Trái Tim Băng Giá
Luồng hơi thở đóng băng tuyệt đối của Cổ Thú Băng rít gào quét thẳng tới, mang theo hàn khí có thể đóng băng linh hồn họ ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết bị xóa nhòa, bóng tối của lòng đất nứt Thung Lũng Bão Tuyết như đông cứng lại thành một khối pha lê khổng lồ. Sát khí lam nhạt từ miệng con quái thú viễn cổ cuộn trào như một cơn sóng thần màu trắng bạc, nuốt chửng mọi luồng không khí ấm áp ít ỏi còn sót lại.
"Tránh ra sau tôi, Nhật Minh!"
Sơn Đô gầm lên, bờ vai vạm vỡ vung mạnh cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ rỉ sét chắn trước mặt thiếu niên học giả. Hai bàn tay gã thợ rèn quấn băng gạc rỉ máu tươi run lên bần bật khi tiếp xúc với luồng hàn khí cắt da thịt. Gã không sử dụng ma pháp lôi điện—bởi gã nhớ rõ lời cảnh báo của Nhật Minh rằng năng lượng sấm sét sẽ bị đồng hóa vĩnh viễn trong cái lạnh này. Gã chỉ dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy và tấm thân hộ pháp của mình để làm một lá chắn sống.
*ẦM!!!*
Luồng hơi thở đóng băng va đập dữ dội vào thân búa sắt lạnh và lồng ngực Sơn Đô. Tiếng rạn nứt giòn giã vang lên khi lớp băng dày lập tức phủ kín cán búa, lan nhanh dọc theo cánh tay gã thợ rèn, biến lớp băng gạc trắng thành những phiến đá lạnh ngắt bám chặt vào da thịt. Sơn Đô nghiến răng chịu đựng, tiếng xương khớp kêu răng rắc dưới áp lực ngàn cân. Gã quỵ một gối xuống mặt băng, nhưng đôi mắt rực lửa đỏ dưới mái tóc dựng ngược vẫn không hề lung lay ý chí bảo vệ người bạn phía sau.
Nhật Minh đứng nép sau tảng đá lớn, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa bay múa hỗn loạn trước những luồng gió rít. Gương mặt cậu nhợt nhạt, nhịp thở đứt quãng khi cái lạnh âm sáu mươi độ C cố gắng ngưng đọng kinh mạch của cậu. Cậu khẽ kéo tay áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong lên, nhìn vào những vết sẹo tự rạch rực đỏ hình ký tự cổ 'Khải', 'Hành' và 'Vô Trọng' trên cánh tay phải của mình.
Cậu hoàn toàn không nhớ gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, không nhớ giọng nói ấm áp của nhũ mẫu Trương thị, cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về nụ cười của biểu ca Nhật Kiến hay tiếng đàn tranh tri kỷ của Thanh Vân. Đầu óc cậu là một khoảng không xám ngoét, trống rỗng đến lạnh người. Nhưng những vết sẹo rát bỏng này chính là mỏ neo chiến thuật duy nhất buộc cậu phải tin tưởng gã thợ rèn tóc đỏ đang liều chết che chở cho mình.
"Sơn Đô! Đừng tấn công vào đầu nó!" Nhật Minh hét lớn qua tiếng bão tuyết rít gào, tai trái cậu thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu ấm do áp lực đau đầu nhân quả dội ngược.
Thế nhưng, trong cơn hoảng loạn và phẫn nộ trước sự áp chế của quái thú, Sơn Đô đã không kịp nghe rõ lời cảnh báo. Gã gầm lên, vận dụng chút thể lực kiệt quệ còn lại để vung cây búa tạ sắt lạnh giáng một đòn chí mạng thẳng vào đỉnh đầu đầy sừng nhọn của Cổ Thú Băng.
*BÙNG!!!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên, nhưng không phải là tiếng xương sọ quái thú vỡ vụn. Lớp giáp băng vĩnh cửu dày cộp trên đầu con thú cổ hoàn toàn bất hoại trước sức mạnh vật lý thông thường. Đòn đánh toàn lực của Sơn Đô bị dội ngược trở lại một cách tàn nhẫn. Lực phản chấn kinh hoàng chạy dọc cán búa, chấn động trực tiếp vào hai cánh tay đang tê dại của gã thợ rèn, suýt chút nữa đã làm gãy nát xương vai gã.
Sơn Đô văng ngược ra sau, ngã sụp xuống mặt tuyết lạnh, cây búa tạ tuột khỏi tay, trượt dài trên mặt băng. Gã thở dốc, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi lập tức đông cứng thành hạt đỏ nhạt. Hai cánh tay gã run rẩy vô lực, hoàn toàn mất khả năng cầm nắm.
Con Cổ Thú Băng khổng lồ như bị kích nộ bởi đòn tấn công nhỏ nhặt. Nó rống lên một tiếng chấn động lòng đất, bốn chân khổng lồ dẫm mạnh xuống nền hang, tạo ra những vết nứt sâu hoắm lan rộng. Từ những kẽ nứt ấy, một trận bão tuyết ma pháp bùng phát, nhanh chóng đóng băng toàn bộ các lối thoát hiểm hẹp dẫn ra ngoài lòng đất nứt. Chúng đã hoàn toàn bị cô lập trong hang đá ngầm này.
"Chết tiệt... chúng ta bị nhốt rồi..." Sơn Đô gượng dậy, ánh mắt gã hiện lên vẻ tuyệt vọng khi nhìn bức tường băng khổng lồ vừa dựng lên chặn lối thoát.
"Bình tĩnh, Sơn Đô!"
Nhật Minh trầm giọng nói, đôi mắt xám của cậu phía sau lớp kính thấu thị rạn nứt vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Cậu không hề hoảng loạn. Trí tuệ của một học giả và sự lạnh lùng của một kẻ mất đi quá khứ giúp cậu phân tích cục diện một cách chuẩn xác nhất. Cậu nhắm mắt lại, kích hoạt hoàn toàn kỹ năng đặc thù *Thính Giác Huyết Mạch*.
Trong không gian lùng bùng tiếng ve kêu của đại não, thế giới xung quanh Nhật Minh đột ngột chuyển sang màu xám tro tịch mịch. Mọi tiếng gầm rú của gió bão và tiếng băng lở đều bị lọc bỏ. Chỉ còn lại tiếng máu chảy. Cậu nghe thấy tiếng dòng máu vô sắc của chính mình đang chảy chậm lại một cách bất thường do nhiễm lạnh sâu, tiếng nhịp tim dồn dập đầy lo âu của Sơn Đô, và đặc biệt là... tiếng tuần hoàn của con quái thú khổng lồ trước mặt.
*Thình... thịch... Thình... thịch...*
Tiếng tim đập của Cổ Thú Băng nặng nề, chậm rãi nhưng mang theo một quy luật ma pháp cổ xưa. Nhật Minh tập trung cao độ, hướng mắt phải đeo thấu kính nhìn thấu qua lớp giáp băng dày cộm của con thú. Cậu nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả màu xanh lam nhạt đang hội tụ về một điểm duy nhất ở ngực phải của nó.
Đó là nơi trái tim viễn cổ đang đập những nhịp cuối cùng để duy trì sự sống cho cơ thể đang hấp hối. Vì là một sinh vật đang cận kề cái chết, toàn bộ năng lượng băng giá và huyết dịch nguyên chất của nó phải tập trung về tim để chống chọi với quy luật đào thải tự nhiên. Điều này tạo ra một điểm nút nhân quả lỗi cực kỳ yếu ớt ở vùng ngực phải—nơi giáp băng mỏng nhất và dòng chảy tuần hoàn chậm lại rõ rệt.
"Sơn Đô!" Nhật Minh mở mắt, giọng nói của cậu đanh thép và quyết đoán. "Ta đã tìm thấy điểm yếu của nó. Con thú này đang hấp hối, năng lượng của nó tập trung toàn bộ ở tim để duy trì sự sống. Đánh trúng tim sẽ làm sụp đổ hoàn toàn phòng ngự tự nhiên của nó!"
Sơn Đô gượng dậy, nhìn hai bàn tay quấn băng gạc đang run rẩy của mình: "Nhưng tay tôi... tôi không thể nhấc nổi búa lúc này..."
"Cậu làm được!" Nhật Minh bước tới, đặt bàn tay trái ấm áp nhờ dược lực của Huyết Linh Đan lên bả vai Sơn Đô. "Dòng họ thợ rèn của cậu có ý chí sắt đá, vết sẹo trên tay ta đã ghi nhận điều đó. Hãy tích tụ toàn bộ ma pháp lôi điện tàn dư vào đầu búa tạ. Khi ta ra hiệu, hãy dùng chiêu thức 'Búa Sấm Sét' đập thật mạnh vào điểm nút ở ngực phải của nó. Đòn đánh lôi điện sẽ làm gián đoạn nhịp tim của nó trong vòng ba giây!"
Lời nói của Nhật Minh như một luồng điện ấm áp truyền thẳng vào tinh thần đang suy kiệt của Sơn Đô. Gã thợ rèn tóc đỏ nghiến chặt răng, gầm lên một tiếng đầy kiêu hãnh. Gã dùng hai bàn tay tê dại ôm lấy cán búa tạ, vận hành Cương Thiết Chú Quyết đến mức cực hạn. Những tia chớp xanh lam bắt đầu nổ tí tách, rực sáng quanh đầu búa sắt lạnh, xua tan bóng tối của hang băng.
Con Cổ Thú Băng cảm nhận được mối đe dọa từ luồng năng lượng lôi điện, nó ngẩng cao đầu, chuẩn bị phun ra luồng hơi thở đóng băng vĩ mô thứ hai để quét sạch hai kẻ xâm nhập.
"Ngay bây giờ! Sơn Đô! Đánh vào ngực phải của nó!" Nhật Minh thét lớn.
Sơn Đô vung búa tạ khổng lồ, cả cơ thể gã lao về phía trước như một mũi tên thiết giáp. Gã tung cú đập *Búa Sấm Sét* cực mạnh, giáng thẳng đầu búa rực sáng lôi điện vào đúng điểm nút nhân quả lỗi ở ngực phải của Cổ Thú Băng.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ sấm sét kinh hoàng bùng phát ngay tại lòng ngực con thú. Luồng điện năng xanh lam xuyên qua lớp giáp băng mỏng, truyền thẳng vào hệ tuần hoàn của nó. Chấn động điện cực mạnh lập tức làm tê liệt dòng chảy huyết dịch xanh lam, khiến nhịp tim của con thú cổ khựng lại trong tích tắc. Luồng hơi thở đóng băng đang ngưng tụ trong miệng nó bị ngắt quãng, tan biến thành một làn sương lạnh vô hại.
Con quái thú khổng lồ rống lên một tiếng đau đớn, cơ thể đồ sộ của nó lảo đảo, phòng ngự tự nhiên hoàn toàn sụp đổ trong vòng ba giây ngắn ngủi.
"Đến lượt ta!"
Nhật Minh không hề do dự. Cậu không sử dụng võ thuật cận chiến, nhưng cơ thể gầy gò của cậu di chuyển cực nhanh nhờ sự tính toán quỹ đạo chính xác. Cậu lướt nhanh dưới bụng con thú, tay trái rút mạnh *Ngòi bút xương thú cổ* dắt bên hông. Ngòi bút làm từ xương chim săn mồi cổ đại tỏa ra luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ, tạm thời làm ấm kinh mạch tay trái của cậu.
Nhật Minh dồn toàn bộ huyết lực vô sắc còn sót lại vào đầu ngòi bút, cắm sâu nó vào lồng ngực phải đã bị rạn nứt của Cổ Thú Băng, đâm thẳng vào trái tim đang ngưng đọng của nó.
*Phập!*
Dòng *Máu Cổ Thú Băng* màu xanh lam lạnh giá, rực rỡ như những sợi chỉ ánh sáng bắt đầu tuôn chảy dữ dội qua thân bút xương cổ. Nhật Minh nhanh chóng dùng tay phải lôi *Cuộn Giấy Da Cổ* từ trong ngực áo ra, áp sát bề mặt vàng ố của nó vào dòng máu xanh đang chảy tràn.
*Xoạt... xoạt...*
Cuộn giấy da rách nát như một kẻ khát nước lâu ngày, điên cuồng hấp thụ dòng máu dị thú nguyên chất. Những ký tự cổ viết bằng máu trên bề mặt giấy da bắt đầu cộng hưởng năng lượng, phát ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, ấm áp xua tan bóng tối và cái lạnh cực hạn của hang ngầm. Năng lượng huyết lực trong Cuộn Giấy được nạp đầy hoàn toàn, báo hiệu sự chuẩn bị sẵn sàng cho trận đại chiến nghịch chuyển nhân quả sắp tới.
Thế nhưng, cái giá của việc trích xuất dòng máu thần linh băng giá lập tức ập đến. Hàn độc từ máu dị thú xâm nhập sâu vào kinh mạch tay trái của Nhật Minh, biến cẳng tay cậu thành một màu xanh lam nhạt lạnh ngắt, mất hoàn toàn cảm giác. Cơ thể cậu suy kiệt tuần hoàn nghiêm trọng, tai trái rỉ máu dồn dập, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng xuất hiện thêm những sợi bạc mới đầy xơ xác. Cậu ngã quỵ xuống mặt băng, thở dốc trong đau đớn tột cùng.
Sơn Đô kiệt sức hoàn toàn sau cú đập sấm sét cực hạn, gã buông búa, quỵ xuống bên cạnh đỡ lấy Nhật Minh: "Thư sinh! Cậu đã lấy được máu của nó rồi! Chúng ta phải rút lui mau!"
Nhưng ngay khi giọt máu xanh cuối cùng của Cổ Thú Băng được hút cạn, cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu hóa thành cát bụi băng giá tan biến. Cùng lúc đó, một tiếng rắc kinh hoàng vang lên từ phía trên đỉnh đầu họ.
Mất đi nguồn năng lượng băng vĩnh cửu từ trái tim con thú cổ trấn giữ, toàn bộ kết cấu của hang động ngầm bắt đầu sụp đổ dữ dội. Những khối băng khổng lồ nặng hàng tấn rạn nứt, bắt đầu rơi xuống dồn dập như mưa rào, đe dọa chôn vùi hai thiếu niên dưới đáy lòng đất nứt tăm tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!