của đá núi Tuyết Phong. Sau hơn một canh giờ luồn lách qua những khe nứt tự nhiên hẹp đến mức chỉ vừa một người đi, không gian trước mắt họ đột ngột mở rộng.
Nhật Minh khẽ nheo mắt trước luồng ánh sáng từ hàng vạn tinh thể thạch anh rạn nứt đính dọc trên vòm hang khổng lồ. Đây chính là Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh'. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt không phải là một doanh trại quân sự oai nghiêm, mà là một pháo đài của những linh hồn tàn phế.
Dọc theo những vách đá ẩm ướt, hàng trăm người dân nghèo biên thùy ngồi co quắp bên những đống lửa nhỏ. Họ mặc những bộ y phục vải thô rách nát, gương mặt hốc hác bám đầy bụi than. Điều đáng sợ nhất là ánh mắt của họ. Đó là những đôi mắt trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định mà không hề có một tia sinh khí. Một vài người lớn tuổi lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa, trong khi những đứa trẻ co rúm lại trong lòng mẹ, không hề khóc lóc hay cười đùa. Họ giống như những cái xác biết đi, những cỗ máy sinh học bị tước đoạt mất phần linh hồn quý giá nhất.
"Họ... bị làm sao vậy?" Nhật Minh khẽ hỏi, giọng cậu run lên không chỉ vì cái lạnh.
Lâm Hùng dừng bước, hạ thấp cây đuốc, ánh mắt sẹo lẹm của gã thoáng qua một nỗi đau đớn tột cùng. Gã khàn giọng giải thích: "Họ là những người dân thường và thợ mỏ đào tẩu bị lính tuần tra Giáo Hội bắt giữ. Trước khi trốn thoát hoặc được chúng ta giải cứu, họ đã bị đưa vào một lò tri thức cục bộ của Giáo Hội địa phương. Lũ khốn kiếp đó đã dùng cấm thuật để hút sạch ký ức cá nhân, tình cảm gia đình và bản ngã của họ để chế tạo năng lượng ma pháp. Ở biên cương này, nếu ngươi không phục tùng Thần Quyền, cái giá phải trả là biến thành một kẻ không quá khứ, không gia đình. Một Vô Diện Nhân dự bị."
Nhật Minh siết chặt nắm tay trái. Cậu nhìn một người phụ nữ trẻ đang ôm một con búp bê vải rách nát, đôi môi cô mấp máy gọi một cái tên mà chính cô cũng không nhớ rõ cấu trúc. Nỗi đau đớn này cậu hiểu rõ hơn ai hết. Mỗi lần viết huyết thư nghịch chuyển nhân quả để bảo vệ những người xung quanh, một mảnh ký ức tuổi thơ của cậu cũng bị xóa sạch vĩnh viễn. Cậu đã quên mất gương mặt của người mẹ quá cố Mộc Miên, và mới đây nhất, là những kỷ niệm êm đềm bên biểu ca Nhật Kiến. Nếu cậu tiếp tục chiến đấu bằng máu của mình, liệu một ngày nào đó cậu cũng sẽ ngồi đây, ngơ ngác và trống rỗng như những người kia?
"Thư sinh, đừng nhìn nữa," Sơn Đô khẽ vỗ vai Nhật Minh, giọng gã trầm đục đầy kiên định. "Chúng ta đến đây là để tìm cách chấm dứt cơn ác mộng này. Tôi sẽ làm lá chắn cho cậu, bất kể kẻ thù là ai."
Nhật Minh hít một hơi thật sâu, nén lại sự giằng xé nội tâm vào sâu trong lòng. Cậu gật đầu, ánh mắt thư sinh nhưng kiên nghị quay trở lại: "Tôi hiểu. Lâm Hùng đại ca, phiền anh dẫn đường đến gặp ban chỉ huy."
Họ đi qua khu vực tị nạn, tiến vào một hang đá được canh gác nghiêm ngặt bởi những chiến sĩ kháng chiến mặc giáp da thú dính máu khô, tay cầm đại đao rèn từ sắt lạnh. Bên trong hang, một chiếc bàn gỗ lớn được dựng lên, trên đó trải rộng một bản đồ địa hình chi tiết của thung lũng Tuyết Phong.
Đứng trước bàn bản đồ là một nam tử trung niên nho nhã nhưng mang phong thái của một tướng quân dày dạn trận mạc. Ông mặc một chiếc chiến bào cũ bám đầy bụi chiến trường, râu dài hoa râm, đôi mắt sắc bén như chim ưng đang chăm chú phân tích các mạch ma pháp rò rỉ trên bản đồ. Đây chính là Quân sư Chu Mãnh, cố vấn quân sự tối cao của Lực Lượng Kháng Chiến 'Huyết Minh'.
"Quân sư, tôi đã đưa nhóm của Nhật Minh về an toàn," Lâm Hùng bước vào, cúi đầu báo cáo.
Chu Mãnh chậm rãi ngước đầu lên. Ánh mắt ông lướt qua Lâm Hùng, dừng lại ở Sơn Đô và Thanh Vân, cuối cùng khóa chặt vào Nhật Minh. Ông nhìn chằm chằm vào vóc dáng gầy gò, thư sinh của thiếu niên mười sáu tuổi, lướt qua mái tóc đen dài buộc gọn và dừng lại rất lâu ở dải băng gạc quấn quanh cổ tay phải của cậu. Một cái nhíu mày không hề che giấu xuất hiện trên trán vị cựu tướng quân.
"Lâm Hùng," Chu Mãnh lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một uy áp nặng nề của một Nhân Quả Sư Trung Cấp. "Ta bảo ngươi đi cứu viện đồng minh tiềm năng, chứ không phải mang về một đứa trẻ yếu ớt đang mang trọng thương. Chúng ta đang chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử với tiểu đoàn thiết giáp của Thiết Mộc và Cao Lãng, không có chỗ để nuôi dưỡng một thư sinh trói gà không chặt."
Sơn Đô lập tức bước lên một bước, mặt gã đỏ gay vì giận dữ: "Ông nói cái gì thế hả? Cậu ấy không phải là thư sinh bình thường! Chính cậu ấy đã dùng mưu kế bẻ gãy đòn lôi điện của Lôi Thiết, cứu mạng tôi và Thanh Vân! Nếu không có mưu lược của cậu ấy, đội trinh sát của Lâm Hùng cũng chưa chắc thoát khỏi vòng vây của Man Hổ!"
"Sơn Đô, lui xuống," Nhật Minh khẽ đưa tay trái cản gã thợ rèn lại. Cậu không hề tỏ ra giận dữ hay sợ hãi trước sự khinh thường của Chu Mãnh. Là một học giả, cậu hiểu rằng trong chiến tranh, sự nghi ngờ đối với kẻ yếu là quy luật sinh tồn cơ bản nhất. Cậu bước thẳng đến trước bàn bản đồ, đối mặt với ánh mắt sắc bén của vị quân sư.
"Chu Mãnh quân sư nói đúng," Nhật Minh bình tĩnh lên tiếng, giọng nói của cậu ôn hòa nhưng rành mạch, vang vọng trong hang đá. "Về mặt thể chất, tôi chỉ là một Học Tập Giả - Hậu kỳ đang suy kiệt tuần hoàn. Nếu đứng trên chiến trường cận chiến, tôi chỉ là một gánh nặng cho các chiến sĩ. Nhưng kháng chiến chống lại Giáo Hội Thần Quyền không thể chiến thắng bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy. Nếu chỉ dùng búa tạ và đại đao, các vị đã giải phóng được trấn Tuyết Phong chưa, hay vẫn phải ẩn nấp dưới lòng đất này suốt nhiều năm qua?"
Lời nói của Nhật Minh tuy nhẹ nhàng nhưng lại đánh trúng vào nỗi đau của quân kháng chiến. Lâm Hùng khẽ biến sắc, còn đôi mắt của Chu Mãnh thì híp lại, tỏa ra một tia sáng nguy hiểm.
"Ngươi đang khiêu khích ta sao, tiểu tử?" Chu Mãnh trầm giọng.
"Tôi chỉ đang nói lên sự thật chiến thuật," Nhật Minh không hề lùi bước. Cậu đưa ngón tay trỏ của bàn tay trái chỉ thẳng vào một điểm nút ma pháp rực đỏ trên bản đồ—khu vực ngục tối Tuyết Phong. "Mục tiêu tối cao của tôi khi gia nhập kháng chiến là đột kích ngục tối này để giải cứu cha tôi, học giả Nhật Phong. Và tôi biết, các vị cũng muốn phá hủy ngục tối này vì đó là nơi Giáo Hội đang giam giữ hàng trăm phu mỏ và học giả phản kháng để vận hành công nghệ hút ký ức. Nhưng các vị không dám tấn công trực diện, đúng không?"
Chu Mãnh im lặng một lúc, sau đó khẽ nhếch mép: "Ngục tối Tuyết Phong được canh giữ bởi đội cận vệ Huyết Sát Vệ tinh nhuệ của Thiết Mộc, xung quanh là hệ thống bẫy điện ma pháp của Ngục Trưởng Quách và pháo đài thiết giáp của Cao Lãng. Tấn công trực diện lúc này không khác gì tự sát. Ngươi có mưu kế gì để thay đổi cục diện đó sao?"
"Có," Nhật Minh dứt khoát đáp. Cậu dùng một viên thạch anh rạn nứt nhỏ đặt lên một khu vực khác trên bản đồ—Khu Mỏ Đá Tuyết Phong. "Điểm mấu chốt không nằm ở ngục tối, mà nằm ở đây. Khu mỏ đá ma pháp."
Chu Mãnh nhíu mày: "Khu mỏ đá? Đó chỉ là nơi khai thác Cát Tri Thức thô, tuy được canh gác nghiêm ngặt nhưng không phải là trọng điểm quân sự của Giáo Hội tại biên giới."
"Đó là sai lầm chiến thuật lớn nhất của các vị," Nhật Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười tự tin của một học giả đã thấu suốt dòng chảy nhân quả kinh tế. "Cát Tri Thức không chỉ là một loại khoáng thạch ma pháp thông thường. Theo nghiên cứu của tôi từ các tàn thư cổ, loại cát này là nguyên liệu thô duy nhất có khả năng lưu trữ và dẫn truyền năng lượng ma pháp tần số cao không hao hụt. Giáo Hội Thần Quyền tại biên giới bắt buộc phải độc quyền khai thác cát tri thức với giá rẻ mạt để chuyển về Kinh Đô. Tại sao? Bởi vì nó là nhiên liệu cốt lõi để vận hành 'Lò Năng Lượng Tri Thức' khổng lồ tại trung ương—thứ công nghệ tàn bạo dùng để hút sạch ký ức của hàng vạn người nghèo nhằm duy trì đặc quyền vương quyền."
Nhật Minh gõ nhẹ ngón tay lên vị trí mỏ đá: "Nói cách khác, Khu Mỏ Đá Tuyết Phong chính là huyết mạch kinh tế và ma pháp của cả Giáo Hội địa phương lẫn hoàng gia Kinh Đô. Mỗi tháng một lần, Thống lĩnh biên phòng Cao Lãng bắt buộc phải điều động phần lớn lực lượng thiết giáp tuần tra từ ngục tối Tuyết Phong đến mỏ đá để giám sát việc đóng gói và vận chuyển cát tri thức về trung ương. Đó là thời điểm ngục tối địa phương có lực lượng phòng ngự mỏng nhất."
Chu Mãnh nghe đến đây, ánh mắt kinh ngạc bắt đầu hiện rõ trên gương mặt già nua. Ông không ngờ một thiếu niên mười sáu tuổi lại có thể xâu chuỗi thông tin từ cấm thư cổ đại với tình hình quân sự thực tế một cách chuẩn xác đến vậy. Mối liên hệ giữa Cát Tri Thức biên thùy và Lò Tri Thức Kinh Đô là một bí mật tối cao mà ngay cả ban chỉ huy kháng chiến cũng chưa từng thấu suốt.
"Ý ngươi là... chúng ta sẽ phục kích đoàn xe vận tải cát tri thức để dụ quân lính ra ngoài?" Lâm Hùng tò mò hỏi.
"Không, phục kích đoàn xe là quá muộn và quá mạo hiểm," Nhật Minh lắc đầu, ánh mắt cậu lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Chúng ta phải kích động một cuộc bạo động quy mô lớn ngay tại lòng Khu Mỏ Đá Tuyết Phong. Tại đó có hàng ngàn phu mỏ thuộc Nghiệp đoàn thợ mỏ Tuyết Phong đang bị bóc lột sức lao động đến kiệt quệ. Họ sục sôi ý chí nổi dậy nhưng thiếu một ngòi nổ và một người dẫn dắt mưu lược. Nếu cuộc bạo động nổ ra, toàn bộ hệ thống khai thác cát tri thức sẽ bị tê liệt. Thống lĩnh Cao Lãng và Chấp Pháp Quan Thiết Mộc sẽ rơi vào hoảng loạn tột độ vì sợ bị hoàng gia trừng phạt do làm gián đoạn nguồn cung cấp cát tri thức. Họ bắt buộc phải điều động toàn bộ lực lượng thiết giáp từ ngục tối đi viện trợ giải tỏa mỏ đá. Lúc đó, ngục tối Tuyết Phong sẽ trống rỗng, và đó là cơ hội duy nhất để chúng ta đột kích cứu cha tôi và giải thoát các tù nhân."
Không gian trong hang đá bỗng chốc trở nên im lặng như tờ. Chỉ có tiếng lửa than khẽ nổ tí tách ở góc phòng.
Chu Mãnh đứng sừng sững trước bàn bản đồ, hai tay khoanh trước ngực, chăm chú nhìn vào sơ đồ chiến thuật mà Nhật Minh vừa dệt nên bằng những lập luận đanh thép. Sự hoài nghi ban đầu trong mắt vị quân sư già đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự nể phục sâu sắc trước bộ óc chiến thuật thiên tài của thiếu niên học giả. Kế hoạch của Nhật Minh không hề dùng đến bạo lực mù quáng, mà là một cuộc đấu trí nhân quả hoàn hảo, tận dụng điểm yếu kinh tế và tâm lý của kẻ thù để tạo ra sơ hở chiến lược.
Tuy nhiên, Chu Mãnh là một tướng quân lão luyện. Ông biết rõ khoảng cách giữa một kế hoạch trên giấy và thực tế chiến trường là một vực thẳm đầy máu.
"Kế hoạch của ngươi thực sự rất xuất sắc, học giả trẻ tuổi," Chu Mãnh chậm rãi lên tiếng, giọng ông trầm xuống đầy sức nặng. "Nó vượt xa tất cả những gì ban chỉ huy kháng chiến từng nghĩ tới. Nhưng có một điểm nút mà ngươi chưa tính toán kỹ. Nghiệp đoàn thợ mỏ Tuyết Phong là một tập hợp những kẻ thô kệch, nóng nảy và cực kỳ nghi kỵ người ngoài. Họ sợ hãi roi điện ma pháp và sự tàn bạo của Ngục Trưởng Quách. Họ sẽ không bao giờ liều mạng bạo động chỉ vì lời nói của một sứ giả kháng chiến thông thường. Ai sẽ là người thâm nhập vào khu mỏ đá canh gác nghiêm ngặt đó để liên lạc và thuyết phục thủ lĩnh của họ, Cao Hải?"
Nhật Minh nhìn thẳng vào mắt Chu Mãnh, không hề do dự:
"Tôi sẽ đi."
"Cậu điên rồi sao, thư sinh!" Sơn Đô hoảng hốt kêu lên. "Cơ thể cậu mới hồi phục, vết thương trên tay còn chưa lành. Thâm nhập vào mỏ đá lúc này không khác gì tự nộp mạng cho lính gác!"
Thanh Vân cũng khẽ bước lên, tiếng nói trong trẻo mang theo sự lo lắng: "Nhật Minh, sương độc và đá ma pháp ở mỏ đá rất có hại cho huyết mạch vô sắc của cậu lúc này. Hãy để chúng tôi đi thay."
"Không được," Nhật Minh kiên quyết lắc đầu. "Cao Hải là một võ sĩ kiêu ngạo, chỉ tin phục những ai dám đối mặt với hiểm nguy bằng trí tuệ và sự chân thành. Hơn nữa, chỉ có tôi mới hiểu rõ cấu trúc ma pháp của bẫy điện trong mỏ đá để hướng dẫn họ cách phá hủy. Đây là kế hoạch của tôi, tôi bắt buộc phải là người đặt viên gạch đầu tiên."
Chu Mãnh nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy sự thử thách. Ông đập mạnh tay xuống bàn bản đồ:
"Được! Khí phách lắm! Ta đồng ý hỗ trợ kế hoạch đột kích ngục tối của ngươi. Nhưng Lực Lượng Kháng Chiến 'Huyết Minh' sẽ không mạo hiểm sinh mạng của các chiến sĩ vì một giả thuyết chưa được chứng minh. Điều kiện của ta rất đơn giản: Ngươi phải tự mình giả trang làm phu mỏ, thâm nhập vào Khu Mỏ Đá Tuyết Phong mà không có bất kỳ quân bảo vệ trực tiếp nào từ kháng chiến. Ngươi phải tự dùng mưu trí của mình để tiếp cận Cao Hải, thuyết phục Nghiệp đoàn thợ mỏ nổi dậy bạo động. Nếu ngươi làm được, ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng kháng chiến phối hợp đột kích ngục tối cứu cha ngươi. Nếu ngươi thất bại... thì xem như dòng họ học giả Nhật gia đã kết thúc tại đây."
Sơn Đô nghiến răng định cãi lại điều kiện khắc nghiệt này, nhưng Nhật Minh đã bước lên, đưa bàn tay trái ra trước mặt vị quân sư già.
"Thỏa thuận thế đi," Nhật Minh dứt khoát nói.
Chu Mãnh đưa bàn tay thô ráp của mình ra, nắm chặt lấy tay Nhật Minh. Cuộc liên minh trong bóng tối giữa thiếu niên học giả gánh vác vận mệnh và vị quân sư kháng chiến thực dụng chính thức được thiết lập dưới sự chứng kiến của ngọn lửa than đỏ rực.
Nhưng ngay khi bàn tay hai người vừa buông ra, Lâm Hùng từ bên ngoài đột ngột xông vào, sắc mặt xám ngoét vì hoảng hốt. Gã khàn giọng báo tin:
"Quân sư! Nhật Minh! Có biến lớn rồi! Mật thám của Giáo Hội vừa tăng cường kiểm soát toàn bộ các lối vào Khu Mỏ Đá Tuyết Phong. Ngục Trưởng Quách đã tăng gấp đôi số lính gác thiết giáp tuần tra ngày đêm. Bất kỳ ai lảng vảng gần mỏ đá mà không có giấy thông hành đều bị hành quyết ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!