Thung Lũng Quên Lãng
Cơn bão tuyết tự nhiên gào thét dập tắt tàn lửa cuối cùng của Lôi Hoả, để lại một khoảng không gian trắng xóa và lạnh buốt đến tận xương tủy. Sơn Đô ôm chặt Nhật Minh đang hôn mê, bước đi loạng choạng giữa màn tuyết dày đặc. Phía sau họ, Tuyết Nương vác cung cảnh giác, đôi mắt sắc lạnh quét qua những bụi cây thông đổ rạp dưới sức nặng của băng giá. Mỗi bước đi của Sơn Đô lún sâu xuống lớp tuyết lạnh âm năm mươi độ C, hơi thở của gã ngay lập tức hóa thành những hạt băng nhỏ bám đầy trên chòm tóc đỏ dựng ngược và lớp áo khoác lông gấu sờn rách.
Nhật Minh nằm bất động trên vai Sơn Đô, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa của cậu bay múa hỗn loạn trong gió rít. Cổ tay phải của cậu, nơi vết thương rạch sâu để viết ký tự "Xóa Bỏ Trọng Lực" vừa rồi, đã bị cái lạnh biên cương đóng băng cứng ngắc, rỉ ra những giọt huyết dịch vô sắc rực đỏ nhạt rồi đông lại thành những hạt ngọc máu kỳ dị. Cơn đau đầu nhân quả dội ngược từ đại não khiến tai trái cậu thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu ấm. Cậu đã quên sạch ký ức về người chú Nhật Hoài—người đã hy sinh mạng sống để bảo vệ cậu trong đêm thảm sát thư viện. Sự lãng quên ấy không chỉ là một vết thương lòng, mà nó vừa tạo ra một hiểm họa chiến thuật khủng khiếp mà chính Nhật Minh cũng không thể lường trước.
"Sơn Đô... dừng lại..."
Nhật Minh khẽ rên rỉ, mi mắt bám đầy tuyết lạnh của cậu từ từ hé mở. Chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải khẽ trượt xuống sống mũi nhợt nhạt. Cậu cố gắng cử động cánh tay phải tê dại, nhưng toàn bộ kinh mạch từ cổ tay lên đến bả vai đã mất hoàn toàn cảm giác. Thính giác huyết mạch của cậu lùng bùng tiếng ve kêu, nhưng cậu vẫn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe đá hẹp đầy dồn dập và tàn nhẫn.
Sơn Đô nghe tiếng gọi, vội vàng đặt Nhật Minh ngồi tựa vào một vách đá rạn nứt dưới gốc thông cổ thụ. Gã thở dốc, hai bàn tay quấn băng gạc dính máu tươi run lên bần bật: "Thư sinh! Cậu tỉnh rồi! Chết tiệt, cái lạnh ở đây đang tăng lên một cách bất thường. Chúng ta đã đi sâu vào rìa Thung Lũng Bão Tuyết rồi. Tôi cố gắng tìm đường rút lui nhưng..."
Nhật Minh khẽ lắc đầu, đôi mắt xám ngoét nhìn xung quanh. Cậu đưa bàn tay trái run rẩy vào ngực áo, lôi chiếc La bàn định vị bão tuyết ra. Chiếc la bàn cổ bằng gỗ của Lão Thạch vốn là công cụ định hướng tối tân nhất vùng biên ải, nhưng lúc này, chiếc kim chỉ hướng không còn xoay về phía mật độ ma pháp mỏng nhất nữa. Nó xoay tròn điên cuồng, nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt rồi đứng im, chỉ thẳng vào lòng thung lũng sâu thẳm trước mặt.
"Từ trường ma pháp ở đây quá mạnh..." Nhật Minh khàn giọng nói, hơi thở của cậu yếu ớt đến mức gần như tan biến ngay khi vừa thoát ra khỏi bờ môi tím tái. "Năng lượng tàn dư của Huyết Thư Nguyên Bản từ đại họa năm trăm năm trước đã làm nhiễu loạn toàn bộ la bàn. Chúng ta không thể dựa vào nó để tìm đường ra nữa."
"Vậy giờ đi hướng nào?" Tuyết Nương bước lại gần, lưng đeo bao tên lông vũ đã bám đầy băng giá. Cô chỉ tay về phía hai lối rẽ trước mặt: "Lối bên trái là một con đường mòn rộng rãi men theo sườn núi, lối bên phải là một hẻm đá hẹp với vách đá dựng đứng che khuất tầm nhìn. Trực giác thợ săn của tôi bảo rằng hẻm đá bên phải sẽ giúp chúng ta tránh được sức gió của bão tuyết."
Nhật Minh nhìn chằm chằm vào hẻm đá hẹp bên phải. Trong đại não của cậu, một khoảng trống xám ngoét, trống rỗng đến lạnh người xuất hiện. Cậu biết mình có một bản đồ chiến thuật hoàn chỉnh trong đầu, cậu biết mình đã từng nghiên cứu rất kỹ địa hình vùng Tuyết Phong này... nhưng tại sao cậu lại cảm thấy có một điểm mù đáng sợ? Cậu không thể nhớ ra bất kỳ lý do gì để từ chối lối đi hẹp đó.
"Hãy đi vào hẻm đá bên phải," Nhật Minh ra quyết định, giọng nói lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ. "Vách đá cao sẽ cản bớt sức gió, giúp chúng ta bảo toàn thể lực để vượt qua đêm nay."
Đó là sai lầm chiến thuật chí mạng nhất của Nhật Minh kể từ khi bắt đầu hành trình. Cậu đã quên mất người chú Nhật Hoài, và cùng với sự biến mất của người chú, cậu cũng quên sạch lời dặn dò xương máu của ông trước khi chết: *"Nhật Minh, tuyệt đối không được dẫn người vào những hẻm đá hẹp phía tây Tuyết Phong. Đó là những chiếc bẫy đá sập tự nhiên của Giáo Hội, chỉ cần một chấn động ma pháp nhỏ cũng đủ kích hoạt hàng vạn tấn đá lạnh chôn sống tất cả!"*
Khi ba người vừa tiến sâu vào hẻm đá hẹp được khoảng trăm trượng, tiếng gầm rú của bão tuyết bên ngoài đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm sâu xuống mức âm năm mươi độ C. Cái lạnh cắt da thịt bóp nghẹt phế quản của họ, khiến mỗi nhịp thở đều đau nhói như có ngàn mũi kim châm.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ đỉnh vách đá phía trên. Chiếc kính thấu thị nhân quả bên mắt phải Nhật Minh đột ngột lóe lên những sợi chỉ đỏ nhân quả đứt gãy dồn dập. Cậu ngẩng đầu lên, và qua lớp thấu kính rạn nứt, cậu kinh hoàng nhìn thấy hàng vạn tấn đá thạch anh rạn nứt đang đổ sập xuống từ trên cao, bị đẩy xuống bởi một luồng hàn khí ma pháp đen của Giáo Hội cài cắm từ trước.
"Đá sập! Chạy mau!" Sơn Đô hét lớn, gã vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ lên, định dùng sức mạnh cơ bắp để đánh vỡ những khối đá đang rơi xuống. Nhưng gã đã kiệt sức từ trận chiến trước, hai cánh tay run rẩy không thể phát huy toàn bộ lôi lực.
Trong giây phút sinh tử, Nhật Minh dứt khoát rút Cuộn Giấy Da Cổ từ trong ngực áo ra. Cậu đặt cuộn giấy lên mặt tuyết lạnh, tay trái cầm Ngòi bút xương thú cổ dính đầy máu vô sắc. Cậu định rạch tay viết ký tự cổ "Tuyết" ngược dòng để đóng băng và làm chệch hướng luồng đá sập. Cậu dùng Vòng bảo vệ cổ tay bạc, ấn mạnh nút bấm ẩn để lưỡi châm bạc rạch sâu vào cổ tay trái.
Nhưng một hiện tượng kinh hoàng xảy ra. Cái lạnh âm năm mươi độ C của Thung Lũng Bão Tuyết quá tàn nhẫn. Dòng máu vô sắc của Nhật Minh vừa mới rỉ ra khỏi vết rạch liền bị cái lạnh cực hạn đóng băng ngay lập tức ngay trên đầu ngòi bút xương thú. Dòng máu đông cứng lại thành một dải băng đỏ nhạt, chặn đứng hoàn toàn dòng chảy huyết lực dồi dào của cậu. Nét chữ viết ra trên giấy da cổ chỉ là những vệt máu khô vụn vỡ, không thể kích hoạt bất kỳ ma pháp nhân quả nào.
"Không thể viết được... Máu của ta đã bị đóng băng vĩnh viễn trước khi chạm vào giấy!" Nhật Minh bàng hoàng nhìn cổ tay trái đang chuyển sang màu tím tái đáng sợ. Cơn phản phệ từ nét vẽ sai cấu trúc dội ngược dọc theo cánh tay, khiến toàn thân cậu chấn động mạnh, mái tóc đen vĩnh viễn xuất hiện thêm những sợi bạc trắng đầu tiên do sinh mệnh lực bị bào mòn dữ dội.
"Tránh ra!"
Tuyết Nương lao tới, cô dùng hết sức lực đẩy Nhật Minh và Sơn Đô vào một hốc đá hẹp bên sườn vách đá. Đúng lúc đó, hàng vạn tấn đá thạch anh khổng lồ đổ ập xuống, lấp kín hoàn toàn lối đi phía sau và chặn đứng lối thoát hiểm duy nhất của hẻm núi. Tiếng đá va đập rầm rầm chấn động cả lòng đất, tạo ra một bức tường đá kiên cố cô lập hoàn toàn ba người bọn họ giữa lòng Thung Lũng Bão Tuyết hoang vu.
Không gian bên trong hốc đá nhỏ hẹp và lạnh ngắt. Đống lửa nhỏ mà Sơn Đô cố gắng thắp lên bằng tàn lửa ma thạch nhanh chóng bị luồng gió lạnh từ các khe nứt thổi tắt. Cái chết do đông cứng đang cận kề từng khắc.
"Chúng ta... bị cô lập rồi sao?" Sơn Đô quỳ sụp xuống tuyết, hai tay ôm đầu đau đớn. Gã nhìn Nhật Minh với ánh mắt bàng hoàng: "Nhật Minh, cậu thực sự không nhớ tại sao chúng ta không được đi lối này sao? Đây là bẫy đá sập mà chú Nhật Hoài từng nhắc nhở chúng ta khi còn ở lò rèn của cha tôi mà!"
Nhật Minh im lặng. Cậu nhìn cánh tay phải đầy sẹo tự khắc rực đỏ của mình, lướt ngón tay qua dòng chữ: *"Sơn Đô - Bạn sinh tử"*. Cậu tin tưởng Sơn Đô, nhưng đại não cậu hoàn toàn trống rỗng về cái tên "Nhật Hoài". Sự trống rỗng ấy giống như một vực thẳm không đáy, nuốt chửng mọi cảm xúc ấm áp của cậu.
"Ta không nhớ..." Nhật Minh khẽ nói, giọng nói lạnh lùng đến tột cùng. "Ký ức về người tên Nhật Hoài đã bị Cuộn Giấy Da Cổ xóa sạch sau khi ta viết ký tự bẻ gãy trọng lực để cứu Tuyết Nương. Ta đã quên mất lời dặn của ông ấy."
Sơn Đô rụng rời tay chân. Gã nhìn thiếu niên học giả tóc nửa đen nửa bạc trước mặt, người tri kỷ từng cùng gã chia sẻ những ước mơ sưởi ấm bên lò rèn, giờ đây lại trở thành một cỗ máy tính toán chiến thuật lạnh lùng, mất đi toàn bộ tuổi thơ và tình cảm gia đình. Cái giá của Huyết Thư quá tàn nhẫn, nó đang từng bước biến Nhật Minh thành một kẻ cô độc không quá khứ.
Đột nhiên, từ sâu trong bóng tối của hang đá ngầm phía sau hốc sập, một tiếng động lạ vang lên. Đó không phải là tiếng gió rít, mà là tiếng lẩm bẩm điên dại, tiếng móng tay cào sột soạt vào vách đá lạnh ngắt.
Sơn Đô lập tức đứng bật dậy, vung Búa Tạ Sắt Lạnh chắn trước mặt Nhật Minh. Tuyết Nương giương cung, mũi tên phong trì đã đặt sẵn trên dây, đôi mắt sắc lạnh nhìn vào khoảng tối tăm sâu thẳm của hang động.
Từ trong bóng tối, một bóng người gầy gò, rách rưới từ từ bước ra. Đó là một lão già có mái tóc dài trắng xóa bù xù rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy nếp nhăn. Lão mặc một chiếc trường bào rách tả tơi bám đầy bụi than và vết máu khô đen ngòm. Đôi mắt lão đục ngầu, lúc trợn trừng điên dại, lúc lại mơ màng trống rỗng như một xác chết biết đi. Lão chính là Lão Nhân Tóc Bạc—kỳ nhân núi tuyết nổi tiếng điên khùng của biên ải.
"Nhân quả... vòng lặp... tất cả đều biến mất..." Lão già lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa bằng giọng khàn đặc, đôi bàn tay gầy trơ xương cào cấu vào vách đá đến mức rướm máu tươi.
Sơn Đô khẽ quát: "Lão già điên kia! Tránh xa ra! Đừng bước tới đây nếu không muốn ăn một búa của ta!"
Nhưng Lão Nhân Tóc Bạc không hề sợ hãi. Nghe thấy tiếng động, đôi mắt điên dại của lão đột ngột trợn trừng, khóa chặt vào bóng hình của Sơn Đô. Một luồng uy áp ma pháp nhân quả mạnh mẽ—thứ năng lượng nguyên bản của một cựu Nhân Quả Sư—bất ngờ bùng phát từ cơ thể gầy gò của lão.
*VÚT!!!*
Không cần dùng đến bất kỳ vũ khí nào, lão già điên chỉ vung tay trái, một luồng sóng xung kích màu đỏ sậm bùng phát, hất văng cả Sơn Đô lẫn cây búa tạ khổng lồ lùi lại phía sau vách đá. Sức mạnh tàn dư của một Nhân Quả Sư cấp bậc cao hơn áp đảo hoàn toàn thể lực đang kiệt quệ của gã thợ rèn.
Tuyết Nương định bắn tên, nhưng Nhật Minh đã kịp thời giơ tay trái ngăn cô lại. Cậu đeo chiếc kính thấu thị nhân quả bên mắt phải, tập trung toàn bộ tinh thần lực nhìn vào cơ thể của lão già điên.
Qua lớp thấu kính rạn nứt, Nhật Minh bàng hoàng nhìn thấy những sợi chỉ đỏ nhân quả xung quanh lão già không hề kết nối với thế giới bên ngoài. Chúng đứt gãy hoàn toàn, quấn chặt lấy cơ thể lão giống như những sợi xích sắt vô hình, tự đâm sâu vào kinh mạch của lão để hút dần sinh mệnh lực.
Đặc biệt nhất là hai cánh tay của lão già. Dưới lớp áo rách nát, hai cánh tay của lão chằng chịt những vết sẹo tự rạch sâu hoắm, rách nát và chồng chéo lên nhau thành những hình thù ký tự cổ hỗn loạn. Có những vết sẹo đã cũ mờ, có những vết sẹo mới rỉ máu tươi đông cứng. Đó chính là phương pháp "Khắc ghi ký ức lên da thịt"—phương pháp mà Nhật Minh đang tự sử dụng để nhắc nhở bản thân.
Nhưng trên tay lão già điên này, những dòng chữ đã bị cào rách, bị nét vẽ mới đè lên nét vẽ cũ đến mức không còn đọc ra bất kỳ từ ngữ nào. Lão đã viết quá nhiều, đã quên quá nhiều, đến mức những vết khắc trên da thịt cũng trở thành một mớ hỗn độn vô nghĩa. Lão đã tự xóa sạch bản ngã của chính mình để đổi lấy những chiến thắng nhân quả trong quá khứ, để rồi giờ đây trở thành một kẻ điên khùng không quá khứ, không tương lai, sống cô độc giữa thung lũng băng giá này.
Nhật Minh nhìn lão già điên, và trong khoảnh khắc ấy, một nỗi sợ hãi tột cùng bùng phát từ sâu trong linh hồn cậu. Đây chính là hình ảnh phản chiếu tương lai của cậu. Nếu cậu tiếp tục dùng máu viết huyết thư, nếu cậu tiếp tục đánh đổi những ký ức quý giá về cha, về nụ hôn đầu với Thanh Vân, về những người đồng đội... thì một ngày nào đó, cậu cũng sẽ đứng giữa thung lũng lạnh giá này, tự rạch nát cánh tay mình trong sự điên loạn trống rỗng.
"Lão ta... từng là một người viết huyết thư giống như ta..." Nhật Minh thì thầm, giọng nói run rẩy hiếm hoi lộ ra sự dao động tinh thần cực lớn. "Lão đã đạt đến cảnh giới Nhân Quả Sư - Sơ kỳ, nhưng trí não đã bị phá hủy hoàn toàn do tác dụng phụ của sự lãng quên."
Lão Nhân Tóc Bạc lầm lũi tiến lại gần Nhật Minh. Đôi mắt đục ngầu của lão đột ngột dừng lại ở Cuộn Giấy Da Cổ đang nằm trên mặt tuyết lạnh bên cạnh Nhật Minh.
Ngay khi nhìn thấy cuộn giấy da vàng ố bám đầy vết máu vô sắc rực đỏ nhạt, cơ thể lão già điên đột nhiên run rẩy dữ dội. Đôi mắt lão trợn ngược lên, đầy vẻ kinh hoàng và căm hận tột độ. Lão ôm lấy đầu gào thét điên dại, giọng nói khàn đặc xé toạc màn đêm lạnh giá của thung lũng:
"Nó!!! Là nó!!! Bản thể của quỷ dữ!!!"
Lão già lao tới, đôi bàn tay gầy trơ xương dính đầy máu chụp lấy bả vai Nhật Minh, lắc mạnh cơ thể gầy gò của cậu. Lão chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào Cuộn Giấy Da Cổ, gào thét trong sự hoảng loạn tột độ:
"Nó sẽ ăn sạch linh hồn ngươi! Tránh xa nó ra! Tránh xa nó ra!!!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!