Sói Tuyết Cuồng Nộ
Luồng hàn khí màu xanh lam rít gào lan dọc cánh tay trái, Nhật Minh quỵ gối xuống tuyết, răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy. Cảm giác lạnh buốt ấy không chỉ dừng lại ở lớp da thịt bên ngoài, nó như một bầy rết băng điên cuồng bò ngược vào trong kinh mạch, cố gắng ngưng đọng dòng máu vô sắc đang tuần hoàn trong cơ thể cậu. Tay trái cậu, nơi đang nắm chặt chiếc Ngòi bút xương thú cổ bôi đẫm máu xanh của con sói tuyết biến dị vừa bị hạ gục, đã bắt đầu phủ một lớp sương băng mỏng màu xanh lam nhạt.
"Nhật Minh!"
Sơn Đô hốt hoảng lao tới, thân hình vạm vỡ của gã thợ rèn đổ sụp xuống bên cạnh cậu. Đôi bàn tay quấn băng gạc của Sơn Đô run rẩy nhẹ, gã muốn vươn tay đỡ lấy Nhật Minh nhưng lại sợ hàn độc trên người cậu sẽ truyền sang làm hỏng nỗ lực phòng ngự cuối cùng. Cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ cắm sâu xuống tuyết bên cạnh gã, tỏa ra những tia lôi điện yếu ớt như đang cảnh báo về sự suy kiệt năng lượng sau cú đập sấm sét toàn lực.
"Tránh... tránh ra, Sơn Đô..." Nhật Minh khàn giọng nói, hơi thở của cậu lập tức ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ rơi xuống tuyết. "Dòng máu của con thú này... chứa hàn khí cuồng bạo của nhân quả lỗi dưới lòng đất. Nếu cậu chạm vào lúc này, cả hai chúng ta sẽ bị đóng băng vĩnh viễn."
Từ trong bóng tối của một gốc thông đỏ khổng lồ gần đó, một bóng người gầy trơ xương, khoác chiếc áo da sói xơ xác bước ra. Lão Độc—người thợ săn dị thú quái dị của biên thùy—nhìn cảnh tượng trước mắt bằng đôi mắt sắc lẹm như diều hâu. Lão khẽ cười khẩy, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là một sự kinh ngạc tột độ không thể che giấu. Lão không ngờ một thiếu niên học giả yếu ớt, mang mái tóc nửa đen nửa bạc và cơ thể suy kiệt tuần hoàn như Nhật Minh, lại có thể dùng mưu trí bẻ gãy bộ gọng tấn công của sói tuyết biến dị mà không cần dùng đến Cuộn Giấy Da Cổ.
"Khá lắm, thư sinh tóc bạc," Lão Độc cất giọng khàn khàn như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau. "Ngươi đã chứng minh được tư cách của mình. Ta giữ lời hứa. Nhưng trước khi học bí thuật, ngươi phải giữ lại cái mạng nhỏ này đã."
Lão Độc vung tay ném ra một lọ gốm nhỏ màu đỏ sậm. Lọ gốm chưa mở nắp đã tỏa ra một hơi nóng hầm hập, làm tuyết xung quanh tan chảy thành nước ấm.
"Uống đi! Đây là Huyết Nhiệt Đan chế từ nọc độc của rết lửa sâu dưới lòng mỏ đá. Nó là khắc tinh duy nhất của hàn khí Cổ Thú."
Nhật Minh không hề do dự. Cậu dùng những ngón tay tê dại của bàn tay phải hoại tử tạm thời, khó khăn mở nắp lọ và nuốt chửng viên đan dược màu đỏ lửa vào bụng. Ngay lập tức, một luồng hỏa tuyến nóng bỏng bùng phát từ dạ dày, thiêu đốt dọc theo các nhánh kinh mạch đang bị đóng băng của cậu. Cơn đau buốt từ lạnh giá chuyển sang nóng rực khiến Nhật Minh run lên bần bật, nhưng lớp băng xanh lam nhạt trên cẳng tay trái của cậu bắt đầu tan chảy, biến thành những giọt nước bốc hơi nghi ngút.
Nhật Minh gượng đứng dậy, tựa lưng vào thân cây thông đỏ ấm áp, nhịp thở dần ổn định trở lại nhờ luồng hơi ấm dịu nhẹ từ chú cáo nhỏ Huyết Hồ đang cựa quậy dưới lớp áo vải thô màu xám của người cha Nhật Phong để lại.
Lão Độc bước tới bên xác con sói tuyết khổng lồ, dùng móng tay đen sì rạch một đường dài trên thân cây thông đỏ vạn năm bên cạnh. Một dòng nhựa thông màu đỏ thẫm như máu tươi, đặc quánh và tỏa ra mùi thơm ấm áp của gỗ tùng bắt đầu chảy ra. Lão dùng một chiếc bát thạch anh nhỏ hứng lấy nhựa thông, sau đó ra hiệu cho Nhật Minh.
"Nhìn cho kỹ đây. Nhựa thông đỏ vạn năm mọc trên băng mang hỏa tính ngầm, khi trộn lẫn với máu dị thú màu xanh lam lạnh giá theo tỷ lệ một phần ba, kết hợp với một nhúm bột cát tri thức, sẽ tạo ra Mực Tuyết Tùng. Loại mực này mang tính trung hòa tuyệt đối, có khả năng bám chắc trên giấy da cổ bất chấp bão tuyết ma pháp."
Lão Độc vừa nói vừa tỉ mỉ dùng cành cây khuấy đều hỗn hợp trong bát thạch anh. Dòng máu xanh lam lạnh giá của sói tuyết và nhựa thông đỏ thẫm hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại mực màu đỏ đen thẫm, tỏa ra luồng năng lượng ma pháp ổn định và ấm áp.
"Mực Tuyết Tùng này chính là bảo vật bảo mạng của ngươi," Lão Độc nhìn thẳng vào mắt Nhật Minh, giọng nghiêm nghị. "Khi ngươi dùng nó làm dung môi viết huyết thư lên Cuộn Giấy Da Cổ, nó sẽ gánh chịu thay cho ngươi 50% áp lực nhân quả dội ngược. Điều đó có nghĩa là đại não của ngươi sẽ không bị tàn phá quá mức, và những mảnh ký ức quý giá của ngươi sẽ được giữ lại. Nhưng nhớ kỹ, nó chỉ là vật ngoài thân, không thể thay thế hoàn toàn huyết lực vô sắc trong tim ngươi."
Nhật Minh khẽ đưa ngón tay trái chạm vào bát mực ấm áp. Chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải của cậu phản chiếu những sợi chỉ nhân quả màu đỏ đen đang đan xen hài hòa bên trong bát mực. Cậu cảm nhận được một sự tương thích hoàn hảo giữa dòng máu vô sắc của mình và loại mực mới này. Đây chính là bước thăng tiến chiến thuật vĩ đại mà cậu hằng tìm kiếm để bảo vệ những ký ức ít ỏi còn lại về người cha Nhật Phong.
*U... U... U...*
Đột nhiên, một tiếng còi xương rít lên từ phía xa, trầm đục, tàn bạo và mang theo uy áp ma pháp cuồng phong nghẹt thở. Tiếng còi rít vọng qua các vách đá đóng băng, khiến đàn chim tuyết trên các cành cây giật mình bay loạn xạ, làm tuyết rơi rụng dồn dập.
Lão Độc biến sắc, đôi mắt diều hâu co rụt lại đầy cảnh giác: "Chết tiệt! Là Man Hổ! Thú sư của Giáo Hội Thần Quyền biên thùy. Hắn đã đánh hơi thấy biến động năng lượng huyết mạch khi ngươi trích xuất máu dị thú. Hắn đang dẫn theo bầy sói tuyết biến dị khổng lồ vây quét toàn bộ Rừng Thông Đỏ Băng Giá này!"
Sơn Đô lập tức siết chặt cán búa tạ sắt lạnh, đôi mắt đỏ ngầu rực lên sát khí: "Chúng ta chiến đấu thôi! Tôi đã hồi phục cảm giác ở tay, tôi có thể đập tan lũ sói của hắn!"
"Không được, Sơn Đô!" Nhật Minh khẽ quát, bàn tay trái của cậu giữ chặt lấy vai gã thợ rèn. "Thính Giác Huyết Mạch của tôi nghe thấy tiếng chân dồn dập của ít nhất một trăm con sói biến dị đang khép chặt vòng vây từ ba hướng. Sức mạnh vật lý của chúng ta lúc này chỉ còn chưa đầy phân nửa, đối đầu trực diện chỉ có con đường chết. Hơn nữa, tiếng búa sấm sét của cậu nếu vung lên sẽ tạo ra chấn động lôi điện quá lớn, dẫn Man Hổ tới đây ngay lập tức."
Lão Độc nhìn hai thiếu niên, lạnh lùng lùi vào bóng tối của rừng thông: "Ta đã hoàn thành lời hứa dạy bí thuật. Ân oán của các ngươi với Giáo Hội, ta không can thiệp. Mau tìm cách trốn đi, bầy sói săn của Man Hổ có khứu giác cực nhạy với mùi máu. Chỉ cần một giọt máu tươi rò rỉ, chúng sẽ xé xác các ngươi trong chớp mắt."
Dứt lời, thân ảnh gầy gò của Lão Độc hoàn toàn hòa tan vào màn sương tím nhạt của rừng thông đỏ, biến mất không một dấu vết, để lại Nhật Minh và Sơn Đô tự sinh tự diệt.
"Nhật Minh, chúng ta làm gì bây giờ?" Sơn Đô lo lắng hỏi, hơi thở dồn dập.
Nhật Minh không trả lời ngay. Cậu lập tức nhắm mắt, tập trung tinh thần lực tối đa vào Thính Giác Huyết Mạch. Trong không gian lùng bùng tiếng ve kêu của đại não, cậu nghe thấy tiếng chân thú nện dồn dập trên tuyết đang áp sát từ khoảng cách chưa đầy một dặm. Tiếng gầm gừ đói khát và mùi hôi thối của bầy thú dữ đã bắt đầu thoảng qua trong gió.
Cậu cúi xuống nhìn cổ tay phải quấn băng gạc của mình. Vết thương rạch tay từ trận chiến trước tuy đã được Tuệ Lâm băng bó tạm thời, nhưng do hoạt động mạnh vừa rồi đã bắt đầu rách nhẹ, rò rỉ một vài giọt máu vô sắc tỏa ra mùi hương huyết mạch dị thường. Đây chính là mồi nhử chí mạng dẫn dụ bầy sói săn của Man Hổ tìm đến.
"Phải ẩn nấp," Nhật Minh mở bừng mắt, giọng nói lạnh lùng quyết đoán. "Chúng ta phải dùng Cuộn Giấy Da Cổ viết Ký tự cổ 'Ẩn' diện rộng để che giấu hoàn toàn mùi máu và sự hiện diện của cả nhóm."
Cậu nhanh chóng trải Cuộn Giấy Da Cổ lên một tảng đá đóng băng dưới tán thông đỏ khổng lồ. Cuộn giấy da rách nát màu vàng ố khẽ rung động như cảm nhận được sự nguy kịch của chủ nhân. Nhật Minh cầm Ngòi bút xương thú cổ, nhúng sâu vào bát Mực Tuyết Tùng đỏ đen vừa chế tạo.
Cậu dồn toàn bộ huyết lực vô sắc từ tim truyền ra cánh tay trái lành lặn, dẫn truyền vào ngòi bút xương thú cổ đại. Nhật Minh bắt đầu đặt bút viết ký tự cổ 'Ẩn' (𡩋) lên Cuộn Giấy Da Cổ.
Nét chữ đầu tiên hạ xuống, Nhật Minh cảm nhận được một sự khác biệt rõ rệt so với những lần viết trước. Mực Tuyết Tùng ấm áp dẫn truyền huyết lực vô cùng mượt mà, không hề gây ra cảm giác ăn mòn hay bỏng rát dữ dội dọc theo kinh mạch. Những nét chữ cổ mang hình dáng một người núp dưới bóng cây râm mát hiện lên rực rỡ sắc đỏ đen trên giấy da cổ, phát ra luồng ma pháp dao động dịu nhẹ.
Khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, Cuộn Giấy Da Cổ bùng phát một làn sương mù màu đỏ nhạt, nhanh chóng lan tỏa và bao phủ lấy Nhật Minh, Sơn Đô cùng toàn bộ căn lều tuyết tạm bợ của họ trong phạm vi mười mét.
Nhật Minh nhắm mắt chuẩn bị chịu đựng cơn đau đầu xé rách đại não và sự sụp đổ của một mảnh ký ức gia đình quý giá như những lần trước. Thế nhưng, cậu kinh ngạc nhận ra mình chỉ cảm thấy một cơn chóng mặt nhẹ, đầu óc hơi lùng bùng trong vài giây rồi trở lại bình thường.
Cậu vội vàng lục lọi trí nhớ. Gương mặt của cha Nhật Phong vẫn rõ ràng, vết sẹo "Sơn Đô - Bạn sinh tử" trên cánh tay vẫn mang đầy đủ ý nghĩa chiến thuật. Mực Tuyết Tùng thực sự đã gánh chịu 50% áp lực nhân quả dội ngược, bảo vệ thành công đại não và ký ức của cậu! Sự thăng tiến chiến thuật này thắp lên một tia hy vọng mãnh liệt trong lòng thiếu niên học giả tóc bạc.
"Mùi máu... biến mất rồi," Sơn Đô thầm thì, gã kinh ngạc nhận ra mùi máu tanh hôi từ vết thương của Nhật Minh và từ xác con sói tuyết biến dị bên cạnh đã hoàn toàn bị làn sương đỏ nhạt triệt tiêu, không để lại một chút dấu vết nào trong không khí.
"Nín thở, Sơn Đô. Chúng đến rồi," Nhật Minh ra hiệu khẩn cấp, kéo Sơn Đô nép sát vào góc đá đóng băng dưới căn lều tuyết ngụy trang.
Chỉ một khắc sau, màn sương tím nhạt của rừng thông đỏ bị xé toạc. Hàng chục con sói tuyết biến dị khổng lồ lao ra, vây kín khoảng đất trống nơi xác con sói chết đang nằm. Chúng điên cuồng ngửi ngửi mặt tuyết, bờm lông băng dựng ngược, đôi mắt đỏ ngầu liên tục sục sạo khắp các lùm cây.
Một con sói tuyết biến dị khổng lồ, cao hơn hai mét, từ từ tiến lại gần tảng đá nơi Nhật Minh và Sơn Đô đang ẩn nấp. Chiếc mũi đen xì, ẩm ướt của nó đưa sát vào khe hở của lớp tuyết ngụy trang, chỉ cách mặt Sơn Đô chưa đầy một tấc. Sơn Đô nín thở hoàn toàn, hai bàn tay quấn băng gạc siết chặt cán búa tạ sắt lạnh đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Gã muốn vung búa sắt lạnh tạo lá chắn nhưng Nhật Minh khẽ lắc đầu ngăn lại, bởi dao động lôi điện từ búa sẽ lập tức phá vỡ kết giới ẩn mình của ký tự 'Ẩn' và thu hút Man Hổ ngay lập tức.
Nhật Minh duy trì nhịp thở thiền định sâu, làm chậm nhịp tim xuống mức tối đa để khóa chặt toàn bộ khí tức năng lượng của bản thân và Cuộn Giấy Da Cổ. Chú cáo nhỏ Huyết Hồ cũng hoàn toàn im lặng dưới ngực áo cậu, không tỏa ra một chút dao động nào.
Con sói tuyết khửi khửi vài tiếng lùng bùng trong cổ họng, khứu giác nhạy bén của nó hoàn toàn bị bẻ gãy bởi ký tự 'Ẩn' viết bằng Mực Tuyết Tùng đặc chế. Không ngửi thấy mùi máu hay sự hiện diện của con người, nó gầm gừ một tiếng đầy thất vọng rồi quay đầu bỏ đi, tiếp tục lùng sục các bụi cây khác.
Đàn sói săn trở nên hỗn loạn, chúng chạy vòng quanh khoảng đất trống, cào bới tuyết một cách vô vọng vì mùi máu tươi vừa rồi bỗng chốc biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại.
Từ trong màn sương mù phía sau, một con sói tuyết đầu đàn khổng lồ, to lớn như một cỗ xe thiết giáp, từ từ bước ra. Trên lưng nó là một gã nam tử trung niên lực lưỡng khoác tấm da gấu lớn, khuôn mặt vẽ vằn vện hung tợn như hổ, tay cầm một chiếc roi da dài bám đầy huyết khí. Đây chính là Thú sư đế quốc Man Hổ.
Hắn nhìn đàn sói đang hỗn loạn bằng đôi mắt đầy giận dữ, thô lỗ quát lớn:
"Lũ ăn hại! Mùi máu của tên tội đồ tóc bạc vừa ở ngay đây! Làm sao có thể biến mất không dấu vết như thế được? Hắn chắc chắn đang ẩn nấp quanh đây!"
Hắn đưa chiếc còi xương điều khiển thú lên miệng, rít lên một hồi dài điên cuồng. Tiếng còi xương mang theo ma pháp cuồng bạo của Vạn Thú Cuồng Quyết bùng phát, tạo ra những gợn sóng âm màu đỏ sậm lan tỏa mạnh mẽ ra không trung.
"Kích hoạt Ngự Thú Cuồng Phong! Thổi bay toàn bộ khu rừng này cho ta!" Man Hổ gầm rống cuồng nộ.
Ngay lập tức, bầy sói tuyết biến dị đồng loạt ngửa cổ lên trời gầm rú. Năng lượng ma pháp cuồng phong từ tiếng còi xương kết hợp với hơi thở đóng băng của đàn sói tạo thành một trận lốc xoáy khổng lồ, hung bạo quét qua rừng thông đỏ vạn năm. Luồng gió bão mạnh mẽ rít gào, cuốn phăng tất cả các lớp tuyết dày, bẻ gãy các cành thông đỏ và thổi bay kết giới sương mù ngụy trang xung quanh.
Nhật Minh biến sắc khi nhìn qua khe đá. Trận cuồng phong hung bạo đang cuộn lên dồn dập, lớp tuyết phủ trên căn lều tạm bợ của họ bị thổi bay từng mảng lớn, để lộ ra góc áo choàng xám sờn cũ của cậu ngay trước mắt bầy sói săn đang đói khát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!