Nhạc nềnEpicBattle_J

Tàn Cuộc Bão Tuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng đá ngầm sâu dưới lòng đất của căn cứ Huyết Minh chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng lửa than trong lò khẽ nổ lách tách, hắt lên vách đá những vệt sáng đỏ lòm, chập chờn như những bóng ma.


Nhật Minh ngồi tựa lưng vào thành giường tre sần sùi. Cậu đưa bàn tay phải run rẩy chạm lên mái tóc của mình. Những sợi tóc vốn đen tuyền, giờ đây đã bị nhuộm trắng xóa một mảng lớn, khô khốc và xơ xác vĩnh viễn. Cái giá của trận bão tuyết vĩ mô tại Ải Tử Thần không chỉ là sinh mệnh lực suy kiệt, mà còn là sự lãng quên tuyệt đối. Cậu khẽ vuốt cẳng tay trái của mình—nơi hàn độc của Cổ Thú Băng vĩnh viễn đóng băng thành một màu xanh lam nhạt lạnh ngắt. Cậu cố gắng véo mạnh vào lớp da thịt màu lam ấy, nhưng không hề có một chút cảm giác đau đớn nào truyền về đại não. Nó đã chết vĩnh viễn, tê dại và nguội lạnh như băng đá dưới lòng sông.


Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự tàn phế của thể xác. Đó là sự trống rỗng trong tâm trí.


Nhật Minh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh Trấn Tuyết Phong, nơi cậu đã sinh ra và lớn lên mười sáu năm qua. Không có gì cả. Chỉ có một màn sương xám tro tịch mịch, nuốt chửng mọi nếp nhà, mọi con đường, mọi gương mặt thân quen. Cậu nhớ mình có một người mẹ quá cố tên Mộc Miên, nhớ mình có một nhũ mẫu già nua tên Trương thị, nhớ mình có một biểu ca bộc trực tên Nhật Kiến... nhưng gương mặt họ ra sao? Giọng nói họ thế nào? Cậu hoàn toàn không nhớ nổi. Mỗi lần cố gắng lục lọi, đại não lại dấy lên những cơn chấn động đau buốt như bị ngàn mũi kim độc đâm xuyên qua.


Cậu mở mắt, nhìn gã thanh niên tóc đỏ vạm vỡ đang quỳ bên cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe bàng hoàng nhìn mình. Nhật Minh biết gã tên là Sơn Đô, biết gã sử dụng cây búa tạ khổng lồ bằng sắt lạnh đang dựng ở góc tường kia. Cậu biết tất cả những điều đó không phải bằng ký ức cảm xúc, mà bằng những dòng chữ lạnh lùng được khắc sâu trên cánh tay phải của mình.


"Sơn Đô..." Nhật Minh khẽ gọi, giọng nói của cậu nhạt nhẽo, xa cách đến mức chính cậu cũng phải giật mình. "Tôi biết cậu là bạn sinh tử của tôi. Vết sẹo trên tay tôi đã ghi như vậy. Nhưng... tôi thực sự không nhớ nổi một kỷ niệm nào về cậu cả."


Sơn Đô nghe vậy, bờ vai vạm vỡ khẽ run lên. Gã thợ rèn tóc đỏ nghiến chặt răng để không bật khóc, hai bàn tay quấn băng gạc dính máu khô siết chặt lấy thành giường: "Thư sinh... không sao cả. Chỉ cần cậu còn sống, chỉ cần cậu còn tin tôi, dù cậu có quên tôi thêm ngàn lần nữa, tôi vẫn sẽ làm lá chắn sống bảo vệ cậu cứu cha!"


Thanh Vân đứng lặng lẽ ở góc phòng tối, đôi mắt mù nhắm nghiền dưới lớp y phục lụa trắng thanh khiết. Nàng không nói lời nào, chỉ khẽ đặt mười đầu ngón tay rướm máu đã băng bó lên dây đàn tranh cổ. Một nốt nhạc u sầu, nhẹ nhàng vang lên, lan tỏa vào không gian để xoa dịu dòng huyết lực đang dao động dữ dội trong người Nhật Minh. Cậu nghe tiếng đàn, lồng ngực khẽ thắt lại một cơn đau nhói mơ hồ, nhưng lý trí lạnh lùng nhanh chóng đè nén nó xuống. Cậu đã quên sạch nụ hôn đầu tiên, quên sạch những lời hứa hẹn dưới rừng mai tuyết phủ.


*RẦM!!!*


Cánh cửa đá của phòng y tế đột ngột bị đẩy mạnh ra. Đội trưởng trinh sát Lâm Hùng lao vào, gương mặt đầy sẹo bám đầy bụi than và tuyết lạnh, thở dốc dồn dập: "Quân sư! Nhật Minh! Nguy rồi! Tin mật từ biên cương dội về... Sự thất bại và cái chết của Thiết Mộc đã truyền về tới Thánh Điện trung ương. Hoàng gia đã nổi giận lôi đình!"


Nhật Minh khẽ đẩy nhẹ gọng kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải, đôi mắt xám ngoét tĩnh lặng nhìn Lâm Hùng: "Ai là kẻ tiếp quản?"


Lâm Hùng nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy vì sợ hãi: "Giám sát viên hoàng gia Tư Mã! Hắn đã trực tiếp tiếp quản quyền chỉ huy toàn bộ lực lượng tuần tra thiết giáp biên phòng. Tên Tư Mã này là một kẻ tàn bạo và xảo quyệt hơn Thiết Mộc gấp mười lần. Hắn đã ban bố lệnh giới nghiêm tối cao trên toàn vùng biên cương, điều động hàng chục xe xích sắt khổng lồ phong tỏa toàn bộ các lối mòn, các hẻm núi dẫn ra ngoài thung lũng. Hắn tuyên bố... sẽ san phẳng mọi ngôi làng biên thùy nếu không giao nộp cấm thư và cái đầu của 'Mưu Sĩ Tóc Bạc'!"


"Tư Mã..." Nhật Minh lặp lại cái tên đó, chiếc kính thấu thị rạn nứt lóe lên một tia sáng đỏ nhạt. Cậu đã đọc được cái tên này trong Nhật ký của Thiết Mộc. Đây chính là kẻ đứng sau thúc ép chiến dịch tàn sát dân làng để thu gom máu học giả.


"Hơn thế nữa," Lâm Hùng căm phẫn nói tiếp, "hắn đã ra lệnh triệt hạ hoàn toàn ba trạm liên lạc ngầm của chúng ta ở ngoại vi. Mười hai liên lạc viên của Huyết Minh đã bị bắt giam và... bị hút cạn ký ức ngay tại chỗ để làm nguyên liệu thô. Căn cứ ngầm này của chúng ta không còn an toàn nữa. Sớm muộn gì bầy chó săn của hắn cũng sẽ đánh hơi thấy mùi huyết lực ở đây!"


Căn phòng đá ngầm lập tức chìm vào bầu không khí ngột ngạt, tuyệt vọng. Các chiến sĩ kháng chiến đứng ngoài hành lang bắt đầu xôn xao, sự sợ hãi hiện rõ trên những gương mặt hốc hác.


"Chúng ta phải di tản ngay lập tức," một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm vang lên từ phía sau Lâm Hùng. Quân sư Chu Mãnh bước vào. Vị cựu tướng quân nho nhã với chòm râu dài khoác chiếc chiến bào cũ bám bụi chiến trường, gương mặt thâm trầm lộ rõ vẻ lo âu. Ông bước đến bên bàn đá, trải ra một bản đồ da thú ghi nhận mạch ma pháp của thung lũng Tuyết Phong.


Chu Mãnh chỉ tay vào năm điểm sáng màu vàng nhạt trên bản đồ: "Tư Mã không chỉ phong tỏa đường bộ. Hắn đã kích hoạt toàn bộ công suất của năm tháp canh sương mù ma pháp bao quanh biên giới. Luồng sương độc màu tím nhạt đang lan rộng từ tháp canh, biến toàn bộ các lối mòn bộ hành thành những tử lộ đóng băng linh hồn. Đội trinh sát số ba của chúng ta vừa thử đột phá qua đường bộ phía tây đã bị pháo kích ma pháp từ tháp canh đẩy lùi, tổn thất ba người."


Sơn Đô đập mạnh tay xuống bàn đá: "Chết tiệt! Chẳng lẽ chúng ta chịu chết đứng ở đây sao? Đường bộ bị chặn, tháp canh sương độc bao vây, chúng ta phải đi đường nào?"


Chu Mãnh nhìn sang Nhật Minh, ánh mắt đầy ẩn ý: "Con đường duy nhất hiện tại là phải vượt qua Vực Thẳm Sương Mù để tiến vào trung ương. Nhưng muốn đến được vực thẳm đó, chúng ta bắt buộc phải di chuyển qua Bến Tàu Sông Băng—nơi duy nhất có các tàu phá băng hạng nhẹ của Lâm gia thuyền bang hoạt động. Tuy nhiên, toàn bộ tuyến đường thủy ngầm dẫn đến bến tàu đang bị tuần binh thiết giáp tuần tra nghiêm ngặt."


Nhật Minh không vội vã trả lời. Cậu đứng dậy khỏi giường tre, bước từng bước chậm rãi đến bên bản đồ ma pháp của Chu Mãnh. Dù cơ thể gầy gò, suy kiệt tuần hoàn đến mức bước đi có phần lảo đảo, nhưng phong thái thâm trầm, lạnh lùng của cậu vẫn khiến mọi người tự động dạt ra nhường lối.


Cậu dùng ngón tay trái lành lặn gõ nhẹ lên năm điểm sáng đại diện cho các tháp canh sương mù. Chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải giúp cậu nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả ma pháp vô hình đang kết nối năm tháp canh với nhau, tạo thành một mạng lưới phong tỏa dày đặc không kẽ hở.


"Hệ thống tháp canh này hoạt động dựa trên nguyên lý cộng hưởng nhân quả của sương mù ma pháp," Nhật Minh khẽ phân tích, giọng nói của cậu đều đều nhưng sắc bén như dao mổ. "Năm tháp canh tạo thành một trận đồ khép kín. Tuy nhiên, tháp canh số ba ở phía đông nam nằm gần dòng sông băng đóng băng một nửa. Hàn khí tự nhiên từ dòng sông băng đang liên tục xung đột với nhiệt lượng ma pháp vận hành của tháp canh đó."


Chu Mãnh nheo mắt, gật đầu đầy tán thưởng: "Ý cậu là..."


"Trận pháp ở tháp canh số ba có một điểm mù chiến thuật kéo dài khoảng ba mươi phút vào lúc nửa đêm, khi hàn khí sông băng đạt đỉnh điểm," Nhật Minh chỉ ngón tay vào một khe hẹp dọc theo bờ sông dẫn thẳng đến Bến Tàu Sông Băng. "Nếu chúng ta di tản dọc theo tuyến đường thủy ngầm này vào đúng thời điểm đó, sương độc từ tháp canh sẽ bị hàn khí đẩy lùi vĩnh viễn trong phạm vi mười trượng. Chúng ta có thể né tránh hoàn toàn sự phát hiện của hệ thống cảm biến ma pháp."


Lâm Hùng đập tay lên đùi: "Thiên tài! Bản đồ tuần tra của Giáo Hội không hề ghi nhận điểm mù này. Chúng ta có thể lợi dụng nó để di tản toàn bộ lực lượng kháng chiến và rương sách cổ an toàn!"


"Kế hoạch di tản đã có," Chu Mãnh thâm trầm nói, "nhưng thời gian của chúng ta không còn nhiều. Tư Mã đang điên cuồng siết chặt vòng vây từng giờ. Nhật Minh, cậu có chắc chắn trí nhớ của cậu sẽ không tiếp tục phản bội cậu trong hành trình vượt biên sắp tới chứ?"


Câu hỏi của Chu Mãnh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Nhật Minh. Cậu khựng lại, nhìn xuống cẳng tay trái đóng băng màu xanh lam của mình. Cậu biết Quân sư nói đúng. Trí nhớ của cậu là một chiếc xô thủng vỡ rách nát. Mỗi lần cậu dùng huyết lực viết lên Cuộn Giấy Da Cổ để thay đổi nhân quả, một mảnh ký ức quý giá sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn. Nếu trong trận chiến vượt biên sắp tới, cậu bắt buộc phải viết huyết thư một lần nữa, cậu sẽ quên đi điều gì? Quên đi mục tiêu cứu cha? Hay quên đi chính tên của bản thân mình?


Cậu không thể để điều đó xảy ra. Cậu cần một mỏ neo vĩnh viễn khắc sâu vào da thịt để giữ lại lý trí chiến thuật.


Nhật Minh quay lưng lại với mọi người, bước về phía góc phòng tối tăm nhất. Cậu đưa tay vào ngực áo, lấy ra Ngòi bút xương thú cổ đang tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ và Cuộn Giấy Da Cổ bám đầy máu vô sắc.


"Nhật Minh... cậu định làm gì?" Sơn Đô lo lắng bước lên một bước.


"Đứng yên đó, Sơn Đô," Nhật Minh khẽ quát, giọng nói mang theo một uy áp lạnh lùng khiến gã thợ rèn tóc đỏ phải khựng lại.


Nhật Minh nhìn cánh tay phải của mình. Cậu hít một hơi thật sâu, vận hành dòng Huyết Lực Vô Sắc rực sáng bạc pha lẫn sắc đỏ rực rỡ dồn lên đầu ngón tay trỏ trái. Cậu không dùng bút xương, cậu dùng chính huyết lực ngưng tụ thành một lưỡi dao ma pháp sắc bén ngay trên đầu ngón tay của mình.


Cậu bắt đầu rạch mạnh đầu ngón tay rực lửa huyết lực vào lớp da thịt tím tái của cánh tay phải.


*XÈO...*


Tiếng thịt da bị nung cháy bởi huyết lực nóng bỏng vang lên ghê rợn trong không gian im ắng. Một làn sương mỏng màu đỏ mang theo mùi máu ấm nóng và mùi da thịt cháy khét bốc lên nghi ngút. Cơn đau đớn tột cùng, rát bỏng như ngàn vạn ngọn lửa tịnh hóa thiêu đốt bùng phát từ cổ tay phải, chạy dọc theo kinh mạch dội thẳng lên đại não.


Nhật Minh nghiến chặt răng đến mức khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi dồn dập. Đôi mắt cậu trợn trừng, chiếc kính thấu thị rạn nứt nhấp nháy ánh đỏ điên cuồng dưới áp lực chấn động thần kinh dữ dội. Trán cậu bết đầy mồ hôi lạnh, cơ thể gầy gò run rẩy dữ dội dường như muốn quỵ xuống nền đá lạnh ngắt.


Nhưng cậu không hề dừng lại. Ngón tay trái của cậu di chuyển một cách chuẩn xác, tàn nhẫn và dứt khoát trên da thịt cánh tay phải, dệt nên từng nét chữ cổ rực đỏ ánh máu:


*"Bến Tàu Sông Băng - Vực Thẳm Sương Mù"*

*"Nhật Phong - Cha - Ngục tối tối cao"*


Mỗi nét vẽ hạ xuống là một lần Nhật Minh cảm thấy linh hồn mình bị giằng xé dữ dội. Cậu đang tự tay khắc ghi vận mệnh của bản thân lên chính cơ thể rách nát này. Vết khắc rực đỏ ánh máu hiện rõ trên da thịt, tỏa ra hơi ấm nhẹ để chống lại hàn độc đang đóng băng cẳng tay trái của cậu. Đây chính là phương pháp "Khắc ghi ký ức lên da thịt"—mỏ neo vĩnh viễn giúp cậu khôi phục lý trí chiến đấu nhanh chóng khi trí não bị xóa sạch.


Sơn Đô đứng nhìn từ phía sau, hai bàn tay quấn băng gạc siết chặt đến mức rỉ máu tươi. Gã thợ rèn vạm vỡ quay mặt đi, không đành lòng chứng kiến cảnh tượng tự hành hạ tàn nhẫn của người tri kỷ tóc bạc. Tuệ Lâm khẽ cắn môi, nước mắt rưng rưng trên khóe mắt u sầu của nữ y sư, nhưng cô biết mình không thể ngăn cản ý chí sắt đá của cậu.


Sau mười phút đau đớn tột cùng tưởng chừng như kéo dài hàng thế kỷ, Nhật Minh dừng ngón tay lại. Vết thương rạch tay mới đè lên những vết sẹo cũ rực sáng đỏ nhạt, tỏa ra một luồng hơi ấm huyết lực dịu nhẹ giúp xua tan phần nào hàn khí đang ngưng đọng trong huyết quản cậu.


Cậu khẽ thở hắt ra một hơi dài, kéo tay áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong xuống để che khuất những vết sẹo chằng chịt rực đỏ trên cánh tay phải.


Cậu quay lại đối mặt với Chu Mãnh và Lâm Hùng, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu nhưng đôi mắt xám ngoét đã lấy lại sự kiên định, lạnh lùng tuyệt đối.


"Kế hoạch thống nhất vào nửa đêm nay," Nhật Minh khẽ nói, giọng nói tĩnh lặng không một gợn sóng cảm xúc. "Lâm Hùng, hãy điều động đội trinh sát chuẩn bị xe ngựa di tản toàn bộ tài liệu cổ và rương sách về phía Bến Tàu Sông Băng. Sơn Đô, chuẩn bị búa tạ sắt lạnh của cậu. Hành trình vượt biên giới của chúng ta... bắt đầu."


Chu Mãnh nhìn thiếu niên học giả tóc bạc trước mặt, khẽ gật đầu đầy kính nể: "Được. Hy vọng mưu lược của cậu sẽ đưa tất cả chúng ta vượt qua được lưới sắt của Tư Mã."


Nhật Minh bước từng bước chậm rãi ra khỏi gian phòng đá y tế, bóng hình gầy gò của cậu đổ dài trên vách đá ngầm tăm tối dưới ánh lửa than chao đảo. Cậu bước lên thềm đá dẫn ra lối thoát hiểm của căn cứ, hướng ánh mắt về phía cửa ải biên giới xa xôi.


Nhật Minh nhìn vết khắc rực đỏ 'Nhật Phong - Cha' trên tay, ánh mắt lạnh lùng quyết đoán hướng về cửa ải biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!