Nhạc nềnEpicBattle_J

Nghịch Chuyển Ải Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng đỏ sậm từ lưỡi kiếm Huyết Sát của Chấp Pháp Quan Thiết Mộc rít lên xé gió, bổ thẳng xuống vách đá cao tại Ải Tử Thần. Sát khí tanh nồng cuộn theo gió bão, ép chặt lấy không gian nhỏ hẹp nơi Nhật Minh đang đứng.


Dưới thung lũng, Trận Đồ Lãng Quên đang không ngừng vận hành, phun ra những làn sương xám ma pháp dày đặc. Sương độc liếm đến đâu, binh sĩ kháng chiến và phu mỏ nổi dậy gục ngã đến đó. Họ ôm đầu gào thét, đôi mắt dần mất đi tiêu cự, trở nên trống rỗng và vô hồn. Họ đang quên. Quên đi gia đình, quên đi lý do cầm vũ khí, quên đi bản ngã của chính mình để trở thành những cỗ máy Vô Diện Nhân chờ ngày bị Giáo Hội Thần Quyền tước đoạt sinh mệnh.


"Nhật Minh! Cẩn thận!"


Sơn Đô gầm lên một tiếng xé lòng. Gã thợ rèn tóc đỏ vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ rỉ sét, dùng chút lực tàn cuối cùng nhảy vọt lên trước mặt Nhật Minh. Hai bàn tay gã quấn băng gạc rỉ máu tươi run rẩy dữ dội trước áp lực từ thanh kiếm Huyết Sát của Thiết Mộc. Gã không thể kích hoạt ma pháp lôi điện do kinh mạch bị hàn khí đóng băng từ trước, chỉ có thể dùng cơ thể vạm vỡ của mình làm lá chắn sống.


Nhật Minh đứng nép sau tảng đá lớn, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa bay múa hỗn loạn trong luồng gió rít gào. Gương mặt cậu nhợt nhạt không một giọt máu, tai trái vẫn rỉ ra một vệt máu ấm dồn dập, buốt óc. Cẳng tay trái của cậu—nơi hàn độc của Cổ Thú Băng xâm nhập sâu vào tủy xương—giờ đây đã bị đóng băng thành một màu xanh lam nhạt lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Cậu không thể cử động tay trái, chỉ có thể dùng hàm răng nghiến chặt để giữ thăng bằng.


Cậu không nhớ nổi gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, không nhớ nhũ mẫu Trương thị, cũng chẳng nhớ nổi Thanh Vân là ai. Nhưng khi nhìn vào dòng chữ tự khắc rực đỏ trên cánh tay phải chằng chịt vết sẹo: *"Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử"*, Nhật Minh biết gã thanh niên tóc đỏ kia đang liều chết vì mình.


Lý trí cậu lạnh lùng hoạt động với công suất cực hạn. Cậu đẩy nhẹ gọng kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải, nhìn thấu các sợi chỉ đỏ nhân quả của Trận Đồ Lãng Quên dưới lòng đất. Trận đồ này liên kết trực tiếp với mạch đá ma thạch thô của thung lũng. Muốn bẻ gãy nó, phải dùng một nguồn hàn lực vĩ mô đóng băng toàn bộ khu vực, cắt đứt dòng cung cấp năng lượng.


"Sơn Đô! Nghiêng búa ba mươi độ! Chặn góc trái!" Nhật Minh khàn giọng ra lệnh.


Sơn Đô nghiến răng thực hiện ngay lập tức.


*KENG!!!*


Lưỡi kiếm Huyết Sát va đập dữ dội vào thân búa sắt lạnh. Lực lượng cuồng bạo của Thiết Mộc hất văng Sơn Đô lùi lại vài bước, mặt băng dưới chân gã rạn nứt.


"Lũ phản nghịch ngu xuẩn!" Thiết Mộc cười lớn đầy kiêu ngạo, chiến giáp đen khảm ký tự vàng của hắn rực sáng. "Dưới Trận Đồ Lãng Quên của Giáo Hội, các ngươi chỉ là những hạt bụi vô danh! Giao Cuộn Giấy Da Cổ ra đây!"


Nhật Minh không đáp lời. Cậu vung tay phải bốc một nắm Bột xương đá ma pháp màu đỏ thẫm từ chiếc hộp gỗ nứt trong ngực áo, rải nhanh lên bề mặt vàng ố của Cuộn Giấy Da Cổ đang đặt trên tảng đá phẳng. Bột đá ma pháp gặp máu vô sắc rỉ ra từ cổ tay phải của Nhật Minh lập tức bùng cháy rực rỡ, gia tốc quá trình dẫn truyền năng lượng lên gấp đôi.


Cậu siết chặt Ngòi bút xương thú cổ bằng những ngón tay phải run rẩy, nhúng đẫm vào dòng Máu Cổ Thú Băng màu xanh lam rực rỡ đã được nạp đầy vào cuộn giấy từ trước. Hàn khí từ máu cổ thú bốc lên nghi ngút, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.


Nhật Minh bắt đầu viết.


Cậu viết ký tự cổ 'Tuyết' (𡩋) với kích thước khổng lồ lên bề mặt cuộn giấy. Mỗi nét bút hạ xuống, một cơn đau buốt tận tâm can bùng phát từ đại não cậu, tựa như có hàng ngàn chiếc móc sắt đang kéo giật những mảnh ký ức tuổi thơ còn sót lại của cậu tại trấn Tuyết Phong ra ngoài. Sợi chỉ đỏ nhân quả kết nối cậu với ngôi nhà gỗ cũ kỹ, với những ngày tháng yên bình đọc sách bên lò sưởi, với tiếng cười đùa của biểu ca Nhật Kiến... tất cả đứt phựt, hóa thành những đốm sáng tro tàn bay biến vào hư không.


Nhưng nét chữ của cậu vẫn kiên định, sắc bén như dao cạo.


*HÙNG!!!*


Một cột sáng màu xanh lam lạnh giá phóng thẳng từ Cuộn Giấy Da Cổ lên tầng mây đen kịt trên bầu trời Ải Tử Thần. Sóng xung kích ma pháp bùng phát, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa từ kỵ binh lửa của Lôi Hoả dưới thung lũng. Mặt đất đóng băng tức thì, lớp băng dày ba mét lan nhanh với tốc độ chóng mặt, đóng băng toàn bộ các khớp nối cơ khí của binh đoàn khôi lỗi Giáo Hội.


"Cái gì?! Nghịch chuyển thời tiết vĩ mô?!" Thiết Mộc kinh hoàng nhìn bầu trời đang cuộn xoáy một cơn bão tuyết khổng lồ chưa từng có.


Cơn bão tuyết ma pháp đổ ập xuống thung lũng, gió rít gào như tiếng gầm rú của Cổ Thú Băng hồi sinh. Tuyết rơi dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn, đóng băng dòng chảy năng lượng của Trận Đồ Lãng Quên. Những chiến sĩ kháng chiến dưới thung lũng dần tỉnh táo lại, thoát khỏi trạng thái vô hồn.


"Chết đi, tên mưu sĩ tóc bạc!"


Thiết Mộc điên cuồng vung kiếm, chém ra Nhát chém Huyết Sát mạnh nhất của mình hòng cắt đứt nét chữ cuối cùng của Nhật Minh. Luồng khí máu đỏ rực rỡ, tàn bạo lao thẳng về phía Nhật Minh với tốc độ không thể né tránh.


Đúng lúc đó, Trần Đại—người vốn đang nằm bất tỉnh bên cạnh mảnh khiên vỡ—gầm lên một tiếng đầy kiên cường. Y dùng chút sức tàn cuối cùng, kéo lê thân thể rách nát, cắm mạnh mảnh Đại khiên sắt lạnh còn sót lại xuống đất ngay trước mặt Nhật Minh.


Nhật Minh không hề do dự, cậu dùng ngòi bút đẫm máu vẽ nhanh ký tự 'Khải' (𡩋) lên mảnh khiên vỡ.


*OÀNH!!!*


Bức tường máu hóa cứng rực đỏ hiện lên, kết hợp với tấm khiên thép lạnh chặn đứng hoàn toàn nhát chém khí máu của Thiết Mộc. Mảnh khiên vỡ vụn hoàn toàn, Trần Đại ngã gục xuống tuyết nhưng đã cứu mạng Nhật Minh trong gang tấc.


Nhật Minh hạ nét bút cuối cùng. Ký tự 'Tuyết' hoàn thành.


Cơn bão tuyết cực hạn bùng nổ, chôn vùi hoàn toàn tiểu đoàn Huyết Sát Vệ và Thiết Mộc dưới lớp băng dày. Thiết Mộc quỵ gối, cơ thể dần bị đóng băng vĩnh viễn.


Thế nhưng, trước khi sinh mệnh hoàn toàn tắt lịm, Thiết Mộc trợn trừng đôi mắt đầy oán hận. Hắn dồn toàn bộ tàn hồn cuồng bạo vào thanh kiếm Huyết Sát. Thanh kiếm rạn nứt dữ dội, giải phóng một luồng oán khí nguyền rủa màu đen kịt, uốn lượn như một con rắn độc khổng lồ lao thẳng vào ngực Nhật Minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!