Nhạc nềnEpicBattle_J

Ngọn Lửa Thanh Trừng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm!


Một tiếng nổ chấn động từ trên đỉnh đầu dội xuống, kéo theo một cơn mưa bụi đá và tàn tro đổ sập xuống không gian chật hẹp của Mật Thất Thư Viện ở tầng ba dưới lòng đất. Nhật Minh loạng choạng, cơ thể gầy gò của cậu đổ rạp vào bức tường gạch cổ kính. Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, mỗi nhịp thở giờ đây chỉ còn mang lại cảm giác bỏng rát và khô khốc. Khói độc ma pháp – thứ khói màu xám tro mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và oán khí tịnh hóa của Giáo Hội – đang len lỏi qua từng kẽ nứt của trần đá, cuồn cuộn tràn xuống như những con mãng xà vô hình.


Phía trên kia, Thư Viện Trấn Tuyết Phong – thánh đường tri thức duy nhất của biên thùy, nơi lưu giữ cả tuổi thơ và những giấc mơ học giả của cậu – đang bị thiêu rụi. Tiếng lửa cháy gầm rú kiêu ngạo, tiếng những kệ sách gỗ sồi trăm năm đổ sụp rầm rập vang vọng qua vách đá. Và đau đớn hơn cả là tiếng thét của ngọn lửa hỏa tịnh hóa do Giáo sĩ Từ Hành phóng ra. Nhật Minh biết, người thầy kính yêu Tần Minh của cậu đã vĩnh viễn nằm lại trong biển lửa ấy, dùng chính sinh mệnh già nua để khóa chặt cánh cửa sắt nguyền rủa, giành giật cho cậu từng hơi thở cuối cùng.


"Thầy..."


Nhật Minh khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào bị dập tắt ngay lập tức bởi một cơn ho khan xé cổ. Nước mắt cậu trào ra, nóng hổi trên đôi má bám đầy bụi than, nhưng nhanh chóng bị hơi nóng hầm hập của mật thất hong khô. Hơi nóng tăng lên nhanh chóng. Nhiệt độ trong phòng lúc này đã vượt quá sức chịu đựng của một thiếu niên mười sáu tuổi chỉ ở cảnh giới Học Tập Giả - Sơ kỳ.


Cậu cố gắng dùng tay áo thô màu xanh nhạt thấm chút nước trà gừng nguội còn sót lại trong chiếc bình gốm nhỏ bên góc bàn để che mũi. Nhưng ngọn lửa ma pháp phía trên quá mạnh, hơi nóng rực từ trần đá dội xuống khiến miếng vải ướt nhanh chóng bốc hơi nghi ngút, trở nên khô khốc và nóng bỏng chỉ trong vài chục nhịp thở. Không khí trong mật thất ngày càng loãng. Nhật Minh cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, hai tai ù đi, và nhịp tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đang chết ngạt.


"Không được gục ngã... Mình đã hứa với thầy... Mình phải cứu cha..."


Nhật Minh lẩm nhẩm, bàn tay run rẩy ôm chặt Cuộn Giấy Da Cổ vào lòng. Cổ vật bọc trong lớp da thú rách nát lúc này bỗng trở nên nóng ấm một cách kỳ lạ. Nó không phải cái nóng hủy diệt của ngọn lửa Từ Hành, mà là một thứ nhiệt lượng âm ỉ, nhịp nhàng như một trái tim đang đập từ sâu trong lòng đất. Những ký tự cổ khắc trên bề mặt cuộn giấy, dù chưa được kích hoạt, bắt đầu lóe lên những tia sáng đỏ nhạt, mờ ảo xuyên qua lớp vải thô.


Ầm!


Một cú bộc phá ma thạch khác nổ tung ngay sát cửa hầm ngầm. Trần mật thất rạn nứt nghiêm trọng. Một tảng đá lớn bằng cái thúng đổ ập xuống, đập nát chiếc bàn gỗ sồi nơi Nhật Minh thường ngồi dịch sách. Những mảnh gỗ vụn bắn tung tóe, găm vào da thịt cậu. Nhật Minh bị chấn động mạnh, ngã nhào về phía hốc tường gạch rỗng – nơi cậu vừa tìm thấy cuộn giấy.


Cú ngã vô tình khiến cánh tay phải của Nhật Minh quẹt mạnh vào một cạnh đá thạch anh rạn nứt sắc nhọn nhô ra từ vách tường. Một vết rách sâu hoắm xuất hiện trên cổ tay cậu, máu tươi lập tức tuôn ra.


Nhưng dòng máu ấy không đỏ thẫm như người thường. Dưới ánh sáng mờ ảo của mật thất đang sụp đổ, dòng máu của Nhật Minh tỏa ra một thứ ánh sáng vô sắc, dị thường – một luồng "Huyết Lực Vô Sắc" thuần khiết và lạnh giá của dòng họ thủ thư cổ đại. Dòng máu ấy chảy tràn xuống, rỏ từng giọt rực rỡ lên bề mặt vàng ố của Cuộn Giấy Da Cổ.


Xèo!


Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào giấy da, một luồng sóng xung kích màu đỏ rực rỡ bùng phát từ tâm cuộn giấy, hất văng mọi bụi bặm và tàn tro xung quanh. Cuộn Giấy Da Cổ tự động mở ra, lơ lửng giữa không trung trước mắt Nhật Minh. Những nét chữ cổ rỉ sét trên trang giấy như được tiếp thêm sinh mệnh, bắt đầu uốn lượn, bơi lội điên cuồng như những con huyết long nhỏ tuổi.


Trong khoảnh khắc đó, không gian xung quanh Nhật Minh bỗng chốc ngưng đọng. Tiếng lửa cháy gầm rú, tiếng đá lở rầm rập bỗng trở nên xa xăm, chậm chạp như thể thời gian đang bị kéo giãn ra vô hạn. Khói độc ma pháp đang cuồn cuộn tràn xuống bỗng dừng lại giữa không trung, đông cứng thành những làn sương xám vô hại.


Nhật Minh cảm thấy linh hồn mình bị một lực hút khổng lồ kéo tuột vào bên trong cuộn giấy.


Tầm nhìn của cậu tối sầm lại, rồi lập tức bừng sáng trong một không gian ảo ảnh vô định – Mật Thất Nhân Quả. Xung quanh cậu không còn là đá lạnh và khói độc, mà là một khoảng không vô tận rực đỏ ánh máu, nơi hàng vạn sợi chỉ đỏ nhân quả đan xen chằng chịt như một mạng nhện khổng lồ kết nối đất trời.


Từ sâu trong khoảng không vô định ấy, một bóng hình khổng lồ mờ nhạt khoác trường bào rách nát của vương triều cổ đại xuất hiện. Đôi mắt của thực thể ấy rực lửa đỏ nhân quả, nhìn thẳng vào linh hồn yếu ớt của Nhật Minh. Đó là tàn ý của tổ tiên dòng họ – Nhật Vô Gian.


"Kẻ thừa kế huyết mạch vô sắc..." Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng khắp linh hồn Nhật Minh, mang theo uy áp vĩ mô của một Vận Mệnh Chủ đời đầu. "Ngươi muốn nghịch chuyển nhân quả hiện tại để sống sót?"


"Tôi muốn sống!" Nhật Minh hét lên bằng cả linh hồn. "Tôi phải sống để giải cứu cha tôi, để phơi bày sự thật lịch sử bị che giấu!"


Bóng hình cổ xưa khẽ thở dài, âm thanh tựa như tiếng gió thổi qua ngàn năm lịch sử: "Huyết Thư Thuật là cấm thuật bẻ gãy quy luật tự nhiên. Muốn thay đổi kết quả thực tại, phải chấp nhận cái giá tương xứng. Mỗi trang sách hoàn thành bằng máu của ngươi sẽ dệt nên một nhân quả mới, nhưng đồng thời, nó sẽ xóa sạch vĩnh viễn một phần linh hồn và ký ức quý giá nhất của người viết."


Thực thể khổng lồ chỉ tay vào một sợi chỉ đỏ lớn nhất, phát sáng rực rỡ và ấm áp nhất đang kết nối với tim Nhật Minh. Bên trong sợi chỉ ấy, Nhật Minh nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo nhưng tràn đầy tình yêu thương: nụ cười dịu hiền của người mẹ quá cố Mộc Miên khi bà ôm cậu vào lòng dưới trời tuyết, tiếng hát ru ấm áp xua tan cái lạnh biên thùy.


"Để kích hoạt ký tự cổ bảo mệnh đầu tiên 'Khải' nhằm chặn đứng ngọn lửa tịnh hóa và khói độc phía trên, Huyết Thư yêu cầu hiến tế sợi chỉ ký ức này. Ngươi sẽ sống sót, nhưng gương mặt và hơi ấm của mẫu thân ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi tâm trí ngươi, như thể bà chưa từng tồn tại."


Nhật Minh bàng hoàng. Toàn thân cậu run rẩy dữ dội trong không gian ảo ảnh. Ký ức về người mẹ quá cố là mỏ neo ấm áp duy nhất giữ lại chút nhân tính của cậu sau những ngày tháng cô độc tìm tòi cấm thư. Nếu quên đi bà, cậu sẽ trở thành kẻ không có quá khứ, một linh hồn rách nát.


Nhưng phía trên kia, tiếng rạn nứt của trần đá mật thất đang báo hiệu thời gian ngưng đọng sắp hết. Ngọn lửa tịnh hóa của Từ Hành đã liếm sát cửa mật thất đá ngầm, mang theo hơi nóng chết chóc sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ.


Nếu cậu chết ở đây, cha cậu sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong bóng tối, và sự hy sinh của thầy Tần Minh sẽ trở nên vô nghĩa.


Nhật Minh nhìn xuống cánh tay phải đang chảy máu của mình, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của tổ tiên. Ánh mắt thiếu niên thủ thư gầy gò bỗng trở nên kiên định, lạnh lùng đến đáng sợ.


"Tôi... chấp nhận đánh đổi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!