Nốt Nhạc Định Vị
Tiếng móng vuốt cào sột soạt trên cửa gỗ vang lên dồn dập, Nhật Minh nín thở hướng ánh mắt sắc lạnh về phía Cuộn Giấy Da Cổ. Căn nhà lá nhỏ bé của Thanh Vân rung lên bần bật dưới sức ép của trận bão tuyết gầm rú bên ngoài. Trong không gian chật hẹp thoang thoảng hương mai tuyết thanh khiết, mùi máu tươi ấm nóng rỉ ra từ vết rách sâu nơi cổ tay phải của Nhật Minh bỗng trở nên nồng đậm lạ thường. Nó xuyên qua lớp băng gạc mỏng, bốc lên không trung một làn sương nhạt nhòa, rò rỉ ra ngoài qua những khe cửa hở. Đó chính là thứ dẫn lối cho bầy chó săn biến dị của Thú sư Man Hổ.
Sơn Đô cố gắng gượng dậy từ sàn đất lạnh, nhưng hai cánh tay vạm vỡ của gã thợ rèn vẫn run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay co quắp, hoàn toàn vô lực do luồng lôi điện tàn bạo của Lôi Thiết vẫn còn tàn dư trong kinh mạch. Gã nhìn cây Búa Tạ Sắt Lạnh đặt im lìm nơi góc phòng với ánh mắt đầy bất lực và phẫn nộ. Gã nghiến răng, giọng trầm đục: "Chết tiệt! Để tôi ra ngoài làm mồi nhử cho bọn chúng. Thư sinh, cậu và Thanh Vân phải rút lui trước!"
"Ngồi yên đó, Sơn Đô!" Nhật Minh khẽ quát, bàn tay trái của cậu giữ chặt lấy vai gã thợ rèn. "Tay cậu đang bị tê liệt, ra ngoài lúc này chỉ có nước nộp mạng. Tiếng búa tạ của cậu nếu vung lên sẽ tạo ra chấn động quá lớn, nó sẽ làm rách kết giới âm thanh của Thanh Vân và dẫn Man Hổ đến đây ngay lập tức. Chúng ta phải dùng mưu kế."
Bên cạnh bàn trà, Thanh Vân vẫn tĩnh lặng như một bức tượng ngọc, mười ngón tay thon dài của nàng đặt nhẹ trên dây Đàn Tranh Ma Pháp làm từ gân dị thú cổ. Khúc nhạc 'Vô Ngã' dập dờn dệt nên "Tiếng đàn kết giới" vô hình màu xanh lam nhạt bao bọc lấy ngôi nhà. Nhưng lớp tuyết ngụy trang ngoài cửa đang bị móng vuốt sắc nhọn của đàn thú cào xé rách nát. Tiếng gầm gừ đói khát của bầy chó săn biến dị đã sát sườn, chỉ cách một tấm cửa gỗ mục.
Nhật Minh liếc nhìn Cuộn Giấy Da Cổ đặt trên bàn. Cậu biết, nếu cậu dùng máu viết ký tự cổ 'Ẩn' lên ngực áo, cậu có thể xóa sạch sự hiện diện vật lý và mùi máu của bản thân. Nhưng cái giá phải trả... cậu sẽ lại quên đi một phần ký ức quý giá khác. Gương mặt dịu dàng của người mẹ quá cố Mộc Miên đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí cậu sau lần viết ký tự 'Khải' trước đó. Nếu bây giờ tiếp tục đánh đổi, liệu cậu có quên luôn cả người cha Nhật Phong đang bị giam cầm, quên luôn lý do vì sao mình bắt đầu cuộc hành trình này? Cơ thể cậu đang suy kiệt tuần hoàn nghiêm trọng, lồng ngực đau nhói. Cậu không thể tiếp tục rạch tay lấy máu diện rộng nếu không có thuốc bổ trợ. Cậu phải dùng trí tuệ để chiến thắng mà không cần dùng đến sức mạnh hủy diệt của Huyết Thư.
Rắc!
Tấm gỗ dưới cùng của cánh cửa mục nát bỗng chốc vỡ vụn. Một cái đầu sói biến dị khổng lồ với lớp da bọc vảy đá xám ngoét, đôi mắt rực lửa đỏ nhân quả thò vào trong, nhe nanh vuốt đầy dãi nhớt hôi thối.
Sơn Đô định lao ra lấy thân mình chắn, nhưng Nhật Minh đã nhanh hơn. Cậu nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở, ép nhịp tim đập chậm lại để đồng bộ với tần số tiếng đàn của Thanh Vân. Cậu kích hoạt "Thính Giác Huyết Mạch".
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Nhật Minh hoàn toàn chìm vào bóng tối tĩnh lặng. Tiếng gió bão tuyết gào rít gào bên ngoài dường như lùi xa, nhường chỗ cho một bản đồ âm thanh đỏ rực hiển thị rõ ràng trong tâm trí cậu. Nhật Minh không nhìn bằng mắt, cậu nghe bằng huyết mạch. Cậu nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong huyết quản của đàn thú dữ, nghe thấy nhịp tim đập nhanh, khát máu của chúng: *thịch... thịch... thịch...*
"Thanh Vân, con sói đầu tiên ở ngay dưới chân cửa, hướng chính diện!" Nhật Minh thì thầm, giọng nói của cậu truyền thẳng vào tai thiếu nữ mù.
Thanh Vân khẽ gật đầu, mười ngón tay của nàng đột ngột chuyển động. Nàng không dệt kết giới phòng thủ nữa, mà chuyển sang kích hoạt "Tiếng đàn phá âm". Nàng gảy mạnh một nốt nhạc mang tần số phá hủy cực cao trên đàn tranh cổ bằng gỗ thông đỏ trăm năm.
Ting...!
Một làn sóng âm hình vòng tròn màu xanh lam nhạt phóng thẳng ra từ đầu ngón tay nàng, xuyên qua khe cửa vỡ. Luồng sóng âm cộng hưởng với tiếng gió bão tuyết bên ngoài, biến những bông tuyết rơi thành những lưỡi dao sắc bén. Tiếng đàn phá âm đánh trúng vào điểm yếu ở khớp cổ của con sói săn—nơi dòng máu chảy xiết nhất mà Nhật Minh vừa chỉ định. Con thú rú lên một tiếng thảm thiết, huyết quản ở cổ nổ tung, cơ thể khổng lồ của nó đổ gục xuống tuyết, máu đông cứng lại ngay lập tức.
"Tốt lắm!" Nhật Minh thầm nghĩ, nhưng cơn đau đầu dữ dội đột ngột ập đến đại não cậu như búa bổ. Việc tập trung thính giác huyết mạch quá mức giữa tiếng bão tuyết gầm rú đang bào mòn tinh thần lực của cậu. Một vệt máu đỏ tươi khẽ rỉ ra từ vành tai trái của Nhật Minh, nhỏ giọt xuống vai áo thô xanh nhạt. Cậu cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Còn ba con nữa," Nhật Minh tiếp tục lắng nghe, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. "Một con đang lấy đà nhảy từ mái nhà lá phía đông bắc. Hai con còn lại đang di chuyển song song ở hướng tây nam, khoảng cách hai trượng. Con bên trái di chuyển nhanh hơn!"
Sơn Đô đứng bên cạnh, thấy tai Nhật Minh chảy máu thì lòng nóng như lửa đốt. Gã cố nhấc cây búa tạ lên để trợ chiến, nhưng tiếng xích sắt và tiếng cán búa nặng nề chạm xuống đất phát ra tiếng *sột soạt* lớn.
"Sơn Đô, đứng im!" Nhật Minh khàn giọng quát khẽ. "Tiếng động của cậu đang làm nhiễu loạn bản đồ âm thanh của tôi!"
Sơn Đô cứng đờ người, gã nghiến răng đứng im như tượng đá, hai tay siết chặt đến mức rỉ máu. Gã căm ghét sự yếu ớt của bản thân lúc này, chỉ biết làm gánh nặng cho đồng đội.
Thanh Vân nghe theo chỉ dẫn của Nhật Minh, nàng xoay người, mười ngón tay lướt nhanh như bay trên dây đàn. Khúc nhạc 'Vô Ngã' biến ảo khôn lường. Nàng gảy liên tiếp hai nốt nhạc phá âm hướng về phía tây nam. Sóng âm xanh lam xé rách không khí, va đập vào nhau tạo thành một vụ nổ áp suất nhỏ ngay trước ngực hai con sói săn đang lao tới. Sức mạnh chấn động đập tan lớp vảy đá bảo vệ, dìm hai con thú xuống hố tuyết sâu.
Cùng lúc đó, con sói thứ ba từ trên mái nhà lá phóng xuống, móng vuốt sắc nhọn của nó chỉ còn cách đỉnh đầu Thanh Vân nửa thước.
"Tầm cao, ngay trên đầu nàng!" Nhật Minh hét lên.
Thanh Vân không hề hoảng loạn. Nàng ngửa mặt lên, dùng cả bàn tay vuốt mạnh qua toàn bộ mười hai dây đàn tranh cổ. Một luồng sóng âm hình bán nguyệt bùng phát, hất văng con sói biến dị ngược trở lại mái nhà, xương sườn của nó gãy vụn dưới sức ép của âm ba cực đại.
Trận chiến diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy nghẹt thở trong vòng chưa đầy năm phút. Toàn bộ bầy chó săn biến dị của Man Hổ đã bị tiêu diệt hoàn toàn, xác của chúng nằm la liệt dưới thềm tuyết ngoài hiên nhà, máu xanh lam đông cứng lại thành những khối dị hình tà dị.
Nhật Minh ngã quỵ xuống cạnh bàn trà, hơi thở dồn dập, hai tai lùng bùng tiếng ve kêu. Cậu đưa tay lau vệt máu trên tai, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định nhìn Thanh Vân. Thiếu nữ mù cũng khẽ thở dốc, đầu ngón tay thanh tú của nàng đã bị dây đàn gân thú cứa rách, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng. Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn về phía cửa vỡ, giọng nói run rẩy:
"Chúng ta đã diệt sạch bầy thú... nhưng sát khí của Man Hổ không hề giảm đi. Hắn đang tiến lại gần."
Bên ngoài rừng mai tuyết, một tiếng cười thô lỗ, hung bạo bỗng chốc vang lên, xé toạc màn đêm lạnh giá. Tiếng bước chân nặng nề nện lên mặt tuyết dày phát ra những tiếng *bịch... bịch...* đầy uy áp.
Man Hổ, gã thú sư lực lưỡng khoác tấm da hổ biến dị, khuôn mặt vẽ vằn vện tàn ác, bước ra khỏi màn sương mù bão tuyết. Hắn nhìn chằm chằm vào xác bầy chó săn của mình dưới đất, đôi mắt híp lại đầy giận dữ. Hắn rút từ sau lưng ra một thanh đại đao bản lớn rỉ sét bám đầy huyết khí, lưỡi đao kéo lê trên tuyết tạo nên một vệt dài rợn người.
"Lũ chuột nhắt các ngươi khá lắm, dám giết sạch bầy thú cưng của ta," Man Hổ gầm gừ, luồng sát khí từ cơ thể hắn tỏa ra khiến bão tuyết xung quanh càng thêm cuồng bạo. Hắn thổi mạnh chiếc còi xương đeo trên cổ, kích hoạt cuồng phong ma pháp bao vây hoàn toàn ngôi nhà lá, chuẩn bị tự thân vác đao lao vào trận chiến sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!