Nhạc nềnEpicBattle_J

Kế Hoạch Nghi Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc thánh giá nứt rạn trên tay Nhật Minh khẽ lập lòe, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của thiếu niên học giả. Trong không gian tăm tối của Điện Thờ Hoang Phế, tiếng gió bão tuyết gào rít ngoài kia như bị chặn đứng bởi một bức tường vô hình. Nhật Minh cúi đầu nhìn tấm bản đồ da dê mà mục sư sám hối An Đức vừa trao. Chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải của cậu khẽ lóe lên những tia sáng đỏ nhạt, phản chiếu những đường kinh mạch ma pháp chằng chịt của Ải Tử Thần. Cổ tay phải của cậu nhói lên từng cơn đau buốt óc. Ở đó, những vết sẹo tự rạch hình ký tự cổ 'Khải' và 'Hành' rực đỏ như than nóng dưới lớp áo choàng xám sờn cũ của người cha Nhật Phong.


Nhật Minh đã quên gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, quên sạch những kỷ niệm ấm áp bên nhũ mẫu Trương thị, và thậm chí cả gương mặt của cô gái mù Thanh Vân đang đứng cách cậu vài bước chân cũng chỉ còn là một khoảng trống xám ngoét. Nhưng lý trí lạnh lùng được khắc ghi trên da thịt thúc ép cậu phải tỉnh táo. Cậu lướt ngón tay trái qua dòng chữ tự khắc trên cánh tay phải: "Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử". Đó là mỏ neo duy nhất giúp cậu đặt trọn lòng tin vào gã thanh niên tóc đỏ vạm vỡ đang đứng bên cạnh.


"Thiết Mộc đang di chuyển tiểu đoàn thiết giáp về phía Ải Tử Thần để kích hoạt Trận Đồ Lãng Quên," Nhật Minh khẽ nói, giọng nói của cậu không chút gợn sóng, lạnh lùng đến đáng sợ. "Nếu chúng ta để hắn hoàn thành trận pháp phong tỏa, toàn bộ quân kháng chiến sẽ bị hút sạch ký ức, biến thành những cỗ máy Vô Diện Nhân vô tri. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với hắn lúc này. Thể chất của tôi và mọi người đã chạm giới hạn."


Sơn Đô siết chặt cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ, những ngón tay quấn băng gạc run nhẹ vì lạnh: "Nhưng đó là con đường duy nhất để vượt biên sang Thung Lũng Sương Mù. Không đi qua Ải Tử Thần, chúng ta sẽ bị kẹt lại biên cương này vĩnh viễn!"


"Chúng ta sẽ đi qua, nhưng trước đó, phải bẻ gãy một cánh tay của Thiết Mộc," Nhật Minh chỉ ngón tay gầy gò vào một tuyến đường độc đạo trên bản đồ da dê, nơi giao cắt giữa các hẻm núi hẹp. "Giáo Hội đang vận hành một đoàn xe vận tải đặc biệt vận chuyển Cát Tri Thức và Bột xương đá ma pháp về phía cửa ải. Cát Tri Thức là nhiên liệu thô, còn Bột xương đá là chất phụ trợ cực mạnh giúp tăng tốc độ kích hoạt ma pháp trận. Nếu chúng ta cướp được số Bột xương đá này, tôi có thể nâng tốc độ viết huyết thư lên gấp đôi. Đồng thời, việc mất đi nguyên liệu phụ trợ sẽ khiến Thiết Mộc mất thêm nhiều ngày để chuẩn bị Trận Đồ Lãng Quên."


Từ trong góc tối của điện thờ hoang phế, một bóng người thon gọn bước ra. Đó là Tuyết Nương, nữ xạ thủ lạnh lùng của quân kháng chiến. Cô khoác chiếc áo lông vũ trắng muốt, lưng đeo bao tên, tay giữ cây cung tre bọc sừng thú biến dị. Đôi mắt cô sắc lẹm nhìn Nhật Minh: "Đoàn xe đó được bảo vệ bởi một tiểu đội thiết giáp binh tinh nhuệ của Giáo Hội. Đường núi dốc đứng, sương mù dày đặc. Làm sao cậu dụ được bọn chúng vào bẫy mà không đánh động đến Thiết Mộc?"


Nhật Minh đưa chiếc thánh giá bạc rạn nứt lên trước mặt mọi người: "Nhờ chiếc thánh giá này của mục sư An Đức. Bên trong nó chứa mật mã liên lạc nội bộ của Giáo Hội. Tôi sẽ dùng huyết lực vô sắc của mình để kích hoạt một tín hiệu mật giả, thông báo rằng hẻm núi chính đang bị sạt lở nặng do bão tuyết, buộc đoàn xe phải chuyển hướng vào thung lũng hẹp phía tây—nơi chúng ta đã giăng sẵn trận địa."


Thanh Vân lặng lẽ bước đến gần Nhật Minh, đôi tai nhạy bén của nàng khẽ lay động theo nhịp thở yếu ớt của cậu. Nàng cảm nhận được luồng huyết lực vô sắc đang cuộn chảy đầy nhọc nhằn trong kinh mạch của thiếu niên tóc bạc. Nàng khẽ nói: "Cậu lại định dùng máu của mình sao? Cơ thể cậu không chịu nổi thêm một lần phản phệ nữa đâu."


Nhật Minh khẽ liếc nhìn cô gái mù, ánh mắt cậu xa cách và thờ ơ như nhìn một người xa lạ, nhưng giọng nói vẫn giữ sự kiên định: "Tôi không cần viết huyết thư để bẻ gãy quy luật vật lý trong trận chiến này. Đây là một cuộc đấu trí chiến thuật. Tôi chỉ cần một giọt máu nhỏ để kích hoạt chiếc thánh giá bạc. Sơn Đô và Tuyết Nương sẽ là những người trực tiếp giải quyết đoàn xe."


Quyết định được đưa ra nhanh chóng. Đêm đó, dưới sự dẫn đường của Tuyết Nương, nhóm phục kích di chuyển trong im lặng tuyệt đối dọc theo các vách đá đóng băng của đường núi biên thùy. Gió tuyết gào rít dữ dội, thổi bay những hạt băng sắc nhọn cắt vào da thịt. Nhật Minh đi ở giữa, bước chân cậu run rẩy nhưng đôi mắt phải phía sau thấu kính rạn nứt vẫn lạnh lùng quan sát mọi biến động của dòng chảy nhân quả xung quanh.


Tại thung lũng hẹp phía tây, Sơn Đô dùng sức mạnh cơ bắp phi thường phối hợp cùng một vài chiến sĩ kháng chiến đào một hố cát lún khổng lồ ngay dưới lớp tuyết dày. Họ rải một lớp tuyết mỏng lên trên để ngụy trang hoàn hảo. Tuyết Nương lách người leo lên vách đá cao nhất, ẩn mình vào những tán thông đỏ đóng băng, cây cung sừng thú đã lên dây sẵn sàng.


Nhật Minh ngồi xếp bằng dưới gốc cây thông cổ thụ, cậu dùng ngón tay trỏ trái tự rạch nhẹ một vết nhỏ trên đầu ngón tay phải, nhỏ một giọt máu vô sắc phát sáng đỏ nhạt lên chiếc thánh giá bạc rạn nứt. Cậu tập trung tinh thần lực bẻ khóa tần số truyền tin, gửi đi một dòng mật mã giả bằng tiếng cổ ngữ của Giáo Hội: "Hẻm núi chính sạt lở. Đoàn xe vận tải chuyển hướng vào thung lũng phía tây ngay lập tức."


Tín hiệu được phát đi thành công. Nhật Minh khẽ ho khan, một dòng máu ấm rỉ ra từ mũi cậu, nhưng cậu nhanh chóng dùng tay áo xám lau đi, ánh mắt không hề dao động.


Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng xích sắt nặng nề nện lên mặt băng vang vọng khắp thung lũng. Ba chiếc xe vận tải bọc thép nặng của Giáo Hội Thần Quyền từ từ tiến vào thung lũng hẹp. Những tên lính thiết giáp mặc giáp đen khảm ký tự vàng cầm đại kiếm đi tuần tra hai bên xe, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh sương mù.


"Đến rồi," Nhật Minh truyền âm qua thính giác huyết mạch cho Sơn Đô và Tuyết Nương.


Chiếc xe đi đầu tiên vừa chạm vào khu vực ngụy trang liền sụp đổ hoàn toàn. Tiếng rầm rầm kinh hoàng vang lên khi cả chiếc xe thiết giáp nặng hai tấn lún sâu xuống hố cát lún đóng băng. Hai chiếc xe phía sau lập tức phanh gấp, xích sắt trượt dài trên mặt băng tạo ra những tia lửa xẹt qua không trung. Toán lính thiết giáp trở nên hỗn loạn.


"Bắn!" Nhật Minh ra hiệu.


Từ trên vách đá cao, Tuyết Nương giương cung tre bách phát bách trúng. Cô kích hoạt kỹ năng "Bắn cung xuyên bão", truyền ma pháp lực gió vào mũi tên gắn lông vũ dị thú. Mũi tên phát ra ánh sáng xanh phong trì, bay lượn lách qua các bông tuyết rơi dày đặc, cắm phập vào cổ họng của tên lính truyền tin đang cố gắng phát tín hiệu cầu cứu trên nóc chiếc xe thứ hai. Hai tên lính truyền tin khác vừa định leo lên cũng bị những mũi tên xuyên tâm hạ gục ngay lập tức.


"Đến lượt tôi!" Sơn Đô gầm lên một tiếng như sấm dội.


Gã thợ rèn vạm vỡ lao ra từ vách đá, vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ nện mạnh xuống mặt băng bên cạnh chiếc xe chở quặng thứ hai. Một tiếng nổ chói tai vang lên, chấn động lực ngàn cân kết hợp với lôi điện nổ tí tách làm lật nhào chiếc xe chở quặng thô. Hàng vạn viên tinh thể Cát Tri Thức màu xanh lam nhạt và những hộp gỗ niêm phong chứa Bột xương đá ma pháp rơi vãi tung tóe trên mặt tuyết.


Sơn Đô nhanh nhẹn nhặt lấy chiếc hộp gỗ chứa Bột xương đá ma pháp ném về phía Nhật Minh: "Thư sinh! Thu hoạch được rồi!"


Nhật Minh đón lấy chiếc hộp gỗ, ánh mắt cậu khẽ sáng lên khi cảm nhận được nguồn năng lượng phụ trợ dồi dào bên trong. Kế hoạch nghi binh diễn ra hoàn hảo ngoài mong đợi. Đoàn xe vận tải hoàn toàn bị tê liệt, lính truyền tin bị tiêu diệt, và họ đã đoạt được tài nguyên bảo mạng mà không đánh động đến Thiết Mộc.


Nhưng ngay khi niềm hy vọng vừa nhen nhóm, nhiệt độ xung quanh thung lũng đột ngột tăng lên một cách bất thường. Lớp tuyết dày dưới chân Nhật Minh bắt đầu tan chảy thành nước dòng dòng. Một luồng sát khí nóng bỏng, tàn bạo dội xuống từ đỉnh dốc đá phía trên.


"Tránh ra mau!" Nhật Minh hét lớn, Thính Giác Huyết Mạch của cậu nghe thấy tiếng tim đập cuồng bạo và tiếng chân thú nện mạnh lên đá núi.


Từ trên đỉnh dốc, một bóng người mặc giáp đỏ rực cưỡi trên con sói lửa khổng lồ lao xuống như một vệt sao băng đỏ. Đó chính là Lôi Hoả, chỉ huy đội kỵ binh sói lửa của Giáo Hội Thần Quyền. Hắn vung thanh thương dài bốc lửa rực trời, đôi mắt đỏ ngầu cuồng sát nhìn xuống nhóm phục kích.


"Lũ chuột nhắt kháng chiến! Các ngươi nghĩ mật mã giả của các ngươi qua mắt được ta sao?!" Lôi Hoả gầm lên.


Con sói lửa khổng lồ phun ra một luồng hỏa diệm tàn bạo, thiêu rụi hoàn toàn lớp tuyết ngụy trang và biến hố cát lún đóng băng thành một vùng đá nóng chảy hóa cứng đỏ rực, khóa chặt chân của một vài chiến sĩ kháng chiến quân. Sức nóng kinh hoàng bốc lên nghi ngút, thiêu rụi toàn bộ trận địa mai phục của nhóm Nhật Minh trong chớp mắt. Lôi Hoả nâng cao hỏa thương bốc lửa rực trời, chuẩn bị phóng ra đòn bộc phá hủy diệt thiêu rụi toàn bộ thung lũng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!