Cái Giá Của Kỷ Nguyên
Luồng oán khí đen kịt từ thanh kiếm Huyết Sát nứt vỡ rít lên, hóa thành một con mãng xà khổng lồ hung tợn, lao thẳng vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Nhật Minh. Gió bão trên đỉnh vách đá cao tại Ải Tử Thần gầm rú như muốn xé toạc không gian.
"Nhật Minh! Tránh ra!!!"
Sơn Đô hét lên một tiếng điên cuồng. Gã thợ rèn tóc đỏ dùng chút sức tàn cuối cùng, lao mình về phía trước, cánh tay quấn băng gạc đẫm máu cố gắng vươn ra để đẩy Nhật Minh khỏi quỹ đạo sát chiêu. Nhưng cơ thể gã đã kiệt quệ hoàn toàn sau cú đập búa sấm sét cực hạn, kinh mạch tê dại vì phản lực không cho phép gã đạt đến tốc độ cần thiết. Cú ngã của Sơn Đô chỉ sượt qua vạt áo choàng xám sờn cũ của Nhật Minh, bất lực nhìn luồng oán khí tà ác đâm sầm vào ngực người bạn tri kỷ.
*PHỤT!!!*
Nhật Minh phun ra một ngụm máu vô sắc rực đỏ nhạt. Luồng oán khí đen kịt rít gào xuyên qua lồng ngực cậu, mang theo oán hận ngút trời của Chấp Pháp Quan Thiết Mộc trước khi chết. Cơn đau buốt tận tủy xương bùng phát, như thể có hàng vạn chiếc kim độc đang đâm thẳng vào tim, rồi lan dọc theo các mạch máu lên thẳng đại não. Dòng Huyết Lực Vô Sắc trong cơ thể Nhật Minh điên cuồng chống cự, tạo nên những đợt xung kích nhiệt lượng rát bỏng trong huyết quản, đối lập hoàn toàn với hàn độc của Cổ Thú Băng đang đóng băng cẳng tay trái của cậu.
Nhật Minh lảo đảo. Cuộn Giấy Da Cổ tuột khỏi tay cậu, rơi tuột xuống nền tuyết lạnh giá bám đầy máu vô sắc. Cậu quỵ gối, hai tay ôm lấy đầu khi một cơn chấn động dữ dội quét qua hệ thần kinh.
*UỲNH!!!*
Trong tâm trí Nhật Minh, một tiếng nổ câm lặng vang lên. Sợi chỉ nhân quả kết nối cậu với quá khứ—những mảnh ký ức cuối cùng về thời thơ ấu tại Trấn Tuyết Phong—bắt đầu rạn nứt dữ dội. Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư đã bị kích hoạt ở mức tàn khốc nhất do quy mô nghịch chuyển thời tiết vĩ mô mà cậu vừa thực hiện. Những sợi chỉ đỏ nhân quả đứt phựt liên tục, hóa thành làn khói xám tro bay biến vào hư vô.
Cùng lúc đó, sinh mệnh lực của Nhật Minh suy kiệt đến mức cực hạn. Mái tóc đen tuyền của cậu, vốn đã bạc trắng một nửa sau những lần viết huyết thư trước, nay lại bị nhuộm trắng thêm một mảng lớn. Những sợi tóc bạc xơ xác nhanh chóng lan rộng dưới ánh trăng mờ, biến mái tóc cậu thành một màu trắng xóa u buồn vĩnh viễn.
"Nhật... Minh..."
Nhật Minh khàn giọng thầm thì một cái tên, nhưng chính cậu cũng không rõ mình đang gọi ai. Tầm nhìn của cậu nhòe đi, chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải trượt khỏi sống mũi, rơi xuống tuyết. Bóng tối ập đến, nuốt chửng lấy ý thức của thiếu niên học giả. Cậu ngã gục xuống lớp tuyết lạnh giá của Ải Tử Thần, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió.
***
Khi Nhật Minh mở mắt ra một lần nữa, cơn bão tuyết ma pháp dữ dội đã hoàn toàn tan đi.
Không còn tiếng rít gào của gió lạnh Ải Tử Thần, không còn mùi ozone cháy khét từ lôi điện hay mùi tanh hôi của máu chiến trường. Thay vào đó là mùi hương thảo mộc thanh khiết, ấm áp và dịu nhẹ pha lẫn mùi ngải cứu giữ ấm quen thuộc.
Cậu đang nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ trong một gian phòng đá nhỏ hẹp. Ánh lửa từ lò than bên góc phòng khẽ chao đảo, hắt lên vách đá những bóng hình mờ ảo. Đầu óc Nhật Minh đau buốt như có ai đó dùng búa gõ liên tục vào đại não. Cậu rên rỉ một tiếng nhỏ, cố gắng cử động cơ thể nhưng toàn thân rã rời, không một chút sức lực.
"Đừng cử động. Cậu vừa thoát khỏi quỷ môn quan đấy."
Một giọng nói ôn nhu nhưng nghiêm khắc vang lên bên cạnh. Nhật Minh quay đầu lại, đôi mắt mờ đục cố gắng tiêu cự vào bóng người vừa bước tới. Đó là một nữ y sư thanh tú, mặc y phục màu lục nhạt, tỏa ra mùi dược thảo dễ chịu. Gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn giữ nét thông tuệ và kiên định của một Dược Sư Cấp Cao.
"Cô... là ai?" Nhật Minh mấp máy môi, giọng nói khàn đặc, khô khốc.
Nữ y sư khựng lại, đôi bàn tay đang chuẩn bị châm bạc khẽ run nhẹ. Cô nhìn sâu vào đôi mắt xám ngoét, trống rỗng hoàn toàn của Nhật Minh, thở dài một tiếng đầy xót xa: "Tôi là Tuệ Lâm. Nhật Minh, cậu thực sự không nhớ tôi sao?"
Nhật Minh im lặng. Cái tên "Tuệ Lâm" vang lên trong đầu cậu như một từ ngữ xa lạ không hề có liên kết cảm xúc. Cậu cố gắng lục lọi trong trí não, nhưng đáp lại chỉ là một màn sương xám tịch mịch, trống rỗng đến đáng sợ.
"Để tôi giúp cậu ổn định huyết mạch trước."
Tuệ Lâm nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh của một danh y. Cô nhẹ nhàng nâng cánh tay phải của Nhật Minh lên. Cánh tay gầy gò của thiếu niên học giả giờ đây chằng chịt những vết sẹo tự rạch sâu hoắm rực đỏ ánh máu—những ký tự cổ 'Khải', 'Hành' và 'Vô Trọng' thỉnh thoảng lại nhói lên rát bỏng dưới lớp da thịt tím tái vì lạnh. Tuệ Lâm dùng những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên huyệt đạo, rồi chuẩn xác cắm từng cây châm bạc khảm ký tự cổ vào các điểm nút kinh mạch.
*HƯU...*
Một luồng nhiệt lượng ấm áp từ châm bạc lan tỏa, điều hòa dòng Huyết Lực Vô Sắc đang hỗn loạn trong người Nhật Minh, giảm bớt cơn đau đầu buốt óc. Cậu khẽ thở hắt ra, cảm nhận được một chút sinh khí quay trở lại cơ thể.
"Nhật Minh! Cậu tỉnh rồi à?!"
Một tiếng gọi trầm đục, dồn dập vang lên từ phía cửa phòng đá. Một gã thanh niên cao lớn, vạm vỡ với mái tóc đỏ dựng ngược lao vào. Hai bàn tay gã vẫn quấn băng gạc trắng bám đầy muội than và vết máu khô, vai khoác chiếc búa tạ khổng lồ rỉ sét. Gương mặt gã thợ rèn bộc trực lộ rõ vẻ mừng rỡ tột độ xen lẫn lo lắng khôn nguôi.
Nhật Minh nhìn gã thanh niên tóc đỏ, đôi mắt xám không một gợn sóng cảm xúc. Cậu khẽ nhíu mày, lùi người lại phía sau giường tre đầy cảnh giác.
Sơn Đô khựng lại ngay giữa phòng. Nụ cười trên môi gã tắt lịm khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, xa cách của Nhật Minh nhìn mình—như thể gã chỉ là một phiến đá vô danh bên đường biên ải.
"Nhật Minh... Cậu... cậu không nhận ra tôi sao?" Giọng Sơn Đô nghẹn lại, khàn đặc và run rẩy. "Tôi là Sơn Đô đây! Gã thợ rèn luôn đi sau lưng cậu, gã khờ đã dùng cả thân mình để đỡ đòn lôi điện cho cậu ở hẻm đá Tuyết Phong... Cậu không thể quên tôi nhanh như thế được!"
Nhật Minh khẽ lắc đầu, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Tôi... không biết cậu là ai."
Sơn Đô bàng hoàng rụng rời. Bát thuốc thảo mộc ấm nóng trên tay gã khẽ run lên bần bật, phản chiếu đôi mắt trống rỗng của người tri kỷ tóc bạc. Gã quay sang nhìn Tuệ Lâm với ánh mắt cầu cứu đầy tuyệt vọng: "Y sư Tuệ Lâm! Chuyện này là sao?! Chẳng phải cậu ấy đã uống Huyết Linh Đan rồi sao? Tại sao cậu ấy lại quên tôi?"
Tuệ Lâm đặt cây châm bạc cuối cùng xuống, gương mặt u sầu thở dài: "Sơn Đô, bình tĩnh đi. Thể chất của Nhật Minh đã hồi phục một phần nhờ dược lực của Huyết Linh Đan, nhưng Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư là quy luật nhân quả tuyệt đối. Không có bất kỳ phương thuốc hay ma pháp nào có thể đảo ngược được sự lãng quên này. Đòn nguyền rủa tàn hồn cuối cùng của Thiết Mộc đã ép Nhật Minh phải dốc toàn lực dệt nên bão tuyết vĩ mô, cái giá phải trả là toàn bộ ký ức thời thơ ấu của cậu ấy tại Trấn Tuyết Phong đã bị xóa sạch vĩnh viễn."
"Toàn bộ... ký ức tuổi thơ sao?" Sơn Đô quỵ gối xuống cạnh giường tre, hai tay ôm đầu đau đớn. "Vậy là... những ngày chúng ta cùng học rèn, những lần trốn lính tuần đi đọc sách cấm... cậu ấy đều quên hết rồi sao?"
Nhật Minh nhìn gã thanh niên tóc đỏ đang đau khổ trước mặt. Cậu khẽ cúi đầu nhìn xuống cánh tay phải của mình. Dưới lớp áo vải thô màu xanh nhạt của thủ thư, những dòng chữ tự khắc bằng huyết lực rực đỏ ánh máu hiện lên rõ mồn một trên da thịt:
*"Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử"*
*"Nhật Phong - Cha - Ngục tối tối cao"*
Nhật Minh lướt ngón tay trái lạnh ngắt qua dòng chữ khắc ghi tên Sơn Đô. Cơn đau rát bỏng từ vết sẹo truyền lên đại não, như một mỏ neo duy nhất bắt cậu phải tin tưởng gã thanh niên tóc đỏ này.
"Tôi không nhớ những gì cậu nói," Nhật Minh khẽ lên tiếng, giọng cậu tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. "Nhưng vết sẹo trên da thịt bảo tôi rằng... cậu là bạn sinh tử của tôi. Sơn Đô, tôi tin cậu."
Sơn Đô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Nhật Minh. Dù đau đớn vì bị lãng quên, gã vẫn gật đầu mạnh mẽ: "Chỉ cần cậu tin tôi, dù cậu có quên tôi thêm ngàn lần nữa, tôi vẫn sẽ làm lá chắn sống bảo vệ cậu viết sách!"
Nhật Minh không đáp lời. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong đại não trống rỗng của mình một hình bóng, một ký ức ấm áp để bám víu. Cậu nhớ mình có một người mẹ tên là Mộc Miên, nhớ tiếng hát ru dịu dàng của bà giữa đêm đông... nhưng gương mặt bà thế nào? Nụ cười của bà ra sao? Cậu hoàn toàn không thể hình dung nổi. Mỗi khi cố gắng nhớ lại, đại não cậu lại đau buốt dữ dội như bị nguyền rủa.
Từ góc phòng tối, một tiếng đàn tranh khẽ vang lên. Tiếng đàn u sầu, mỏng manh như cánh hoa mai tuyết rơi giữa hư vô. Thanh Vân đứng đó, đôi mắt mù nhắm nghiền, mười đầu ngón tay quấn băng gạc khẽ gảy lên dây đàn tranh cổ. Cô không nói lời nào, chỉ dùng tiếng đàn quen thuộc để xoa dịu dòng huyết lực đang dao động dữ dội trong người Nhật Minh.
Nhật Minh nghe tiếng đàn, lồng ngực khẽ thắt lại. Cậu cảm thấy tiếng đàn này rất quen thuộc, nhưng khi nhìn về phía cô gái mù mặc y phục lụa trắng, cậu chỉ thấy một người đồng đội xa lạ đáng tin cậy. Cậu đã quên sạch nụ hôn đầu tiên, quên sạch những lời hứa bên rừng mai tuyết phủ.
Lý trí cậu lạnh lùng hoạt động với công suất cực hạn. Nhật Minh đẩy nhẹ gọng kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải, nhìn vào khoảng không vô định. Cậu không còn quá khứ, không còn tuổi thơ, không còn những ký ức ấm áp nâng đỡ tâm hồn. Cậu chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất khắc sâu trên da thịt cánh tay phải: Giải cứu cha Nhật Phong khỏi ngục tối tối cao của đế quốc.
Cậu cố gắng hình dung về ngôi nhà cũ của gia tộc Nhật Phong tại Trấn Tuyết Phong—nơi cậu đã sinh ra và lớn lên. Nhưng trong tâm trí cậu lúc này, ngôi nhà ấy chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát không tên, không hình ảnh, không cảm xúc. Cậu đã tự tay xóa nhòa đi cội nguồn của chính mình để đổi lấy chiến thắng quân sự tại Ải Tử Thần.
Nhật Minh nhìn ngôi nhà cũ bị hủy trong tâm trí chỉ còn là một đống tro tàn không tên, cậu nhận ra mình không còn đường lui.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!