Khúc Nhạc Trong Sương Tuyết
Lưỡi đao sấm sét rít gào bổ xuống vệt sáng xanh lòa mắt, Nhật Minh cắn răng đưa cổ tay phải đang bỏng rát lên Cuộn Giấy Da Cổ.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, khi luồng điện năng cuồng bạo của Đội trưởng tuần tra Lôi Thiết chỉ còn cách đỉnh đầu Sơn Đô chưa đầy một gang tấc, vết sẹo hình ký tự cổ 'Khải' trên cổ tay Nhật Minh bỗng bùng lên một thứ ánh sáng đỏ rực như dung nham nóng chảy. Cậu không màng đến việc vết thương cũ vừa mới khép miệng lại bị xé toạc ra, để mặc dòng Huyết Lực Vô Sắc tuôn chảy ròng ròng, thấm đẫm lên bề mặt vàng ố của cuộn giấy da cổ.
Nhật Minh dùng ngón tay đẫm máu vạch một đường dứt khoát trên trang giấy da. Cậu không viết một ký tự phòng ngự hoàn chỉnh, bởi thể lực lúc này không cho phép. Thay vào đó, bằng tư duy nhạy bén của một học giả, cậu bẻ gãy một nét vẽ của ký tự 'Khải' ngay tại điểm nút nhân quả liên kết với luồng lôi điện của Lôi Thiết.
Uỳnh!
Một tiếng nổ chói tai vang lên, nhưng không phải là sự va đập vật lý. Luồng sấm sét từ đại đao của Lôi Thiết đột ngột bị bẻ cong quỹ đạo, sượt qua bả vai Sơn Đô và đánh thẳng vào vách đá dựng đứng phía bên phải hẻm núi. Sức mạnh kinh hoàng của cú đánh khiến vách đá rạn nứt dữ dội, kéo theo một trận lở tuyết khổng lồ đổ ập xuống, chôn vùi lối vào hẻm đá và tạo ra một bức tường tuyết trắng xóa ngăn cách hai thiếu niên với toán lính tuần tra của Giáo Hội.
"Chạy mau!" Nhật Minh khàn giọng hét lên, lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, đầu óc quay cuồng vì mất máu.
Sơn Đô dù hai cánh tay vẫn còn tê dại, run rẩy không ngừng sau đòn đánh của Lôi Thiết, nhưng gã thợ rèn tóc đỏ vẫn nghiến chặt răng chịu đựng. Gã cúi rạp người xuống: "Bám chắc vào tôi, thư sinh!"
Không đợi Nhật Minh trả lời, Sơn Đô dùng chút sức lực cơ bắp phi thường còn lại, khéo léo dùng bả vai đỡ lấy cơ thể gầy gò của Nhật Minh, để cậu nằm rạp trên lưng mình. Đôi chân gã thợ rèn như hai cột trụ bằng thép lạnh, sải những bước dài điên cuồng lao đi giữa trời bão tuyết. Gã cõng Nhật Minh tháo chạy sâu vào rừng mai tuyết – khu rừng rậm rạp nằm ở rìa Trấn Tuyết Phong, nơi sương mù ma pháp dày đặc đến mức lính thiết giáp của Giáo Hội không bao giờ dám bén mảng tới.
Càng đi sâu vào rừng, tiếng gió rít gào của bão tuyết dường như càng nhỏ dần, nhường chỗ cho một sự im lặng u sầu và lạnh lẽo. Những thân cây mai cổ thụ khẳng khiu, bám đầy tuyết trắng xóa hiện ra chập chờn trong làn sương mù màu lam nhạt. Nhật Minh nằm trên lưng Sơn Đô, ý thức của cậu bắt đầu mơ màng. Cậu đưa mắt nhìn xuống cổ tay phải của mình. Vết sẹo hình chữ 'Khải' đang nguội dần, nhưng nỗi đau buốt tận tâm can từ đại não lại dâng lên dữ dội.
Cậu lại quên thêm điều gì đó. Cậu cố gắng lục lọi trong trí nhớ, tìm kiếm những mảnh ký ức về những ngày đông ấm áp bên bếp lửa, nhưng tất cả chỉ là một màn sương xám xịt không hình thù. Nỗi cô độc tột cùng ập đến, bóp nghẹt trái tim thiếu niên.
"Sơn Đô..." Nhật Minh thầm thì, giọng nói yếu ớt như hơi thở. "Tôi... tôi sắp không giữ được tỉnh táo nữa rồi."
"Cố lên, thư sinh! Tôi ngửi thấy mùi hoa mai rất thơm phía trước, chắc chắn có nơi trú ẩn!" Sơn Đô thở hồng hộc, bước chân gã đã bắt đầu loạng choạng trên mặt tuyết dày.
Ting... Tình... Tùng...
Giữa tiếng gió tuyết rì rào, một khúc nhạc đàn tranh thanh khiết, u uất đột ngột vang lên. Tiếng đàn trầm bổng, lúc ẩn lúc hiện như một sợi chỉ vô hình xuyên qua màn sương mù dày đặc, dẫn lối cho hai thiếu niên đang kiệt sức.
Sơn Đô dồn chút sức tàn cuối cùng, bước theo hướng tiếng đàn. Qua một rặng mai tuyết nở rộ những đóa hoa trắng muốt, một ngôi nhà lá đơn sơ, nhỏ bé hiện ra cô độc giữa khoảng đất trống. Trước hiên nhà, một thiếu nữ mặc y phục lụa trắng thanh tú đang ngồi tĩnh lặng, đôi mắt nàng nhắm nghiền, mười ngón tay thon dài lướt nhẹ trên những dây đàn của một cây đàn tranh cổ bằng gỗ thông đỏ trăm năm.
Đó chính là Thanh Vân, thiếu nữ mù của rừng mai tuyết. Nàng đang vận hành Vô Ngã Cầm Phổ trên Đàn Tranh Ma Pháp, dệt nên một kết giới âm thanh vô hình bao bọc lấy toàn bộ ngôi nhà lá, cô lập nơi này khỏi sự tàn phá của khói lửa chiến tranh.
Bịch!
Sơn Đô ngã quỵ xuống thềm tuyết ngay trước hiên nhà, Nhật Minh từ trên lưng gã trượt xuống, Cuộn Giấy Da Cổ lăn ra bên cạnh. Tiếng đàn tranh đột ngột dừng lại.
Thanh Vân khẽ nghiêng đầu, đôi tai nhạy bén của nàng rung động. Nàng đứng dậy, bước đi thanh thoát không một tiếng động đến bên cạnh hai thiếu niên. Dù đôi mắt nhắm nghiền, nàng vẫn cúi xuống, bàn tay thon thả chạm nhẹ vào vệt máu tươi trên cổ tay Nhật Minh, rồi khẽ thở dài:
"Huyết lực vô sắc... và một linh hồn đang hao mòn. Các người lại dùng thứ sức mạnh cấm kỵ đó để nghịch chuyển nhân quả sao?"
Nửa canh giờ sau, bên trong căn nhà lá ấm áp, mùi hương ngải cứu và trà gừng nóng hổi lan tỏa, xua tan cái lạnh giá thấu xương của bão tuyết bên ngoài. Nhật Minh tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ. Cổ tay phải của cậu đã được băng bó cẩn thận bằng một loại lá thuốc có mùi thơm dịu. Sơn Đô đang ngồi bệt dưới đất, hai cánh tay gã đã bớt run rẩy nhưng vẫn chưa thể nhấc nổi cây búa tạ đặt bên góc phòng.
Thanh Vân ngồi bên bàn trà, đôi tay vẫn đặt nhẹ trên dây Đàn Tranh Ma Pháp. Nàng khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua kẽ lá: "Lính tuần tra của Giáo Hội đang lục soát ráo riết ngoài rìa rừng. Thú sư Man Hổ đã được điều động đến biên thùy. Hắn mang theo bầy chó săn biến dị có khứu giác cực nhạy với mùi máu."
Nhật Minh giật mình, cậu cố ngồi dậy nhưng cơn đau đầu lại ập đến: "Mùi máu... vết rạch tay của tôi."
"Đúng vậy," Thanh Vân gật đầu, khuôn mặt thanh tú lộ vẻ lo âu. "Tiếng đàn kết giới của tôi chỉ có thể làm lệch hướng ma pháp và che giấu hơi thở thông thường, nhưng không thể ngăn chặn hoàn toàn khứu giác của bầy thú dữ nếu mùi máu tươi của cậu tiếp tục rò rỉ ra ngoài."
Sơn Đô nghe vậy, gầm gừ định đứng dậy, bàn tay gã cố bấu chặt lấy cán Búa Tạ Sắt Lạnh: "Chết tiệt! Để tôi ra ngoài đập tan xác bầy chó săn của bọn chúng!"
"Không được!" Nhật Minh vội vàng ngăn lại. "Sơn Đô, tay cậu đang bị tê liệt do lôi điện của Lôi Thiết, nếu ra ngoài lúc này chỉ có con đường chết. Hơn nữa, tiếng búa tạ của cậu quá lớn, nó sẽ làm rách kết giới âm thanh của Thanh Vân và dẫn Man Hổ đến đây ngay lập tức. Chúng ta phải dùng mưu kế ngụy trang."
Nhật Minh đưa mắt nhìn Cuộn Giấy Da Cổ đặt trên bàn. Cậu biết, nếu cậu dùng máu viết ký tự cổ 'Ẩn' (𡩋) lên ngực áo, cậu có thể xóa sạch sự hiện diện vật lý và mùi máu của bản thân. Nhưng cái giá phải trả... cậu sẽ lại quên đi một phần ký ức quý giá khác. Cậu nhìn vết sẹo rực đỏ trên tay, lòng giằng xé dữ dội.
Gâu! Gâu! Gầm...
Tiếng sủa dữ tợn, trầm đục của bầy chó săn biến dị đột ngột vang lên từ phía xa, xé toạc sự yên bình của rừng mai tuyết. Tiếng bước chân dồn dập của đàn thú bốn chân nện lên mặt tuyết ngày càng gần. Sát khí cuồng phong của Man Hổ đang thu hẹp dần phạm vi tìm kiếm.
"Bọn chúng đến rồi," Thanh Vân khẽ biến sắc. Nàng lập tức ngồi xếp bằng, mười ngón tay đặt lên dây đàn tranh cổ. "Tôi sẽ gảy khúc nhạc 'Vô Ngã' để tăng cường kết giới che giấu hơi thở của các người. Nhưng các người tuyệt đối không được phát ra tiếng động hay luồng sát khí nào."
Ting... Tình... Tùng...
Tiếng đàn tranh vang lên dồn dập, những gợn sóng âm vô hình màu xanh lam nhạt lan tỏa ra không trung, hòa vào mùi hương hoa mai tuyết xung quanh để tạo thành một màng bọc ngụy trang khổng lồ.
Tuy nhiên, áp lực sát khí từ bên ngoài quá lớn. Tiếng gầm rú của bầy chó săn Man Hổ đã vang lên ngay sát rìa kết giới rừng mai tuyết. Mùi máu tươi từ vết thương trên cổ tay Nhật Minh bắt đầu rò rỉ qua lớp băng gạc, bay lơ lửng trong không khí.
Nhật Minh nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần lực kích hoạt Thính Giác Huyết Mạch. Trong đầu cậu, thế giới xung quanh biến thành một không gian tối đen, chỉ có những luồng huyết mạch đỏ rực của bầy chó săn đang di chuyển lùng sục ngoài bờ tường tuyết. Nhịp tim của đàn thú đập nhanh, khát máu. Cậu phải tự điều hòa nhịp thở của mình, ép nhịp tim đập chậm lại theo từng nốt nhạc của Thanh Vân để đồng bộ với kết giới.
Thanh Vân cắn chặt môi, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Việc duy trì kết giới liên tục dưới áp lực sát khí của Man Hổ đang tiêu hao một lượng tinh thần lực cực lớn của nàng. Một giọt máu tươi khẽ rỉ ra từ đầu ngón tay thanh tú của nàng khi lướt trên dây đàn gân thú.
Bên ngoài cửa gỗ, tiếng cào móng sột soạt lên lớp tuyết ngụy trang vang lên rõ mồn một. Bầy chó săn biến dị đã dừng lại ngay trước cửa nhà lá, bọn chúng bắt đầu đào bới điên cuồng hòng tìm ra nguồn gốc của mùi máu tươi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!