Nhạc nềnEpicBattle_J

Hang Cổ Thú Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lão Nhân Tóc Bạc gào thét, đôi bàn tay khẳng khiu như hai gọng kìm sắt siết chặt lấy bả vai Nhật Minh. Gương mặt lão áp sát, hơi thở mang theo mùi tro tàn và băng giá xộc thẳng vào mũi cậu. Đôi mắt lão đục ngầu, trợn trừng phản chiếu ánh sáng đỏ nhạt tà dị của Cuộn Giấy Da Cổ đang nằm im lìm trên nền tuyết. Sự điên loạn của lão già không chỉ là một cơn bộc phát vô tri, mà nó mang theo một thứ áp lực tâm linh khổng lồ của một cựu Nhân Quả Sư cấp cao, đè nặng lên lồng ngực gầy gò của thiếu niên học giả.


Sơn Đô gầm lên một tiếng đầy giận dữ, gã cố gắng nhấc cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ lên để gạt lão già ra khỏi người tri kỷ của mình. Thế nhưng, hai cánh tay gã thợ rèn tóc đỏ vẫn còn run rẩy dữ dội sau trận chiến với kỵ binh lửa của Lôi Hoả, những đường gân xanh nổi lên dưới lớp da quấn băng gạc rỉ máu tươi. Gã chưa kịp tiến lên, Nhật Minh đã khẽ giơ bàn tay trái lạnh ngắt của mình lên, ra hiệu ngăn lại.


"Sơn Đô... đừng động thủ..." Nhật Minh khàn giọng nói, hơi thở của cậu ngưng tụ thành làn sương mỏng.


Cậu không hề hoảng loạn trước cơn điên của lão già. Đôi mắt xám ngoét của cậu, ẩn sau lớp thấu kính rạn nứt của chiếc kính thấu thị nhân quả, tĩnh lặng nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của Lão Nhân Tóc Bạc. Nhật Minh không dùng sức mạnh vật lý để kháng cự, cậu chậm rãi kéo tay áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong lên, để lộ cánh tay phải chằng chịt những vết sẹo tự rạch sâu hoắm.


Những vết sẹo hình ký tự cổ 'Khải', 'Hành', và 'Vô Trọng' đang rực đỏ như than nóng dưới lớp da thịt tím tái vì lạnh. Đó là những mỏ neo duy nhất giữ lại lý trí của cậu, nhưng cũng là minh chứng cho cái giá tàn khốc mà cậu đã tự nguyện gánh chịu.


Lão Nhân Tóc Bạc khựng lại. Đôi mắt điên dại của lão từ từ di chuyển, khóa chặt vào những vết sẹo rực đỏ trên tay Nhật Minh. Luồng uy áp ma pháp đen đang cuộn trào quanh người lão đột ngột ngưng đọng. Lão già run rẩy buông lỏng bả vai Nhật Minh, đưa ngón tay gầy trơ xương, móng tay bám đầy đất đá chạm khẽ vào vết sẹo 'Khải' trên cổ tay cậu. Lão nhìn xuống hai cánh tay của chính mình—nơi cũng chằng chịt những vết rạch rách nát, chồng chéo hỗn loạn đến mức không còn đọc ra bất kỳ từ ngữ nào.


"Ngươi... ngươi cũng đã viết..." Giọng lão già nhỏ dần, từ gào thét chuyển sang một tiếng thì thầm run rẩy đầy nghẹn ngào. Lão quỳ sụp xuống mặt tuyết lạnh ngắt, ôm lấy cái đầu bù xù tóc trắng của mình mà khóc tu tu như một đứa trẻ bị bỏ rơi. "Chúng ta đều là những kẻ không có nhà... không có tên... không có mặt... Tất cả đều bị nó ăn sạch rồi... ăn sạch rồi..."


Nhật Minh cúi người nhặt Cuộn Giấy Da Cổ lên, phủi nhẹ lớp tuyết bám trên bề mặt vàng ố. Cậu nhìn lão già điên đang khóc lóc dưới chân mình, một nỗi sầu muộn tinh thần dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị lý trí lạnh lùng gạt đi. Cậu đã quên mất gương mặt mẹ Mộc Miên, quên nhũ mẫu Trương thị, quên biểu ca Nhật Kiến, và vừa rồi là cả người chú Nhật Hoài. Cậu không còn thời gian để sợ hãi tương lai điên loạn của chính mình. Cậu phải cứu cha.


"Lão tiền bối," Nhật Minh trầm giọng hỏi, giọng nói của cậu không chút gợn sóng cảm xúc. "Làm sao để viết trong cái lạnh này? Máu của ta đã đông cứng ngay khi vừa rạch ra. Nếu không thể viết, ta không thể vượt qua Ải Tử Thần để cứu cha."


Lão Nhân Tóc Bạc ngước mặt lên, những giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi ra đã lập tức đóng băng thành những hạt ngọc trong suốt trên đôi má nhăn nheo. Lão nhìn Nhật Minh, rồi đột ngột chỉ ngón tay run rẩy xuống một kẽ nứt sâu hoắm, tối tăm nằm ở góc sâu nhất của hang đá ngầm:


"Máu... máu của thần linh băng giá... Trái tim xanh vĩnh cửu... Sâu dưới lòng đất nứt của thung lũng... Hang Cổ Thú Băng... Máu của nó không bao giờ đông... Nó là dung môi tối thượng... trộn với máu vô sắc của ngươi... sẽ sưởi ấm kinh mạch... bảo vệ nét vẽ... giảm bớt cái giá... giảm bớt..."


"Giảm bớt cái giá?" Sơn Đô bước lại gần, giọng gã thợ rèn run lên vì kinh ngạc và hy vọng. "Ý lão là dòng máu đó có thể giúp Nhật Minh không bị mất ký ức nữa sao?"


Lão già điên lắc đầu quầy quậy, lại bắt đầu lẩm bẩm điên dại trong cơn hoảng loạn: "Không... không thể tránh... nhân quả là tuyệt đối... chỉ là chậm lại... giảm đi tám phần... giảm đi tám phần lượng máu tự thân cần dùng... Nhưng... nhưng kẻ yếu đuối chạm vào... linh hồn sẽ bị đóng băng vĩnh viễn! Tránh xa nó ra! Tránh xa nó ra!"


Nhật Minh trầm ngâm nhìn sâu vào kẽ nứt tối tăm dưới lòng đất. Giảm đi tám phần lượng máu tự thân cần dùng để viết huyết thư, đồng nghĩa với việc tốc độ bào mòn ký ức và sinh mệnh lực của cậu sẽ giảm đi tương ứng. Đây chính là tài nguyên bảo mạng mà cậu bắt buộc phải có để đối phó với Trận Đồ Lãng Quên của Thiết Mộc tại Ải Tử Thần. Nếu không có nó, trận viết tiếp theo sẽ xóa sạch những mảnh ký ức cuối cùng của cậu, biến cậu thành một cái xác vô hồn trước khi kịp nhìn thấy cha.


Cậu quay sang Sơn Đô và Tuyết Nương, đưa ra quyết định chiến thuật dứt khoát:


"Ta và Sơn Đô sẽ xuống lòng đất nứt để tìm Hang Cổ Thú Băng. Tuyết Nương, cô hãy ở lại đây canh giữ cửa hang ngầm này và bảo vệ lão tiền bối. Lối vào hẻm đá hẹp đã bị sập, nhưng quân thiết giáp của Giáo Hội rất có thể sẽ tìm đường khác vòng qua rừng thông đỏ. Cô là cung thủ tầm xa, hãy tận dụng địa hình để trì hoãn chúng."


Tuyết Nương khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng không chút do dự. Cô giương cung tre bọc sừng thú, kiểm tra lại những mũi tên lông vũ dị thú sau lưng: "Được. Tôi sẽ chặn đứng bất kỳ tên tuần binh nào dám bén mảng tới đây. Nhưng hai người phải cẩn thận... cái lạnh sâu dưới lòng đất nứt kinh khủng hơn ở đây gấp nhiều lần."


Nhật Minh đưa tay trái vào ngực áo, lấy ra một lọ ngọc nhỏ chứa vài viên Huyết Linh Đan do y sư Tuệ Lâm đặc chế trước khi di tản. Cậu dứt khoát nuốt một viên thuốc bổ máu ấm nóng vào bụng. Dược lực từ thảo dược núi tuyết lập tức bùng phát từ đan điền, kích thích tủy xương sản sinh một lượng hồng cầu lớn, thúc đẩy dòng máu vô sắc ấm áp chạy dọc kinh mạch. Cơn lạnh buốt đang đóng băng cổ tay phải và tay trái của cậu tạm thời bị đẩy lùi, cảm giác đau rát nhẹ trở lại trên các vết sẹo rực đỏ.


"Đi thôi, Sơn Đô," Nhật Minh nói, cậu dắt Ngòi bút xương thú cổ bên hông, siết chặt Cuộn Giấy Da Cổ trong ngực áo, rồi cùng gã thợ rèn tóc đỏ bám vào những sợi dây thừng da thú, lách người qua kẽ nứt băng hẹp, bắt đầu cuộc hành trình thâm nhập đầy mạo hiểm xuống Hang Cổ Thú Băng.


Càng xuống sâu, không gian xung quanh càng thu hẹp và trở nên tối tăm tịch mịch. Những vách băng xanh rì, trong suốt như những tấm gương khổng lồ phản chiếu hai thân ảnh cô độc đang lơ lửng giữa khoảng không sâu thẳm. Nhiệt độ xung quanh sụt giảm một cách tàn nhẫn, chạm mức âm sáu mươi độ C. Cái lạnh cực hạn này bóp nghẹt phế quản của họ, khiến hơi thở vừa mới thoát ra khỏi bờ môi tím tái đã lập tức ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ sắc nhọn, rơi rào rào xuống lòng vực thẳm sâu hoắm bên dưới.


"Lạnh... lạnh quá, thư sinh..." Sơn Đô nghiến chặt răng để ngăn hai hàm răng không va vào nhau lập cập.


Gã thợ rèn vạm vỡ dùng một tay bám chặt vào sợi dây thừng đóng băng trơn trượt, tay kia vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ để đập tan những khối băng nhọn hoắt mọc chìa ra từ vách đá chặn lối đi hẹp của họ.


*Xoảng! Xoảng!*


Những tiếng vỡ vụn của băng đá vang lên khô khốc, vọng lại từ vách vực thẳm tăm tối. Trong môi trường thiếu hụt dưỡng khí trầm trọng dưới lòng đất nứt, mỗi cú vung búa ngàn cân của Sơn Đô đều tiêu tốn một lượng thể lực khổng lồ. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội dưới lớp áo khoác lông gấu dày bám đầy tuyết, mồ hôi vừa rịn ra trên trán đã ngay lập tức đóng băng thành một lớp màng mỏng.


"Sơn Đô, dừng tay lại." Nhật Minh khẽ gọi từ phía sau, giọng nói của cậu mỏng manh như tiếng gió rít qua kẽ đá.


Cậu đeo chiếc kính thấu thị nhân quả bên mắt phải, tập trung tinh thần lực quan sát cấu trúc của những khối băng khổng lồ phía trên đầu họ. Qua lớp thấu kính rạn nứt, cậu nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả màu xanh lam nhạt—dòng chảy năng lượng của hiện tượng băng giá tự nhiên—đang đan chéo nhau một cách lỏng lẻo, tạo thành những điểm nút chịu lực cực kỳ không ổn định do ảnh hưởng của đại họa năm trăm năm trước.


"Đừng dùng lực quá mạnh," Nhật Minh trầm giọng phân tích chiến thuật di chuyển. "Cấu trúc trần băng ở đây rất dễ bị tổn thương bởi chấn động vật lý tầm trung. Nếu cậu tiếp tục đập băng với lực đạo lớn như vậy, tiếng vang và lực va đập từ búa sắt lạnh sẽ kích hoạt một trận sập hang vĩ mô, chôn sống chúng ta trước khi kịp nhìn thấy con thú cổ."


Sơn Đô khựng lại, gã hạ cây búa nặng nề xuống, hơi thở dốc tạo thành một làn sương dày đặc che khuất tầm nhìn: "Nhưng tối quá, thư sinh. Lòng vực này sâu không thấy đáy, tôi không nhìn rõ các gờ đá để bám chân. Để tôi vận một chút lôi điện ma pháp tàn dư trên đầu búa để thắp sáng lối đi."


Gã thợ rèn tóc đỏ nghiến răng, cố gắng kích hoạt Cương Thiết Chú Quyết để ngưng tụ những tia chớp xanh lam nhỏ tí tách quanh đầu búa tạ. Thế nhưng, những tia chớp vừa mới lóe lên được nửa khắc liền bị luồng hàn khí tự nhiên đậm đặc, tàn nhẫn của lòng đất nứt hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn. Ánh sáng lôi điện tắt ngúm ngay lập tức, để lại một khoảng không gian tối tăm lạnh ngắt.


"Vô dụng thôi," Nhật Minh lắc đầu, đôi mắt xám của cậu nhìn thấu hiện tượng ma pháp xung quanh. "Hàn khí ở đây mang năng lượng của dòng chảy nhân quả lỗi vĩ mô, nó tự động đồng hóa và triệt tiêu mọi nguồn năng lượng ma pháp ngoại lai có tần số rung động cao như lôi điện hay hỏa kích. Cậu phải tiết kiệm thể lực để đối phó với những tình huống cận chiến phía dưới."


Để giải quyết vấn đề tầm nhìn, Nhật Minh đưa bàn tay trái run rẩy lên chạm vào Vòng bảo vệ cổ tay bạc đeo trên cổ tay phải. Cậu khẽ ấn nhẹ nút bấm ẩn trên vòng da, lưỡi châm bạc nhỏ sắc bén lập tức đâm nhẹ vào da thịt cậu. Nhật Minh không viết huyết thư lên Cuộn Giấy Da Cổ, cậu chỉ vận hành một chút huyết lực vô sắc ấm áp dồn ra đầu ngón tay trái.


Dòng máu vô sắc rực đỏ nhạt bộc phát một luồng hơi ấm dịu nhẹ, tạm thời xua tan cái lạnh đang đóng băng đầu ngón tay cậu và Ngòi bút xương thú cổ đang dắt bên hông. Ánh sáng đỏ nhạt, ôn nhu từ huyết lực nguyên bản của Nhật Minh trở thành nguồn sáng duy nhất, soi rọi từng gờ đá trơn trượt, dẫn đường cho hai thiếu niên len lỏi qua các kẽ nứt sâu thẳm dưới lòng đất.


Sau hơn nửa canh giờ di chuyển trong im lặng và căng thẳng tột độ, hai bàn chân của họ cuối cùng cũng đặt xuống nền đá đóng băng của đáy lòng đất nứt. Không gian xung quanh đột ngột mở rộng ra thành một hang động ngầm khổng lồ, kỳ vĩ và lạnh lẽo đến mức nghẹt thở.


Toàn bộ trần hang cao hàng chục trượng và các vách đá được bao phủ bởi những khối băng vĩnh cửu khổng lồ trong suốt như pha lê, tỏa ra luồng sáng xanh lam lạnh lẽo, huyền ảo chiếu sáng cả không gian ngầm. Ở trung tâm của hang động vĩ đại ấy, một bóng hình khổng lồ như một ngọn núi nhỏ đang phục phủ phục trên bệ đá đóng băng.


Đó chính là Cổ Thú Băng. Thân hình nó khổng lồ, bao bọc bởi lớp giáp băng dày cộm tự nhiên, những chiếc sừng băng nhọn hoắt như những thanh đại kiếm mọc dọc theo sống lưng. Thế nhưng, luồng sáng xanh lam tỏa ra từ trái tim của nó đang nhấp nháy một cách yếu ớt, đứt quãng—dấu hiệu rõ ràng của một sinh vật cổ đại mang huyết mạch nhân quả đặc biệt đang đi vào những hơi thở cuối cùng của cuộc đời.


Nhật Minh nín thở, cậu nhanh chóng kéo Sơn Đô lùi lại phía sau một tảng băng lớn để ẩn nấp. Cậu tập trung tinh thần lực tối đa vào Thính Giác Huyết Mạch để dò xét tình hình. Vượt qua tiếng gió bão tuyết gào thét ngoài khe nứt, trong đầu Nhật Minh vang lên tiếng tim đập nặng nề, chậm rãi nhưng mang theo sức ép nghẹt thở của con quái thú khổng lồ.


*Thình... thịch... Thình... thịch...*


Mỗi nhịp tim yếu ớt của nó đập lên đều giải phóng một luồng hàn khí ma pháp tuyệt đối lan tỏa ra xung quanh, khiến không khí trong hang động rít lên những tiếng buốt giá.


"Chúng ta đã tiếp cận được khu vực ngự trị của nó," Nhật Minh thì thầm bên tai Sơn Đô, đôi mắt cậu dán chặt vào bóng hình khổng lồ của Cổ Thú Băng. "Nhưng hãy cẩn thận, dù nó đang hấp hối, năng lượng tàn dư của nó vẫn đủ để đóng băng linh hồn chúng ta nếu hành động thiếu tính toán..."


Chưa kịp dứt lời, con Cổ Thú Băng khổng lồ đột ngột cử động. Đôi mắt khổng lồ của nó mở ra, rực lên ánh sáng xanh lam cuồng nộ và tàn bạo của một vị chúa tể biên cương bị xâm phạm lãnh địa tôn nghiêm.


Nó ngẩng cao chiếc đầu đầy sừng băng, há to chiếc miệng khổng lồ chứa đầy những chiếc răng nanh đóng băng sắc nhọn.


*GÀO O O O!!!*


Một tiếng gầm rống trầm đục, tàn bạo chấn động mặt đất vang dội khắp lòng hang, làm rung chuyển toàn bộ vách đá ngầm và khiến những khối băng nhọn hoắt trên trần rơi xuống dồn dập. Kèm theo tiếng gầm kinh hoàng ấy là một luồng hơi thở đóng băng tuyệt đối quét thẳng về phía Nhật Minh và Sơn Đô, mang theo sức mạnh lạnh giá có thể đóng băng linh hồn họ ngay lập tức!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!