Mật Mã Sám Hối
Khói xám đặc quánh cuộn theo tàn lửa đỏ rực xé toạc màn đêm lạnh giá của Rừng Thông Đỏ Băng Giá. Sức mạnh cuồng phong từ tiếng còi xương của Thú sư Man Hổ vẫn đang gào rú phía sau, thổi tung những lớp tuyết ngụy trang cuối cùng. Sơn Đô nghiến chặt răng, tấm lưng vạm vỡ rạp xuống để che chắn cho Nhật Minh khỏi những nhánh thông khô đang bén lửa rơi rụng dồn dập. Phía sau họ, Thanh Vân lặng lẽ bước đi, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào vạt áo choàng xám sờn cũ của Nhật Minh. Đôi mắt mù của nàng hướng xuống mặt tuyết, đôi tai nhạy bén bắt trọn từng tiếng thở dốc nhọc nhằn của thiếu niên học giả tóc bạc đi phía trước. Nàng biết, cậu đã hoàn toàn quên mất nàng. Ký ức về những đêm đàn dưới rừng mai tuyết đã bị Huyết Thư xóa sạch vĩnh viễn, biến nàng thành một kẻ xa lạ đáng nghi vấn trong mắt cậu. Nỗi đau ấy còn buốt giá hơn cả luồng hàn khí đang gặm nhấm vết thương trên cánh tay cậu.
"Nhật Minh, phía trước có lối rẽ!" Sơn Đô khàn giọng hét lên giữa tiếng gió rít. "Là phế tích Điện Thờ Hoang Phế! Trận pháp cổ ở đó có thể che giấu chúng ta!"
Nhật Minh không đáp, cậu chỉ khẽ gật đầu. Mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa của cậu bết lại vì mồ hôi và tàn tro. Chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải khẽ nhấp nháy ánh đỏ nhạt, giúp cậu nhìn thấu những sợi chỉ nhân quả hỗn loạn của bão lửa đang tràn tới. Cổ tay phải của cậu, nơi những vết sẹo tự rạch hình ký tự cổ 'Khải' và 'Hành' đang rực đỏ như than nóng, nhói lên từng cơn đau buốt óc. Cậu không còn nhớ gương mặt mẹ, không nhớ nhũ mẫu, nhưng lý trí lạnh lùng được khắc ghi trên da thịt thúc ép cậu phải sống sót để giải cứu người cha Nhật Phong.
Họ lao qua cánh cổng đá đổ nát của Điện Thờ Hoang Phế. Ngay khi bước qua thềm đá rạn nứt, luồng hơi nóng chết chóc của bão lửa và tiếng gầm rú của bầy sói săn đột ngột bị chặn đứng bên ngoài. Trận pháp phòng ngự cổ đại dù đã suy yếu nhưng vẫn đủ để cô lập không gian bên trong phế tích với thế giới hỗn loạn ngoại vi. Không gian điện thờ chìm trong bóng tối tăm tối, chỉ có ánh sáng đỏ nhạt từ những vết sẹo trên tay Nhật Minh và ánh lửa tàn ngoài cửa hắt vào, soi rõ những cột đá khổng lồ bị đập phá một nửa.
"Ai đó?!"
Sơn Đô lập tức đứng chặn trước Nhật Minh, vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ lên gác trước ngực. Những tia lôi điện yếu ớt nổ tí tách quanh đầu búa, phản chiếu một bóng người đang quỳ rạp dưới chân bệ thờ đổ nát của vị thần tri thức cũ.
Bóng người đó mặc chiếc áo chùng đen của Giáo Hội Thần Quyền, nhưng chiếc áo đã rách nát và bám đầy bụi than. Gương mặt trung niên u sầu của ông ta đầm đìa nước mắt, đôi tay run rẩy đang siết chặt một chiếc thánh giá bạc rạn nứt. Ông ta không hề né tránh hay phản kháng, chỉ ngước nhìn ba người bằng ánh mắt tràn đầy sự sám hối và đau đớn.
"Dừng tay, Sơn Đô," Nhật Minh khẽ đưa tay trái ngăn gã thợ rèn lại. Giọng nói của cậu lạnh lùng, lý trí đến đáng sợ. "Thính Giác Huyết Mạch của tôi nghe thấy nhịp tim của ông ta. Nó đập rất chậm và hỗn loạn, hoàn toàn không có sát khí hay ý niệm tấn công. Ông ta đang tự dằn vặt bản thân."
Sơn Đô nghiến răng, hạ búa xuống nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gã giáo sĩ: "Một kẻ của Giáo Hội! Chính lũ người mặc áo chùng đen như ông đã đốt cháy thư viện, tàn sát dân làng Tuyết Phong và bắt giam cha của Nhật Minh!"
Người đàn ông trung niên quỳ sụp xuống, đầu chạm vào nền đá lạnh buốt, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng sự thống khổ tột cùng: "Phải... chính tôi... chính tôi đã châm ngọn lửa đầu tiên thiêu rụi thư viện cổ của trấn Tuyết Phong mười năm trước... Tôi là An Đức, một mục sư tội lỗi của Giáo Hội Thần Quyền..."
Nghe đến cái tên 'Tuyết Phong' và việc đốt thư viện, lồng ngực Nhật Minh bỗng thắt lại. Một cơn đau buốt từ đại não dội ngược xuống khiến cậu phải đưa tay lên đỡ lấy trán. Cậu không nhớ rõ trận hỏa hoạn mười năm trước, nhưng vết sẹo rực đỏ trên tay và chiếc kính thấu thị rạn nứt của cha là minh chứng cho món nợ máu ấy. Cậu bước lên một bước, tà áo choàng xám của người cha Nhật Phong khẽ lay động, đôi mắt phải nhìn thẳng vào vị mục sư đang sám hối.
"Ông là người của Giáo Hội, tại sao lại trốn ở đây?" Nhật Minh hỏi, giọng điệu không có thù hận mù quáng, chỉ có sự truy vấn sắc bén của một học giả.
An Đức ngẩng đầu lên, nhìn mái tóc nửa đen nửa bạc và những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay Nhật Minh. Ông ta run rẩy chỉ vào bức tượng thần tri thức bị đập vỡ đầu phía sau: "Mười năm qua, mỗi đêm nhắm mắt lại, tôi đều nghe thấy tiếng gào thét của các học giả bị hành quyết trong ngọn lửa tịnh hóa... Tôi nghĩ mình đang phụng sự thần quyền, nhưng thực chất tôi chỉ đang tiếp tay cho một lũ quỷ ngu dân, những kẻ cướp đi ký ức và tri thức của nhân dân để nuôi dưỡng sự bất tử giả tạo của hoàng gia... Sự tàn bạo của Thiết Mộc tại ngục tối Tuyết Phong vừa qua là giọt nước tràn ly. Tôi không thể chịu đựng được nữa... Tôi muốn sám hối, dù phải trả giá bằng mạng sống của mình."
Thanh Vân bước lên bên cạnh Nhật Minh, tiếng đàn tranh của nàng khẽ ngân lên một nốt trầm ấm áp, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Nàng cảm nhận được sự chân thành trong linh hồn đang rạn nứt của vị mục sư. Nàng khẽ nói: "Nhịp thở của ông ấy đồng điệu với tiếng gió sám hối của phế tích này. Cậu ấy nói thật, Nhật Minh."
Nhật Minh khẽ liếc nhìn Thanh Vân. Dù tâm trí cậu trống rỗng về nàng, nhưng sự nhạy cảm âm thanh và khả năng thấu hiểu lòng người của cô gái mù này luôn là một mỏ neo đáng tin cậy trong các quyết định chiến thuật của cậu. Cậu quay lại nhìn An Đức:
"Sám hối bằng nước mắt không thể cứu vãn được những tri thức đã bị thiêu rụi, cũng không thể giải thoát cho cha tôi. Nếu ông thực sự muốn chuộc tội, hãy dùng tri thức và thông tin ông có để giúp chúng tôi chống lại Giáo Hội."
An Đức run rẩy đứng dậy, ông ta lau nước mắt, ánh mắt lộ ra một sự kiên định chưa từng có. Ông đưa tay vào trong áo chùng, tháo chiếc thánh giá bạc rạn nứt ra và dâng bằng hai tay trước mặt Nhật Minh.
"Đây là thánh giá truyền tin của tôi. Bên trong nó có khắc mật mã liên lạc nội bộ của Giáo Hội Thần Quyền tại chi nhánh Tuyết Phong. Nhờ nó, tôi đã nghe lén được mệnh lệnh tối mật của Chấp Pháp Quan Thiết Mộc gửi về Kinh Đô."
Nhật Minh đón lấy chiếc thánh giá bạc. Chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải của cậu lập tức rực sáng đỏ nhạt, phân tích các ký tự cổ bảo mật được khắc siêu nhỏ trên bề mặt bạc. Với bộ óc của một thiên tài học giả, Nhật Minh nhanh chóng ghi nhớ và giải mã toàn bộ chuỗi mật mã liên lạc phức tạp trong vòng vài phút. Cậu nhận ra đây chính là mắt xích thông tin yếu nhất của Giáo Hội địa phương mà cậu có thể khai thác để thực hiện các đòn nghi binh ở các tập sau.
"Thiết Mộc đang có âm mưu gì?" Nhật Minh hỏi, gặng hỏi thông tin cốt lõi.
An Đức hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy vì sợ hãi trước chân tướng kinh hoàng: "Hắn biết các người sẽ tìm cách rút lui về phía biên giới để tiến vào Thung Lũng Sương Mù. Vì vậy, hắn không hề dồn toàn lực truy quét trong rừng thông này. Hắn đang giăng sẵn 'Trận Đồ Lãng Quên'—một cấm thuật xóa bỏ ký ức quy mô chiến trường—ngay tại Ải Tử Thần. Hắn muốn dụ các người đến đó để hút sạch toàn bộ ký ức và linh hồn của lực lượng kháng chiến, biến tất cả thành những cỗ máy Vô Diện Nhân vô cảm!"
Sơn Đô biến sắc, siết chặt cán búa tạ: "Trận Đồ Lãng Quên sao?! Tên tàn bạo đó muốn xóa sạch chút ký ức cuối cùng của chúng ta sao?!"
Nhật Minh đứng lặng người, bàn tay phải của cậu khẽ siết chặt lấy vết sẹo rực đỏ trên cổ tay. Cậu đã tự tay xóa bỏ ký ức về mẹ, về nhũ mẫu, về Thanh Vân để đổi lấy sức mạnh bảo mạng. Cậu biết sự trống rỗng và cô độc của việc lãng quên đáng sợ đến nhường nào. Nếu toàn bộ quân kháng chiến bị xóa sạch ký ức tại Ải Tử Thần, cuộc cách mạng tri thức sẽ sụp đổ ngay từ trứng nước, và cha cậu sẽ mãi mãi bị giam cầm trong bóng tối.
"Chúng ta không thể tránh Ải Tử Thần," Nhật Minh lạnh lùng phân tích, đôi mắt xám ngoét lóe lên tia sáng đỏ của huyết lực vô sắc. "Đó là con đường duy nhất dẫn sang Thung Lũng Sương Mù để hội quân với kháng chiến quân. Muốn vượt qua, chúng ta bắt buộc phải bẻ gãy Trận Đồ Lãng Quên từ bên trong."
An Đức nhìn thiếu niên tóc bạc với ánh mắt đầy nể phục và hy vọng. Ông ta thò tay vào ống tay áo rộng, rút ra một tấm bản đồ bằng da dê cũ kỹ, bám đầy bụi than và vết máu khô. Ông ta trải tấm bản đồ lên bệ đá đổ nát trước mặt Nhật Minh.
"Tôi đã âm thầm vẽ lại sơ đồ bố phòng của Thiết Mộc và cấu trúc trận đồ của hắn. Đây là vị trí các trận nhãn của Trận Đồ Lãng Quên tại Ải Tử Thần. Hãy cầm lấy nó, người kế thừa Huyết Thư... Tôi chấp nhận đối mặt với tội phản quốc và cái chết, chỉ cầu xin cậu hãy cứu lấy những linh hồn vô tội khỏi sự lãng quên vĩnh viễn của Giáo Hội."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!