Mùi Máu Biên Thùy
Gió tuyết trên bờ Hồ Băng Vĩnh Cửu rít gào như tiếng khóc than của vạn linh hồn bị phong ấn dưới đáy phế tích cổ. Mặt băng dày ba mét đã rạn nứt thành trăm ngàn vệt sâu hoắm, phản chiếu ánh sáng đỏ tía yếu ớt từ bầu trời đêm biên thùy.
Nhật Minh đứng sừng sững giữa trời tuyết, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa bay múa trong gió lạnh. Tay trái cậu nắm chặt Ngòi bút xương thú cổ vừa thu hồi từ đáy hồ, cảm nhận luồng năng lượng ấm áp từ xương cánh chim săn mồi cổ đại truyền vào kinh mạch, tạm thời xoa dịu vết thương đóng băng thâm tím trên tay phải. Thế nhưng, đôi mắt phải phía sau thấu kính rạn nứt của cậu lúc này lại hoàn toàn trống rỗng. Cậu nhìn thẳng vào cô gái mù trước mặt, ánh mắt xám ngoét không một chút gợn sóng, lạnh lùng như nhìn một phiến đá vô danh bên đường.
Thanh Vân run rẩy buông lỏng dây đàn tranh cổ. Đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu của cô run bần bật, giọt nước mắt lăn dài trên má, vỡ tan ngay khi vừa chạm vào lớp tuyết lạnh dưới chân.
"Nhật Minh..." Giọng cô nghẹn ngào, mỏng manh như cánh hoa mai tuyết trước gió. "Cậu... thực sự không nhớ tôi sao?"
Nhật Minh nhìn cô gái mặc y phục lụa trắng, đầu óc cậu hoàn toàn là một khoảng trống xám xịt. Cậu nhớ rõ mục tiêu của mình: đột kích ngục tối Tuyết Phong, giải cứu cha Nhật Phong. Cậu nhớ rõ mình có một Cuộn Giấy Da Cổ trong ngực áo. Nhưng còn cô gái này? Gương mặt thanh tú kia, tiếng đàn tranh dập dờn kia... tất cả đã bị xóa sạch khỏi đại não cậu như một trang giấy bị xé rách vĩnh viễn.
Nhật Minh khẽ đưa cánh tay phải chằng chịt vết sẹo tự rạch lên. Dưới lớp áo choàng xám cũ kỹ của cha, dòng chữ tự khắc bằng huyết lực rực đỏ ánh máu hiện lên rõ mồn một: *"Thanh Vân - Đàn tranh cổ - Tri kỷ"*.
Cậu đọc dòng chữ đó một cách máy móc, lý trí lạnh lùng phân tích dữ liệu trên da thịt.
"Cô là Thanh Vân," Nhật Minh cất tiếng, giọng nói phẳng lặng, không hề có một chút hơi ấm hay cảm xúc nào của quá khứ. "Vết sẹo trên tay tôi ghi cô là tri kỷ của tôi. Nhưng trong đầu tôi... cô chỉ là một người xa lạ. Luật đánh đổi của Huyết Thư đã xóa sạch ký ức về cô. Tôi xin lỗi, tôi không thể nhớ nổi cô là ai nữa."
*BỤP!*
"Thư sinh! Cậu điên rồi sao?!"
Sơn Đô gầm lên, gã thợ rèn tóc đỏ lao tới, túm chặt lấy cổ áo Nhật Minh. Cây Búa Tạ Sắt Lạnh sứt mẻ cắm phập xuống mặt tuyết bên cạnh. Đôi mắt Sơn Đô đỏ ngầu vì phẫn nộ và đau đớn: "Cậu đã quên cô ấy? Người đã cùng cậu vượt qua bao nhiêu sinh tử, người đã dùng tiếng đàn gảy rách cả mười đầu ngón tay để dệt kết giới bảo vệ cậu khỏi mưa băng của Tiết Dao! Cậu có thể quên mẹ, quên nhũ mẫu, quên cả tuổi thơ... nhưng sao cậu dám quên đi Thanh Vân?!"
Nhật Minh không hề né tránh, cậu để mặc Sơn Đô ghì chặt cổ áo mình, ánh mắt vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ: "Nếu tôi không viết trang sách đó, kén băng vĩnh cửu sẽ nghiền nát ngòi bút cổ đại, và tất cả chúng ta sẽ chết dưới đáy hồ. Tôi chỉ chọn phương án có xác suất sinh tồn cao nhất cho cả đội. Sơn Đô, buông tay ra. Sát khí của cậu đang làm nhiễu loạn tuần hoàn máu của tôi."
"Cậu... cậu thực sự đã biến thành một cỗ máy vô cảm rồi sao?" Sơn Đô nghẹn ngào, hai tay run rẩy buông lỏng áo Nhật Minh. Gã quỵ gối xuống tuyết, bất lực nhìn người tri kỷ tóc bạc giờ đây xa lạ đến đáng sợ.
"Sơn Đô, dừng lại đi!" Tuệ Lâm bước tới, giữ chặt lấy bả vai gã thợ rèn. Nữ y sư thanh tú mặc y phục màu lục nhạt, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng lộ rõ vẻ xót xa. Bà nhanh chóng rút ba cây châm bạc, chuẩn xác cắm vào các huyệt đạo trên cổ tay phải của Nhật Minh để cô lập hàn độc đang rò rỉ.
"Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư là tuyệt đối," Tuệ Lâm khàn giọng nói. "Huyết lực vô sắc của Nhật Minh đang cạn kiệt đến mức báo động. Nếu cậu ấy cố gắng ép đại não nhớ lại, áp lực nhân quả dội ngược sẽ làm nổ tung mạch máu não ngay lập tức. Cậu ấy không nói dối, cậu ấy thực sự đã mất đi phần ký ức đó vĩnh viễn rồi."
Thanh Vân không khóc thành tiếng nữa. Cô lặng lẽ cúi đầu, ôm lấy cây đàn tranh cổ vào lòng, như muốn tìm kiếm chút hơi ấm tàn dư từ những buổi chiều yên bình trong rừng mai tuyết mà giờ đây chỉ còn một mình cô nhớ.
"Tôi hiểu rồi," Thanh Vân thầm thì, giọng cô dịu lại, đượm buồn nhưng kiên cường. "Chỉ cần cậu ấy còn sống để cứu cha, chỉ cần thế giới này được tự do... dù tôi có trở thành người xa lạ trong mắt cậu ấy, tiếng đàn của tôi vẫn sẽ bảo vệ cậu ấy."
Nhật Minh im lặng nhìn cô gái mù. Trong lồng ngực cậu, Huyết Hồ—chú cáo nhỏ cấu thành từ huyết dịch vô sắc—khẽ cựa quậy dưới lớp áo vải thô, tỏa ra một luồng hơi ấm yếu ớt. Nó đang lớn dần lên, nuốt chửng những mảnh ký ức ấm áp nhất về tình yêu đầu đời của cậu để nuôi dưỡng sức mạnh nghịch chuyển vận mệnh.
"Chúng ta không thể nán lại đây lâu," Nhật Minh lạnh lùng phân tích, đẩy nhẹ gọng kính thấu thị rạn nứt trên mắt phải. "Tiết Dao đã rút lui, cô ta chắc chắn sẽ báo cáo lại cho Thiết Mộc. Quân thiết giáp biên phòng sẽ bao vây Hồ Băng Vĩnh Cửu trong vòng hai canh giờ nữa. Tuệ Lâm, cô nói trong rừng thông đỏ có người có thể cứu tôi?"
Tuệ Lâm gật đầu, lau đi vệt tuyết bám trên trán: "Phải. Sâu trong Rừng Thông Đỏ Băng Giá có một dị nhân ẩn cư tên là Lão Độc. Ông ta là thợ săn dị thú giỏi nhất biên thùy, nắm giữ bí thuật 'Trích xuất máu dị thú'. Máu của dị thú biến dị trong bão tuyết mang năng lượng dồi dào, nếu dùng làm dung môi trộn với mực tuyết tùng, nó sẽ gánh chịu thay cậu 50% áp lực nhân quả, giúp cậu không bị kiệt quệ huyết mạch và kéo dài thời gian giữ lại những ký ức còn sót lại."
"Đi thôi," Nhật Minh dứt khoát nói, tay trái nắm chặt ngòi bút cổ đại, bước những bước chân kiên định ra khỏi bờ hồ băng rạn nứt, hướng thẳng về phía rừng thông tối tăm.
***
Rừng Thông Đỏ Băng Giá hiện ra trước mắt họ như một bức tranh quái dị của tạo hóa. Những cây thông cổ thụ đỏ rực như những cột máu khổng lồ mọc lên từ nền tuyết trắng xóa, cành lá bám đầy băng giá li ti lấp lánh dưới ánh trăng mờ. Sương mù ma pháp màu tím nhạt bao phủ khắp nơi, cản trở tầm nhìn tầm xa và mang theo hơi lạnh cắt da thịt.
Họ đi bộ suốt ba tiếng đồng hồ. Thể chất của Nhật Minh ngày càng suy kiệt, hơi thở của cậu đứt quãng, mỗi bước đi nặng nề như đeo đá. Vết thương thâm tím do hàn độc trên cổ tay phải bắt đầu lan rộng lên cẳng tay, rỉ ra những giọt máu vô sắc lạnh ngắt.
"Dừng lại," Thanh Vân đột ngột lên tiếng, cô nghiêng tai lắng nghe. "Có mùi máu tanh nồng nặc phía trước. Và... có tiếng bước chân di chuyển không tiếng động trên tuyết."
Sơn Đô lập tức vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh chắn trước mặt Nhật Minh, lôi điện màu xanh lam nhạt nổ tí tách quanh đầu búa, sẵn sàng chiến đấu.
Từ sau một gốc thông đỏ khổng lồ, một thân ảnh gầy gò bước ra. Đó là một lão già gầy trơ xương, khoác chiếc áo da sói rách rưới bám đầy máu khô đen thẫm. Đôi mắt lão sắc lẹm, sáng quắc như diều hâu trong đêm tối. Mười ngón tay lão khẳng khiu, đầy những vết sẹo chằng chịt do thú dữ cắn, tay phải đang cầm một con dao găm rỉ sét khảm độc tố tỏa ra làn khói xanh nhạt.
Lão già khịt mũi, hít một hơi thật sâu rồi nở một nụ cười quái dị, để lộ hàm răng vàng khè: "Mùi máu thật tà dị! Vừa có mùi tuyết lạnh của cổ thú băng, lại vừa có mùi huyết lực vô sắc của một kẻ dệt vận mệnh. Nhóc con tóc bạc nửa đầu kia, ngươi chính là kẻ đang bị Giáo Hội Thần Quyền truy nã toàn quốc sao?"
"Ông là Lão Độc?" Nhật Minh bước lên trước, đẩy nhẹ kính thấu thị nhân quả.
"Lũ chuột nhắt các ngươi tìm đến hang ổ của ta làm gì?" Lão Độc lạnh lùng quét mắt qua nhóm người. "Ta không thích bầu bạn với con người, đặc biệt là những kẻ mang theo phiền phức từ Giáo Hội."
Tuệ Lâm bước lên, cúi đầu kính cẩn: "Lão Độc tiền bối, tôi là Tuệ Lâm, truyền nhân của y lý biên thùy. Cậu thiếu niên này là Nhật Minh, hậu duệ của dòng họ thủ thư cổ đại. Cậu ấy đã dùng máu viết huyết thư để cứu người, giờ đây kinh mạch tay phải sắp hoại tử, tuần hoàn máu suy kiệt cực hạn. Chúng tôi cần bí thuật 'Trích xuất máu dị thú' của tiền bối để cứu mạng cậu ấy."
Lão Độc nhìn chằm chằm vào cổ tay thâm tím rỉ máu vô sắc của Nhật Minh, rồi nhìn xuống Cuộn Giấy Da Cổ giấu trong ngực áo cậu. Lão cười khẩy đầy châm chọc: "Bí thuật của ta? Ha! Máu dị thú biến dị chứa oán khí cuồng bạo tột cùng. Nếu tinh thần ngươi không đủ mạnh, nếu ngươi không có bản lĩnh tự tay hạ gục dị thú, máu của chúng sẽ ăn mòn linh hồn ngươi, biến ngươi thành một con quái vật vô diện điên loạn trước khi kịp viết một chữ! Ta không bao giờ truyền dạy bí thuật cho kẻ yếu đuối chỉ biết dựa dẫm vào ma pháp của tà thư."
"Tôi không yếu đuối," Nhật Minh đáp, giọng cậu lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng chứa đựng một ý chí thép không thể lay chuyển. "Tôi dùng huyết thư vì đó là phương án tối ưu để thay đổi kết quả chiến cuộc cục bộ. Nhưng nếu cần dùng sức mạnh thể chất hoặc trí tuệ thông thường để đạt được mục tiêu, tôi cũng sẽ không do dự."
Lão Độc nheo mắt diều hâu, nhìn sâu vào đôi mắt xám không cảm xúc của Nhật Minh. Lão khịt mũi, đột ngột vung tay ném mạnh một vật xuống mặt tuyết dưới chân cậu.
*CẠCH!*
Đó là một con dao găm rỉ sét, lưỡi dao mòn vẹt và bám đầy muội than lạnh ngắt.
"Tốt! Để ta xem ý chí của một kẻ không quá khứ mạnh đến đâu," Lão Độc chỉ tay về phía rừng thông đỏ tối tăm, nơi sương mù tím nhạt đang cuộn xoáy dữ dội. "Trong khu rừng kia có một con dị thú biến dị cấp thấp đang cuồng loạn. Nó đã giết chết ba thợ săn của ta tuần trước. Điều kiện của ta rất đơn giản: Ngươi phải tự mình bước vào đó, hạ gục con thú dữ kia và mang trái tim của nó về đây."
Sơn Đô biến sắc, định bước lên: "Lão già điên! Thư sinh đang suy kiệt huyết mạch, tay phải mất cảm giác, cậu ấy làm sao cận chiến với dị thú được?! Để tôi đi thay cậu ấy!"
"Câm miệng!" Lão Độc quát lớn, luồng uy áp từ cảnh giới Học Tập Giả Cấp Cao bùng phát, ép Sơn Đô phải lùi lại một bước. "Ta nói là cậu ta phải tự mình làm! Nếu có bất kỳ ai giúp đỡ, ta sẽ lập tức dùng độc đao này cắt đứt cổ họng tất cả các ngươi!"
Nhật Minh ngăn Sơn Đô lại. Cậu cúi xuống, dùng bàn tay trái lành lặn nhặt con dao găm rỉ sét lên. Lưỡi dao lạnh ngắt, thô ráp bám đầy bụi than. Cậu nhìn thẳng vào Lão Độc, không một chút sợ hãi hay do dự.
"Không được dùng sức mạnh của Huyết Thư," Lão Độc nhấn mạnh từng chữ, nụ cười quái dị hiện rõ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Nếu ngươi dám nhỏ một giọt máu lên cuộn giấy da cổ kia để nghịch chuyển nhân quả, thử thách sẽ lập tức thất bại. Chỉ dùng cái đầu của ngươi, và con dao rỉ sét này. Ngươi dám nhận không?"
Nhật Minh siết chặt chuôi dao găm rỉ sét. Cậu biết đây là cơ hội duy nhất để bảo vệ sinh mạng và những ký ức ít ỏi còn sót lại về cha. Cậu quay đầu nhìn Sơn Đô, Thanh Vân và Tuệ Lâm lần cuối, rồi bước từng bước chậm rãi nhưng kiên định vào sâu trong màn sương mù tím nhạt của Rừng Thông Đỏ Băng Giá.
*GÀOOOO!!!*
Một tiếng gầm rú trầm đục, tàn bạo bất ngờ vang lên từ sâu trong rừng thông đỏ, chấn động cả mặt đất đóng băng, làm tuyết rơi rụng dồn dập từ các cành cây cổ thụ. Thử thách sinh tử thực sự của Nhật Minh chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!