Nhạc nềnEpicBattle_J

Cái Giá Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thời gian ngưng đọng vỡ vụn.


Một tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm của Trấn Tuyết Phong, kéo theo sự sụp đổ kinh hoàng của trần đá mật thất. Không gian ảo ảnh rực đỏ của Mật Thất Nhân Quả tan biến như bong bóng xà phòng, trả Nhật Minh về với thực tại đầy khói độc và lửa nóng. Ngọn lửa hỏa tịnh hóa của Giáo sĩ Từ Hành gầm rú như một con mãnh thú đói mồi, từ phía trên đổ ập xuống qua những khe nứt khổng lồ. Sức nóng khủng khiếp ập đến, làm cháy sém những sợi tóc đen của thiếu niên thủ thư mười sáu tuổi.


"Khế ước... đã lập!"


Nhật Minh gầm lên trong cổ họng, thanh âm khàn đặc vì khói độc. Cơn đau từ vết rách sâu hoắm ở cổ tay phải nhói lên dữ dội, nhưng lúc này, dòng Huyết Lực Vô Sắc của cậu không còn chảy tràn một cách vô ích nữa. Dưới sự dẫn dắt của ý chí tổ tiên Nhật Vô Gian còn sót lại trong huyết quản, dòng máu lấp lánh ánh bạc lạnh giá ấy như có linh tính, cuộn xoáy quanh đầu ngón tay trỏ của cậu.


Nhật Minh áp mạnh cổ tay đang chảy máu lên bề mặt vàng ố của Cuộn Giấy Da Cổ. Cậu vận dụng toàn bộ tinh thần lực còn sót lại của một Học Tập Giả - Hậu kỳ, ép dòng huyết dịch vô sắc tuôn chảy theo từng nét vẽ điên cuồng. Đầu ngón tay cậu lướt trên giấy da thú cổ, để lại những vệt sáng màu bạc pha lẫn sắc đỏ rực rỡ. Cậu đang viết ký tự cổ 'Khải' (𡩋).


Mỗi nét vẽ hạ xuống là một lần Nhật Minh cảm thấy linh hồn mình như bị một chiếc móc sắt kéo giật ra ngoài. Một cơn đau buốt tận tâm can bùng phát từ đại não, tựa như có ai đó đang dùng dao nhọn khoét sâu vào những ngăn ký ức ấm áp nhất của cậu. Sợi chỉ đỏ nhân quả kết nối cậu với hình bóng người mẹ quá cố Mộc Miên bắt đầu rạn nứt, từng sợi nhỏ đứt phựt, hóa thành những đốm sáng tro tàn bay biến vào hư không.


Nhưng cậu không được dừng lại. Trần đá phía trên đã hoàn toàn sụp đổ. Những khối ma thạch khổng lồ bị ngọn lửa tịnh hóa nung đỏ đang rơi xuống với tốc độ kinh hoàng.


Nét vẽ cuối cùng của chữ 'Khải' hoàn thành!


Uỳnh!


Cuộn Giấy Da Cổ bùng phát một luồng ánh sáng đỏ thẫm đan xen sắc bạc vô sắc. Một vòng tròn ma pháp khổng lồ, đường kính hơn ba mét, đột ngột hiện ra phía trên đỉnh đầu Nhật Minh. Từ vòng tròn ấy, một bức tường máu hóa cứng rực đỏ, kiên cố như thép nguội, dệt nên một vòm lá chắn bất hoại bao bọc lấy toàn bộ cơ thể gầy gò của thiếu niên.


Ầm! Ầm! Ầm!


Những tảng đá ngàn cân và ngọn lửa hỏa tịnh hóa dội xuống, va đập điên cuồng vào lá chắn 'Khải'. Tiếng nổ chói tai vang lên liên tiếp, những tia lửa ma pháp bắn tung tóe khắp mật thất ngầm. Bức tường máu rạn nứt dưới sức nặng khủng khiếp của đống đổ nát, nhưng nó vẫn đứng vững, chặn đứng hoàn toàn luồng nhiệt lượng hủy diệt và khói độc bên ngoài. Nhật Minh quỳ sụp xuống đất, hơi thở dồn dập, hai tai chảy máu ròng ròng do chấn động lực dội ngược. Cánh tay phải của cậu run rẩy dữ dội, vết rạch sâu hoắm giờ đây đã để lại một vết sẹo rực đỏ ánh máu đầu tiên, hằn sâu vào da thịt như một ấn ký nguyền rủa vĩnh viễn.


"Phải đi... lối thoát hiểm..."


Nhật Minh cắn chặt môi đến bật máu để giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Lá chắn 'Khải' chỉ có thể duy trì trong mười phút, và trần mật thất đang tiếp tục sụp đổ diện rộng. Cậu ôm chặt Cuộn Giấy Da Cổ vào lồng ngực, dùng chút sức tàn bò rạp người lao về phía hốc tường gạch rỗng phía sau bệ đá cổ. Nơi đó, một đường hầm tối tăm, ẩm ướt – lối thoát hiểm dẫn thẳng ra sông băng biên giới – đang mở ra.


Cậu trườn điên cuồng trong bóng tối, phía sau cậu là tiếng sụp đổ hoàn toàn của Mật Thất Thư Viện cổ đại. Ngọn lửa của Từ Hành đã nuốt chửng mọi thứ, biến thánh đường tri thức thành một nấm mồ tro bụi vĩnh viễn.


Đường hầm dốc ngược lên phía trên, không khí lạnh giá của biên thùy bắt đầu tràn vào, xua tan mùi lưu huỳnh chết chóc. Nhật Minh bò bằng cả tay và chân, móng tay rách nát bám vào đá lạnh. Cậu không dám dừng lại, không dám suy nghĩ, chỉ có bản năng sinh tồn điên cuồng thúc đẩy cậu tiến về phía trước.


Phập!


Nhật Minh húc mạnh đầu vào một lớp tuyết dày cản đường ở cuối đường hầm. Cậu dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vách băng rạn nứt phía trên. Ánh sáng lờ mờ của đêm bão tuyết ập vào mắt cậu, làm cậu lóa mắt trong giây lát. Nhật Minh lăn lộn vài vòng, đổ rạp người lên mặt tuyết lạnh giá của sông băng biên giới.


Cái lạnh cắt da thịt của Trấn Tuyết Phong ập đến, tạm thời làm dịu đi những vết bỏng trên cơ thể cậu. Nhật Minh nằm ngửa trên mặt tuyết, lồng ngực phập phồng hít thở bầu không khí buốt giá. Cậu đã thoát. Cậu đã sống sót khỏi đêm thảm sát.


Nhưng ngay khi nhịp tim dần ổn định, Nhật Minh bỗng cảm thấy một khoảng trống rỗng kinh hoàng xuất hiện trong tâm trí.


Cơn đau đầu buốt tủy lúc nãy đã biến mất, để lại một sự im lặng đáng sợ trong những ngăn ký ức của cậu. Nhật Minh hoảng hốt ngồi bật dậy, hai tay bấu chặt vào đầu. Cậu cố gắng lục lọi trí nhớ.


"Mẹ..."


Cậu thầm gọi. Cậu nhớ rõ mình có một người mẹ tên là Mộc Miên. Cậu nhớ rõ bà đã qua đời từ khi cậu còn nhỏ. Cậu nhớ rõ tiếng hát ru ấm áp của bà mỗi đêm đông lạnh giá. Nhưng... gương mặt của bà thế nào?


Nhật Minh điên cuồng vắt óc suy nghĩ. Cậu cố gắng vẽ nên một hình bóng dịu dàng trong tâm trí, cố gắng nhớ lại nụ cười của bà, đôi mắt của bà, hay thậm chí là dáng đi của bà. Nhưng tất cả những gì cậu nhận được chỉ là một làn sương mù màu xám tro vô tận. Không có gì cả. Gương mặt của người mẹ quá cố đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi đại não của cậu, không để lại một chút dấu vết, như thể cậu chưa từng có mẹ trên đời.


"Không... Không thể nào! Mẹ ơi!"


Nhật Minh khóc nghẹn, nhưng nước mắt vừa rơi ra đã lập tức đông cứng thành những hạt băng nhỏ trên đôi gò má bám đầy bụi than của cậu. Đây chính là Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư. Cái giá đầu tiên cậu phải trả cho sự sống sót của bản thân và gia đình chú Nhật Hoài là sự tồn tại của người mẹ trong tâm trí cậu. Cậu đã dùng máu để nghịch chuyển nhân quả sập hầm, và đổi lại, một phần linh hồn cậu đã vĩnh viễn trống rỗng.


Cơn đau đớn tinh thần tột cùng khiến Nhật Minh muốn gào thét, muốn đập đầu vào mặt băng để tìm lại những gì đã mất. Sự cô độc lạnh lẽo bao trùm lấy cậu giữa cánh đồng tuyết trắng xóa. Cậu nhận ra, Huyết Thư không phải là một món quà, nó là một lời nguyền tàn khốc ăn mòn bản ngã con người.


Két... Két...


Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt băng rạn nứt vang lên từ phía xa, cắt đứt tiếng khóc câm lặng của Nhật Minh.


Cậu giật mình, lập tức ôm chặt Cuộn Giấy Da Cổ vào lòng, đưa mắt cảnh giác nhìn quanh. Sương mù bão tuyết đang cuồn cuộn thổi qua mặt sông đóng băng biên giới, và từ trong làn sương mù ấy, những bóng đen cao lớn đang lờ mờ hiện ra.


Một luồng sát khí đỏ sậm, tanh hôi mùi máu ập đến, đè nặng lên không gian xung quanh khiến Nhật Minh cảm thấy khó thở. Ánh sáng từ những ngọn đuốc ma pháp rực đỏ soi sáng một góc sông băng, để lộ hàng chục binh lính thiết giáp của Giáo Hội Thần Quyền đang khép chặt vòng vây.


Và dẫn đầu bọn chúng chính là kẻ tàn bạo nhất biên thùy – Chấp Pháp Quan Thiết Mộc.


Thiết Mộc sải bước chân nặng nề trên mặt băng, chiến giáp đen khảm ký tự vàng của Giáo Hội phản chiếu ánh đuốc lạnh lùng. Chiếc áo choàng đỏ rực của hắn bay phần phật trong gió bão, khuôn mặt đầy sẹo ngang dọc lộ rõ vẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo. Trên tay hắn, thanh kiếm 'Huyết Sát' đang rực lên luồng oán khí màu đỏ sậm, phát ra những tiếng rên rỉ vô hình của các linh hồn học giả bị hành quyết.


"Hừm, một con chuột nhắt trốn thoát từ hầm ngầm thư viện," Thiết Mộc dừng bước cách Nhật Minh mười trượng, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò và cuộn giấy da cổ đang phát sáng nhạt trên tay cậu. Giọng hắn trầm đục, vang vọng như sấm rền giữa bão tuyết. "Ngươi chính là hậu duệ cuối cùng của gia tộc thủ thư cổ đại Nhật gia? Khá khen cho mạng sống dai nhẳng của ngươi."


Nhật Minh gượng dậy đứng lên, đôi chân run rẩy dưới cái lạnh và sự suy kiệt huyết lực. Cậu lùi lại một bước, mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm Huyết Sát của đối phương. Cậu biết rõ thực lực của mình hiện tại: một Học Tập Giả - Hậu kỳ vừa mới thức tỉnh huyết lực, cơ thể đang suy kiệt nghiêm trọng do mất máu, hoàn toàn không phải là đối thủ của một Nhân Quả Sư Cấp Cao như Thiết Mộc.


"Cha tôi... Nhật Phong đang ở đâu?" Nhật Minh cắn răng hỏi, giọng cậu run lên nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự kiên định của dòng họ thủ thư.


Thiết Mộc cười lớn, tiếng cười chứa đầy sự khinh miệt và tàn bạo: "Nhật Phong? Tên học giả cố chấp đó đang bị giam cầm sâu dưới ngục tối Tuyết Phong để sám hối cho tội lỗi tàng trữ cấm thư của hắn. Hắn sẽ sớm khai ra tung tích của Huyết Thư Nguyên Bản thôi. Còn ngươi... ngươi đang cầm trên tay một trang rách của nó đúng không? Giao nộp Cuộn Giấy Da Cổ ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng, không phải chịu cảnh tra tấn hút cạn ký ức."


"Không bao giờ!" Nhật Minh hét lên, tay siết chặt cuộn giấy. Cậu biết rõ, nếu giao nộp cuộn giấy này, hy vọng cứu cha và lật đổ Giáo Hội sẽ hoàn toàn sụp đổ.


"Ngu muội!"


Thiết Mộc lạnh lùng thốt ra hai chữ. Hắn vung mạnh thanh kiếm Huyết Sát.


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Thiết Mộc chém ra một luồng kiếm khí bằng khí máu đỏ rực (Huyết sát kiếm kích). Luồng khí máu ấy xé toạc lớp tuyết dày trên mặt băng, lao thẳng về phía Nhật Minh với tốc độ chớp nhoáng, tỏa ra mùi tanh hôi và áp lực tinh thần cực lớn hòng đè bẹp ý chí chiến đấu của thiếu niên.


Nhật Minh cảm thấy toàn thân như bị khóa chặt bởi oán khí. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cậu bắt buộc phải hành động. Cậu rạch mạnh cổ tay phải vào cạnh sắt của Vòng bảo vệ cổ tay, ép dòng Huyết Lực Vô Sắc tuôn ra bám đầy đầu ngón tay. Cậu lướt nhanh ngón tay trên Cuộn Giấy Da Cổ, viết ký tự 'Khải' lần thứ hai.


Nhưng lần này, do cơ thể đã quá kiệt quệ và mất đi một lượng máu lớn trước đó, nét chữ của cậu không còn chuẩn xác và mượt mà nữa.


Lá chắn máu 'Khải' vừa mới hình thành trước mặt Nhật Minh đã tỏa ra thứ ánh sáng đỏ nhạt yếu ớt, mỏng manh hơn nhiều so với lần ở mật thất.


Oành!


Nhát chém khí máu của Thiết Mộc va chạm dữ dội với lá chắn 'Khải'. Tiếng nổ vang dội sông băng. Lá chắn máu của Nhật Minh chỉ chống đỡ được vỏn vẹn ba nhịp thở trước khi xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt chi chít. Sức mạnh hủy diệt của kiếm Huyết Sát nghiền nát lá chắn, hất văng Nhật Minh ra xa hơn mười trượng.


Cậu trượt dài trên mặt băng trơn trượt, máu tươi phun ra từ miệng, nhuộm đỏ một khoảng tuyết trắng. Cuộn Giấy Da Cổ tuột khỏi tay, lăn lộn vài vòng trước khi dừng lại sát mép sông băng rạn nứt.


"Chỉ có bấy nhiêu sức mạnh thôi sao?" Thiết Mộc chậm rãi bước tới, thanh kiếm Huyết Sát kéo lê trên băng tạo ra những tia lửa đỏ rợn người. "Một kẻ yếu ớt không có võ kỹ, chỉ biết dùng chút huyết lực cấm kỵ để tạo lá chắn rách nát. Ngươi lấy tư cách gì để đối đầu với Giáo Hội Thần Quyền?"


Nhật Minh cố gắng bò dậy, tay chân tê dại do nhiễm lạnh sâu và chấn thương vật lý. Cậu nhìn thấy Thiết Mộc đang áp sát, khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm trượng. Cậu cố gắng thương lượng để kéo dài thời gian: "Thiết Mộc... ông nghĩ Giáo Hội sẽ giữ lời hứa với ông sao? Các người chỉ là những con rối bị thao túng bởi Lò Tri Thức Kinh Đô mà thôi!"


"Câm miệng!" Thiết Mộc gầm lên, sát khí bùng phát cực điểm. Hắn vung cao thanh kiếm Huyết Sát, chuẩn bị giáng đòn chí mạng xuống đầu Nhật Minh.


Đúng lúc đó, từ phía rặng núi Tuyết Phong bao quanh sông biên giới, một tiếng động trầm đục, dữ dội như tiếng sấm rền vang vọng khắp không gian.


Mặt đất dưới chân hai người rung chuyển dữ dội. Nhật Minh dùng Kính thấu thị nhân quả nhìn lên đỉnh núi, đeo thấu kính rạn nứt vào mắt phải. Qua thấu kính, cậu nhìn thấy các sợi chỉ nhân quả của tuyết và gió trên đỉnh núi đang đứt gãy hàng loạt, tụ hội thành một luồng năng lượng màu xám tro khổng lồ.


Một trận lở tuyết tự nhiên cực lớn đang đổ sập xuống hẻm núi!


Hàng triệu tấn tuyết đá từ trên cao đổ ập xuống như một cơn sóng thần trắng xóa, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Tiếng gào rú của thiên tai lấn át cả tiếng bão tuyết biên thùy.


Nhật Minh nhận ra đây là cơ hội duy nhất của mình. Cậu không thể đánh bại Thiết Mộc bằng thực lực hiện tại, nhưng cậu có thể tận dụng địa hình tự nhiên để đào thoát. Cậu liếc nhìn mặt băng dưới chân – nơi nhát chém của Thiết Mộc và lá chắn 'Khải' va chạm đã tạo ra một vết rạn nứt sâu hoắm dẫn thẳng xuống dòng nước sông băng chảy xiết phía dưới lớp băng dày.


Thiết Mộc cũng phát hiện ra trận lở tuyết đang ập đến, khuôn mặt hắn biến sắc. Hắn vội vàng lùi lại, ra lệnh cho binh lính thiết giáp rút lui tìm nơi ẩn nấp. Nhưng đôi mắt hắn vẫn khóa chặt vào Nhật Minh và Cuộn Giấy Da Cổ.


Nhật Minh dùng chút sức tàn cuối cùng, trườn tới ôm lấy Cuộn Giấy Da Cổ vào lòng. Cậu đứng thẳng người dậy giữa cơn bão tuyết đang gầm rú điên cuồng, đối mặt với Chấp Pháp Quan Thiết Mộc đang cuồng nộ lao tới hòng đoạt sách trước khi tuyết lở ập xuống.


Gió bão thổi tung mái tóc đen của thiếu niên thủ thư. Cậu nhìn Thiết Mộc, rồi nhìn xuống mặt băng đang nứt vỡ dưới chân mình.


Trong đầu cậu lúc này hoàn toàn trống rỗng. Hình bóng người mẹ quá cố Mộc Miên, nụ cười dịu hiền của bà, tất cả những ký ức ấm áp nhất nâng đỡ tâm hồn cậu suốt mười sáu năm qua đã biến mất không một dấu vết. Chỉ còn lại một khoảng không lạnh lẽo, xám ngoét và tàn nhẫn như chính cơn bão tuyết đang bao vây lấy cậu.


Nhật Minh đứng giữa bão tuyết, đối mặt với Thiết Mộc mà trong đầu hoàn toàn trống rỗng về hình bóng người mẹ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!