Rượt Đuổi Trên Sông Băng
Gió đêm biên thùy rít gào như vạn con quỷ đói đang gầm rú, thổi quét qua mặt sông đóng băng một nửa của trấn Tuyết Phong. Cái lạnh âm ba mươi độ cắt vào da thịt, biến từng hơi thở của con người thành những làn sương trắng đục rồi đóng băng ngay lập tức trên cổ áo.
Trên mặt sông băng trơn trượt, chiếc xe ngựa cũ kỹ của thương hội Tạ Gia đang lồng lên điên cuồng. Tiếng móng ngựa sắt nện xuống mặt băng tạo ra những âm thanh cộc cộc khô khốc, vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch. Người điều khiển xe là Lão Kính, phu xe bí mật của thương hội. Lão già râu tóc bạc phơ, khoác chiếc áo da cừu dày bám đầy tuyết trắng, hai tay ghì chặt dây cương, đôi mắt sắc sảo nheo lại giữa làn gió tuyết để định vị phương hướng hướng về Bến Tàu Sông Băng.
"Bám chắc vào! Mặt băng phía trước rất mỏng, chỉ cần sẩy chân một nhịp là cả người lẫn xe sẽ chìm xuống đáy sông băng vĩnh viễn!" Lão Kính khàn giọng gào lên, tiếng nói bị gió tuyết bóp nghẹt.
Bên trong khoang xe chật hẹp và rung lắc dữ dội, Nhật Minh đang tựa lưng vào vách gỗ. Gương mặt thiếu niên học giả nhợt nhạt không một giọt máu, mái tóc vĩnh viễn bạc trắng một nửa rũ xuống, che khuất một phần chiếc kính thấu thị rạn nứt bên mắt phải. Cổ tay phải của cậu, nơi vết thương mới đè lên những vết sẹo cũ rực sáng đỏ nhạt, vẫn đang rỉ ra dòng máu vô sắc dị thường. Cậu cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt từ tận xương tủy, tuần hoàn máu suy kiệt đến mức mỗi nhịp tim đập đều mang theo cơn đau nhói buốt óc.
Sơn Đô ngồi bên cạnh, gã thợ rèn tóc đỏ dùng bờ vai vạm vỡ của mình làm điểm tựa cho Nhật Minh khỏi bị hất văng khi xe ngựa lạng lách. Hai tay Sơn Đô quấn băng gạc bám đầy vết máu khô và muội than từ căn cứ ngầm sụp đổ, gã siết chặt cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh, ánh mắt rực lửa giận dữ lẫn lo âu nhìn ra phía sau.
Nhật Minh cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình. Trên da thịt gầy gò, dòng chữ tự khắc rực đỏ ánh máu hiện lên rõ mồn một: *"Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử"*.
Cậu không nhớ nổi gương mặt của Sơn Đô. Cậu không nhớ nổi những buổi chiều ấm áp bên lò rèn, cũng không nhớ nổi bất kỳ kỷ niệm nào về người bạn này. Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư đã xóa sạch tất cả khi cậu viết ký tự 'Khải' diện rộng để cứu căn cứ ngầm Tuyết Phong khỏi cơn mưa tên độc ma pháp của Vương Sơn. Đối với Nhật Minh lúc này, gã thanh niên tóc đỏ bên cạnh chỉ là một người xa lạ. Nhưng dòng chữ khắc sâu vào da thịt kia—mỏ neo nhân tính duy nhất của cậu—bắt buộc lý trí cậu phải tin tưởng gã tuyệt đối.
"Sơn Đô..." Nhật Minh khẽ mấp máy môi, giọng nói yếu ớt như gió thoảng. "Nghe tiếng móng vuốt... Bọn chúng đến rồi."
*HÚÚÚ!!!*
Một tiếng hú dài tàn bạo xé toạc màn đêm. Từ trong sương mù dày đặc phía sau, hàng chục bóng đen khổng lồ đang lao đi với tốc độ kinh hoàng trên mặt băng. Đó là Đội Thiết Giáp Tuần Tra Biên Phòng của Giáo Hội Thần Quyền, cưỡi trên những con sói tuyết biến dị khổng lồ. Bộ giáp sắt nặng nề của chúng rực lên ánh sáng xanh lam từ các tinh thể ma pháp gia cố, tạo nên một cảnh tượng áp bức nghẹt thở.
Dẫn đầu đội kỵ binh là Lý Phong, vị sĩ quan trẻ tuổi đầy kiêu ngạo của biên phòng. Y mặc bộ quân phục thiết giáp gọn gàng, mái tóc đen vuốt ngược bám đầy tuyết, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt vào chiếc xe ngựa phía trước. Thanh kiếm thép lạnh khảm ký tự cổ dắt ngang hông y đang tỏa ra luồng hàn khí thấu xương.
"Phản nghịch Nhật Minh! Ngươi không thoát nổi biên giới đâu! Nộp mạng và giao ra cấm thư!" Giọng nói của Lý Phong mang theo ma pháp lực, vang dội khắp mặt sông băng.
*PHỰT! PHỰT! PHỰT!*
Hàng loạt mũi tên lửa ma pháp được bắn ra từ các họng súng cơ khí của kỵ binh phía sau. Những mũi tên lửa đỏ rực rạch đôi bóng tối, lao vút về phía xe ngựa hòng thiêu rụi rương sách cổ giấu dưới khoang xe.
"Để tôi ra chặn bọn chúng!" Sơn Đô gầm lên, gã định nhấc búa tạ lao ra khỏi cửa xe để cận chiến.
"Đứng lại!" Nhật Minh giơ bàn tay gầy gò, siết chặt lấy cổ tay Sơn Đô. Sức lực của cậu rất yếu, nhưng ánh mắt phía sau thấu kính rạn nứt lại mang theo một uy áp lý trí đến lạnh người. "Tốc độ xe ngựa lúc này quá nhanh, mặt sông lại trơn trượt. Cậu nhảy xuống lúc này không những không chặn được sói tuyết, mà còn bị lực ly tâm hất văng và làm mồi cho kiếm khí của Lý Phong. Ngồi yên đó!"
Sơn Đô nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, nhưng gã bắt buộc phải lùi lại trước sự tính toán chính xác của Nhật Minh.
Lúc này, Lý Phong đã áp sát xe ngựa trong khoảng cách ba mươi mét. Con sói tuyết dưới thân y chồm lên, móng vuốt sắc nhọn cào rách mặt băng tạo ra những vệt xước sâu hoắm. Sĩ quan trẻ lạnh lùng rút thanh kiếm thép lạnh ra khỏi vỏ. Y vận chuyển Đế Quốc Quân Kiếm Quyết, truyền luồng ma pháp lực phong trì vào thân kiếm.
*XOẠT!!!*
Lý Phong vung kiếm chém ra một luồng tuyết phong kiếm khí khổng lồ. Lưỡi đao khí màu xanh lam nhạt sắc bén xé rách không khí, chém thẳng vào phần bánh sau bên phải của xe ngựa.
*RẮC! XOẢNG!!!*
Tiếng gỗ sồi rạn nứt và vỡ vụn vang lên chói tai. Chiếc bánh xe sau bên phải bị chém rách một nửa, khiến xe ngựa nghiêng hẳn sang một bên, lạng lách mất thăng bằng dữ dội trên mặt băng trơn trượt. Lão Kính nghiến răng ghì chặt cương, cố gắng giữ cho xe không bị lật nhào, nhưng tốc độ xe đã giảm đi rõ rệt. Đội kỵ binh sói tuyết phía sau gầm rú hoan hỉ, chuẩn bị khép chặt vòng vây.
Nhật Minh biết, thời khắc quyết định đã đến. Cậu không thể để chiếc xe ngựa này bị bắt giữ. Nếu cấm thư rơi vào tay Giáo Hội, người cha Nhật Phong đang bị giam cầm tại Kinh Đô sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội sống sót.
Cậu đưa tay vào ngực áo, rút Cuộn Giấy Da Cổ ra. Cuộn giấy màu vàng ố đang im lìm, cạn kiệt năng lượng hoàn toàn sau trận chiến tại căn cứ ngầm.
Nhật Minh nhấn mạnh nút bấm trên Vòng bảo vệ cổ tay. Lưỡi châm bạc rạch một đường sâu hoắm đè lên vết sẹo rực đỏ cũ trên cổ tay phải. Dòng máu vô sắc dị thường của cậu tuôn ra xối xả. Cậu dùng Ngòi bút xương thú cổ thấm đẫm huyết lực vô sắc, đặt bút viết lên cuộn giấy da.
*"A..."*
Một cơn đau đầu dữ dội như muốn xé toạc đại não ập đến. Nhật Minh khuỵu gối xuống sàn xe, tai trái rỉ ra một vệt máu ấm nóng dồn dập. Luật đánh đổi ký ức đang hoạt động, nó đang cố gắng lùng sục vào những ngăn ký ức sâu kín nhất của cậu để bôi xóa đi một phần tuổi thơ quý giá khác. Nhưng Nhật Minh không hề do dự. Cậu dồn toàn bộ lý trí lạnh lùng để khóa chặt nét bút, viết ra chuỗi ký tự cổ phức tạp của Ký tự cổ 'Xóa Bỏ Trọng Lực' (𡩋).
Cậu không nhắm vào chiếc xe ngựa, cũng không nhắm vào Lý Phong. Mắt phải của cậu đeo kính thấu thị nhìn thấy rõ những sợi chỉ nhân quả kết nối trọng lượng của đội kỵ binh phía sau với lớp băng dày dưới chân chúng.
"Ta xóa bỏ... trọng lực của dòng nước dưới mặt băng," Nhật Minh thầm thì trong đầu.
*OÀNG!!!*
Cuộn Giấy Da Cổ bùng phát một vòng tròn ma pháp màu đỏ máu khổng lồ dưới đất, lan tỏa ra phạm vi mười mét phía sau xe ngựa. Ngay lập tức, quy luật vật lý của khu vực đó bị nghịch chuyển hoàn toàn. Trọng lực bị triệt tiêu đột ngột khiến dòng nước chảy xiết bên dưới lớp băng mất đi sức ép trọng trường, phun ngược lên qua các khe nứt với áp lực khổng lồ.
*RẮC! RẮC! RĂNG RẮC!!!*
Lớp băng dày ba mét dưới chân đội kỵ binh biên phòng bất ngờ nứt vỡ rạn nứt diện rộng thành hàng vạn mảnh nhỏ. Do mất đi trọng lực chống đỡ, toàn bộ mặt băng sụp đổ hoàn toàn, biến thành một dòng nước xoáy lạnh giá dâng cao dữ dội.
Hàng chục kỵ binh thiết giáp nặng nề và bầy sói tuyết mất đi lực bám, lơ lửng mất thăng bằng trên không trung trong một tích tắc trước khi bị sức hút của dòng nước lạnh cuốn phăng xuống lòng sông băng chảy xiết. Tiếng la hét hoảng loạn của binh lính và tiếng tru tréo của sói tuyết bị dập tắt ngay lập tức dưới dòng nước lạnh ngắt.
Lý Phong giật mình, y phản ứng cực nhanh bằng cách kích hoạt 'Ngự phong bộ pháp', đạp mạnh lên thân một con sói tuyết đang chìm để mượn lực nhảy vọt lùi lại phía sau, thoát khỏi vùng băng sụp đổ trong gang tấc. Y đáp xuống một tảng băng vững chắc bên bờ sông, thanh kiếm thép lạnh cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng.
Trên xe ngựa, Lão Kính tận dụng cơ hội ngàn năm có một, quất mạnh roi da thúc ngựa vượt qua đoạn sông băng nguy hiểm, tiến thẳng vào màn sương mù dày đặc hướng về phía biên giới.
Nhật Minh ngã gục trên sàn xe ngựa, Cuộn Giấy Da Cổ tuột khỏi tay cậu. Vết thương rạch tay phải của cậu bị nhiễm lạnh sâu bởi hàn khí từ sông băng dội vào, làn da xung quanh vết sẹo chuyển sang màu tím tái đáng sợ. Cậu run rẩy đưa tay lên ôm đầu, đôi mắt xám ngoét hoàn toàn trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định.
Lý Phong đứng bên bờ băng rạn nứt, nhìn theo chiếc xe ngựa khuất dần trong sương mù, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết thề phục thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!