Bản Đồ Băng Giá
Bão tuyết gào thét như vạn con quỷ đói đang gầm rú, cuộn xoáy những bông tuyết sắc lẹm như dao cạo qua rìa biên thùy Tuyết Phong. Giữa màn sương đêm trắng xóa và buốt giá cắt da thịt, chiếc xe ngựa của thương hội Tạ Gia đã hoàn toàn đổ sụp. Trục bánh sau bên phải vỡ vụn thành những mảnh gỗ dăm găm sâu vào tuyết lạnh. Con ngựa kéo kiệt sức quỵ gối, hơi thở yếu ớt phả ra làn khói trắng rồi lịm đi giữa cái lạnh âm ba mươi độ.
Sơn Đô nghiến răng, bờ vai vạm vỡ của gã thợ rèn gồng lên dưới chiếc áo khoác lông gấu sờn rách. Một tay gã xốc nách đỡ lấy Nhật Minh, tay kia vác rương sách cổ nặng nề cùng cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ. Tuyết ngập đến đầu gối, mỗi bước đi của gã đều nặng nề như đeo chì, nhưng ánh mắt gã chưa từng rời khỏi thiếu niên học giả đang hôn mê bên cạnh.
"Cố lên, thư sinh... Chúng ta sắp đến rồi. Đừng nhắm mắt lúc này!" Sơn Đô khàn giọng hét lên giữa tiếng gió rít.
Nhật Minh tựa đầu vào vai Sơn Đô, mái tóc đen vĩnh viễn bạc trắng một nửa của cậu rũ xuống, bám đầy những vụn băng li ti. Gương mặt cậu nhợt nhạt, không còn một giọt máu. Cổ tay phải của cậu—nơi vết thương mới đè lên những vết sẹo cũ rực đỏ—đang thâm tím lại một cách đáng sợ. Hàn khí từ sông băng đóng băng một nửa ở trận chiến trước đã xâm nhập sâu vào kinh mạch, biến vết rách lấy máu thành một dải màu tím đen, lạnh ngắt và mất hoàn toàn cảm giác. Thỉnh thoảng, từ ngực áo cậu, Tinh linh hộ vệ Huyết Hồ khẽ cựa quậy, tỏa ra một luồng hơi ấm đỏ nhạt yếu ớt để giữ cho tim cậu không bị ngừng đập.
Nhật Minh khẽ hé mắt phải. Lớp thấu kính rạn nứt của chiếc kính thấu thị nhân quả phản chiếu một bóng đen khổng lồ đang lờ mờ hiện ra giữa rừng thông đỏ vạn năm. Đó là phế tích Điện Thờ Hoang Phế—nơi trú ẩn tạm thời duy nhất mà họ có thể tìm thấy trước khi bị bão tuyết chôn vùi hoặc bị đội tuần tra của Lý Phong bắt kịp.
Sau gần một canh giờ chống chọi với cơn cuồng nộ của thiên nhiên, Sơn Đô dùng hết sức bình sinh đẩy cánh cửa đá rạn nứt của điện thờ. Cánh cửa nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi khép lại phía sau, chặn đứng luồng gió bão gào thét bên ngoài.
Không gian bên trong Điện Thờ Hoang Phế đột ngột trở nên im ắng đến tịch mịch. Đây là một công trình cổ xưa bị đập phá một nửa, nơi từng thờ phụng vị thần tri thức cũ đã bị Giáo Hội Thần Quyền xóa tên khỏi sử sách từ năm trăm năm trước. Những hàng cột đá khổng lồ phủ đầy rêu phong đóng băng đứng sừng sững như những hộ vệ câm lặng. Trên các vách đá rạn nứt, tàn dư của những bức phù điêu cổ đại ghi chép về kỷ nguyên tự do tri thức đã bị đục đẽo nham nhở, chỉ còn lại những ký tự rách nát ẩn hiện dưới lớp băng mỏng.
Sơn Đô nhẹ nhàng đặt Nhật Minh ngồi tựa vào bệ thờ bằng đá thạch anh rạn nứt ở trung tâm điện điện. Gã đặt rương sách xuống, nhanh chóng nhặt những cành thông khô rụng quanh các góc đổ nát, dùng đá lửa ma pháp đánh lên một đống lửa nhỏ. Ánh lửa bùng lên, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xua đi phần nào làn sương lạnh đang bao phủ.
"Thư sinh, để tôi xem vết thương của cậu." Sơn Đô lo lắng quỳ xuống, nắm lấy bàn tay phải lạnh ngắt của Nhật Minh. Gã khẽ rùng mình khi chạm vào làn da thâm tím của cậu. "Chết tiệt, hàn độc từ sông băng đã ăn sâu vào kinh mạch rồi. Nếu không sưởi ấm kịp thời, cánh tay phải của cậu sẽ bị phế vĩnh viễn."
Nhật Minh cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình. Trên làn da gầy gò bám đầy bụi than, dòng chữ tự khắc rực đỏ ánh máu hiện lên rõ mồn một: *"Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử"*.
Cậu không nhớ nổi gương mặt của Sơn Đô. Cậu không nhớ nổi những kỷ niệm thợ rèn ấm áp mà gã thanh niên tóc đỏ này từng kể, cũng không nhớ nổi bất kỳ điều gì về tuổi thơ của mình tại trấn Tuyết Phong. Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư đã xóa sạch tất cả sau những lần cậu viết huyết thư nghịch chuyển nhân quả để cứu đồng đội. Đối với Nhật Minh lúc này, Sơn Đô chỉ là một người xa lạ. Nhưng dòng chữ khắc sâu vào da thịt kia—mỏ neo nhân tính duy nhất của cậu—bắt buộc lý trí cậu phải tin tưởng gã tuyệt đối.
"Sơn Đô..." Nhật Minh khàn giọng nói, giọng cậu run rẩy vì lạnh nhưng vẫn giữ được sự thâm trầm vốn có. "Cảm ơn cậu."
Sơn Đô khựng lại, ánh mắt gã thoáng hiện lên một nỗi đau đớn tột cùng khi thấy sự xa lạ trong mắt người tri kỷ. Nhưng gã nhanh chóng nén lòng, vừa chà xát hai bàn tay Nhật Minh bên đống lửa, vừa nói để xua đi bầu không khí ngột ngạt:
"Cậu không cần cảm ơn tôi. Trước khi tôi rời lò rèn ở Tuyết Phong, cha tôi—Lão Thẩm—đã từng nắm chặt vai tôi và dặn... dòng họ Nhật của các cậu là những học giả chính trực nhất biên thùy này. Năm xưa, nếu không có cha cậu bảo vệ các bản thiết kế lò rèn bí thuật khỏi sự tịch thu của Giáo Hội, gia tộc thợ rèn của tôi đã bị triệt hạ từ lâu. Cha tôi bảo, thợ rèn nhà họ Thẩm đúc búa là để làm lá chắn cho ngòi bút nhà họ Nhật viết nên chân lý. Tôi đã thề trước lò lửa sẽ bảo vệ cậu đến cùng, dù cậu có quên mất tên tôi đi chăng nữa."
Lời dặn của Lão Thẩm về sự chính trực của dòng họ Nhật như một luồng điện ấm áp chạy qua tâm trí Nhật Minh, củng cố thêm mỏ neo lòng tin của cậu đối với gã thợ rèn tóc đỏ. Cậu khẽ gật đầu, lý trí xoay chuyển nhanh chóng về tình hình hiện tại.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Nhật Minh nói, mắt phải đeo kính thấu thị nhìn vào Cuộn Giấy Da Cổ đang đặt trên đùi. Cuộn giấy màu vàng ố hoàn toàn nguội lạnh, không còn một tia năng lượng nào sau khi cậu viết ký tự 'Xóa Bỏ Trọng Lực' để chặn Lý Phong. "Đội tuần tra của Giáo Hội sẽ sớm phát hiện ra bến tàu bị phá hủy. Để chuẩn bị vượt biên qua Vực Thẳm Sương Mù, tôi bắt buộc phải phục hồi năng lượng cho Huyết Thư. Nếu tiếp tục dùng máu tự thân trong trạng thái suy kiệt này, tôi sẽ hoại tử mạch máu tay vĩnh viễn trước khi kịp tìm thấy cha."
Nhật Minh gượng đứng dậy, bước đi lảo đảo tiến về phía bệ đá cổ của điện thờ. Bệ đá này khổng lồ, làm bằng đá thạch anh rạn nứt xám xịt, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn cổ đại phức tạp đại diện cho dòng chảy nhân quả của điện thờ tri thức cũ.
"Cậu định làm gì, thư sinh?" Sơn Đô vội vàng đứng lên định ngăn cản.
"Điện thờ này thờ vị thần tri thức cũ. Nơi đây có kết giới che giấu khí tức nguyên bản. Tôi sẽ dùng dòng máu 'Huyết Lực Vô Sắc' của gia tộc để cộng hưởng với bệ đá cổ, kích hoạt tàn dư năng lượng để dẫn lối." Nhật Minh kiên định đáp.
Cậu đưa cổ tay phải thâm tím lên bệ đá. Dù đau đớn thấu xương, cậu vẫn nghiến chặt răng, dùng tay trái bóp mạnh vào vết thương rạch tay cũ. Dòng máu vô sắc dị thường, rực lên ánh sáng bạc pha lẫn sắc đỏ nhạt, từ từ nhỏ xuống những khe nứt của bệ đá cổ.
*OÀNG!!!*
Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào đá thạch anh, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ bùng phát từ lòng đất, nuốt chửng toàn bộ tầm nhìn của Nhật Minh. Sóng xung kích tâm linh cực mạnh quét qua điện thờ, khiến Sơn Đô bị đẩy lùi lại vài bước, chỉ kịp hét lên một tiếng thất thanh trước khi bóng tối nhân quả bao trùm.
Nhật Minh cảm thấy linh hồn mình bị một lực hút khổng lồ kéo tuột khỏi thể xác, ném thẳng vào một không gian ảo ảnh vô định. Đây chính là Mật Thất Nhân Quả—chiều không gian phi vật lý nơi dòng chảy ký ức và vận mệnh hiển thị dưới dạng các sợi chỉ ánh sáng đỏ rực.
Phía trước cậu, giữa màn sương đỏ cuộn xoáy, một ảo ảnh khổng lồ dần ngưng tụ. Đó là một nam tử khoác hoàng bào cổ đại rách nát, mái tóc đen dài bay múa, đôi mắt rực lửa đỏ nhân quả sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Uy áp tinh thần từ thực thể này khủng khiếp đến mức không gian xung quanh rạn nứt dữ dội.
"Hậu duệ yếu ớt... Ai cho phép ngươi đánh thức ý chí của ta?" Giọng nói của ảo ảnh vang lên như sấm truyền, chấn động trực tiếp vào linh hồn Nhật Minh.
Nhật Minh khuỵu gối xuống không gian hư vô, lồng ngực đau nhói như bị đá tảng đè nặng. Cậu nhận ra thực thể này qua những dòng chữ cổ ẩn hiện trên Cuộn Giấy Da Cổ. Đây chính là Nhật Vô Gian—tổ tiên dòng họ Nhật, huyền thoại thủ thư cổ đại từ năm trăm năm trước, người đã phong ấn một phần Huyết Thư Nguyên Bản.
"Con là Nhật Minh... hậu duệ đời thứ mười lăm của dòng họ Nhật," Nhật Minh khàn giọng đáp, cố gắng giữ cho linh hồn không bị nghiền nát dưới uy áp. "Con cần sức mạnh để giải cứu cha khỏi ngục tối của Giáo Hội và khôi phục lại lịch sử chân thật của lục địa."
"Giải cứu? Khôi phục?" Nhật Vô Gian cười lạnh, tiếng cười mang theo áp lực tâm linh cực đại dội thẳng vào não bộ Nhật Minh. "Ngươi chỉ là một thiếu niên gầy gò, thể chất suy kiệt, kinh mạch đóng băng. Ngươi lấy tư cách gì để gánh vác vận mệnh của Huyết Thư? Ngươi có biết cái giá của việc viết lại lịch sử là gì không?"
Nhật Vô Gian vung tay, một luồng áp lực đỏ rực phóng tới, đánh văng Nhật Minh lùi lại phía sau. Nhật Minh ho khan dữ dội, trong không gian ảo ảnh này, cậu cảm thấy linh hồn mình như bị xé rách, một vệt máu ấm nóng (chảy máu mũi nhẹ) bắt đầu rỉ ra từ mũi và tai trái của cậu ở thế giới thực.
Nhật Minh gượng dậy, đôi mắt phải phía sau thấu kính rạn nứt lóe lên tia sáng kiên định. Cậu biết mình không thể dùng sức mạnh huyết lực để phá vỡ ảo ảnh này—mọi nỗ lực phản kháng bằng bạo lực đều bị đẩy lùi và suýt làm tổn thương linh hồn cậu vĩnh viễn. Cậu phải dùng trí tuệ và lý luận học thuật để chứng minh sự hiểu biết về nhân quả.
"Con biết cái giá phải trả!" Nhật Minh đứng thẳng người, đối mặt với uy áp của tổ tiên. "Huyết Thư không phải là vũ khí hủy diệt, nó là bàn cân của sự đánh đổi. Mỗi trang viết hoàn thành là một phần ký ức tuổi thơ bị xóa bỏ. Con đã quên mặt mẹ, quên nhũ mẫu, quên đi những kỷ niệm ấm áp nhất để cứu đồng đội. Con không chiến đấu bằng bạo lực mù quáng, con chiến đấu bằng sự hy sinh bản ngã để kiến tạo tương lai tự do cho nhân dân biên thùy! Nếu thế giới được cứu rỗi nhưng bản thân con hoàn toàn trống rỗng, con vẫn chấp nhận!"
Lời tuyên bố đanh thép, mang theo ý chí sắt đá và khát vọng tự do tột cùng của Nhật Minh vang vọng khắp Mật Thất Nhân Quả. Áp lực tâm linh khổng lồ từ Nhật Vô Gian bỗng chốc ngưng lại.
Đôi mắt rực lửa đỏ của vị tổ tiên nhìn chằm chằm vào Nhật Minh, như muốn thấu suốt tận cùng linh hồn của thiếu niên học giả. Sự im lặng kéo dài như vô tận, cho đến khi luồng uy áp khủng khiếp từ từ dịu đi.
"Ý chí kiên định... tư duy học thuật sắc sảo," Nhật Vô Gian khẽ gật đầu, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng tàn nhẫn mà mang theo một sự thừa nhận nghiêm trang. "Ngươi xứng đáng là kẻ kế thừa huyết mạch thủ thư cổ đại. Nhưng Cuộn Giấy Da Cổ trong tay ngươi chỉ là một trang rách, năng lượng của nó đã cạn kiệt. Để bẻ gãy các quy luật vật lý vĩ mô tiếp theo, ngươi bắt buộc phải tìm kiếm công cụ truyền dẫn hoàn hảo."
Nhật Vô Gian vung hoàng bào, một luồng ánh sáng xanh lam lạnh giá phóng ra, dệt nên một bản đồ ảo ảnh rực rỡ lơ lửng giữa không trung.
"Đây chính là Hồ Băng Vĩnh Cửu—bí cảnh nằm sâu dưới thung lũng đóng băng biên giới," giọng nói của Nhật Vô Gian vang vọng. "Sâu dưới đáy hồ dày ba mét, ẩn chứa phế tích của ngôi đền cổ bị chìm từ năm trăm năm trước. Nơi đó đang phong ấn Ngòi bút xương thú cổ—chìa khóa đầu tiên để mở khóa Sự tồn tại của 'Bút Xương Thần'. Chỉ có ngòi bút cổ đại đó mới giúp ngươi dẫn truyền huyết lực mượt mà, giảm thiểu hao tổn sinh mệnh lực khi viết các ký tự khái niệm phức tạp."
Nhật Minh tập trung toàn bộ trí nhớ học giả để ghi khắc từng chi tiết của bản đồ Hồ Băng Vĩnh Cửu vào đại não. Tọa độ, mạch ma pháp ngầm, và các điểm nút nguy hiểm hiển thị rõ mồn một.
Ảo ảnh của Nhật Vô Gian bắt đầu nhạt dần, hóa thành làn sương đỏ cuộn xoáy chuẩn bị tan biến. Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, đôi mắt rực lửa của ông khóa chặt vào Nhật Minh, để lại một lời cảnh báo lạnh lùng, âm u vang vọng khắp không gian:
"Hãy ghi nhớ, hậu duệ của ta... Ngòi bút cổ đại tắm máu thần linh, kẻ yếu đuối chạm vào sẽ bị đóng băng linh hồn vĩnh viễn!"
*XOẢNG!!!*
Không gian ảo ảnh vỡ vụn như một tấm gương lớn. Nhật Minh giật mình mở mắt, ý thức dữ dội dội ngược về thể xác.
Cậu ngã quỵ xuống nền đá lạnh ngắt của Điện Thờ Hoang Phế, hai tay chống đỡ cơ thể gầy gò đang run rẩy kịch liệt. Một dòng máu tươi ấm nóng từ mũi (chảy máu mũi nhẹ) nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa bên cạnh đống lửa. Đầu óc cậu đau buốt như có ngàn mảnh vỡ găm vào, nhưng tọa độ và bản đồ dẫn đến Hồ Băng Vĩnh Cửu đã được se sắt khắc sâu vào tâm trí.
"Thư sinh! Cậu tỉnh rồi!" Sơn Đô hoảng hốt lao tới đỡ lấy Nhật Minh, dùng vạt áo quấn băng gạc lau đi vết máu trên mặt cậu. "Cậu vừa bất tỉnh nhân sự, cơ thể lạnh ngắt như xác chết..."
Nhật Minh gượng đẩy gọng kính thấu thị rạn nứt, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra phía cửa đá của điện thờ.
Từ bên ngoài phế tích, tiếng gió bão tuyết bỗng chốc rít gào dữ dội hơn gấp bội. Những luồng gió lạnh thấu xương lách qua khe cửa đá rạn nứt, khiến đống lửa nhỏ mà Sơn Đô vừa nhóm lên chao đảo kịch liệt rồi vụt tắt, nhiệt độ trong điện thờ giảm xuống mức cực hạn, đe dọa đóng băng mọi sinh mệnh trong vòng vài khắc tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!