Cơn Mưa Tên Độc
Vệt máu rò rỉ từ chiếc hòm liên lạc mật của Trần Minh lạnh ngắt, đặc quánh và tỏa ra một mùi tanh hôi dị thường của tà thuật hắc ám. Dưới ánh sáng lờ mờ của những tinh thể thạch anh rạn nứt đính trên vòm hang, Nhật Minh khẽ quỳ xuống, đưa ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào chất lỏng sẫm màu. Chiếc kính thấu thị rạn nứt trên mắt phải của cậu khẽ lóe lên những tia sáng đỏ nhạt. Qua lớp thấu kính, cậu nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả màu tím đen mỏng manh đang uốn lượn xung quanh chiếc hòm gỗ, bốc lên làn khói độc nhỏ li ti.
Đây là máu của Giáo Hội Thần Quyền. Chỉ có mật pháp truyền tin bằng huyết dịch của Hắc Ảnh Vệ mới để lại thứ oán khí đậm đặc đến mức này.
"Tọa độ đã bị gửi đi..." Nhật Minh khàn giọng thì thầm.
Cơn đau đầu nhân quả từ trận chiến trước vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn. Đại não cậu lùng bùng như có hàng vạn con ve sầu đang gào rú, kéo theo một khoảng trống rỗng xám ngoét trong ký ức. Cậu cúi xuống nhìn cánh tay phải của mình. Dưới lớp áo choàng xám cũ kỹ của người cha Nhật Phong, những vết sẹo tự rạch rực đỏ ánh máu hiện lên rõ mồn một. Cậu lướt ngón tay qua dòng chữ tự khắc: *"Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử"*.
Cậu không nhớ nổi gương mặt của Sơn Đô, cũng không nhớ nổi những kỷ niệm thợ rèn ấm áp mà gã thanh niên tóc đỏ kia từng kể. Nhưng vết sẹo rát bỏng trên da thịt là mỏ neo duy nhất bắt cậu phải tin tưởng gã. Nhật Minh siết chặt nắm tay, gượng đứng dậy khỏi nền đá ẩm ướt của hầm mật. Cậu phải cảnh báo cho Lâm Hùng ngay lập tức.
Nhật Minh bước nhanh ra khỏi hầm liên lạc ngầm. Đúng lúc cậu vừa đặt chân tới sảnh chính của Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh', một tiếng động kinh hoàng bỗng chốc xé toạc sự tĩnh mịch của lòng đất.
*ẦM!!!*
Dư chấn dữ dội từ một vụ nổ ma pháp khiến toàn bộ trần hang rung chuyển kịch liệt. Những khối đá thạch anh sắc nhọn từ trên cao rơi xuống dồn dập, cắm phập vào nền đất ẩm. Tiếng la hét hoảng loạn của hàng trăm người dân nghèo biên thùy và các chiến sĩ kháng chiến vang lên thất thanh. Khói bụi xám xịt nhanh chóng bao phủ không gian, hòa cùng mùi lưu huỳnh khét lẹt.
"Địch tấn công! Bọn chúng tìm thấy căn cứ rồi!" Tiếng gầm của Lâm Hùng vang lên giữa đống hỗn loạn. Gã chiến binh trung niên mặt đầy sẹo, tay lăm lăm thanh trọng kiếm rỉ sét bám đầy huyết khí, đang cố gắng điều phối các đội cận vệ phòng thủ.
Từ phía lối vào hầm mỏ bỏ hoang dẫn ra sông băng, hàng loạt tiếng xích sắt rít gào nặng nề truyền lại. Đó là âm thanh của những cỗ xe xích sắt bọc thép hạng nặng của đội tiên phong thiết giáp. Chỉ huy thiết giáp Vương Sơn—tướng quân tàn bạo mặc bộ thiết giáp nặng bọc thép rỉ sét—đang dẫn đầu binh đoàn triều đình rầm rộ tiến vào. Khuôn mặt vuông chữ điền của hắn lạnh lùng như đá tảng dưới ánh lửa ma pháp.
"Bắn! Không để một tên phản nghịch nào thoát! Thiêu rụi toàn bộ tà thư cho ta!" Vương Sơn lạnh lùng phát lệnh, vung thanh đại kiếm chỉ thẳng vào trung tâm căn cứ.
*PHỰT! PHỰT! PHỰT!*
Hàng vạn mũi tên ma pháp màu xanh lục bảo rít gió lao tới từ các họng súng cơ khí lắp trên xe xích sắt. Đây không phải là những mũi tên thông thường, mà là cơn mưa tên độc ma pháp tẩm kịch độc ăn mòn sinh lực. Những mũi tên cắm xuống đất liền bùng phát thành làn sương độc màu tím nhạt, nhanh chóng lan tỏa và đóng băng kinh mạch của bất kỳ ai hít phải. Nhiều chiến sĩ tiên phong của kháng chiến vừa chạm vào sương độc đã ngã gục, làn da nhanh chóng chuyển sang màu tím thẫm dị thường.
"Rút lui về phía lối thoát hiểm sông băng! Mau lên!" Lâm Hùng gào lên, vung thanh trọng kiếm chém vỡ một mũi tên độc đang bay tới. Gã định dẫn đầu đội cận vệ lao lên phản công trực diện để cản bước xe xích sắt, nhưng ngay lập tức, một loạt pháo kích ma pháp bộc phá từ trận kỳ khảm ký tự 'Trấn' của Vương Sơn nổ tung ngay trước mặt gã, hất văng cả đội hình phòng thủ lùi lại.
"Đội trưởng Lâm! Đừng lao lên! Đó là trận pháp càn quét diện rộng, cận chiến lúc này chỉ có nước nộp mạng!" Nhật Minh hét lớn từ phía sau, cố gắng kéo Lâm Hùng lùi lại sau một tảng đá lớn.
Giữa lúc hỗn loạn nhất, Trần Minh—kẻ phản bội gầy gò—đang lén lút ôm chiếc rương gỗ nhỏ chứa tiền hối lộ của Giáo Hội, cố gắng luồn lách qua các khe đá để chạy trốn về phía quân đội triều đình. Nhật Minh dùng Thính Giác Huyết Mạch nghe thấy tiếng bước chân lấm lét và nhịp tim đập loạn nhịp vì hoảng sợ của y.
"Trần Minh! Hắn là kẻ phản bội!" Nhật Minh chỉ tay về phía bóng đen đang chạy trốn.
Sơn Đô nghe thấy tiếng gọi của Nhật Minh, gã thợ rèn tóc đỏ không hề do dự, gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Dù hai tay vẫn còn quấn băng gạc bỏng điện nhẹ sau trận chiến trước, gã vẫn dùng sức mạnh cơ bắp phi thường nhấc bổng cây Búa Tạ Sắt Lạnh khổng lồ, quăng mạnh về phía trước. Cú ném búa tạo ra một luồng gió mạnh mẽ, đập sập cột đá ngay trước mặt Trần Minh, chặn đứng đường trốn chạy của y. Trần Minh ngã nhào ra đất, chiếc rương gỗ vỡ tan, lộ ra hàng trăm đồng tiền vàng khảm ký tự bảo mật của Giáo Hội.
Nhưng họ không có thời gian để xử lý kẻ phản bội. Trong bóng tối của vách đá ngầm ngay bên cạnh Lâm Hùng, một cái bóng đen mờ ảo đột ngột tách ra khỏi bóng của gã chiến binh trung niên.
Đó là sát thủ bóng đêm tinh nhuệ Hắc Ảnh.
Đôi mắt đỏ lòe của hắn phát sáng tàn nhẫn trong sương mù. Hắc Ảnh vung thanh đoản kiếm bóng tối không phản chiếu ánh sáng, tung ra đòn độc trảo chí mạng nhắm thẳng vào gáy của Lâm Hùng.
*KENG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên trong góc tối. Thiếu nữ trầm lặng Diệp Kỳ đã xuất hiện từ hư vô, cặp đoản đao khảm ký tự 'Ẩn' của cô giao nhau, chặn đứng lưỡi kiếm độc của Hắc Ảnh chỉ trong gang tấc. Luồng sát khí hắc ám từ đoản kiếm của đối thủ làm rỉ sét nhẹ mép đao của Diệp Kỳ, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không một chút dao động.
"Kẻ săn mồi trong bóng tối... gặp ta là tận số rồi," Diệp Kỳ thì thầm, thân ảnh cô nhạt dần rồi biến mất cùng Hắc Ảnh vào một cuộc chiến ám sát tốc độ cao giữa sương mù dày đặc.
Lúc này, tình thế tại lối thoát hiểm chính vô cùng nguy kịch. Cơn mưa tên độc của Vương Sơn ngày càng dày đặc, bịt kín con đường di tản duy nhất của hàng trăm người dân vô tội. Sương độc đã lan tới sát sảnh chính, hơi lạnh thấu xương bắt đầu làm ngưng đọng huyết mạch của Nhật Minh, khiến lồng ngực cậu đau nhói, tai trái rỉ ra những vọt máu ấm nóng dồn dập.
Cậu biết, nếu không chặn đứng cơn mưa tên này, tất cả mọi người sẽ bị chôn sống tại đây. Cậu không thể dùng sức mạnh vật lý, và Cuộn Giấy Da Cổ trong ngực áo cậu đang cạn kiệt năng lượng hoàn toàn.
Cậu phải dùng máu tự thân dệt nên lá chắn nhân quả.
Nhật Minh rút Cuộn Giấy Da Cổ ra, trải rộng lên nền đá bám đầy bụi than. Cậu nhấn mạnh nút bấm ẩn trên Vòng bảo vệ cổ tay. Lưỡi châm bạc chuẩn xác rạch sâu vào cổ tay phải của cậu, ngay bên cạnh những vết sẹo cũ rực đỏ. Dòng máu vô sắc dị thường của cậu tuôn chảy xối xả, phát ra thứ ánh sáng bạc pha lẫn sắc đỏ rực rỡ đầy tà dị.
Nhật Minh cầm ngòi bút xương cổ thấm đẫm huyết lực vô sắc, bắt đầu viết ký tự cổ 'Khải' (𡩋) diện rộng lên bề mặt giấy da cổ.
*"Ư..."*
Một cơn đau buốt tận tâm can bùng phát từ đại não, như có một bàn tay vô hình đang thọc sâu vào đầu cậu, giật đứt thêm những sợi chỉ nhân quả quý giá. Ký ức về nhũ mẫu Trương thị—người vú nuôi già nua hiền từ—bắt đầu rạn nứt dữ dội, từng mảnh nhỏ vỡ vụn và biến thành tro bụi trong tâm trí cậu. Nhật Minh nghiến chặt răng đến bật máu ở môi, đôi mắt mờ đục đi vì đau đớn, nhưng nét bút của cậu vẫn chuẩn xác đến từng milimet. Cậu không được phép viết sai, chỉ cần một nét lệch, phản phệ huyết lực sẽ làm hoại tử cánh tay cậu vĩnh viễn.
*OÀNG!!!*
Ngay khi nét chữ cuối cùng của ký tự 'Khải' hoàn thành, Cuộn Giấy Da Cổ bùng phát một cột sáng đỏ rực rỡ. Từ vệt máu trên giấy, một bức tường máu khổng lồ, hóa cứng thành những tinh thể pha lê đỏ bất hoại, vươn cao mười mét chắn ngang toàn bộ lối thoát hiểm của căn cứ.
*BÙNG! BÙNG! BÙNG!*
Hàng vạn mũi tên độc ma pháp của Vương Sơn đập mạnh vào bức tường máu hóa cứng, nổ tung thành những làn sương tím vô hại nhưng không thể xuyên qua lớp phòng ngự nhân quả tuyệt đối này.
"Lá chắn máu... Hắn chính là tên Ký Tự Sư tóc bạc!" Vương Sơn kinh ngạc gào lên, ra lệnh cho pháo kích tập trung hỏa lực vào bức tường máu.
Nhật Minh quỳ gục dưới đất, hai tay chống xuống mặt đá run rẩy dữ dội. Mái tóc nửa đen nửa bạc của cậu rũ xuống, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi chảy ròng ròng trên mặt. Việc duy trì lá chắn diện rộng đang bào mòn sinh mệnh lực của cậu với tốc độ chóng mặt.
"Tuyết Nương! Hướng mười một giờ trên vách đá cao... ba tên xạ thủ ma pháp của địch đang nạp năng lượng... tiêu diệt bọn chúng!" Nhật Minh khàn giọng ra lệnh, mắt phải của cậu đeo Kính thấu thị nhân quả đang nhìn thấy rõ những sợi chỉ đỏ kết nối quỹ đạo tấn công của kẻ thù.
Tuyết Nương đứng trên một bệ đá cao, giương chiếc cung tre bọc sừng thú biến dị. Cô hít sâu một hơi, truyền ma pháp lực gió vào mũi tên gắn lông vũ dị thú.
"Bắn cung xuyên bão!"
Tuyết Nương buông dây cung. Mũi tên phát ra ánh sáng xanh phong trì rực rỡ, bay lượn lách qua những bông tuyết rơi và sương độc, xuyên thủng lớp giáp bảo vệ và bắn hạ chuẩn xác ba tên xạ thủ của địch trên vách đá cao, làm sập hoàn toàn bệ phóng pháo kích ma pháp của Vương Sơn.
Sự gián đoạn hỏa lực đó đã tạo ra cơ hội vàng. Lâm Hùng và Sơn Đô nhanh chóng dẫn dắt những người dân cuối cùng di tản qua lối thoát hiểm ngầm sông băng.
"Nhật Minh! Đi thôi!" Sơn Đô lao tới, xốc nách đỡ lấy cơ thể gầy gò, lạnh ngắt của Nhật Minh. Gã thợ rèn tóc đỏ dùng tấm lưng rộng của mình che chắn cho cậu khỏi những mảnh đá rơi dồn dập.
Nhật Minh nhìn Sơn Đô qua lớp kính rạn nứt, đầu óc cậu trống rỗng, không nhớ nổi gã thanh niên này là ai, nhưng cậu nhìn xuống vết khắc *"Sơn Đô - Bạn sinh tử"* trên cánh tay phải đang rỉ máu. Cậu khẽ gật đầu, bám chặt lấy vai gã.
Ngay khi bước chân cuối cùng của họ rời khỏi sảnh chính, những khối thuốc nổ ma thạch do công binh của Vương Sơn cài đặt ở các cột trụ ngầm bắt đầu kích nổ hàng loạt.
*ĐOÀNG!!! ĐOÀNG!!! ĐOÀNG!!!*
Những tiếng nổ long trời lở đất vang lên dồn dập dưới lòng đất. Toàn bộ Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh' sụp đổ hoàn toàn trong một cơn địa chấn kinh hoàng, chôn vùi toàn bộ các mật thất và những kệ sách cổ quý giá dưới hàng vạn tấn đất đá đổ nát.
Nhóm Nhật Minh thoát ra ngoài rìa hang đá, đối mặt với luồng gió lạnh cắt da thịt của sông băng biên thùy tối tăm. Phía sau họ, tiếng gầm rú của đất đá sụp đổ vẫn vang vọng, và từ xa, những ánh đuốc sáng rực của đội tuần tra biên phòng bắt đầu di chuyển rầm rộ dọc theo bờ sông băng để truy đuổi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!