Nhạc nềnEpicBattle_J

Chiến Tuyến Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Ầm! Ầm!


Tiếng rạn nứt chói tai của hàng vạn tấn băng vĩnh cửu vang vọng khắp không gian tối tăm của sào huyệt dị thú. Những khối băng khổng lồ, sắc nhọn như những thanh đại đao của thần linh, rầm rầm đổ sập xuống từ trần hang đang sụp đổ dồn dập. Khói bụi tuyết trắng xóa bốc lên mù mịt, nuốt chửng mọi lối thoát hiểm hẹp dẫn ra bên ngoài lòng đất nứt.


"Nhật Minh! Bám chắc lấy tôi!"


Sơn Đô gầm lên một tiếng đầy kiêu hãnh bất chấp lồng ngực gã đang bầm tím và đau đớn tột cùng sau phản lực của đòn đánh cực hạn trước đó. Hai bàn tay quấn băng gạc rỉ máu tươi của gã thợ rèn tóc đỏ run rẩy vô lực, cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ rỉ sét chỉ còn biết kéo lê trên mặt đất đóng băng. Thế nhưng, bằng một ý chí sắt đá được rèn luyện từ lò lửa biên thùy, Sơn Đô xoay người, khéo léo dùng bả vai vạm vỡ của mình xốc nách đỡ lấy cơ thể gầy gò của Nhật Minh.


Nhật Minh quỳ gục trên nền đá lạnh ngắt, hai tay cậu ôm chặt lấy Cuộn Giấy Da Cổ đang phát ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ và ấm áp kỳ lạ. Năng lượng từ dòng Máu Cổ Thú Băng viễn cổ vừa được trích xuất đã nạp đầy hoàn toàn vào cuộn giấy, tạo nên một màng hộ mệnh mỏng màu đỏ bao bọc lấy hai thiếu niên. Thế nhưng, cái giá vật lý phải trả lúc này là quá khủng khiếp.


Cẳng tay trái của Nhật Minh—nơi tiếp xúc trực tiếp với ngòi bút xương thú cổ khi trích xuất dòng máu xanh lam lạnh giá—giờ đây đã bị hàn độc xâm nhập sâu vào kinh mạch, biến toàn bộ lớp da thịt thành một màu xanh lam nhạt lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác. Cổ tay phải chằng chịt những vết sẹo tự rạch hình ký tự cổ 'Khải', 'Hành' và 'Vô Trọng' rát bỏng lên như than hồng, đối lập hoàn toàn với sự đóng băng của tay trái. Tai trái cậu rỉ ra một vệt máu ấm dồn dập, và trên mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa của cậu lại xuất hiện thêm nhiều sợi bạc mới xơ xác.


Cậu không nhớ nổi gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, không nhớ nhũ mẫu Trương thị, cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về nụ cười của biểu ca Nhật Kiến hay tiếng đàn tranh tri kỷ của Thanh Vân. Đầu óc cậu là một khoảng không xám ngoét, trống rỗng đến lạnh người. Nhưng khi nhìn vào dòng chữ tự khắc rực đỏ trên cánh tay phải: "Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử", Nhật Minh nghiến chặt răng, lý trí lạnh lùng dồn nén cơn đau buốt óc để đưa ra chỉ thị.


"Sơn Đô... hướng mười một giờ... có một kẽ nứt rỗng... Chạy!"


Sơn Đô không hề nghi ngờ. Gã dùng chút sức tàn cuối cùng, cõng Nhật Minh lao thẳng vào khe đá hẹp ngay khi một khối băng nặng mười tấn sập xuống chỗ họ vừa đứng. Tiếng nổ rầm trời khép lại sào huyệt của sinh vật cổ đại, chôn vùi nó vĩnh viễn dưới lòng đất nứt Thung Lũng Bão Tuyết, nhưng hai thân ảnh thiếu niên đã kịp thời lách qua kẽ hở, lăn dài ra triền tuyết trắng xóa bên ngoài rừng thông đỏ.


***


Nửa ngày sau, tại một hang đá ngụy trang tạm thời của Lực Lượng Kháng Chiến 'Huyết Minh' ở ngoại vi biên giới.


Nhiệt độ trong hang được sưởi ấm bởi một đống lửa than nhỏ. Nữ y sĩ Tuệ Lâm đang ôn nhu nhưng nghiêm khắc dùng những cây châm bạc khảm ký tự cổ châm cứu dọc theo cẳng tay trái đang bị đóng băng xanh lam nhạt của Nhật Minh. Mỗi mũi châm hạ xuống, một luồng khói lạnh màu xanh nhạt bốc lên, nhưng cánh tay của Nhật Minh vẫn tím tái và run rẩy.


"Hàn độc của Cổ Thú Băng đã ăn sâu vào tủy xương của cháu," Tuệ Lâm khẽ thở dài, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo âu khi đưa cho Nhật Minh một viên Huyết Linh Đan cuối cùng. "Ta có thể dùng châm cứu để giữ lại cánh tay này, nhưng sinh mệnh lực của cháu đã tổn hao quá lớn. Mái tóc bạc này... và những sợi tóc mới... chính là minh chứng cho việc tủy xương đang kiệt quệ hồng cầu. Cháu không được phép dùng máu tự thân viết cấm thuật vĩ mô nào nữa, ít nhất là trong cái lạnh cực hạn này."


Nhật Minh nuốt viên đan dược ấm áp, dòng tuần hoàn máu vô sắc dị thường trong cơ thể cậu khẽ dao động nhẹ, xoa dịu phần nào cơn đau đầu nhân quả dội ngược. Cậu đẩy nhẹ gọng kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải, ánh mắt xám ngoét nhìn về phía góc hang đá.


Ở đó, Thanh Vân đang ngồi lặng lẽ, đôi mắt mù nhắm nghiền, mười đầu ngón tay quấn băng gạc đặt nhẹ trên dây Đàn Tranh Ma Pháp. Nhật Minh nhìn cô, lý trí cậu đọc dòng chữ khắc ghi trên cánh tay phải của mình: *"Thanh Vân - Đàn tranh cổ - Tri kỷ"*. Cậu biết cô gái này là người vô cùng quan trọng, nhưng trong tâm trí cậu, cô chỉ là một người xa lạ mang một danh phận được khắc trên da thịt. Sự xa cách lạnh lùng trong ánh mắt của Nhật Minh khiến không gian hang đá trở nên ngột ngạt.


"Nhật Minh," Thanh Vân khẽ cất tiếng, giọng nói mỏng manh như gió tuyết. "Cậu... vẫn không nhớ ra tiếng đàn của tôi sao?"


"Tôi biết cô là Thanh Vân," Nhật Minh đáp, giọng nói phẳng lặng không một gợn cảm xúc. "Dòng chữ trên tay tôi đã xác nhận điều đó. Nhưng ký ức của tôi đã bị Cuộn Giấy Da Cổ nuốt chửng để đổi lấy ngòi bút và dòng máu dị thú. Chúng ta không có thời gian để hoài niệm. Quân sư Chu Mãnh đâu?"


Thanh Vân khẽ run lên, đôi vai gầy dưới lớp lụa trắng co lại, nhưng cô không khóc. Cô hiểu cái giá mà Nhật Minh đã gánh chịu để cứu mạng cả nhóm dưới đáy hồ băng.


Đúng lúc đó, Lâm Hùng và Chu Mãnh bước nhanh vào hang đá, gương mặt hai vị thủ lĩnh kháng chiến bám đầy bụi than và sát khí lạnh lùng.


"Nhật Minh! Tình hình ở Ải Tử Thần cực kỳ nguy kịch!" Lâm Hùng khàn giọng nói, vung tay trải tấm bản đồ da dê lên tảng đá phẳng. "Chấp Pháp Quan Thiết Mộc đã dẫn toàn bộ tiểu đoàn Huyết Sát Vệ phong tỏa hẻm núi hiểm trở ấy. Hắn đã kích hoạt 'Trận Đồ Lãng Quên'. Làn sương xám ma pháp đang lan tỏa khắp thung lũng, dồn ép hơn một ngàn chiến sĩ kháng chiến và phu mỏ nổi dậy của Cao Hải vào chân vách đá dựng đứng."


Chu Mãnh siết chặt nắm tay, giọng đầy phẫn nộ: "Trận đồ này cực kỳ tàn độc. Những chiến sĩ chạm phải sương xám đang mất dần lý trí và ký ức, họ đứng sững sờ như những cái xác không hồn để mặc cho Huyết Sát Vệ tàn sát. Nếu chúng ta không bẻ gãy trận đồ này trong vòng một canh giờ nữa, toàn bộ lực lượng biên cương sẽ bị xóa sổ, biến thành những cỗ máy Vô Diện Nhân vô tri!"


Nhật Minh nhìn chằm chằm vào bản đồ Ải Tử Thần. Lớp thấu kính rạn nứt bên mắt phải đeo kính thấu thị nhân quả khẽ lóe lên ánh sáng đỏ nhạt. Cậu nhìn thấy các sợi chỉ nhân quả màu tím đen của trận đồ đang quấn chặt lấy huyết mạch của thung lũng.


"Thiết Mộc muốn dùng Trận Đồ Lãng Quên để thanh lọc hoàn toàn ý chí phản kháng của biên cương," Nhật Minh lạnh lùng phân tích, ngón tay gầy gò của cậu chỉ vào ba điểm nút trên bản đồ. "Hắn liên kết trận đồ với mạch đá ma thạch thô dưới lòng Ải Tử Thần để duy trì năng lượng vĩnh cửu. Muốn bẻ gãy trận đồ, chúng ta phải phá hủy ba trận nhãn này. Nhưng Thiết Mộc canh giữ trận nhãn trung tâm rất nghiêm ngặt."


Cậu rút chiếc Thánh giá bạc rạn nứt của mục sư sám hối An Đức ra khỏi túi áo, dính một giọt máu vô sắc phát sáng đỏ nhạt từ cổ tay phải lên bề mặt bạc.


"An Đức đã trao cho tôi mật mã liên lạc nội bộ của Giáo Hội Thần Quyền. Tôi sẽ dùng chiếc thánh giá này để phát tín hiệu giả, làm nhiễu loạn tần số điều khiển trận đồ của Thiết Mộc trong vòng mười phút. Đó là cơ hội duy nhất để chúng ta tiếp cận trận nhãn."


Sơn Đô đứng dậy, vác cây búa tạ sắt lạnh khổng lồ lên vai, ánh mắt rực lửa đỏ dưới mái tóc dựng ngược: "Tôi và Trần Đại sẽ làm lá chắn sống bảo vệ khu vực viết của cậu. Dù hai tay tôi vẫn còn đau buốt, tôi hứa sẽ không để bất kỳ tên Huyết Sát Vệ nào bước qua vạch ranh giới!"


Trần Đại bước tới, tấm Đại khiên sắt lạnh của y dù đã bị nứt vỡ một góc lớn nhưng vẫn toát ra một uy áp kiên cố: "Thiếu gia, sinh mệnh của tôi là do cậu cứu ở ngục tối. Lần này, tôi sẽ đứng ở hàng phòng ngự đầu tiên!"


Nhật Minh nhìn hai người đồng đội, khẽ gật đầu. Cậu quay sang Thanh Vân và Tuyết Nương: "Thanh Vân, sương mù của Thiết Mộc sẽ che khuất tầm nhìn vật lý. Cô phải dùng tiếng đàn tranh cổ để định vị các hộ vệ trận nhãn trong sương. Tuyết Nương sẽ nương theo sóng âm của cô để bắn hạ chúng từ xa."


Tuyết Nương im lặng gật đầu, tay siết chặt cây cung sừng thú biến dị, bao tên lông vũ sau lưng đã sẵn sàng.


"Xuất phát thôi," Nhật Minh đứng dậy, khoác chiếc áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong lên vai. "Ải Tử Thần sẽ là nơi chúng ta định đoạt vận mệnh biên cương."


***


Ải Tử Thần.


Cơn bão tuyết gào thét dữ dội giữa hai vách đá dựng đứng hiểm trở. Thế nhưng, điều đáng sợ hơn cả bão tuyết là làn sương xám ma pháp dày đặc, nồng nặc mùi tro tàn đang cuồn cuộn chảy tràn từ đỉnh đèo xuống lòng hẻm núi hẹp.


Dưới thung lũng, cảnh tượng diễn ra vô cùng bi tráng. Hàng trăm chiến sĩ kháng chiến 'Huyết Minh' và phu mỏ nổi dậy đang rơi vào trạng thái hoang mang tột độ. Nhiều người đứng sững sờ giữa trời tuyết, vũ khí tuột khỏi tay, đôi mắt trống rỗng không một tia sinh khí khi làn sương xám liếm qua cơ thể. Họ đang quên đi bản thân mình là ai, quên đi lý do vì sao họ cầm vũ khí chiến đấu.


"Giết sạch lũ phản nghịch! Không để sót một mống nào!"


Chấp Pháp Quan Thiết Mộc đứng trên một bệ đá cao, khoác chiếc áo choàng đỏ rực trên bộ chiến giáp đen khảm ký tự vàng của Giáo Hội. Gương mặt trung niên tàn bạo của hắn đầy sát khí, tay phải vung thanh kiếm 'Huyết Sát' rực sáng oán khí đỏ sậm. Mỗi nhát chém của hắn tạo ra các lưỡi đao khí máu, ăn mòn sinh mệnh lực của những chiến sĩ kháng chiến đang vô cảm đứng đợi chết. Xung quanh hắn, năm mươi tên Huyết Sát Vệ mặc giáp máu đang tàn sát không nương tay.


"Thiết Mộc! Kẻ thù của ngươi ở đây!"


Một tiếng thét lớn xé toạc màn sương xám. Lâm Hùng dẫn đầu toán quân kháng chiến còn tỉnh táo lao thẳng vào đội hình kỵ binh Giáo Hội để tạo thế nghi binh. Chiến đấu cận chiến diễn ra kịch liệt, nhưng giáp máu của Huyết Sát Vệ quá kiên cố, chặn đứng hoàn toàn các đòn tấn công vật lý thông thường, đẩy quân Lâm Hùng lùi sát chân vách đá.


Ở phía trên vách đá cao đối diện, nhóm Nhật Minh đã tiếp cận vị trí chiến thuật.


"Thiết Mộc đã kích hoạt Trận Đồ Lãng Quên ở mức cực hạn," Nhật Minh nói, gió bão thổi tung mái tóc nửa đen nửa bạc của cậu. Cậu quỳ một gối xuống mặt tuyết lạnh, tay trái bị đóng băng xanh lam nhạt run rẩy đặt Cuộn Giấy Da Cổ lên một tảng đá phẳng.


Cậu rút chiếc Thánh giá bạc rạn nứt ra, dồn chút huyết lực vô sắc yếu ớt vào lõi bạc. Chiếc thánh giá phát ra những tiếng rè rè ma pháp, cộng hưởng với tần số ma thạch dưới lòng đất.


*Rắc... rắc...*


Làn sương xám ma pháp đang cuồn cuộn dưới thung lũng đột ngột dao động dữ dội, nhấp nháy liên tục như một ngọn đèn sắp tắt. Tần số điều khiển trận đồ của Thiết Mộc bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi mật mã nội bộ từ chiếc thánh giá của An Đức.


"Cái gì?! Trận đồ bị nhiễu loạn? Kẻ nào dám can thiệp vào ma pháp của Giáo Hội?!" Thiết Mộc gầm lên đầy kinh ngạc, đôi mắt sắc lẹm của hắn quét nhanh lên vách đá cao và ngay lập tức khóa chặt vào thân ảnh tóc bạc gầy gò của Nhật Minh. "Là tên mưu sĩ tóc bạc! Huyết Sát Vệ, lên vách đá tiêu diệt chúng cho ta!"


Mười tên Huyết Sát Vệ mặc giáp nặng lập tức vung kiếm máu lao lên vách đá hiểm trở.


"Trần Đại! Sơn Đô! Bảo vệ khu vực viết!" Nhật Minh hét lớn, tay trái cậu siết chặt Ngòi bút xương thú cổ, tay phải rạch một vết rách sâu trên cổ tay phải đầy sẹo, để dòng máu vô sắc rỉ ra rực đỏ.


Trần Đại gầm lên, bước lên phía trước, cắm mạnh tấm Đại khiên sắt lạnh nứt vỡ xuống mặt tuyết, tạo thành một bức tường thép vững chắc chắn trước mặt Nhật Minh. Sơn Đô đứng sát bên cạnh y, hai tay quấn băng gạc ôm chặt cây Búa Tạ Sắt Lạnh, ánh mắt rực lửa kiên định bảo vệ người bạn phía sau.


"Thanh Vân! Bắt đầu đi!" Nhật Minh ra hiệu.


Thanh Vân ngồi xếp bằng trên tuyết lạnh, mười ngón tay rướm máu lướt mạnh trên dây Đàn Tranh Ma Pháp. Khúc nhạc 'Vô Ngã' bộc phát ra những gợn sóng âm vô hình màu xanh lam nhạt, lan tỏa mạnh mẽ vào màn sương mù dày đặc.


*Boong... Boong...*


Sóng âm va đập vào các vật thể trong sương, dội ngược lại những tần số rung động đặc biệt. Bằng thính giác siêu phàm, Thanh Vân định vị chính xác vị trí của ba tên hộ vệ đang bảo vệ trận nhãn giấu kín trong sương mù.


"Hướng ba giờ, khoảng cách hai trăm mét, trên mỏm đá nhô ra! Hướng mười giờ, một trăm năm mươi mét!" Thanh Vân hét lớn qua tiếng gió rít.


Tuyết Nương không hề do dự. Cô giương cung tre bọc sừng thú, truyền ma pháp lực gió vào mũi tên gắn lông vũ dị thú. Cô bắn liên tiếp ba mũi tên xuyên qua màn sương bão.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba tiếng hét thảm thiết vang lên từ trong sương xám. Ba tên hộ vệ trận nhãn bị tên xuyên tâm ngã gục, khiến hai trận nhãn phụ của Trận Đồ Lãng Quên lập tức vỡ vụn thành những đốm sáng màu tím đen. Làn sương xám bao phủ thung lũng tan đi một nửa, giải phóng ý chí cho hàng trăm chiến sĩ kháng chiến bên dưới.


"Chết tiệt! Lũ phản nghịch ranh ma!"


Thiết Mộc cuồng nộ tột độ khi thấy trận đồ bị phá hủy một phần. Hắn không đợi Huyết Sát Vệ lao lên nữa, tự thân vác thanh kiếm Huyết Sát khổng lồ nhảy vọt lên vách đá cao, hướng thẳng về phía Nhật Minh đang chuẩn bị đặt bút.


*VÚT!!!*


Thiết Mộc vung kiếm chém ra một nhát chém Huyết Sát kinh hoàng. Một lưỡi đao bằng khí máu đỏ rực rỡ, tỏa mùi tanh hôi tàn bạo chém xẹt qua không trung, cuốn theo luồng cuồng phong tuyết lạnh nhắm thẳng vào đầu Nhật Minh.


"Trần Đại! Đỡ đòn!" Sơn Đô hét lớn.


Trần Đại nghiến chặt răng, dồn toàn bộ sức lực bình sinh vào tấm Đại khiên sắt lạnh.


*OÀNH!!!*


Nhát chém khí máu va đập dữ dội vào mặt khiên. Sức mạnh kinh hoàng của Thiết Mộc khiến tấm Đại khiên sắt lạnh vốn đã bị rạn nứt nay hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh thép vụn rải rác. Trần Đại phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể vạm vỡ bị hất văng ngược ra sau, ngã sụp xuống tuyết lạnh, ngất lịm đi do chấn thương nội tạng nghiêm trọng.


"Trần Đại!!!" Sơn Đô hét lên đau đớn. Gã không thể sử dụng ma pháp lôi điện, chỉ có thể vung cây búa sắt lạnh lao lên chắn trước mặt Thiết Mộc đang đằng đằng sát khí tiến lại gần.


Nhật Minh đứng trên vách đá cao lộng gió, chứng kiến cảnh tượng đồng đội nguy kịch, trái tim cậu nhói lên một cơn đau buốt óc. Cậu biết, nếu cậu viết trang huyết thư này bằng dòng Máu Cổ Thú Băng viễn cổ kết hợp với huyết lực vô sắc của mình, cậu sẽ đánh bại được Thiết Mộc và nghịch chuyển hoàn toàn chiến trường.


Thế nhưng, cái giá phải trả của Luật đánh đổi ký ức lúc này sẽ là sự xóa sạch vĩnh viễn toàn bộ những mảnh ký ức thời thiếu niên còn sót lại của cậu tại trấn Tuyết Phong. Cậu sẽ hoàn toàn quên đi ngôi làng nhỏ nơi mình sinh ra, quên đi những ngày tháng yên bình đọc sách bên lò sưởi, biến bản thân thành một kẻ cô độc không quá khứ giữa thế gian lạnh lẽo.


Nhìn Sơn Đô đang liều chết dùng búa sắt lạnh chặn đứng thanh kiếm Huyết Sát của Thiết Mộc, nhìn Thanh Vân đang gảy khúc nhạc định vị với mười ngón tay rớm máu tươi, Nhật Minh khẽ nhắm mắt lại.


*"Nếu thế giới được cứu rỗi nhưng bản thân cậu hoàn toàn trống rỗng... liệu sự hy sinh đó có xứng đáng?"*


Câu hỏi của hồn linh Vô Danh vang vọng trong tiềm thức tăm tối của cậu. Nhật Minh mở mắt ra, đôi mắt xám ngoét của cậu không còn một chút do dự hay sợ hãi, chỉ còn lại một sự kiên định lạnh lùng và bao dung tột cùng của một kẻ gánh vác tương lai.


"Ta không cần quá khứ," Nhật Minh thì thầm, giọng nói của cậu bị gió bão nuốt chửng. "Ta chỉ cần một tương lai tự do cho họ."


Cậu đặt mạnh *Ngòi bút xương thú cổ* đẫm dòng máu xanh lam lạnh giá của Cổ Thú Băng lên bề mặt vàng ố của *Cuộn Giấy Da Cổ*. Dòng máu vô sắc rực sáng bạc pha lẫn sắc đỏ từ cổ tay phải cậu tuôn chảy dữ dội, trộn lẫn với máu dị thú cổ xưa dệt nên những ký tự ma pháp phát sáng rực rỡ.


Cậu bắt đầu đặt bút viết ký tự cổ 'Tuyết' (𡩋) khổng lồ lên bầu trời Ải Tử Thần để nghịch chuyển hoàn toàn thời tiết chiến trường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!