Phục Kích Huyết Vận
Ngọn lửa từ hỏa thương của Lôi Hoả rít gào bùng phát xé rách màn sương đêm, Nhật Minh siết chặt hộp gỗ chứa Bột xương đá ma pháp, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Tuyết Nương đang bị dồn vào chân vách đá. Sức nóng kinh hoàng từ con sói lửa khổng lồ dưới trướng Lôi Hoả đang làm tuyết dưới chân họ tan chảy thành những dòng bùn nóng hổi, bốc hơi nghi ngút chống lại cái lạnh cắt da thịt của biên cương Tuyết Phong.
Trên vách đá cao, Tuyết Nương đang phải bám chặt vào một mỏm đá rạn nứt. Sức nóng từ hỏa thương phóng lên liên tục khiến cây cung tre bọc sừng thú biến dị của cô bắt đầu rỉ nhựa, dây cung kéo căng run rẩy vì nhiệt độ cao làm biến dạng lực đàn hồi. Cô không thể ngắm bắn chuẩn xác khi làn khí nóng xung quanh làm méo mó toàn bộ tầm nhìn. Lôi Hoả cười lớn đầy kiêu ngạo, hỏa thương trong tay hắn rực lên những tia lửa đỏ sậm, tỏa ra uy áp của một Hỏa Ký Tự Sư Sơ Cấp đầy cuồng bạo.
"Lũ phản nghịch hèn nhát!" Lôi Hoả hét lớn, giọng nói mang theo ma pháp lực hỏa hệ chấn động cả thung lũng hẹp. "Các ngươi nghĩ chỉ bằng mấy cái bẫy cát lún và vài mũi tên cỏn con này mà cướp được cống phẩm của Giáo Hội sao? Hôm nay, ta sẽ thiêu rụi tất cả các ngươi thành tro bụi!"
Sơn Đô đứng chắn trước Nhật Minh, hai tay quấn băng gạc rỉ máu tươi run lên bần bật vì lạnh và bỏng điện nhẹ từ trận chiến trước chưa tan. Gã cố gắng nhấc cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ lên, nhưng cơ bắp hai cánh tay rã rời sau cú đập búa toàn lực vừa rồi. Gã nghiến răng, khàn giọng nói: "Thư sinh... chạy mau! Tôi sẽ giữ chân hắn. Hỏa thương của hắn quá mạnh, bão tuyết tự nhiên không thể dập tắt nổi ngọn lửa ma thạch này đâu!"
Nhật Minh không chạy. Mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa của cậu bay múa hỗn loạn trong luồng gió nóng rát. Đôi mắt phải phía sau thấu kính rạn nứt của chiếc kính thấu thị nhân quả vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn trống rỗng và lạnh lùng. Cậu nhìn cánh tay phải của mình, nơi những vết sẹo tự rạch hình ký tự cổ 'Khải' và 'Hành' đang rực đỏ như than nóng dưới lớp áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong. Cậu đã quên sạch gương mặt mẹ Mộc Miên, quên nhũ mẫu Trương thị, quên cả Thanh Vân... Cậu không còn gì để mất ngoài lý trí chiến thuật được khắc ghi trên da thịt.
Thông qua thính giác huyết mạch, Nhật Minh nghe thấy tiếng ma thạch lửa bên trong hỏa thương của Lôi Hoả đang rít lên dồn dập, tích tụ năng lượng cho một đòn bộc phá hủy diệt vĩ mô. Cậu biết, nếu để Lôi Hoả phóng ra đòn đó, toàn bộ thung lũng sẽ biến thành biển lửa, và số Bột xương đá ma pháp cậu vừa cướp được cũng sẽ bị kích nổ tiêu diệt tất cả.
*Ta phải viết cấm thuật,* Nhật Minh thầm nghĩ, đầu óc cậu nhói lên một cơn đau buốt óc khi Luật đánh đổi ký ức bắt đầu cảnh báo về cái giá tiếp theo. *Nhưng ngọn lửa của hắn quá nóng, nếu viết ký tự 'Khải' để tạo lá chắn máu, nhiệt độ cực cao từ hỏa thương sẽ làm bốc hơi dòng máu vô sắc của ta ngay lập tức trước khi nó kịp hóa cứng. Ta cần một phương án khác.*
Cậu nhìn lên con sói lửa khổng lồ đang dồn lực vào bốn chân để chuẩn bị thực hiện cú nhảy xung kích từ dốc đá xuống. Sói lửa di chuyển dựa vào quán tính dốc núi và trọng lực vật lý để dồn toàn bộ lực đẩy vào mũi hỏa thương. Nếu không có điểm tựa vật lý, thế công của hắn sẽ hoàn toàn sụp đổ.
*Ký tự cổ 'Xóa Bỏ Trọng Lực' (𡩋).*
Đó là cấm thuật khái niệm cực mạnh mà cậu đã giải mã được từ phế tích điện thờ hoang phế. Nhưng viết một chuỗi ký tự khái niệm phức tạp như vậy bằng máu tự thân yêu cầu thời gian kích hoạt tối thiểu là hai mươi giây—quá lâu trước tốc độ xung kích của kỵ binh lửa.
Cậu cúi xuống nhìn chiếc hộp gỗ nứt nhẹ trong tay. Bên trong là Bột xương đá ma pháp màu xám bạc phát sáng rực rỡ. Đây chính là chất phụ trợ tối thượng nghiền từ thạch anh ma lực sâu dưới lòng đất, có khả năng bộc phát năng lượng huyết lực tức thì, rút ngắn thời gian kích hoạt ký tự cổ lên gấp đôi.
"Sơn Đô! Tuyết Nương! Giữ chân hắn thêm ba khắc!" Nhật Minh hét lớn, giọng nói lạnh lùng xé toạc tiếng lửa cháy.
Sơn Đô không hỏi một lời, gã thợ rèn vạm vỡ gầm lên một tiếng, dùng chút lôi lực tàn dư cuối cùng truyền vào Búa Tạ Sắt Lạnh, lao lên chặn trước con sói lửa đang chuẩn bị nhảy xuống. Cùng lúc đó, Tuyết Nương nghiến răng chịu đựng sức nóng, bắn liên tiếp ba mũi tên phong trì nhắm thẳng vào mắt con sói để làm nhiễu loạn hướng lao của nó.
Lôi Hoả phẫn nộ vung hỏa thương chém rách góc vách đá nơi Tuyết Nương đang nấp, đá vụn và lửa nóng dội xuống như mưa. Sức mạnh bộc phá hỏa lực xốc nách đẩy lui cả Sơn Đô lẫn Tuyết Nương vào thế nguy kịch.
Nhật Minh lập tức hành động. Cậu đặt Cuộn Giấy Da Cổ lên một tảng đá đóng băng dưới gốc thông cổ thụ. Cậu mở nắp hộp gỗ, bốc một nắm Bột xương đá ma pháp rải đều lên bề mặt giấy da vàng ố. Những hạt bột mịn chạm vào trang giấy cổ liền phát ra những tiếng xèo xèo, tỏa ra làn khói màu xám bạc ấm áp.
Cậu dùng Vòng bảo vệ cổ tay bạc, ấn mạnh nút bấm ẩn. Lưỡi châm bạc bén ngót rạch sâu một đường chuẩn xác dọc theo cổ tay phải, đè lên vết sẹo cũ. Dòng máu vô sắc dị thường—Huyết Lực Vô Sắc—tuôn chảy xối xả. Nhật Minh cầm Ngòi bút xương thú cổ, nhúng đẫm vào dòng máu đang phát sáng bạc pha sắc đỏ rực rỡ, rồi đặt bút viết điên cuồng lên Cuộn Giấy Da Cổ.
*"Vô... Trọng..."*
Mỗi nét vẽ hạ xuống, Nhật Minh cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị rút cạn sinh khí. Bột xương đá ma pháp bùng cháy rực rỡ, hấp thụ dòng máu vô sắc và bộc phát năng lượng huyết lực tức thì. Một vòng tròn ma pháp khổng lồ màu đỏ máu đột ngột hiện ra dưới lòng đất thung lũng, lan rộng trong phạm vi mười mét bao phủ toàn bộ dốc đá nơi Lôi Hoả và bầy sói lửa đang đứng.
"Kích hoạt!" Nhật Minh khàn giọng quát lớn, một dòng máu tươi ấm áp trào ra từ mũi cậu dội xuống trang giấy.
UỲNH!
Không có tiếng nổ vật lý, chỉ có một luồng sóng xung kích vô hình màu đỏ máu quét qua không trung. Ngay lập tức, toàn bộ quy luật vật lý của khu vực bị bẻ gãy hoàn toàn. Tuyết rơi lơ lửng giữa chừng, đất đá vụn rạn nứt từ vách núi không rơi xuống đất mà bay bổng lên cao.
Con sói lửa khổng lồ của Lôi Hoả vừa nhảy xuống dốc núi liền mất hoàn toàn trọng lực dưới chân. Nó lơ lửng giữa không trung, bốn chân cào cấu điên cuồng vào khoảng không vô định mà không thể tạo ra bất kỳ lực đẩy hay hướng di chuyển nào. Thanh hỏa thương bốc lửa trong tay Lôi Hoả cũng bị mất đi điểm tựa quán tính, kéo cơ thể hắn xoay tròn lơ lửng một cách hỗn loạn, ngọn lửa phun ra lệch hướng hoàn toàn đánh vào vách đá trống rỗng.
"Cái... cái gì thế này?!" Lôi Hoả kinh hoàng hét lớn, cơ thể hắn bay lơ lửng mất thăng bằng hoàn toàn, hỏa thương bộc phá phóng ra một luồng lửa nóng vô hại lên bầu trời đêm.
"Tuyết Nương! Bắn!" Nhật Minh dùng chút sức tàn hét lên.
Tuyết Nương tận dụng cơ hội ngàn năm có một. Cô giương cung sừng thú, truyền toàn bộ phong ma pháp lực vào mũi tên gắn lông vũ dị thú. Mũi tên phát ra ánh sáng phong trì rực rỡ, lách qua những bông tuyết lơ lửng, bắn xuyên qua bả vai phải của Lôi Hoả, kéo theo một vệt máu đỏ sẫm bắn tung tóe giữa không trung.
Lôi Hoả gào thét đau đớn, hỏa thương tuột khỏi tay bay lơ lửng. Sức mạnh nguyền rủa của mũi tên phong trì tàn phá kinh mạch hỏa hệ của hắn. Biết thế cục đã mất, Lôi Hoả điên cuồng dùng chút ma lực tàn dư điều khiển con sói lửa đạp vào một tảng đá lơ lửng để mượn lực, cố gắng kéo lê cơ thể bị thương nặng rút lui cùng toán kỵ binh lửa còn sót lại vào màn sương mù dày đặc phía sau.
Khi Lôi Hoả rút lui, vòng tròn ma pháp đỏ máu tan biến. Trọng lực đột ngột trở lại khiến toàn bộ đất đá và tuyết rơi rầm rầm xuống mặt đất thung lũng, tạo nên một trận lở tuyết nhỏ bao phủ toàn bộ dấu vết trận chiến.
Nhật Minh ngã quỵ xuống mặt tuyết lạnh ngắt. Ngòi bút xương thú cổ rơi khỏi bàn tay trái run rẩy của cậu. Cơn đau đầu nhân quả dội ngược từ đại não dữ dội đến mức khiến mắt cậu mờ đục, tai trái rỉ máu dồn dập. Sợi chỉ nhân quả màu đỏ thẫm kết nối cậu với một hình bóng cao lớn, cụt một tay, mặc giáp da cũ kỹ bám đầy bụi than trong tâm trí đột ngột đứt phựt, hóa thành tro bụi bay biến vào hư vô.
Cậu đã quên sạch ký ức về thúc thúc Nhật Hoài—người chú ruột đã liều chết chặn cửa mật thất cứu cậu đêm thảm sát.
Sơn Đô lao tới, đỡ lấy bả vai gầy gò của Nhật Minh, gã hốt hoảng hét lên: "Nhật Minh! Cậu không sao chứ?! Trả lời tôi đi!"
Nhật Minh hé mở đôi mắt xám ngoét hoàn toàn trống rỗng, nhìn vào gương mặt lo lắng của Sơn Đô, khẽ mấp máy môi, khàn giọng hỏi:
"Nhật Hoài... là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!