Thuyền Nhân Biên Giới
Gió đêm rít gào qua những rặng thông đỏ phủ đầy tuyết, mang theo cái lạnh buốt xương của sông băng biên thùy phả thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Nhật Minh. Cậu bước đi loạng choạng trên mặt đất đóng băng, mỗi bước chân hạ xuống đều như một cuộc chiến sinh tử với trọng lực và sự kiệt quệ của cơ thể.
Dưới tà áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong để lại, cánh tay phải của Nhật Minh thỉnh thoảng lại co rút dữ dội. Vết khắc tự rạch mới rớm máu—những ký tự thô ráp ghi lại lộ trình di chuyển "Bến Tàu Sông Băng - Vực Thẳm Sương Mù" và dòng chữ "Nhật Phong - Cha - Ngục tối tối cao"—đang rát bỏng lên như có ai sát muối nóng vào da thịt. Khói máu nhàn nhạt bốc lên từ những nét chữ rớm máu ấm nóng, đối lập hoàn toàn với cẳng tay trái lạnh ngắt bên kia. Cẳng tay trái của cậu, do di chứng từ hàn độc của Cổ Thú Băng ở trận chiến trước, giờ đây đã vĩnh viễn đóng băng thành một màu xanh lam nhạt tăm tối, mất hoàn toàn cảm giác vật lý. Cậu buông thõng nó dưới tay áo rộng, như thể đó là một khúc gỗ vô tri gắn vào vai.
Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với khoảng trống tịch mịch trong tâm trí thiếu niên mười sáu tuổi. Nhật Minh ngước mắt nhìn bóng lưng vạm vỡ của gã thanh niên tóc đỏ đang đi phía trước, rồi lại nhìn sang cô gái mù mặc y phục lụa trắng đang ôm chặt cây đàn tranh cổ đi bên cạnh. Cậu biết họ tên là Sơn Đô và Thanh Vân. Cậu biết họ là những người đồng đội sinh tử, là những tri kỷ sẵn sàng hiến dâng sinh mệnh để bảo vệ cậu. Nhưng tất cả những tri thức ấy chỉ là những dòng dữ liệu lạnh lùng được cậu tự khắc lên da thịt cánh tay phải để nhắc nhở bản thân. Cậu hoàn toàn không nhớ nổi một nụ cười, một lời hứa, hay bất kỳ kỷ niệm ấm áp nào về họ. Tuổi thơ của cậu tại Trấn Tuyết Phong, gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, hay bóng hình nhũ mẫu Trương thị... tất cả đã bị Cuộn Giấy Da Cổ nuốt chửng sau những lần cậu viết huyết thư nghịch chuyển nhân quả.
"Sắp tới rồi, thư sinh," Sơn Đô khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm của gã thợ rèn khẽ run lên vì lạnh và vì nỗi đau đớn âm ỉ khi nhìn thấy ánh mắt xa cách, trống rỗng của Nhật Minh. Gã siết chặt cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ trên vai, cố tình bước chậm lại để che chắn những luồng gió tuyết hung bạo nhất cho cậu.
Thanh Vân không nói lời nào. Đôi mắt mù nhắm nghiền dưới làn sương đêm, mười đầu ngón tay rướm máu đã băng bó thảo dược khẽ vuốt ve những dây đàn tranh. Tiếng gió bão tuyết dường như dịu lại xung quanh nàng, dệt nên một kết giới âm thanh mỏng manh để xoa dịu dòng huyết lực đang dao động dữ dội trong lồng ngực Nhật Minh.
Nhật Minh khẽ đẩy gọng kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải, nhìn thấu qua màn sương mù dày đặc đang bao phủ vạn vật. Phía trước họ, tiếng sóng nước sông băng va đập vào những tảng băng trôi phát ra những âm thanh ầm ầm, trầm đục. Bến Tàu Sông Băng đã hiện ra giữa màn đêm.
Đó là một cảng sông nhỏ xập xệ, bị đóng băng một nửa bởi cái lạnh cực hạn của biên cương. Dưới ánh đuốc chập chờn của vài trạm gác bỏ hoang, một con tàu phá băng khổng lồ bọc thép rỉ sét đang neo đậu lặng lẽ, thân tàu rung lên bần bật mỗi khi những khối băng trôi va đập vào mũi tàu nhọn hoắt. Trên boong tàu, những phu chèo thuyền của Lâm gia thuyền bang đang hối hả khuân vác những bao tải khoáng thạch thô dưới sự giám sát của một gã trung niên phong trần.
Gã đàn ông đó khoác chiếc áo choàng lông gấu lớn bám đầy tuyết, da ngăm đen, đôi mắt một mí sắc sảo như dao cạo đang nheo lại nhìn về phía màn sương. Đó chính là Thuyền trưởng Lâm Kỳ, người kiểm soát tuyến đường thủy duy nhất vượt biên giới lúc này.
"Ai đó?" Lâm Kỳ đột ngột quát lớn, tay phải gã đặt lên chiếc mỏ neo sắt khảm cổ tự ngắt lạnh dắt bên hông. "Đứng lại! Bến tàu đã bị phong tỏa theo lệnh giới nghiêm của Giám sát viên Tư Mã. Kẻ nào dám bén mảng đến đây vào giờ này đều bị coi là phản nghịch!"
Sơn Đô định vung búa bước lên, nhưng Nhật Minh đã nhanh chóng đưa cẳng tay trái đóng băng—không hề có cảm giác đau đớn—chặn trước ngực gã thợ rèn. Nhật Minh bước lên một bước, tà áo choàng xám khẽ bay múa, để lộ mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa xơ xác dưới ánh đuốc.
"Thuyền trưởng Lâm Kỳ," Nhật Minh khẽ nói, giọng nói của cậu tĩnh lặng, lạnh lùng và chứa đựng một sự uy nghiêm lý trí đến đáng sợ. "Chúng tôi không đến đây để gây chiến. Chúng tôi đến vì lời ủy thác năm xưa của lão thủ thư Tần Minh."
Nghe thấy cái tên Tần Minh, đôi mắt một mí của Lâm Kỳ khẽ co rút lại. Gã bước xuống cầu tàu, luồng ma pháp lực từ Băng Giang Ngự Thủy Thuật tỏa ra quanh người gã khiến những hạt tuyết rơi xung quanh đột ngột ngưng đọng giữa không trung. Gã nhìn chằm chằm vào mái tóc nửa đen nửa bạc và chiếc kính thấu thị rạn nứt của Nhật Minh, rồi khịt mũi đầy thực dụng:
"Lão già Tần Minh đã chết trong biển lửa của Giáo Hội rồi. Lời ủy thác của một người chết không đáng giá một cắc Tiền đồng Đế Quốc. Các ngươi có biết Giám sát viên Tư Mã đang treo thưởng vạn lượng vàng cho cái đầu của 'Mưu Sĩ Tóc Bạc' không? Toàn bộ lính thiết giáp tuần tra biên phòng đang khép chặt vòng vây đường bộ. Ta mà chứa chấp các ngươi, cả Lâm gia thuyền bang này sẽ bị dìm xuống đáy sông băng làm mồi cho dị thú!"
Sơn Đô nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn căng lên, gã rít qua kẽ răng: "Lâm Kỳ! Ông nội tôi từng nói Lâm gia thuyền bang là những người giữ chữ tín! Thầy Tần Minh đã cứu mạng ông trong quá khứ, giờ ông lại thấy chết mà không cứu sao?"
Lâm Kỳ cười khẩy, ánh mắt gã lóe lên sự thực dụng tàn nhẫn của một kẻ lăn lộn nơi biên ải: "Chữ tín chỉ tồn tại khi cái đầu còn đặt trên cổ, gã thợ rèn tóc đỏ ạ. Muốn ta mở khoang tàu phá băng này để đưa các ngươi vượt qua tháp canh sương mù ma pháp của Tư Mã? Được thôi. Cái giá là năm vạn Tiền đồng Đế Quốc và mười viên ngọc ma pháp chất lượng cao để ta hối lộ cho lính canh ngục ở trạm gác tiếp theo. Bằng không, cút ngay lập tức trước khi ta gọi truy binh!"
Năm vạn tiền đồng và mười viên ngọc ma pháp—đó là một con số cắt cổ, một khoản tài chính khổng lồ mà quân kháng chiến biên thùy lúc này hoàn toàn không thể gom góp được. Sự bế tắc bao trùm lấy bến tàu lạnh ngắt.
Nhật Minh khẽ nhắm mắt phải, kích hoạt Thính Giác Huyết Mạch để lắng nghe nhịp tim của Lâm Kỳ. Nhịp tim của gã thuyền trưởng đập nhanh, dồn dập nhưng không hề có sát khí thực sự. Đó là nhịp tim của một thương nhân đang cân nhắc rủi ro và lợi nhuận.
"Thuyền trưởng Lâm," Nhật Minh mở mắt, chiếc kính thấu thị rạn nứt phản chiếu ánh đuốc chập chờn. "Ông đòi hỏi một lượng tài chính lớn như vậy vì ông biết chúng tôi không có. Nhưng ông quên mất một điều. Nếu tháp canh sương mù ma pháp số ba bị Tư Mã kiểm soát hoàn toàn, tuyến đường vận chuyển 'Cát Tri Thức' lậu mà Lâm gia thuyền bang đang thực hiện dưới khoang tàu chở củi này sẽ vĩnh viễn bị cắt đứt."
Lâm Kỳ khựng lại, đôi mắt sắc sảo của gã híp lại đầy nguy hiểm: "Ngươi nói cái gì?"
"Khoang tàu của ông chứa đầy bụi than củi để ngụy trang, nhưng dưới lớp than đó là quặng Cát Tri Thức thô," Nhật Minh thản nhiên vạch trần bí mật lớn nhất của thuyền bang. "Tôi đã đọc được lộ trình giao thương lậu này trong Nhật ký của Thiết Mộc. Nếu không có sự hỗ trợ của Lực Lượng Kháng Chiến để làm nhiễu loạn tần số dò tìm của tháp canh số ba vào nửa đêm nay, chuyến hàng trị giá mười vạn tiền đồng này của ông sẽ bị Tư Mã tịch thu ngay tại cửa ải. Hợp tác với chúng tôi, ông không chỉ bảo toàn được chuyến hàng, mà còn có được sự bảo lãnh lâu dài của kháng chiến tại vùng biên cương này."
Lâm Kỳ im lặng. Sự thực dụng trong đầu gã đang đấu trí kịch liệt với nỗi sợ hãi luật cấm của Giáo Hội. Gã biết thiếu niên tóc bạc trước mặt đã đánh trúng tử huyệt của mình, nhưng rủi ro pháp lý quá lớn vẫn khiến gã do dự.
"Lập luận rất sắc bén, thưa Thuyền trưởng," một giọng nói kiêu sa, trong trẻo bất ngờ vang lên từ phía sau những kệ hàng gỗ sập xệ trên bến cảng.
Một cỗ xe ngựa sang trọng không tiếng động từ từ tiến ra từ bóng tối của rừng thông. Bước xuống xe là một thiếu nữ kiêu kỳ mặc y phục gấm vóc màu tím sang trọng, tay cầm quạt lụa che nửa mặt, đôi mắt sắc sảo tỏa ra phong thái của một thiên tài kinh doanh. Đó chính là tiểu thư Tạ Doanh của Thương hội Tạ Gia.
Tạ Doanh bước đến bên cạnh Nhật Minh, khẽ cúi đầu chào cậu đầy kính trọng, rồi quay sang nhìn Lâm Kỳ bằng ánh mắt lạnh lùng của kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế biên giới:
"Thương hội Tạ Gia sẽ đứng ra bảo lãnh cho chuyến đi này của nhóm Nhật Minh, Thuyền trưởng Lâm Kỳ. Nếu ông lo ngại về tổn thất tài chính..."
Tạ Doanh phẩy nhẹ tay áo, người quản gia đi sau lập tức đặt một túi da thú khảm ký tự bảo mật rực đỏ lên bàn gỗ của bến tàu. Khi túi da mở ra, hàng trăm đồng Tiền đồng Đế Quốc chất lượng cao, lấp lánh ánh kim loại tinh khiết, cùng năm viên ngọc ma thạch hỏa hệ tỏa ra hơi ấm nồng nàn dội thẳng vào mắt Lâm Kỳ.
"Đây là ba vạn tiền đồng đặt cọc trước," Tạ Doanh thản nhiên nói, giọng nói của cô mang theo sức nặng của tiền tài và quyền lực. "Và đây là giấy thông hành chính thức của Thương hội Tạ Gia, có đóng dấu đỏ của Thống lĩnh biên phòng Cao Lãng trước khi thư phòng của hắn bị đột nhập. Tờ giấy này hợp thức hóa chuyến tàu của ông là 'vận chuyển nhiên liệu khẩn cấp' cho hoàng gia Kinh Đô. Dù lính tuần tra của Tư Mã có khám xét, chúng cũng không dám đụng vào một sợi lông chân của ông."
Lâm Kỳ nhìn túi tiền đồng nặng trịch, rồi lại nhìn tờ giấy thông hành ngụy trang hoàn hảo có ấn ký chính thức của Cao Lãng. Nỗi sợ hãi luật cấm trong lòng gã hoàn toàn bị đè bẹp bởi lợi nhuận khổng lồ và sự an toàn pháp lý tuyệt đối mà Tạ Doanh mang lại. Gã thuyền trưởng thực dụng khẽ liếm môi, chiếc mỏ neo sắt bên hông được buông lỏng.
"Thương hội Tạ Gia quả nhiên danh bất hư truyền," Lâm Kỳ khàn giọng cười, gã vẫy tay ra hiệu cho các phu thuyền mở cánh cửa sập dẫn xuống khoang chứa than chật hẹp dưới boong tàu phá băng. "Được rồi. Lên tàu mau! Khoang chứa than rất bẩn thỉu và lạnh giá, nhưng đó là nơi duy nhất trận pháp cảm biến của Tư Mã không thể dò tới. Nếu các ngươi phát ra bất kỳ tiếng động nào khi qua trạm gác, ta sẽ tự tay ném các ngươi xuống sông băng!"
Sơn Đô khẽ thở phào nhẹ nhõm, gã đỡ lấy bờ vai gầy gò của Nhật Minh để chuẩn bị bước lên tàu phá băng. Tạ Doanh nhìn Nhật Minh, ánh mắt cô lộ rõ vẻ xót xa khi thấy mái tóc bạc và cánh tay phải rớm máu của cậu, khẽ thì thầm: "Nhật Minh... bảo trọng. Thương hội Tạ Gia chỉ có thể giúp cậu đến đây."
"Cảm ơn cô, Tạ tiểu thư," Nhật Minh đáp, giọng nói nhạt nhẽo xa cách của cậu không hề có một chút gợn sóng cảm xúc, nhưng vết khắc tự rạch trên cánh tay phải khẽ nhói lên một luồng hơi ấm nhẹ dọc theo kinh mạch.
Thế nhưng, ngay khi bước chân đầu tiên của Nhật Minh vừa chạm vào cầu tàu phá băng, một tiếng còi báo động chói tai, rít gào xé toạc màn đêm tĩnh mịch bất ngờ vang lên từ tháp canh biên phòng cách đó không đầy trăm trượng.
*UÝNH!!!*
Một luồng sáng ma pháp màu đỏ rực rỡ từ tháp canh phóng thẳng lên bầu trời đêm, nhuộm đỏ cả một vùng sương mù dày đặc trên sông băng. Tiếng móng guốc của đàn chó săn biến dị và tiếng xích sắt của xe thiết giáp càn quét rầm rập bắt đầu dội lại dồn dập từ phía bìa rừng thông đỏ.
"Truy binh!" Sơn Đô gầm lên, hai tay siết chặt Búa Tạ Sắt Lạnh đứng chắn trước Nhật Minh. "Chúng đã phát hiện ra bến tàu rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!