Nhạc nềnEpicBattle_J

Lá Chắn Thép Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lạnh... Cái lạnh buốt thấu xương tủy dường như muốn đóng băng cả dòng máu đang chảy trong huyết quản.


Nhật Minh hé mở đôi mi trĩu nặng, lồng ngực dữ dội co thắt trước khi phun ra một ngụm nước sông băng buốt giá pha lẫn vệt máu tươi đỏ loãng. Cậu ho sặc sụa, tiếng ho vang vọng yếu ớt trong một hẻm đá đóng băng chật hẹp và âm u bên bờ sông. Toàn thân cậu tê dại, run rẩy không ngừng dưới lớp áo vải thô màu xanh nhạt của thủ thư đã rách nát và ướt sũng.


Cậu cố sức chống tay xuống mặt đá phủ đầy tuyết để ngồi dậy, nhưng một cơn đau nhói như kim châm từ cổ tay phải truyền thẳng lên đại não khiến cậu suýt nữa ngất đi lần nữa. Nhật Minh cắn chặt răng, đưa mắt nhìn xuống cổ tay mình. Vết rách sâu hoắm từ đêm thảm sát giờ đây không còn chảy máu, nhưng nó đã hóa cứng thành một vết sẹo rực đỏ ánh máu, uốn lượn thành hình dạng kỳ dị của ký tự cổ 'Khải' (𡩋). Vết sẹo ấy thỉnh thoảng lại lóe lên thứ ánh sáng bạc vô sắc đầy tà dị, như một lời nhắc nhở tàn khốc về khế ước nhân quả mà cậu đã lập.


Cậu đưa tay lên xoa thái dương đang đau nhức như búa bổ. Nhật Minh cố gắng lục lọi những ký ức vừa bị bôi xóa.


"Mẹ..."


Cậu mấp máy môi, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng không trống rỗng, xám ngoét trong tâm trí. Cậu nhớ mình có một người mẹ, nhớ tên bà là Mộc Miên, nhớ tiếng hát ru ấm áp của bà giữa đêm đông... nhưng gương mặt bà thế nào? Nụ cười của bà ra sao? Cậu hoàn toàn không nhớ nổi. Mỗi khi cố gắng hình dung, đại não cậu lại đau buốt như có ngàn mũi kim đâm xuyên qua. Cái giá phải trả cho lá chắn bảo mệnh đầu tiên là sự biến mất vĩnh viễn của hình bóng người mẹ quá cố. Nỗi cô độc tột cùng ập đến, bóp nghẹt trái tim thiếu niên mười sáu tuổi.


Nhưng cậu không được gục ngã ở đây. Người cha Nhật Phong của cậu vẫn đang bị giam cầm trong ngục tối Tuyết Phong lạnh giá. Lời hứa với người thầy quá cố Tần Minh vẫn còn đè nặng trên vai cậu. Nhật Minh dùng cánh tay trái run rẩy ôm chặt Cuộn Giấy Da Cổ vào lòng ngực. Cuộn giấy da rách nát lúc này đã thu hồi ánh sáng, im lìm như một mảnh da thú vô hại, nhưng cậu biết rõ sức mạnh nghịch chuyển nhân quả kinh hoàng ẩn giấu bên trong nó.


Két... Két... rầm!


Tiếng bước chân nặng nề nện lên mặt tuyết đóng băng đột ngột vang lên từ phía ngoài hẻm đá, cắt đứt dòng suy nghĩ của Nhật Minh.


"Tìm kỹ hẻm đá phía trước! Dấu vết máu vẫn còn nóng trên mặt tuyết, tên tội đồ đó bị dòng nước cuốn trôi dạt vào quanh đây thôi! Hắn bị thương nặng, không thể chạy xa được!"


Giọng nói lạnh lùng, giáo điều vang lên đầy uy áp. Nhật Minh giật mình nín thở, nép sát cơ thể gầy gò vào góc tối của hẻm đá. Cậu hé mắt nhìn qua khe nứt. Giữa làn sương mù ma pháp dày đặc của Trấn Tuyết Phong, một toán binh lính mặc thiết giáp nặng nề bọc thép rỉ sét đang dàn đội hình rà soát dọc theo bờ sông băng. Ánh sáng xanh lam từ những viên đá ma pháp đính trên ngực giáp của bọn chúng rực lên trong bóng tối, tỏa ra luồng ma pháp lực áp chế tinh thần lực xung quanh.


Đó là những Kiếm Sĩ Thiết Giáp – lực lượng tuần tra tinh nhuệ của Giáo Hội Thần Quyền tại địa phương. Và dẫn đầu bọn chúng chính là Đội trưởng tuần tra Lôi Thiết.


Lôi Thiết sải những bước chân vững chãi trên mặt băng rạn nứt. Hắn khoác trên mình bộ thiết giáp nặng bất hoại bọc toàn thân, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng không một chút cảm xúc dưới chiếc mũ giáp sắt. Trên tay hắn cầm một cây đại đao sấm sét khổng lồ, những tia chớp xanh lam nổ tí tách quanh lưỡi đao, tỏa ra uy áp sấm sét dữ dội sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ phản nghịch nào.


"Chỉ huy, có dấu vết máu dẫn thẳng vào hẻm đá này!" Một tên lính thiết giáp hô lớn, chỉ tay về phía lối vào hẻm đá nơi Nhật Minh đang ẩn nấp.


"Bao vây lối thoát! Không được để hắn có cơ hội kích hoạt cấm thuật!" Lôi Thiết lạnh lùng ra lệnh, vung đại đao sấm sét chỉ thẳng vào hẻm đá.


Nhật Minh cắn chặt môi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Thể chất của cậu hiện tại đã chạm tới giới hạn suy kiệt tuần hoàn nghiêm trọng do mất máu và nhiễm lạnh sâu. Cậu cố gắng đứng dậy để tìm đường rút lui phía sau hẻm đá, nhưng lối ra phía sau đã bị những khối băng khổng lồ từ trận tuyết lở trước đó chặn đứng hoàn toàn. Cậu đã rơi vào tử lộ.


"Bước ra đây, chuột nhắt Nhật gia!" Lôi Thiết bước vào hẻm đá, ánh mắt sắc lẹm như diều hâu khóa chặt vào thân ảnh gầy gò của Nhật Minh đang tựa lưng vào vách đá lạnh. "Giao nộp Cuộn Giấy Da Cổ và khai ra tung tích của những kẻ đồng lõa, ta sẽ cho ngươi một cơ hội được sám hối trước khi bị hành quyết."


Nhật Minh ôm chặt cuộn giấy cổ vào lòng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào Lôi Thiết: "Các người nhân danh Thần Quyền để cướp đoạt tri thức, bôi xóa lịch sử và giam cầm những học giả vô tội. Tôi thà chết dưới sông băng này chứ quyết không giao nộp di sản của tổ tiên cho lũ bạo chúa các người!"


"Ngu muội! Kẻ chống đối Giáo Hội chỉ có một kết cục duy nhất: tiêu diệt vĩnh viễn!" Lôi Thiết gầm lên. Hắn vung đại đao sấm sét, một luồng lôi điện xanh lam phóng ra xé toạc mặt tuyết, lao thẳng về phía Nhật Minh với tốc độ kinh hoàng.


Nhật Minh nhắm mắt lại, chuẩn bị chịu đựng đòn đánh hủy diệt. Cậu không còn đủ huyết lực để viết ký tự 'Khải' lần thứ ba. Cổ tay cậu bỏng rát, vết sẹo rực đỏ lóe lên yếu ớt như ngọn nến trước gió.


Uỳnh!


Một tiếng nổ chói tai vang dội hẻm đá. Nhưng cơn đau đớn xé thịt mà Nhật Minh chờ đợi đã không đến.


Cậu mở bừng mắt, bàng hoàng nhìn thấy một tấm lưng rộng lớn, vạm vỡ chắn ngay trước mặt mình. Một thiếu niên cao lớn, mặc áo sát nách bằng da thú thô kệch, mái tóc đỏ dựng ngược như ngọn lửa rực cháy giữa trời tuyết đang đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ.


Hai tay gã thiếu niên ấy nắm chặt cán của một cây búa tạ khổng lồ rèn từ quặng sắt lạnh sâu dưới lòng đất – Búa Tạ Sắt Lạnh. Đầu búa tạ khổng lồ cắm chặt xuống mặt băng, tỏa ra luồng hàn khí màu xanh lam nhạt, chặn đứng hoàn toàn luồng lôi điện của Lôi Thiết và tạo ra một bức tường băng bảo vệ dày nửa thước.


"Bắt nạt một thư sinh gầy gò, yếu ớt thế này, lũ chó săn thiết giáp các người không biết xấu hổ à?"


Gã thiếu niên tóc đỏ quay đầu lại, nở một nụ cười hào sảng lộ hàm răng trắng sáng với Nhật Minh. Đôi mắt gã bộc trực, tràn đầy nhiệt huyết chiến đấu: "Né ra sau tôi, thư sinh! Để tôi làm lá chắn sống cho cậu!"


Nhật Minh sững sờ: "Cậu... cậu là ai?"


"Tôi là Sơn Đô, thợ rèn học việc của trấn Tuyết Phong!" Gã thiếu niên tóc đỏ hét lớn, một tay nhấc bổng cây búa tạ khổng lồ nặng hàng trăm cân lên vai một cách nhẹ nhàng. "Cha tôi bảo dòng họ Nhật gia các người là những học giả chính trực, không bao giờ thỏa hiệp với lũ ác ôn Giáo Hội. Hôm nay, Sơn Đô tôi tự nguyện làm lá chắn bảo vệ cậu viết sách!"


Lôi Thiết nheo mắt nhìn Sơn Đô, giọng nói đầy sự khinh miệt: "Một tên thợ rèn thô kệch dơ bẩn cũng dám cản đường tuần tra của Giáo Hội? Binh lính! Dàn đội hình thiết giáp, nghiền nát bọn chúng!"


"Rõ!"


Hàng chục Kiếm Sĩ Thiết Giáp đồng loạt hô lớn. Bọn chúng nhanh chóng dàn thành đội hình bức tường thép (đội hình thiết giáp tuần tra), những tấm khiên chắn khổng lồ bằng thép rỉ sét khóa chặt vào nhau, tạo thành một bức tường sắt kiên cố không một kẽ hở. Bọn chúng dậm chân đều đặn, mặt đất rung chuyển theo từng bước tiến dồn ép Sơn Đô và Nhật Minh vào vách đá dựng đứng phía sau.


Sơn Đô gầm lên một tiếng đầy phấn khích, vận hành Cương Thiết Chú Quyết truyền ma pháp lực vào cây búa tạ. Những tia lửa màu xanh lam bắn ra từ đầu búa, gã lao thẳng về phía bức tường thép của địch, tung cú đập mạnh ngàn cân xuống mặt đất.


Oành!


Một làn sóng chấn động lực cực mạnh lan tỏa, mặt băng rạn nứt dữ dội dưới sức nặng của cú đập búa. Tuy nhiên, các Kiếm Sĩ Thiết Giáp đã kích hoạt trận pháp gia cố giáp sắt trên ngực, luồng sáng xanh lam từ đá ma pháp liên kết các tấm khiên lại với nhau, hấp thụ và phân tán hoàn toàn chấn động lực của Sơn Đô. Bức tường thép chỉ hơi rung nhẹ rồi tiếp tục tiến lên, những ngọn giáo dài từ sau khiên phóng ra chém rách vai của Sơn Đô, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ lớp tuyết.


Sơn Đô bị đẩy lùi vài bước, hơi thở dồn dập, vết thương ở vai rỉ máu nhưng ánh mắt gã vẫn rực lửa chiến ý: "Chết tiệt! Giáp của lũ này dày quá, lực đập của búa bị phân tán hết rồi!"


Nhật Minh đứng phía sau, đôi mắt thâm trầm quan sát kỹ lưỡng chuyển động của đội hình địch. Cậu đeo chiếc kính thấu thị rạn nứt vào mắt phải, kích hoạt tinh thần lực của một học giả. Qua thấu kính, dòng chảy ma pháp lực của trận pháp phòng ngự hiển thị rõ ràng dưới dạng những sợi chỉ ánh sáng xanh lam chạy dọc theo các tấm khiên và giáp sắt của binh lính.


Nhật Minh nhanh chóng phát hiện ra điểm yếu chiến thuật của đội hình này. Cậu hét lớn để hướng dẫn Sơn Đô:


"Sơn Đô! Đừng đập trực diện vào khiên chắn! Nhìn vào khớp nối gối trái của tên lính thứ ba từ bên phải sang! Trận pháp liên kết ma pháp ở chỗ đó có tần số nhấp nháy yếu nhất, đó là điểm nút nhân quả lỗi của đội hình bọn chúng!"


Sơn Đô nghe thấy tiếng chỉ điểm của Nhật Minh, không một chút do dự, gã hoàn toàn tin tưởng vào mưu lược của người bạn mới quen. Gã gầm lên, xoay người vung búa tạ tạo thành một vòng tròn lôi lực, tránh né ngọn giáo dài đang phóng tới và nện thẳng đầu búa nặng nề vào khớp gối trái của tên lính thiết giáp thứ ba theo đúng chỉ dẫn của Nhật Minh.


Rắc! Uỳnh!


Tiếng kim loại gãy vụn chói tai vang lên. Khớp gối trái của tên lính bị đập nát hoàn toàn, ma pháp liên kết giáp sắt bị bẻ gãy đột ngột tạo ra phản ứng dây chuyền làm rạn nứt toàn bộ hệ thống phòng ngự của bức tường thép. Tên lính ngã quỵ xuống, kéo theo sự sụp đổ thăng bằng của cả đội hình thiết giáp.


"Được lắm thư sinh!" Sơn Đô cười lớn đầy phấn khích, tận dụng cơ hội đội hình địch bị rối loạn để vung búa liên tiếp đập vỡ khiên chắn của hai tên lính bên cạnh, đánh văng bọn chúng ra xa.


Lôi Thiết chứng kiến đội hình tuần tra tinh nhuệ của mình bị bẻ gãy dễ dàng chỉ bằng vài lời chỉ điểm của một thiếu niên học giả gầy gò, khuôn mặt hắn bỗng chốc trở nên vặn vẹo vì tức giận. Sát khí lôi điện từ cơ thể hắn bùng phát dữ dội, làm bốc hơi lớp tuyết dày xung quanh thành làn sương trắng xóa.


"Lũ phản nghịch rác rưởi! Ta sẽ đích thân tiễn các ngươi xuống địa ngục!"


Lôi Thiết sải bước vọt tới, tốc độ của hắn nhanh đến kinh ngạc bất chấp bộ thiết giáp nặng nề bọc toàn thân. Hắn vung đại đao sấm sét chém thẳng xuống đầu Sơn Đô. Sơn Đô vội vàng nâng búa tạ sắt lạnh lên đỡ đòn.


Keng! Uỳnh!


Một tiếng nổ sấm sét kinh thiên động địa vang dội hẻm đá. Luồng điện năng xanh lam cuồng bạo từ đại đao dội ngược dọc theo cán búa truyền thẳng vào hai cánh tay của Sơn Đô. Cơ bắp gã thợ rèn co rút dữ dội, lôi điện làm tê liệt hoàn toàn các mạch máu và dây thần kinh tay khiến gã mất đi lực bám, cây búa tạ khổng lồ tuột khỏi tay rơi bịch xuống mặt tuyết.


Sơn Đô bị chấn động lực hất văng lùi lại phía sau, ngã quỵ bên cạnh Nhật Minh, hai cánh tay run rẩy không ngừng, máu tươi rỉ ra từ các kẽ móng tay do áp lực điện năng quá lớn.


"Sơn Đô!" Nhật Minh hoảng hốt đỡ lấy bả vai của Sơn Đô.


"Tôi... tôi không sao... nhưng tay tôi tê cứng rồi, không nhấc nổi búa nữa..." Sơn Đô cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tủy, cố gắng che chắn trước mặt Nhật Minh bất chấp việc bản thân đã mất đi vũ khí phòng thân.


Lôi Thiết chậm rãi bước tới, đại đao sấm sét kéo lê trên mặt băng rạn nứt tạo ra những vệt sáng lôi điện xanh lét đầy chết chóc. Hắn đứng sừng sững trước mặt hai thiếu niên, ánh mắt vô cảm như một đao phủ thực thụ.


"Kết thúc rồi."


Lôi Thiết lạnh lùng thốt ra. Hắn vung đại đao sấm sét lên cao, luồng lôi điện cuồng bạo nhất tích tụ trên lưỡi đao rực sáng cả hẻm đá tối tăm, chuẩn bị giáng đòn chí mạng xuống Sơn Đô đang kiệt sức hoàn toàn.


Nhật Minh nhìn luồng sấm sét đang rít gào trên đỉnh đầu, tay cậu vô thức bấu chặt vào Cuộn Giấy Da Cổ. Vết sẹo ký tự 'Khải' trên cổ tay phải của cậu bỗng chốc rực sáng đỏ như lửa đốt, báo hiệu một quyết định sinh tử sắp phải đưa ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!