Thử Thách Lòng Đất
Cái lạnh ở Điện Thờ Hoang Phế vốn dĩ đã có thể đóng băng tủy xương của một người bình thường, nhưng khi Nhật Minh, Sơn Đô và Thanh Vân tiến sát đến rìa Hồ Băng Vĩnh Cửu, họ mới hiểu thế nào là sự tàn khốc thực sự của thiên nhiên biên thùy.
Trước mắt họ, Hồ Băng Vĩnh Cửu trải dài như một tấm gương khổng lồ màu xanh lam thẫm, phẳng lặng đến đáng sợ dưới bầu trời đêm vần vũ mây xám. Lớp băng dày hơn ba mét cứng như thép nguội, phong ấn toàn bộ mặt nước bên dưới. Nhưng điều khiến lồng ngực Nhật Minh thắt lại không phải là mặt băng lạnh lẽo, mà là bóng đen khổng lồ của ngôi đền cổ bị chìm sâu năm trăm năm trước dưới đáy hồ. Qua làn băng dày và trong suốt, những mái vòm đá rạn nứt, những cột trụ đổ nát của phế tích thần tri thức cũ hiện lên mờ ảo, giống như một nghĩa địa khổng lồ của nền văn minh đã bị bôi xóa.
Nhật Minh bước đi lảo đảo, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa rũ xuống che khuất chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải. Cổ tay phải của cậu thâm tím, lạnh ngắt và mất hoàn toàn cảm giác do hàn độc sông băng xâm nhập sâu vào kinh mạch. Trên cánh tay gầy gò ấy, những vết sẹo tự khắc rực đỏ hình ký tự cổ 'Khải', 'Hành', và 'Vô Trọng' thỉnh thoảng lại nhói lên như một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá mà cậu đã trả. Cậu không nhớ nổi gương mặt mẹ Mộc Miên, không nhớ nhũ mẫu Trương thị, cũng chẳng còn chút ký ức nào về biểu ca Nhật Kiến. Ngay cả Sơn Đô—người bạn đang đi bên cạnh—cũng chỉ là một cái tên lạnh lùng được khắc trên da thịt cậu.
"Thư sinh, cậu có chắc ngòi bút cổ đại nằm ở dưới đó không?" Sơn Đô khàn giọng hỏi, hơi thở hóa thành làn sương dày đặc. Gã siết chặt cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ, hai bàn tay quấn băng gạc run rẩy vì lạnh buốt. "Mặt băng này dày quá. Dù tôi có dùng hết lôi lực đập liên tục ba ngày ba đêm cũng chưa chắc đã rạn nứt."
"Bản đồ của tổ tiên Nhật Vô Gian không thể sai," Nhật Minh đáp, giọng nói trầm thâm và lý trí đến đáng sợ. "Năng lượng của Cuộn Giấy Da Cổ đã cạn kiệt. Nếu không thu hồi được Ngòi bút xương thú cổ dưới đáy hồ để dẫn truyền huyết lực, kinh mạch tay phải của tôi sẽ hoại tử hoàn toàn. Chúng ta không có đường lui."
Đi bên cạnh họ, Thanh Vân khẽ nghiêng đầu. Thiếu nữ mù thanh tú khoác chiếc áo lông cừu trắng, đôi mắt nhắm nghiền nhưng thính giác siêu phàm của cô đang bắt trọn từng dao động nhỏ nhất của gió tuyết. Nàng ôm chặt cây Đàn Tranh Ma Pháp trước ngực, mười đầu ngón tay quấn băng gạc khẽ run lên.
"Nhật Minh..." Thanh Vân thầm thì, giọng nói dịu dàng như tiếng đàn mai. "Có tiếng bước chân. Rất nhiều bước chân thiết giáp đang bao vây mặt hồ. Và... có một luồng hàn khí biến dị cực mạnh đang áp sát."
*RẮC!!!*
Một tiếng rạn nứt khô khốc vang lên từ phía đối diện mặt hồ. Từ trong màn sương tuyết mù mịt, hàng chục binh sĩ thiết giáp của Giáo Hội Thần Quyền Tuyết Phong lừng lững tiến ra, vũ khí ma pháp trên tay rực sáng xanh lam. Dẫn đầu toán quân là một nữ pháp sư kiêu sa, mặc y phục xanh tuyết bó sát, mái tóc xanh nhạt dài bay múa trong gió lạnh. Trên đầu cô ta, chiếc vương miện khảm tinh thể băng vĩnh cửu tỏa ra luồng hàn quang nhiễu loạn cả không gian.
Đó chính là Pháp sư băng sương Tiết Dao, một trong những tay sai tàn bạo nhất dưới trướng Thiết Mộc.
"Lũ chuột nhắt kháng chiến, các ngươi thực sự nghĩ mình có thể trốn thoát sao?" Tiết Dao cười lạnh, giọng nói sắc lẻm như băng nhọn. "Thiết Mộc đại nhân đã đoán trước các ngươi sẽ tìm đến phế tích đền cổ này để tìm kiếm tàn thư. Hôm nay, Hồ Băng Vĩnh Cửu này sẽ là ngôi mộ chung của các ngươi!"
Không đợi nhóm Nhật Minh kịp phản ứng, Tiết Dao vung tay, kích hoạt vương miện băng vĩnh cửu. Luồng ma pháp Huyền Băng Quyết bùng phát dữ dội.
*ẦM!!!*
Từ dưới lòng hồ băng dày, hàng loạt gai băng nhọn hoắt, khổng lồ như những ngọn giáo đá đột ngột đâm toạc mặt băng, lao thẳng về phía Nhật Minh với tốc độ kinh hoàng. Sức mạnh đóng băng của đòn tấn công khiến không khí xung quanh ngưng đọng thành những tinh thể sắc lẹm.
"Tránh ra sau tôi!" Sơn Đô gầm lên.
Gã thợ rèn tóc đỏ vận chuyển Cương Thiết Chú Quyết, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên cực hạn. Gã vung cây Búa Tạ Sắt Lạnh đập mạnh xuống mặt băng. Những tia chớp xanh lam nổ tung tí tách quanh đầu búa, tạo ra một làn sóng sấm sét chấn động dữ dội. Tiếng búa sấm sét oanh tạc thẳng vào những ngọn giáo băng đang lao tới, đập tan chúng thành hàng vạn mảnh vụn băng lấp lánh bảo vệ Nhật Minh phía sau.
"Hừ, một tên thợ rèn thô kệch mà cũng đòi chống lại Huyền Băng của ta?" Tiết Dao nhíu mày kiêu ngạo. Cô ta lẩm nhẩm chú ngữ phức tạp, vương miện băng trên đầu rực sáng cực đại. "Đóng băng vĩnh cửu!"
Cô ta chỉ tay xuống lòng hồ. Luồng ma pháp lạnh giá thấu xương dội xuống, xuyên qua lớp băng ba mét và đóng băng hoàn toàn dòng nước ngầm bên dưới đáy hồ. Nhật Minh đeo kính thấu thị nhìn xuống, đồng tử co rút lại. Qua lớp thấu kính rạn nứt, cậu nhìn thấy một luồng ánh sáng trắng cổ xưa—Ngòi bút xương thú cổ chế tác từ xương cánh chim săn mồi cổ đại—đang lơ lửng giữa phế tích đền cổ dưới đáy hồ bỗng chốc bị một chiếc kén băng vĩnh cửu khổng lồ khóa chặt, đông cứng hoàn toàn.
"Không xong rồi!" Nhật Minh khàn giọng nói. "Cô ta đã dùng ma pháp đóng băng dòng nước đáy hồ, khóa chặt ngòi bút cổ trong kén băng. Nếu kén băng đó đông cứng hoàn toàn trong mười khắc nữa, ngòi bút sẽ bị năng lượng băng vĩnh cửu nghiền nát thành tro bụi!"
"Để tôi đập vỡ nó!" Sơn Đô gầm gừ, gã lấy đà vung búa tạ định nện thẳng xuống mặt băng phía trên kén băng.
"Dừng lại, Sơn Đô!" Nhật Minh hét lớn ngăn cản.
Nhưng đã quá muộn. Cú đập búa toàn lực của Sơn Đô nện xuống mặt băng dày.
*KENG!!!*
Một tiếng động kim loại va chạm chói tai vang lên. Đầu búa sắt lạnh bỗng chốc bị dính chặt vào mặt băng do nhiệt độ cực thấp từ ma pháp của Tiết Dao truyền dẫn. Hàn khí vây quanh cán búa, nhanh chóng lan dọc theo cánh tay Sơn Đô, khiến gã thợ rèn tê dại, run rẩy và suýt hoại tử cơ tay. Gã phải buông tay thối lui, thở dốc trong đau đớn.
"Ha ha ha! Lũ ngu xuẩn!" Tiết Dao cười lớn đầy tàn nhẫn. "Huyền Băng của ta là ma pháp biến dị, lạnh hơn băng thường gấp mười lần. Các ngươi càng dùng lực mạnh, hàn độc sẽ càng hấp thụ sinh lực của các ngươi nhanh hơn!"
Mưa băng xuyên tâm bắt đầu đổ xuống dồn dập từ bầu trời đêm. Những mũi tên băng sắc nhọn như mưa rào bao vây toàn bộ khu vực bờ hồ, cắt đứt mọi đường rút lui của cả nhóm.
Nhật Minh đứng giữa làn mưa băng, cơ thể gầy gò run rẩy dữ dội. Cậu cảm nhận rõ ràng cái chết đang cận kề. Kinh mạch tay phải của cậu đã hoàn toàn tím đen, mất cảm giác. Nếu không hành động ngay lập tức, tất cả sẽ bị chôn vùi dưới lòng hồ này. Cậu bắt buộc phải sử dụng Cuộn Giấy Da Cổ.
Nhưng viết huyết thư trong trạng thái kiệt quệ này đồng nghĩa với việc cậu phải tự rạch tay lấy máu vô sắc, và Luật đánh đổi ký ức sẽ kích hoạt một lần nữa.
Trong đầu Nhật Minh, tiếng thì thầm lạnh lẽo, u uất của Cuộn Giấy Da Cổ vang vọng lên như một lời nguyền rủa nhân quả: *"Kế thừa huyết mạch... Ngươi muốn thay đổi thực tại này? Hãy dâng hiến mảnh ký ức quý giá nhất còn lại trong tâm trí trống rỗng của ngươi... Hãy quên đi... quên đi người con gái mù đang đứng bên cạnh ngươi..."*
Nhật Minh khựng lại. Cậu quay sang nhìn Thanh Vân.
Thiếu nữ mù đang đứng giữa làn mưa băng, tiếng đàn tranh của cô dập dờn tạo nên một kết giới huyễn âm vô hình che chở cho họ khỏi những mũi tên băng nhỏ. Gương mặt cô thanh tú, đượm buồn nhưng đầy kiên định. Trong tâm trí Nhật Minh bỗng chốc hiện lên một mảnh ký ức ấm áp hiếm hoi còn sót lại: Những buổi chiều tà yên bình trong rừng mai tuyết, khi cậu vùi đầu vào đống tàn thư cũ sờn, còn Thanh Vân ngồi bên hiên gảy những khúc nhạc dịu êm xua đi nỗi cô đơn của một kẻ không quá khứ. Đó là mối tình đầu thuần khiết, dịu dàng và là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho linh hồn cậu không bị bóng tối nuốt chửng.
*Nếu quên đi cô ấy... mình sẽ trở thành một kẻ lạnh lùng vô cảm thực sự...*
*Nhưng nếu không viết... Sơn Đô sẽ chết, cô ấy sẽ chết, và cha sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong ngục tối...*
"Nhật Minh! Đừng viết!" Thanh Vân bỗng nhiên hét lên, nước mắt rỉ ra từ đôi mắt nhắm nghiền của cô. Thính giác nhạy bén của cô nghe thấy tiếng máu chảy dồn dập và nhịp tim đập loạn nhịp đầy đau đớn của Nhật Minh. "Tôi cầu xin cậu... đừng viết nữa! Đừng quên tôi..."
Nhật Minh nhìn cô, một nụ cười nhạt nhòa, u buồn thoáng hiện trên đôi môi tím tái vì lạnh.
"Thanh Vân... Tôi xin lỗi. Tôi phải đưa mọi người ra khỏi đây."
Cậu quyết định. Cậu không thể ích kỷ giữ lại hạnh phúc cá nhân khi tính mạng của đồng đội và cha đang nằm trên bàn cân nhân quả.
Nhật Minh đưa tay trái lên, ấn mạnh nút bấm ẩn trên Vòng bảo vệ cổ tay bằng bạc ở cổ tay phải. Lưỡi châm bạc lò xo rạch một đường sâu chuẩn xác dọc theo mạch máu thâm tím của cậu. Dòng máu vô sắc dị thường, rực sáng bạc pha lẫn sắc đỏ nhạt, phun xối xả ra ngoài, nhuộm đỏ bề mặt Cuộn Giấy Da Cổ đang lơ lửng.
Cơn đau đầu nhân quả dội ngược lên đại não dữ dội như muốn xé rách hộp sọ Nhật Minh. Tai trái cậu rỉ máu ấm, tầm nhìn nhòe đi. Sợi chỉ đỏ nhân quả kết nối cậu với những buổi chiều nghe Thanh Vân đàn tranh trong rừng mai bắt đầu rạn nứt, đứt phựt từng sợi một, hóa thành tro bụi bay biến vào hư vô.
Nhật Minh cắn chặt môi đến bật máu, dùng ngón tay bôi đẫm máu vô sắc viết ký tự cổ 'Khải' (𡩋) khổng lồ lên cuộn giấy. Lá chắn máu hóa cứng bùng phát diện rộng, chặn đứng hoàn toàn cơn mưa băng xuyên tâm của Tiết Dao, che chở cho Sơn Đô và Thanh Vân.
Ngay sau đó, cậu không dừng lại, dồn toàn bộ huyết lực tàn dư viết tiếp ký tự cổ 'Tuyết' (𡕇) nghịch dòng nhân quả nhiệt độ.
*OÀNG!!!*
Một cột sáng đỏ rực rỡ phóng thẳng từ Cuộn Giấy Da Cổ xuống lòng hồ băng. Luồng năng lượng huyết lực mang oán khí nhiệt lượng khổng lồ bùng phát, nghịch chuyển hoàn toàn cấu trúc lạnh giá của ma pháp Huyền Băng Quyết. Mặt băng dày ba mét dưới chân họ bắt đầu rạn nứt dữ dội, nhiệt độ nước đáy hồ tăng vọt lên trong tích tắc, làm tan chảy hoàn toàn chiếc kén băng vĩnh cửu đang khóa chặt ngòi bút cổ.
"Cái gì?! Sức mạnh này... không thể nào!" Tiết Dao kinh hoàng hét lên khi thấy ma pháp đóng băng vĩnh cửu của mình bị bẻ gãy hoàn toàn. Vương miện băng vĩnh cửu trên đầu cô ta rạn nứt, hàn quang tắt ngấm, buộc cô ta phải lùi lại phun ra một ngụm máu tươi do phản phệ ma pháp.
Giữa lòng hồ đang tan chảy dồn dập, từ sâu dưới đáy phế tích đền cổ, luồng ánh sáng trắng cổ xưa bùng lên rực rỡ. Ngòi bút xương thú cổ—chế tác từ xương cánh chim săn mồi vương quốc cũ—thoát khỏi kén băng, rẽ nước bay vút lên không trung, hướng thẳng về phía Nhật Minh.
*VÚT!*
Nhật Minh đưa tay trái ra, nắm chặt lấy Ngòi bút xương thú cổ vừa thu hồi thành công. Luồng năng lượng cổ xưa từ ngòi bút truyền vào cơ thể, tạm thời làm dịu đi vết thương đóng băng thâm tím trên tay phải cậu.
Nhưng ngay khi ngòi bút vừa chạm vào tay cậu, Luật đánh đổi ký ức đã hoàn thành chu kỳ tàn khốc của nó.
Nhật Minh đứng sừng sững giữa gió tuyết đang dần tan. Mái tóc nửa đen nửa bạc khẽ bay. Cậu từ từ quay đầu lại, đôi mắt phải phía sau thấu kính rạn nứt nhìn thẳng vào Thanh Vân đang đứng run rẩy bên cạnh.
Ánh mắt của cậu—vốn luôn chứa đựng sự thâm trầm, u buồn và một chút ấm áp thầm kín dành cho cô gái mù—bỗng chốc trở nên hoàn toàn trống rỗng, xám ngoét và vô cảm như nhìn một phiến đá vô danh bên đường biên ải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!