Nhạc nềnEpicBattle_J

Kiếm Sĩ Phản Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động rít gào xé toạc sương đêm bến cảng, bóng đen khổng lồ của xe thiết giáp đế quốc từ từ hiện ra từ bìa rừng thông đỏ. Những luồng đèn pha ma pháp cực mạnh quét qua màn sương tuyết dày đặc, rọi thẳng vào boong tàu phá băng bọc thép rỉ sét của Lâm gia thuyền bang. Bến Tàu Sông Băng vốn yên tĩnh trong phút chốc biến thành một cái bẫy ánh sáng khổng lồ. Sức nóng từ những ống xả của cỗ xe xích sắt làm tuyết xung quanh tan chảy thành những làn hơi nước mù mịt, càng làm tăng thêm vẻ ngột ngạt và nguy kịch của đêm đông biên thùy.


"Chết tiệt! Bọn chúng đến nhanh hơn ta tính toán!" Thuyền trưởng Lâm Kỳ đứng trên boong tàu gầm lên, bàn tay gã siết chặt lấy chiếc mỏ neo sắt khảm cổ tự ngưng đọng băng giá. Gã quay sang nhìn Tạ Doanh, người đang được các hộ vệ của thương hội che chắn rút lui về phía cỗ xe ngựa sang trọng. "Tạ tiểu thư! Giấy thông hành giả của cô có thực sự qua mắt được bọn chúng không? Nếu không, Lâm gia thuyền bang hôm nay sẽ chìm cùng các người!"


Tạ Doanh không ngoảnh lại, cô nhanh chóng bước lên xe ngựa, giọng nói kiêu sa nhưng không giấu nổi sự khẩn trương truyền ra: "Giấy thông hành có đóng dấu đỏ của Thống lĩnh Cao Lãng là thật, nhưng Giám sát viên Tư Mã đã nắm quyền kiểm soát tối cao ở đây. Lâm thuyền trưởng, khởi động tàu ngay! Tôi sẽ dùng cỗ xe này để đánh lạc hướng một phần kỵ binh!"


Chiếc xe ngựa của thương hội Tạ gia lập tức quay đầu, lao nhanh vào một lối mòn khác dọc bờ sông băng, kéo theo hai luồng đèn pha của xe thiết giáp đuổi theo phía sau. Nhưng áp lực tại bến tàu vẫn không hề giảm bớt. Bóng đen của một tiểu đội kỵ binh thiết giáp cưỡi sói tuyết đã dàn trận ngang lối lên cầu tàu, chặn đứng đường rút lui duy nhất của nhóm Nhật Minh.


Dẫn đầu toán truy binh là một sĩ quan trẻ tuổi mặc quân phục thiết giáp gọn gàng, thanh kiếm dài vắt ngang hông tỏa ra những luồng hàn khí màu trắng lam nhạt. Đó chính là Thiếu tá Lý Phong, chỉ huy đội cận vệ trẻ của Thiết Mộc. Ánh mắt y lạnh như băng tuyết biên thùy, khóa chặt vào bóng hình gầy gò của Nhật Minh đang đứng trên cầu tàu.


"Đứng lại, Nhật Minh," giọng nói của Lý Phong vang lên, đều đều nhưng mang theo uy áp sắc bén của một Kiếm Ký Tự Sư. "Ngươi không còn đường lui nữa đâu. Giao ra Cuộn Giấy Da Cổ và quy hàng Giáo Hội, ta sẽ đảm bảo cho ngươi một cái chết toàn thây. Đừng để những kẻ vô tội xung quanh phải tuẫn táng theo sự cố chấp của ngươi."


Sơn Đô bước lên một bước, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ chắn trước mặt Nhật Minh. Gã thợ rèn tóc đỏ siết chặt cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ, những ngón tay quấn băng gạc run lên vì lạnh và phẫn nộ: "Lý Phong! Ngươi là một kiếm sĩ chính trực, tại sao lại cam tâm làm chó săn cho lũ Giáo sĩ thối nát kia? Ngươi có biết cha của Nhật Minh đang bị tra tấn dã man trong ngục tối không?"


Lý Phong không trả lời, y chậm rãi rút thanh kiếm thép lạnh khảm ký tự cổ ra khỏi bao. Lưỡi kiếm rít lên một tiếng sắc lạnh, ánh sáng xanh lam nhạt từ ma pháp trận gia cố kiếm quang bùng lên, phản chiếu gương mặt vô cảm của y: "Kỷ luật quân đội là tuyệt đối. Mệnh lệnh của Giáo Hội là chân lý. Ta không đến đây để tranh luận đạo đức với một tên thợ rèn phản nghịch. Tránh ra, hoặc chết dưới kiếm của ta."


Không đợi Sơn Đô kịp phản ứng, Lý Phong đã động. Thân ảnh y nhạt nhòa trong màn sương tuyết, ngự phong bộ pháp cực hạn giúp y lướt đi trên mặt băng nhanh như một cơn gió lốc. Tuyết phong kiếm thuật thần tốc bộc phát, chém ra ba đường kiếm quang sắc bén nhắm thẳng vào các khớp xương của Sơn Đô.


"Đến đây!" Sơn Đô gầm lên, vung cây búa tạ khổng lồ lên đỡ đòn. Gã sử dụng Cương Thiết Chú Quyết, hóa cứng cơ bắp hai cánh tay để tăng cường sức mạnh vật lý.


*KENG! KENG! KENG!*


Ba tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp, bắn ra những tia lửa xanh đỏ lòa mắt giữa đêm đông. Nhưng tốc độ của Lý Phong quá nhanh, đường kiếm mỏng manh nhưng sắc bén vô cùng của y dễ dàng luồn lách qua quỹ đạo vung búa nặng nề của Sơn Đô. Lưỡi kiếm thép lạnh sượt qua giáp vai của gã thợ rèn, để lại một vết chém sâu rỉ máu tươi.


Sơn Đô bị đẩy lùi ba bước, mặt băng dưới chân gã rạn nứt dữ dội. Gã thở dốc, hai tay quấn băng gạc rớm máu ấm nóng do phản lực chấn động của kiếm quang. Kiếm thuật của Lý Phong thực sự là khắc tinh đối với những đấu sĩ dùng vũ khí nặng như gã.


"Sơn Đô, cắm búa xuống đất!" giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng của Nhật Minh bất ngờ truyền vào tai gã từ phía sau.


Sơn Đô không hề do dự, gã tin tưởng tuyệt đối vào mưu lược của bạn mình. Gã gầm lên, dồn toàn bộ cương thiết ma pháp lực còn sót lại vào hai cánh tay, cắm mạnh đầu Búa Tạ Sắt Lạnh xuống mặt băng dày.


*UỲNH!!!*


Một làn sóng chấn động lôi điện màu xanh lam bùng phát từ điểm tiếp xúc, chạy dọc theo mặt băng rạn nứt hướng thẳng về phía Lý Phong. Luồng điện năng nổ tí tách làm tan chảy mặt băng, tạo ra một rào cản lôi điện tạm thời để ngăn cản bước tiến thần tốc của kiếm sĩ trẻ.


Trong lúc Sơn Đô dùng lôi điện chặn địch, Nhật Minh đứng phía sau khẽ đẩy gọng kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải. Cẳng tay trái vĩnh viễn đóng băng xanh lam nhạt của cậu buông thõng vô tri dưới tà áo choàng xám rộng thùng thình của cha. Cậu đưa bàn tay phải chằng chịt những vết sẹo tự rạch rực đỏ lên bấm nhẹ vào thái dương.


Cậu không nhớ nổi Lý Phong là ai. Trong tâm trí cậu lúc này, cái tên "Lý Phong" chỉ là một dòng dữ liệu khô khốc được cậu tự khắc ghi trên cánh tay phải để nhắc nhở bản thân về một mối nguy hiểm tại biên thùy. Cậu không nhớ quá khứ, không nhớ ân oán, nhưng cậu có trí tuệ và một công cụ tối thượng.


Nhật Minh tập trung tinh thần lực tối đa, kích hoạt kỹ năng Thính Giác Huyết Mạch.


Thế giới xung quanh cậu bỗng chốc mất đi màu sắc, biến thành một không gian tối đen tịch mịch. Trong không gian ấy, tiếng gió rít gào và tiếng còi báo động biến mất, chỉ còn lại những luồng huyết mạch đỏ rực đang di chuyển của những thực thể sống xung quanh. Nhật Minh tập trung thính giác vào lồng ngực của Lý Phong.


*Thình thịch... thình thịch... thình thịch...*


Tiếng tim đập của Lý Phong dội vào tai Nhật Minh. Đó không phải là nhịp đập đều đặn, lạnh lùng của một sát thủ vô cảm đang thực hiện nhiệm vụ. Nhịp tim của y đập rất nhanh, dồn dập nhưng lại có những khoảng ngắt quãng đầy hỗn loạn. Đó là nhịp đập của sự dằn vặt, của một linh hồn đang bị giằng xé kịch liệt giữa nghĩa vụ quân đội và một tiếng gọi lương tri ẩn giấu.


"Y không có sát khí thực sự," Nhật Minh thầm nghĩ, lý trí lạnh lùng của cậu lập tức phân tích ra điểm yếu chí mạng của đối thủ. Cậu lướt ngón tay qua vết khắc rớm máu trên cánh tay phải của mình, nơi ghi chép những thông tin quan trọng thu thập được từ Nhật ký của Thiết Mộc.


Trong nhật ký có ghi chép một chi tiết nhỏ: Năm năm trước, tại vùng núi tuyết phía bắc, một binh sĩ trẻ tuổi của đế quốc đã bị bỏ lại trong bão tuyết và được cứu sống bởi một học giả lập dị tên là Nhật Phong. Người binh sĩ đó chính là Lý Phong, và học giả cứu mạng y chính là cha của cậu.


Nhật Minh mở mắt, thế giới trở lại với màu sương tuyết lạnh lẽo. Cậu bước lên một bước, đứng ngay bên cạnh Sơn Đô, đối mặt trực diện với mũi kiếm của Lý Phong đang dừng lại trước rào cản lôi điện.


"Lý Phong," Nhật Minh lớn tiếng gọi, giọng nói của cậu không hề có sự sợ hãi, mà vang vọng một sự thấu thị nhân quả sâu sắc. "Ngươi có nhớ mùa đông năm năm trước tại đỉnh núi Tuyết Phong không?"


Thân ảnh Lý Phong khựng lại một nhịp, mũi kiếm thép lạnh khẽ run lên. Y nheo mắt nhìn thiếu niên tóc bạc: "Ngươi muốn nói điều gì? Muốn dùng mưu kế hèn hạ để trì hoãn thời gian sao?"


"Mùa đông năm đó, một tân binh trẻ tuổi của Giáo Hội bị bầy sói tuyết cắn nát chân phải, bị đồng đội bỏ lại giữa bão tuyết âm bốn mươi độ để chờ chết," Nhật Minh tiếp tục nói, từng lời lẽ sắc bén như những mũi kim đâm xuyên qua lớp giáp sắt của đối thủ. "Một học giả gầy gò đã cõng tên tân binh đó suốt ba ngày ba đêm qua hẻm núi Ải Tử Thần, dùng cấm thuật thảo dược để hồi phục lại đôi chân cho y. Người học giả đó đã nói với y rằng: 'Tri thức và y thuật được sinh ra để cứu người, chứ không phải để phục vụ cho những cuộc tàn sát nhân danh thần quyền.'"


Gương mặt Lý Phong biến sắc hoàn toàn, ánh mắt lạnh lùng của y rạn nứt dữ dội. Nhịp tim trong lồng ngực y đập loạn xạ như muốn vỡ tung. Y siết chặt chuôi kiếm đến mức những khớp ngón tay trắng bệch: "Câm miệng! Ngươi... làm sao ngươi biết được chuyện đó? Thiết Mộc đã bôi xóa toàn bộ hồ sơ năm đó rồi!"


"Ta biết vì người học giả đó là cha ta, Nhật Phong," Nhật Minh lạnh lùng đáp, cậu chỉ tay vào vết sẹo rực đỏ hình ký tự cổ 'Khải' trên cổ tay phải của mình. "Cha ta đã dùng cả mạng sống và tri thức để cứu ngươi. Còn ngươi, giờ đây lại dùng thanh kiếm thép lạnh mà ông ấy đã bảo vệ để truy sát con trai ông ấy, để tiếp tay cho Giáo Hội giam cầm ông ấy trong ngục tối? Lý Phong, đây chính là 'công lý' và 'kỷ luật' mà ngươi hằng sùng bái sao?"


Lời nói của Nhật Minh như một búa tạ vô hình đập thẳng vào đức tin kiên cố của Lý Phong. Những ký ức ấm áp về người học giả nhân hậu Nhật Phong, về lời dạy chính trực của ông năm xưa, bất ngờ ùa về, xung đột kịch liệt với những giáo điều ngu dân tàn bạo của Giáo Hội mà y phải chấp hành hàng ngày.


"Không... ta... ta chỉ đang thực hiện mệnh lệnh..." Lý Phong lẩm bẩm, đường kiếm Tuyết Phong thần tốc của y hoàn toàn mất đi sự sắc bén vốn có. Luồng kiếm quang màu xanh lam nhạt quanh thân kiếm rạn nứt, tắt dần rồi biến mất hoàn toàn.


Sơn Đô nhìn thấy cơ hội ngàn năm có một. Gã thợ rèn gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp phi thường còn lại, vung chiếc Búa Tạ Sắt Lạnh đập mạnh xuống mặt băng ngay dưới chân Lý Phong.


*UỲNH!!!*


Cú đập ngàn cân làm mặt băng dày ba mét rạn nứt dữ dội, tạo ra một vết nứt khổng lồ dài hàng chục trượng ngăn cách Lý Phong với cầu tàu phá băng. Vết nứt nhanh chóng lan rộng, dòng nước sông băng lạnh ngắt phun lên xối xả, đẩy kỵ binh thiết giáp lùi lại phía sau.


Lý Phong đứng sững sờ bên kia vết nứt, thanh kiếm thép lạnh buông thõng xuống mặt băng. Y nhìn Nhật Minh bằng ánh mắt dằn vặt, hoài nghi tột cùng, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.


"Lên tàu mau!" Thuyền trưởng Lâm Kỳ trên boong tàu hét lớn, gã đã kích hoạt hệ thống động cơ hơi nước của tàu phá băng. Những luồng khói đen kịt bốc lên nghi ngút, tiếng xích sắt rít gào báo hiệu con tàu chuẩn bị khởi hành.


Sơn Đô xốc nách đỡ lấy cơ thể gầy gò của Nhật Minh, cùng Thanh Vân nhanh chóng nhảy lên boong tàu. Con tàu phá băng khổng lồ gầm rú, mũi tàu bọc thép nhọn hoắt bắt đầu đâm vỡ những tảng băng trôi, lao nhanh ra giữa dòng sông biên giới hướng về phía Vực Thẳm Sương Mù.


Nhật Minh đứng bên mạn tàu, mái tóc bạc trắng một nửa bay múa trước gió tuyết lạnh ngắt. Cậu nhìn lại bến tàu đang xa dần, nơi Lý Phong vẫn đứng lặng lẽ giữa màn sương mù dày đặc. Cậu khẽ vuốt ve vết sẹo tự khắc rớm máu trên tay phải, lòng thầm nghĩ: "Trận chiến này không dùng đến một giọt máu của Huyết Thư, nhưng ta đã bẻ gãy được một thanh kiếm sắc bén nhất của kẻ thù."


Thế nhưng, niềm vui thoát hiểm ngắn ngủi lập tức bị dập tắt. Từ phía bờ sông bên kia, tiếng xích sắt của xe thiết giáp hạng nặng dồn dập đuổi theo dọc bờ đá. Những luồng sáng đỏ rực từ các trận pháp pháo kích ma pháp của quân tiếp viện do Tư Mã chỉ huy bắt đầu rực sáng, chuẩn bị phóng ra làn mưa tên lửa và đạn pháo ma thạch nhắm thẳng vào con tàu phá băng đang đơn độc giữa dòng sông lạnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!