Thử Nghiệm Sinh Mệnh
Sương mù tím nhạt của Rừng Thông Đỏ Băng Giá cuộn lên như những dải lụa ma quái, quấn chặt lấy những thân cây thông cổ thụ đỏ rực như những cột máu khổng lồ mọc lên từ nền tuyết lạnh ngắt. Cái lạnh ở đây không đơn thuần là sự giảm sút của nhiệt độ, nó là một loại hàn khí ma pháp rò rỉ từ những vết rạn nhân quả dưới lòng đất, buốt nhói và ăn mòn sinh lực của bất kỳ sinh mệnh nào dám bén mảng tới.
Nhật Minh bước đi từng bước chậm rãi trên lớp tuyết dày. Bàn tay trái lành lặn của cậu nắm chặt chuôi con dao găm rỉ sét mà Lão Độc đã ném cho. Con dao mòn vẹt, lạnh ngắt và bám đầy muội than, hoàn toàn không mang một chút ma lực nào. Ở phía đối diện, cổ tay phải của cậu—nơi quấn những dải băng gạc sờn cũ—đã thâm tím lại một cách đáng sợ. Hàn độc từ sông băng ở trận chiến trước đã ăn sâu vào kinh mạch, khiến cả bàn tay phải của cậu tê dại, mất đi hoàn toàn cảm giác vật lý. Cậu không thể cử động ngón tay phải, chỉ có thể để nó buông thõng dưới lớp áo choàng xám rộng thùng thình của người cha Nhật Phong để lại.
Mái tóc đen của Nhật Minh, giờ đây đã bạc trắng một nửa vĩnh viễn, bay múa hỗn loạn trước những luồng gió rít gào qua khe lá thông đỏ. Đôi mắt phải của cậu phía sau lớp thấu kính rạn nứt của chiếc kính thấu thị nhân quả vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn trống rỗng và lạnh lùng. Cậu lướt ngón tay trái qua những vết sẹo tự rạch chằng chịt rực đỏ ánh máu trên cánh tay phải của mình. Những vết sẹo hình ký tự cổ 'Khải', 'Hành', và 'Vô Trọng' thỉnh thoảng lại nhói lên rát bỏng, giống như những mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí của cậu không bị nhấn chìm vào khoảng không vô tận của sự lãng quên.
Cậu không nhớ nổi gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, không nhớ giọng nói của nhũ mẫu Trương thị, cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về nụ cười của biểu ca Nhật Kiến. Ngay cả Thanh Vân—cô gái mù với tiếng đàn tranh quen thuộc vừa đứng khóc bên bờ hồ băng—đối với cậu lúc này cũng chỉ là một cái tên xa lạ được khắc ghi trên da thịt. Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư đã tước đoạt đi toàn bộ tuổi thơ và tình cảm của cậu, biến cậu thành một kẻ cô độc gánh vác tương lai vương quốc chỉ bằng một cái đầu lạnh và tư duy phân tích nhân quả tuyệt đối.
"Nhật Minh... cậu có chắc chúng ta không cần dùng đến Cuộn Giấy Da Cổ chứ?"
Tiếng thì thầm của Sơn Đô vang lên từ phía sau, trầm ấm nhưng không giấu nổi sự lo lắng tột độ. Gã thợ rèn tóc đỏ vạm vỡ bước đi bên cạnh Nhật Minh, một tay khoác cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ rỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu liên tục cảnh giác nhìn vào màn sương mù tím nhạt xung quanh. Hai bàn tay quấn băng gạc của Sơn Đô vẫn còn run rẩy nhẹ do di chứng bỏng lạnh từ trận chiến dưới đáy hồ.
Nhật Minh không quay đầu lại, giọng nói của cậu phẳng lặng, lạnh lùng và không hề có một chút hơi ấm nào của quá khứ:
"Lão Độc đã ra điều kiện rõ ràng: nếu tôi nhỏ một giọt máu lên cuộn giấy da cổ để viết ký tự, thử thách sẽ lập tức thất bại. Ông ta sẽ dùng độc đao cắt đứt cổ họng tất cả chúng ta. Tôi đã phân tích các biến số. Sức mạnh thể chất của tôi lúc này chỉ còn 30%, tay phải hoại tử tạm thời do hàn độc. Cách duy nhất để chiến thắng mà không vi phạm luật chơi của Lão Độc là dùng mưu trí kết hợp với sức mạnh vật lý của cậu."
Sơn Đô khẽ nghiến răng, gã nhìn vào tấm lưng gầy gò của người tri kỷ tóc bạc mà lòng đau nhói. Gã biết Nhật Minh đã quên mất gã, quên sạch những năm tháng hai đứa cùng nghịch ngợm bên lò rèn của cha gã. Nhưng vết sẹo khắc trên tay Nhật Minh ghi rõ gã là "Bạn sinh tử", và gã sẽ dùng cả mạng sống này để chứng minh dòng chữ đó không hề sai.
"Cha tôi... Lão Thẩm," Sơn Đô khàn giọng nói, cố gắng khơi gợi một chút mối liên kết dòng họ. "Trước khi rèn chiếc vòng bảo vệ cổ tay cho cậu, ông ấy đã từng nói... dòng họ Nhật gia là những học giả chính trực nhất biên thùy. Dù thế giới này có quên đi họ, sắt thép của Lão Thẩm vẫn sẽ luôn đứng ra làm lá chắn cho tri thức của Nhật gia. Tôi không biết dệt cấm thuật bằng máu như cậu, nhưng tôi biết cách vung búa đập tan bất kỳ bộ giáp nào cản đường cậu."
Nhật Minh khẽ nheo mắt phải sau thấu kính rạn nứt. Đại não cậu xuất hiện một cơn đau nhói nhẹ khi nghe nhắc đến Lão Thẩm, nhưng đáp lại chỉ là một màn sương xám tro tịch mịch. Cậu ghi nhận thông tin của Sơn Đô bằng tư duy phân tích, không có cảm xúc, nhưng lòng tin chiến thuật dành cho gã thợ rèn tóc đỏ lại tăng thêm một phần.
Trong lồng ngực Nhật Minh, chú cáo nhỏ Huyết Hồ cấu thành từ huyết dịch vô sắc khẽ cựa quậy dưới lớp áo vải thô. Nó phát ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, lan tỏa dọc theo lồng ngực để giữ cho tim cậu không bị ngừng đập trước cái lạnh thấu xương của rừng thông đỏ. Sự cựa quậy của nó báo hiệu nó đang lớn dần lên, hấp thụ những mảnh ký ức vừa bị xóa sạch của Nhật Minh để nuôi dưỡng linh thể.
*GÀOOOO!!!*
Một tiếng gầm rú trầm đục, tàn bạo bất ngờ xé toạc màn sương tím nhạt phía trước. Sức mạnh của tiếng gầm lớn đến mức làm rung chuyển cả những cành thông đỏ cổ thụ, khiến những khối băng tuyết dày rụng xuống dồn dập, tạo nên một màn mưa tuyết trắng xóa che khuất tầm nhìn.
Từ trong bụi cây thông đỏ rậm rạp, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là một con Sói Tuyết biến dị khổng lồ, cao hơn hai mét, toàn thân bao phủ bởi một lớp giáp lông băng dày dặn, cứng như đá thạch anh. Đôi mắt nó đỏ ngầu cuồng bạo, tỏa ra sát khí tàn ác của một sinh vật bị ảnh hưởng bởi ma pháp rò rỉ dưới lòng đất. Những chiếc răng nanh dài sắc nhọn như những thanh kiếm băng rỉ máu, nhỏ xuống những giọt nước bọt đóng băng ngay khi vừa chạm đất.
"Nó đến rồi!" Sơn Đô hét lớn, lập tức vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh chắn trước mặt Nhật Minh, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo khoác lông gấu căng lên hết cỡ.
Con sói tuyết biến dị không hề do dự, nó lấy đà phóng thẳng tới, móng vuốt khổng lồ bọc băng quét ngang một đường sắc lẹm nhắm thẳng vào đầu Sơn Đô.
Sơn Đô gầm lên một tiếng, vung búa tạ sắt lạnh chặn đòn trực diện.
*BOONG!!!*
Một tiếng va chạm chát chúa vang dội khắp khu rừng. Luồng xung kích mạnh mẽ từ cú đập khiến tuyết dưới chân hai người nổ tung, bắn ra xung quanh. Thế nhưng, lớp giáp lông băng trên móng vuốt của con dị thú quá dày và cứng. Cú đánh của Sơn Đô bị trượt đi dọc theo lớp băng bọc, không hề để lại một vết thương thực sự nào ngoài một vệt xước nông phát ra những tia lửa lôi điện yếu ớt.
Con sói tuyết biến dị gầm lên cuồng nộ, nó không hề bị đẩy lùi mà ngược lại, tận dụng đà trượt của búa, quật mạnh chiếc đuôi dài bọc đầy gai băng sắc nhọn vào hông Sơn Đô.
Sơn Đô biến sắc, gã chỉ kịp xoay búa chắn ngang hông để giảm thiểu lực tác động. Sức mạnh kinh hoàng từ cú quật hất văng gã thợ rèn tóc đỏ lùi lại hơn năm mét, hai chân cày sâu xuống lớp tuyết dày tạo thành hai vệt dài trước khi dừng lại được. Gã thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, hai bàn tay quấn băng gạc rỉ máu tươi do chấn động lực dội ngược.
Không để cho Sơn Đô kịp gượng dậy, con dị thú khổng lồ tiếp tục lấy đà, đôi chân sau mạnh mẽ đạp tung tuyết, lao thẳng vào đầu gã với tốc độ nhanh gấp đôi lần trước. Nó mở rộng chiếc mồm đầy răng nanh sắc nhọn, quyết tâm cắn đứt cổ họng gã thợ rèn.
"Sơn Đô! Tránh ra bên phải ba bước! Đập mạnh búa xuống đất tạo chấn động!"
Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của Nhật Minh vang lên vang dội giữa tiếng gió rít.
Sơn Đô nghe theo bản năng chiến hữu sinh tử, gã không hề nghi ngờ, lập tức dồn lực vào chân, nhào người tránh sang bên phải đúng ba bước. Cùng lúc đó, gã vận dụng toàn bộ lôi lực tàn dư, đập mạnh đầu búa tạ sắt lạnh xuống mặt tuyết đóng băng.
*ẦM!!!*
Một làn sóng chấn động mang theo những tia chớp xanh lam nhạt bùng phát từ điểm va chạm, làm rạn nứt lớp băng dưới chân con sói tuyết đang lao tới. Con dị thú bị mất đà do mặt đất sụt lún đột ngột, cú vồ của nó bị lệch hướng, sượt qua vai Sơn Đô và đâm sầm vào một gốc thông đỏ cổ thụ phía sau, làm thân cây rung chuyển dữ dội.
Nhật Minh đứng cách đó mười mét, cậu biết con dị thú sẽ nhanh chóng hồi phục thế công. Với lớp giáp lông băng dày bất hoại kia, mọi đòn tấn công vật lý thông thường của Sơn Đô đều vô dụng, và thể chất suy kiệt của cậu cũng không thể chịu đựng được một trận chiến kéo dài.
Cậu bắt đầu thực hiện bước đi quyết định của kế hoạch chiến thuật.
Nhật Minh nhắm chặt hai mắt phải và trái. Cậu hít một hơi thật sâu, để cho luồng không khí lạnh giá cắt da cắt thịt tràn đầy khoang phổi, ép bản thân rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Cậu bỏ qua tiếng gầm rú của con sói, bỏ qua tiếng thở dốc của Sơn Đô, bỏ qua cả sự đau đớn buốt óc đang hành hạ đại não do di chứng mất ký ức.
Kích hoạt "Thính Giác Huyết Mạch" ở mức tối đa.
*OONG...*
Thế giới âm thanh thông thường xung quanh Nhật Minh đột ngột biến mất. Tiếng gió bão rít gào, tiếng tuyết lở, tiếng va chạm của sắt thép đều bị bôi xóa hoàn toàn. Thay vào đó, một bản đồ nhịp đập sinh học đầy trực quan hiện lên trong tâm trí trống rỗng của cậu, rực rỡ và chi tiết đến từng sợi tơ kẽ tóc.
Nhật Minh nghe thấy tiếng máu chảy của chính mình—nó chậm chạp, yếu ớt và lạnh ngắt do tuần hoàn suy kiệt nghiêm trọng. Cậu nghe thấy tiếng máu nóng ấm của Sơn Đô đang chảy dồn dập, mạnh mẽ nhưng bắt đầu xuất hiện những nhịp ngắt quãng do mệt mỏi thể chất. Ở một cành thông đỏ phía xa trên cao, cậu nghe thấy tiếng máu chảy của Lão Độc—nó tĩnh lặng, lạnh lùng và đều đặn như một con rắn độc đang nằm chờ mồi, chứng minh lão già quái dị kia vẫn đang âm thầm giám sát mọi hành động của cậu.
Và cuối cùng, cậu nghe thấy tiếng máu chảy của con sói tuyết biến dị.
Đó là một dòng thác lũ cuồng bạo, phát ra tiếng gào rú trầm đục của năng lượng ma pháp bị lỗi. Trong tâm trí Nhật Minh, dòng tuần hoàn của con dị thú hiện lên dưới dạng những nhánh chớp màu xanh lam nhạt chạy dọc khắp cơ thể khổng lồ của nó. Cậu nghe thấy nhịp tim đập nhanh liên tục của nó: *Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*
Nhật Minh tập trung toàn bộ tinh thần lực rạn nứt của mình để phân tích cấu trúc dòng chảy tuần hoàn của con sói. Lớp giáp lông băng bên ngoài của nó quá dày, ngăn chặn mọi nguồn lực từ bên ngoài, nhưng bất kỳ sinh vật sống nào cũng phải có một điểm nút tuần hoàn yếu nhất để duy trì sự sống.
Cậu lắng nghe kỹ hơn. Tiếng máu chảy róc rách qua các khớp xương. Khớp đầu gối... lớp băng quá dày. Cổ... được bảo vệ bởi bờ vai vạm vỡ.
Đột nhiên, Nhật Minh nghe thấy một tiếng *Rào rào* bất thường ở vùng khớp vai trái của con thú. Đó là nơi mạch máu chính rẽ nhánh để cung cấp năng lượng cho móng vuốt tấn công của nó. Lớp giáp lông băng ở khớp vai trái mỏng hơn hẳn các khu vực khác để đảm bảo sự linh hoạt khi nó di chuyển và vồ mồi. Điểm nút tuần hoàn ở khớp vai trái chính là điểm yếu sinh học chí mạng của con dị thú biến dị này.
Việc kích hoạt Thính Giác Huyết Mạch quá mức trong trạng thái cơ thể suy kiệt và môi trường lạnh giá bắt đầu đòi hỏi cái giá vật lý tàn nhẫn. Nhật Minh cảm thấy một cơn đau buốt óc như có ngàn mũi kim đâm xuyên qua màng nhĩ.
*Tí tách...*
Dòng máu đỏ ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ tai trái của cậu, chảy dọc theo vành tai lạnh ngắt và nhỏ xuống vai áo choàng xám. Sự đau đớn khiến cậu suýt chút nữa mất đi sự tập trung, bản đồ huyết mạch trong đầu nhấp nháy liên tục như muốn tan vỡ.
Nhưng Nhật Minh không cho phép mình gục ngã. Cậu nghiến chặt răng, giữ vững tinh thần lực cực hạn, mở bừng mắt phải sau thấu kính rạn nứt. Ánh mắt cậu rực sáng lên sự kiên định của một học giả đã tìm ra đáp án chiến thuật tối ưu.
"Sơn Đô!" Nhật Minh hét lớn, giọng nói khàn đặc nhưng vang dội. "Đừng đánh vào đầu hay thân nó! Khớp vai trái của nó! Lớp giáp lông băng ở đó mỏng nhất. Đó là điểm nút tuần hoàn chí mạng của nó! Dùng toàn bộ sức mạnh đập mạnh vào khớp vai trái!"
Sơn Đô đang lảo đảo gượng dậy bên gốc thông đỏ, nghe thấy tiếng gọi của Nhật Minh, đôi mắt đỏ ngầu của gã lập tức rực sáng lòng tin tuyệt đối. Gã không hề do dự, cũng không cần hỏi lý do vì sao Nhật Minh biết điều đó. Gã siết chặt cán búa tạ, gầm lên một tiếng vang dội như sấm truyền.
Con sói tuyết biến dị lúc này đã quay đầu lại, nó gầm rống cuồng nộ, giương móng vuốt bên phải lao thẳng về phía Sơn Đô.
Sơn Đô không lùi bước, gã chủ động lao lên nghênh chiến. Gã cúi thấp người, khéo léo lách qua cú vồ móng vuốt bên phải của con thú. Sức mạnh cơ bắp phi thường của gã thợ rèn bộc phát, gã xoay người một vòng chuẩn xác, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lôi lực tàn dư vào cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ.
"Chết đi, con súc vật!"
Sơn Đô gầm lên, vung búa tạ giáng một cú đập sấm sét ngàn cân thẳng vào khớp vai trái của con sói tuyết biến dị.
*RẮC!!!*
Một tiếng xương gãy giòn giã và tiếng rạn nứt của băng đá vang lên chói tai. Lớp giáp lông băng dày ở khớp vai trái của con dị thú vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ bắn ra xung quanh. Cú đập cực mạnh chính xác vào điểm nút tuần hoàn làm bẻ gãy bộ gọng tấn công bên trái của nó, cắt đứt dòng tuần hoàn chính cung cấp năng lượng cho cơ thể.
Con sói tuyết biến dị khổng lồ rống lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng rống nhỏ dần rồi nghẹn lại nơi cổ họng. Cơ thể đồ sộ của nó mất hoàn toàn thăng bằng, đổ gục xuống mặt tuyết dày, co giật dữ dội. Dòng máu xanh lam nhạt bắt đầu rỉ ra từ vết thương nát bấy ở vai trái, nhuộm xanh cả một khoảng tuyết trắng xung quanh trước khi nó hoàn toàn lịm đi, bất động.
Sơn Đô chống búa tạ xuống tuyết, thở dốc liên tục, mồ hôi hòa lẫn nước tuyết chảy ròng ròng trên mặt. Gã quay lại nhìn Nhật Minh đầy phấn khích:
"Hạ... hạ được nó rồi, thư sinh! Cậu thực sự quá thiên tài!"
Nhật Minh không đáp, cậu bước nhanh tới bên thi thể con sói tuyết đang nằm im lìm. Cậu dùng bàn tay trái lành lặn rút Ngòi bút xương thú cổ từ trong ngực áo ra. Ngòi bút làm từ xương cánh chim săn mồi cổ đại tỏa ra một luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ, tạm thời làm ấm áp lòng bàn tay trái của cậu.
Cậu quỳ xuống bên vết thương rách nát ở khớp vai trái của con thú, nơi dòng máu xanh lam nguyên chất đang rỉ ra. Nhật Minh tập trung tinh thần, bắt đầu thực hiện phương pháp "Trích xuất máu dị thú" lần đầu tiên dưới sự hướng dẫn lý thuyết của Lão Độc.
Cậu dùng con dao găm rỉ sét rạch nhẹ một đường chuẩn xác trên tim con sói tuyết để tiếp cận nguồn máu tinh khiết nhất. Sau đó, cậu đưa đầu Ngòi bút xương thú cổ chạm trực tiếp vào dòng máu xanh lam đang chảy ra.
*VÙ...*
Ngay khi tiếp xúc, một hiện tượng kỳ ảo bùng phát. Dòng máu dị thú màu xanh lam nguyên chất rực rỡ không hề chảy ra ngoài tuyết nữa, mà bắt đầu chảy ngược dòng dọc theo những rãnh nhỏ trên thân Ngòi bút xương thú cổ đại. Ngòi bút phát ra những vệt sáng màu lam nhạt kỳ ảo, tỏa ra năng lượng tự nhiên dồi dào, ngấm dần vào Cuộn Giấy Da Cổ đang nằm im lìm trong ngực áo Nhật Minh, nạp đầy năng lượng cho thần vật.
Nhật Minh nhìn dòng máu dị thú được trích xuất thành công mà lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Có nguồn dung môi ma pháp này, cậu sẽ giảm được 50% lượng máu tự thân cần dùng cho những lần viết huyết thư tiếp theo, giữ lại được những mảnh ký ức ít ỏi còn sót lại về cha.
Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi chưa kịp thành hình thì biến cố tàn nhẫn ập đến.
Ngay khi giọt máu xanh lam cuối cùng ngấm vào ngòi bút, một luồng hàn khí cực mạnh, lạnh lẽo gấp trăm lần bão tuyết thông thường từ dòng máu dị thú bất ngờ bùng phát dữ dội từ đầu ngòi bút, xông thẳng vào bàn tay trái đang cầm bút của Nhật Minh.
Luồng hàn khí rít gào như muốn đóng băng cả linh hồn cậu. Nhật Minh biến sắc, cậu cảm thấy toàn bộ bàn tay trái của mình đông cứng lại trong chớp mắt, lớp băng xanh lam nhạt bắt đầu bao phủ các ngón tay và lan nhanh dọc theo cẳng tay trái lên vai, đe dọa ngưng đọng hoàn toàn dòng tuần hoàn máu vô sắc của cậu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!