Bản Chất Của Sự Đánh Đổi
Lưỡi đao rỉ sét bám đầy huyết khí của Man Hổ chém xẹt qua không trung, mang theo luồng cuồng phong tàn bạo hất văng mọi vật cản. Sức ép từ cú chém mạnh đến mức những bông tuyết đang rơi giữa không trung bị quét sạch, tạo thành một khoảng trống không khí vặn vẹo lao thẳng về phía cửa gỗ đã vỡ nát của ngôi nhà lá.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Sơn Đô gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Bất chấp hai cánh tay vẫn còn tê dại, run rẩy không ngừng sau đòn đánh lôi điện của Lôi Thiết trước đó, gã thợ rèn tóc đỏ lao thẳng ra phía trước. Gã không thể cầm nổi cây Búa Tạ Sắt Lạnh, nhưng gã còn tấm lưng vạm vỡ và ý chí kiên cường của một kẻ đã thề làm lá chắn sống. Gã dùng cả cơ thể gầy gò nhưng săn chắc của mình chắn trước mặt Nhật Minh và Thanh Vân, chuẩn bị hứng chịu nhát chém ngàn cân của tên thú sư cuồng bạo.
"Sơn Đô, tránh ra!"
Nhật Minh hét lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. Cậu cố gắng vận dụng chút tinh thần lực cuối cùng từ "Thính Giác Huyết Mạch". Tai trái của cậu vẫn đang rỉ máu, tiếng lùng bùng như tiếng ve kêu trong đầu óc đau buốt khiến bản đồ âm thanh đỏ rực trong tâm trí cậu bắt đầu rạn nứt, nhấp nháy liên tục. Nhưng bằng trực giác nhạy bén của một học giả, cậu nghe thấy tiếng gỗ rạn nứt từ cây cột trụ chính phía đông nam của ngôi nhà lá—nơi đã bị bầy sói biến dị cào xé nát phần chân từ trước.
"Thanh Vân! Nốt nhạc thứ mười hai, hướng đông nam, đánh gãy chân cột!" Nhật Minh hét lớn, bàn tay trái của cậu nắm chặt lấy vạt áo lụa trắng của cô gái mù.
Thanh Vân không hề do dự. Mười ngón tay đã rách rưới, rướm máu của nàng lướt mạnh qua mười hai dây Đàn Tranh Ma Pháp. Khúc nhạc 'Vô Ngã' bộc phát ra một nốt nhạc phá âm chói tai nhất từ trước đến nay. Sóng âm màu xanh lam nhạt phóng thẳng ra như một lưỡi rìu vô hình, chém đứt lìa chân cột gỗ đã mục nát.
Rầm!
Cả mái nhà lá đổ sập xuống ngay khi lưỡi đao của Man Hổ vừa chạm tới hiên nhà. Đất đá, tre nứa và những khối tuyết dày từ trên mái đổ ập xuống, chôn vùi hoàn toàn lối vào và tạo thành một bức tường đổ nát khổng lồ ngăn cách Man Hổ ở bên ngoài.
"Chết tiệt! Lũ chuột nhắt!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Man Hổ vang lên từ phía sau đống đổ nát, kèm theo tiếng đao chém liên tục vào những khúc gỗ sập.
Ngay lúc đó, từ phía rừng thông đỏ, những tiếng hú còi xương vang lên dồn dập. Ánh lửa đỏ rực từ những mũi tên lửa xé rách màn sương đêm bão tuyết. Lâm Hùng dẫn theo đội trinh sát của Lực Lượng Kháng Chiến 'Huyết Minh' đã kịp thời đến viện trợ. Tiếng hét của Lâm Hùng vang vọng: "Bắn! Tiêu diệt tên thú sư Giáo Hội!"
Biết mình đã mất đi lợi thế bất ngờ và bầy sói săn đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Man Hổ hằn học khạc một bạt nước bọt đầy máu xuống tuyết. Hắn vung đại đao gạt phăng những mũi tên lửa đang lao tới, gầm lên một tiếng đầy căm hận rồi nhanh chóng lùi sâu vào màn sương mù bão tuyết dày đặc.
Bên trong đống đổ nát của ngôi nhà lá, khi tiếng bước chân của Man Hổ đã xa dần, Nhật Minh thở hắt ra một hơi dài. Sức lực cuối cùng chống đỡ cơ thể cậu hoàn toàn sụp đổ. Cậu ngã quỵ xuống lớp tuyết lạnh giá bám đầy bụi than gỗ.
Cơn đau đầu dữ dội từ phản phệ nhân quả dội ngược lại như muốn xé toạc đại não cậu ra làm đôi. Sợi chỉ đỏ nhân quả kết nối cậu với những ký ức ấm áp bắt đầu run rẩy dữ dội. Trong bóng tối đang dần nuốt chửng ý thức, Nhật Minh cảm thấy một mảnh ký ức nhỏ về những ngày thơ ấu êm đềm tại Trấn Tuyết Phong—tiếng cười đùa của cậu bên bờ sông băng cùng biểu ca Nhật Kiến—đang dần tan biến, hóa thành những đốm tro tàn xám ngoét. Cậu cố gắng níu giữ, cố gắng hét lên trong tâm tưởng, nhưng vô ích. Luật đánh đổi là tuyệt đối. Cậu chìm vào bóng tối vô tận với một tâm trí ngày càng trống rỗng.
***
Khi Nhật Minh mở mắt ra lần nữa, mùi hương đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là mùi máu tươi tanh nồng hay mùi khói súng bộc phá, mà là mùi thảo mộc thanh khiết, đắng nhẹ pha lẫn hương thông đỏ ấm áp.
Cậu đang nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ trong một hang đá tự nhiên được sưởi ấm bởi một lò than nhỏ ở góc phòng. Ánh sáng đỏ dịu từ lò than chiếu lên những vách đá thạch anh rạn nứt xung quanh, tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình lạ thường.
"Đừng cử động."
Một giọng nói ôn nhu nhưng mang theo sự nghiêm khắc lạnh lùng vang lên bên tai cậu. Nhật Minh khẽ quay đầu, đôi mắt mệt mỏi nhìn thấy một nữ y sư thanh tú đang đứng bên cạnh giường. Cô mặc một bộ y phục giản dị màu lục nhạt, tóc đen búi gọn gàng bằng một chiếc trâm cài tóc bằng bạc khảm ký tự cổ. Đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo của cô đang thoăn thoắt châm những cây châm bạc nhỏ xíu vào dọc theo kinh mạch cánh tay phải của cậu.
"Cô là..." Nhật Minh mấp máy môi, giọng nói khàn đặc và yếu ớt.
"Ta là Tuệ Lâm, y sư của kháng chiến," nữ y sư không nhìn cậu, đôi mắt cô tập trung hoàn toàn vào việc điều phối dòng năng lượng từ các cây châm bạc. "Ngươi đã hôn mê suốt hai ngày đêm rồi. Nếu ta không dùng bí thuật châm cứu khảm ký tự cổ để cô lập dòng huyết lực đang bạo loạn trong kinh mạch của ngươi, thì cánh tay phải này của ngươi đã hoàn toàn hoại tử và phế bỏ từ lâu."
Nhật Minh khẽ nhìn xuống cánh tay phải của mình. Trên cổ tay, vết sẹo rạch tay rực đỏ hình ký tự 'Khải' (𡩋) từ những lần viết huyết thư trước đó lúc này đã dịu đi, không còn tỏa ra luồng nhiệt lượng thiêu đốt nữa nhờ những cây châm bạc của Tuệ Lâm đang tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu mát.
Ở góc hang đá, Sơn Đô và Thanh Vân bước lại gần. Gương mặt gã thợ rèn tóc đỏ bơ phờ, đôi mắt thâm quầng đầy lo lắng. Thấy Nhật Minh tỉnh lại, Sơn Đô mừng rỡ thốt lên: "Thư sinh! Cậu tỉnh rồi! Làm tôi lo muốn chết. Nếu cậu có mệnh hệ gì, tôi biết ăn nói thế nào với vong linh của Tần Minh lão sư và cha cậu đây?"
Thanh Vân lặng lẽ đứng bên cạnh, đôi mắt mù nhắm nghiền, nhưng bàn tay nàng khẽ siết chặt lấy tạt áo lụa trắng, thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy nhịp thở đã ổn định của Nhật Minh.
"Yên lặng chút đi, gã thợ rèn thô kệch kia," Tuệ Lâm khẽ quát, ánh mắt cô lườm Sơn Đô khiến gã rụt cổ im lặng. Cô quay lại nhìn Nhật Minh, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị: "Ngươi có biết mình đang làm cái gì không, học giả trẻ tuổi? Ngươi đang tự sát bằng cách tàn nhẫn nhất."
Tuệ Lâm đưa tay lấy một viên đan dược màu đỏ sậm từ chiếc bình ngọc nhỏ trên bàn, tỏa ra mùi nhân sâm đỏ núi tuyết nồng đậm. Cô đỡ đầu Nhật Minh lên, ép cậu nuốt viên đan dược cùng một chút nước ấm.
"Đây là Huyết Linh Đan do ta đặc chế," Tuệ Lâm giải thích khi Nhật Minh nhăn mặt chịu đựng vị đắng buốt của thuốc. "Nó sẽ kích thích tủy xương của ngươi tái tạo hồng cầu cực nhanh để bù đắp lượng máu khổng lồ đã mất. Nhưng thuốc bổ cũng chỉ là thứ cứu vãn tạm thời. Ngươi có biết giới hạn sinh học của cơ thể con người là gì không?"
Nhật Minh cảm nhận được một luồng dược lực ấm nóng từ dạ dày lan tỏa khắp cơ thể, thấm sâu vào tận xương tủy. Cơn đau nhức buốt nhói ở các khớp xương bắt đầu xuất hiện khi tủy xương bị kích thích sản sinh hồng cầu nhanh chóng, khiến trán cậu lấm tấm mồ hôi.
"Huyết Thư Thuật..." Nhật Minh khàn giọng nói, "Tôi không còn lựa chọn nào khác. Để cứu cha khỏi ngục tối của đế quốc, tôi phải bẻ gãy nhân quả cục bộ..."
"Nhưng cái giá ngươi trả không chỉ là máu!" Tuệ Lâm ngắt lời cậu, giọng cô run lên vì giận dữ lẫn xót xa. "Ta đã xét nghiệm máu của ngươi khi ngươi đang hôn mê. Dòng máu của ngươi tỏa ra một thứ năng lượng vô sắc kỳ lạ—đó là 'Bí mật dòng máu Huyết Lực Vô Sắc' của dòng họ thủ thư cổ đại. Nó giúp ngươi tương thích với Cuộn Giấy Da Cổ, nhưng đồng thời, nó cũng khiến Luật đánh đổi ký ức hoạt động triệt để hơn người thường. Mỗi lần ngươi viết, một sợi chỉ đỏ nhân quả liên kết ký ức trong não bộ của ngươi bị đốt cháy vĩnh viễn thành tro bụi. Nếu ngươi tiếp tục tự rạch tay lấy máu tự thân để viết những ký tự khái niệm mạnh hơn ở các chiến trường lớn tiếp theo, ngươi sẽ chết vì suy tim hoặc trở thành một kẻ điên mất trí hoàn toàn trước khi kịp nhìn thấy mặt cha mình!"
Lời cảnh báo của Tuệ Lâm như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Nhật Minh. Cậu im lặng, bàn tay trái khẽ siết chặt lấy tấm chăn tre. Sự trống rỗng trong tâm trí về gương mặt của mẹ và những ký ức tuổi thơ vừa bị bôi xóa là minh chứng tàn khốc nhất cho lời cô nói. Cậu đang dần biến thành một kẻ vô danh, không quá khứ, không bản ngã.
"Vậy... tôi phải làm sao?" Nhật Minh ngước mắt nhìn Tuệ Lâm, ánh mắt kiên định không hề lung lay trước cái chết. "Tôi không thể dừng lại."
Tuệ Lâm nhìn sâu vào đôi mắt kiên định của thiếu niên học giả, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực trước ý chí sắt đá của cậu. Cô rút những cây châm bạc ra khỏi cánh tay cậu, cất vào bao da thảo mộc.
"Muốn tiếp tục sống sót và chiến đấu, ngươi bắt buộc phải tìm kiếm dung môi ma pháp thay thế để giảm bớt lượng máu tự thân cần dùng," Tuệ Lâm nói, giọng cô hạ thấp xuống đầy bí ẩn. "Trong giới dược lý cổ đại, máu của các loài cổ thú biến dị mạnh nhất có khả năng cộng hưởng với huyết lực. Nếu ngươi dùng máu của chúng làm mực viết, ngươi có thể giảm được ít nhất năm mươi phần trăm lượng máu tự thân tiêu hao, bảo vệ được kinh mạch và làm chậm quá trình mất ký ức của đại não."
Sơn Đô nghe vậy liền sáng mắt lên: "Máu dị thú? Ở vùng biên cương Tuyết Phong lạnh giá này, chúng ta biết tìm dị thú cổ đại ở đâu bây giờ?"
Tuệ Lâm quay sang nhìn về phía hang đá tối tăm bên ngoài, nơi tiếng gió bão tuyết vẫn đang gào rít liên tục qua các khe đá. Cô chậm rãi nói:
"Có một truyền thuyết của tộc người tiều phu biên thùy. Sâu dưới lòng Thung Lũng Bão Tuyết—vùng cấm địa quanh năm bị bao phủ bởi bão tuyết nhân quả lỗi từ đại họa năm xưa—có một hang động ngầm khổng lồ. Nơi đó là sào huyệt cuối cùng của một con Cổ Thú Băng khổng lồ đang hấp hối. Dòng máu xanh lam lạnh giá của nó chứa đựng năng lượng tự nhiên dồi dào nhất của vùng đất này. Đó chính là 'Máu Cổ Thú Băng'—dung môi hoàn hảo nhất mà ngươi cần tìm."
Nhật Minh khẽ lẩm nhẩm cụm từ: "Máu Cổ Thú Băng... Thung Lũng Bão Tuyết..."
Cậu cảm nhận được luồng sinh mệnh lực ấm áp từ Huyết Linh Đan đang dần hồi phục thể lực cho mình. Trí tuệ học giả của cậu bắt đầu phân tích chiến thuật: Thung Lũng Bão Tuyết là vùng cấm địa nguy hiểm, nhưng cũng là nơi Giáo Hội ít phòng bị nhất do điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Nếu có thể thâm nhập và thu hoạch được máu thú cổ, cậu sẽ có đủ tài nguyên để chuẩn bị cho chiến dịch đột kích ngục tối Tuyết Phong giải cứu cha.
"Chúng ta sẽ đi," Nhật Minh quyết đoán nói, cậu gượng ngồi dậy trên giường tre, ánh mắt hướng về phía Sơn Đô và Thanh Vân. "Nhưng trước tiên, chúng ta cần một nơi ẩn náu an toàn để hồi phục hoàn toàn thể lực và thu thập thêm thông tin về thung lũng đó."
Sơn Đô gật đầu mạnh mẽ: "Lâm Hùng đội trưởng đã sắp xếp rồi. Cả nhóm chúng ta sẽ di chuyển ngay trong đêm nay để gia nhập Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh' của quân kháng chiến. Nơi đó nằm sâu trong lòng núi đá Tuyết Phong, có trận đồ ngụy trang bảo vệ, tuyệt đối an toàn khỏi tai mắt của Thiết Mộc và Giáo Hội."
Nhật Minh khẽ nắm chặt Cuộn Giấy Da Cổ đặt bên gối. Cậu biết, bước chân vào căn cứ kháng chiến đồng nghĩa với việc cậu chính thức bước vào cuộc chiến tranh tri thức vĩ mô chống lại cả một đế chế độc tài. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, và cái giá phải trả sẽ ngày càng tàn khốc hơn. Nhưng nhìn vết sẹo rực đỏ trên cổ tay phải, cậu biết mình không còn đường lui.
Nữ y sư Tuệ Lâm đứng bên cạnh, thu dọn hòm thuốc gỗ của mình, khẽ liếc nhìn Nhật Minh với ánh mắt phức tạp đầy lo ngại. Cô biết, hành trình thâm nhập vùng cấm địa sắp tới để săn lùng Cổ Thú Băng sẽ là một thử thách sinh tử vượt quá giới hạn của những thiếu niên này. Cô khẽ thì thầm một câu nói khiến cả hang đá bỗng chốc trở nên lạnh buốt:
"Hãy chuẩn bị tinh thần đi, học giả trẻ tuổi. Cổ Thú Băng không dễ dàng hiến dâng dòng máu của nó đâu. Hơi thở đóng băng của nó có thể đóng băng cả linh hồn và ký ức của ngươi ngay lập tức trước khi ngươi kịp đặt bút viết một ký tự nào."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!