Nhạc nềnEpicBattle_J

Vết Rạn Lòng Tin

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc bát đất nung rơi xuống nền đá xám, vỡ tan thành những mảnh vụn sắc nhọn. Thứ nước thảo mộc màu lục sậm, nóng hổi và nồng nặc mùi đắng chát của nhân sâm đỏ núi tuyết, bắn tung tóe lên đôi giày cỏ sờn rách của Sơn Đô, rồi từ từ len lỏi vào các khe nứt của phòng đá y tế.


Không gian bên trong Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh' bỗng chốc rơi vào một khoảng tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng lửa than trong lò sưởi khẽ nổ lách tách, hắt lên những vệt sáng cam mờ ảo, chao đảo trên bức tường đá ẩm ướt.


Sơn Đô đứng sững sờ bên cạnh giường tre. Đôi bàn tay to bản, thô ráp vốn đã quen với việc quai búa rèn sắt nặng hàng chục cân, giờ đây khẽ run lên bần bật dưới lớp băng gạc trắng muốt. Đôi mắt gã thợ rèn tóc đỏ trợn trừng, dán chặt vào thiếu niên đang ngồi trên giường. Gã không tin vào tai mình. Gã hy vọng đây chỉ là một trò đùa tai quái của gã thư sinh nho nhã thường ngày. Nhưng không. Đôi mắt xám ngoét của Nhật Minh nhìn gã hoàn toàn tĩnh lặng, không một gợn sóng cảm xúc, lạnh lùng và xa cách như nhìn một phiến đá vô danh bên đường biên ải.


"Nhật Minh... Cậu... cậu nói cái gì cơ?" Giọng Sơn Đô nghẹn lại nơi cổ họng, khàn đặc và run rẩy. "Tôi là Sơn Đô đây! Gã thợ rèn tóc đỏ luôn đi sau lưng cậu, gã khờ đã dùng cả thân mình để đỡ đòn lôi điện cho cậu ở hẻm đá Tuyết Phong... Cậu không thể quên tôi nhanh như thế được!"


Nhật Minh khẽ nheo mắt phải. Chiếc kính thấu thị rạn nứt mà cậu thu hồi từ dinh thự của Cao Lãng khẽ trượt xuống sống mũi nhợt nhạt. Cậu đưa ngón tay gầy gò lên đẩy nhẹ gọng kính, mái tóc nửa đen nửa bạc vĩnh viễn rũ xuống che khuất một phần gương mặt hốc hác. Cậu cố gắng lục lọi trong đại não. Cậu thấy những mảnh tro tàn xám ngoét đang bay lơ lửng trong một khoảng không vô định. Cậu biết mình có một người cha tên là Nhật Phong đang bị giam cầm, cậu biết mình sở hữu Cuộn Giấy Da Cổ đang cạn kiệt năng lượng trong ngực áo, cậu biết mình vừa trải qua một trận đột kích sinh tử vào Ngục Tối Tuyết Phong.


Nhưng gã thanh niên tóc đỏ vạm vỡ trước mặt này là ai?


Không có một mỏ neo ký ức nào liên kết cậu với gã. Sợi chỉ nhân quả kết nối tình bạn giữa hai người đã bị Luật đánh đổi ký ức chém đứt phựt, hóa thành hư vô ngay khi cậu bẻ gãy phong ấn tự hủy của cuốn nhật ký ở tập trước.


"Tôi xin lỗi," Nhật Minh cất giọng, âm điệu phẳng lặng, không một chút ấm áp của tình người. "Tôi biết cậu là người đã cõng tôi thoát khỏi hầm ngục sụp đổ, nhưng trong trí não của tôi... cậu hoàn toàn là một người xa lạ."


"Nhật Minh!" Sơn Đô bước tới một bước, định nắm lấy vai cậu nhưng khựng lại khi thấy Nhật Minh khẽ nghiêng người né tránh đầy cảnh giác. Sự xa cách đó như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim bộc trực của gã thợ rèn. Gã quỳ sụp xuống bên cạnh giường tre, hai tay ôm lấy đầu, nghẹn ngào: "Chết tiệt... Tại sao lại thế này? Cậu đã quên mặt mẹ Mộc Miên, quên nhũ mẫu Trương thị, quên cả biểu ca Nhật Kiến... Giờ đến lượt tôi sao?"


Cánh cửa đá của phòng y tế khẽ chuyển động, Tuệ Lâm bước vào mang theo làn gió lạnh và mùi thảo mộc thanh khiết từ hòm thuốc gỗ. Nhìn thấy mảnh bát vỡ dưới đất và dáng vẻ tuyệt vọng của Sơn Đô, nữ y sư thở dài một tiếng đầy u sầu. Cô bước đến bên Nhật Minh, đặt ngón tay thon dài lên mạch đập cổ tay phải của cậu để kiểm tra tuần hoàn.


"Huyết mạch của cậu ấy đã ổn định hơn nhờ Huyết Linh Đan," Tuệ Lâm khẽ nói với Sơn Đô, giọng cô ôn nhu nhưng chứa đựng sự bất lực của một dược sĩ trước quy luật tối cao. "Sơn Đô, cậu phải chấp nhận sự thật. Luật đánh đổi ký ức của Huyết Thư là tuyệt đối. Mỗi nét vẽ nghịch chuyển thực tại đều yêu cầu một cái giá tương xứng. Nhật Minh đã dùng máu của mình để cứu tôi, để bẻ gãy phong ấn nhật ký của Thiết Mộc. Cuốn sách đó chứa lộ trình cứu cha cậu ấy, và cái giá phải trả chính là ký ức về cậu."


Sơn Đô ngước khuôn mặt đỏ hoe lên nhìn Tuệ Lâm: "Nhưng... chúng ta là tri kỷ sinh tử! Làm sao cậu ấy có thể chiến đấu tiếp khi xung quanh toàn là những người xa lạ? Cậu ấy sẽ nghi ngờ cả những người muốn bảo vệ cậu ấy!"


Nhật Minh im lặng lắng nghe cuộc đối thoại. Cậu nhìn xuống cổ tay phải của mình. Vết sẹo rách tay do chiếc chìa khóa cổ khắc chữ Nhật (𡩋) để lại vẫn còn rỉ ra một chút dịch máu vô sắc nhạt nhòa, rực lên ánh đỏ yếu ớt mỗi khi cậu tập trung tinh thần. Cậu khẽ vuốt ve vết sẹo rách ấy, cảm nhận nỗi đau vật lý truyền về đại não. Đúng vậy, cậu không còn nhớ họ là ai, nhưng cậu biết mình phải tin vào những vết sẹo này. Chúng là những bằng chứng duy nhất chứng minh họ từng là đồng đội.


"Sơn Đô," Nhật Minh khẽ gọi cái tên mà cậu vừa nghe được từ Tuệ Lâm. "Cậu nói... chúng ta là tri kỷ?"


Sơn Đô gật đầu lia lịa: "Đúng thế! Cha tôi, lão thợ rèn Lão Thẩm, trước khi gửi gắm tôi đi theo cậu đã từng nói: 'Nhà họ Nhật là những học giả chính trực nhất trấn Tuyết Phong. Con phải dùng cây búa của mình để bảo vệ bộ óc của Minh nhi'. Chúng ta đã cùng vượt qua bão tuyết, cùng đột kích ngục tối..."


Lời nói của Sơn Đô về mối liên kết giữa hai gia đình khẽ chạm vào một góc khuất nào đó trong tâm trí Nhật Minh, tạo ra một tiếng vang nhẹ nhưng không thể khôi phục lại hình ảnh cũ. Cậu khẽ gật đầu, khuôn mặt nho nhã lộ vẻ trầm tư: "Tôi hiểu rồi. Dù tôi không nhớ, nhưng cơ thể này ghi nhận ân tình của cậu. Hãy cho tôi một chút thời gian yên tĩnh."


Sau khi Tuệ Lâm ái ngại kéo Sơn Đô ra ngoài để dọn dẹp đống đổ nát, Nhật Minh ngồi cô độc trên chiếc giường tre. Căn phòng đá y tế trở lại sự im lìm lạnh lẽo.


Nhật Minh biết rõ đại não của mình đang phản bội chính mình. Trí nhớ ngắn hạn của cậu bắt đầu có dấu hiệu gián đoạn, và nếu cậu tiếp tục sử dụng Cuộn Giấy Da Cổ bằng máu tự thân, cậu sẽ quên sạch cả lý do vì sao mình bắt đầu cuộc hành trình này. Cậu không thể để điều đó xảy ra.


Cậu quyết định thực hiện phương pháp Khắc ghi ký ức lên da thịt.


Nhật Minh dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái, tập trung một chút huyết lực vô sắc còn sót lại vào đầu ngón tay. Đầu ngón tay cậu bắt đầu rực lên ánh sáng bạc pha lẫn sắc đỏ rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng. Cậu vén tay áo vải thô màu xanh nhạt của cánh tay phải lên, lộ ra làn da nhợt nhạt, gầy guộc.


*XOẸT!*


Nhật Minh nghiến chặt răng, tự rạch đầu ngón tay đẫm huyết lực lên da thịt cánh tay mình. Nỗi đau đớn thể xác tột cùng bùng phát, nóng rát như bị nung bởi thanh sắt đỏ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán thiếu niên học giả, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định, không một chút dao động. Cậu đang dệt chữ lên chính da thịt mình làm parchment.


Cậu khắc từng ký tự cổ sắc nét: *"Sơn Đô - Búa sắt lạnh - Bạn sinh tử"*.


Tiếp theo, dưới vệt sẹo cũ của ký tự 'Khải', cậu khắc tiếp: *"Thanh Vân - Đàn tranh - Tiếng đàn kết giới"*.


Mỗi nét chữ hạ xuống, máu vô sắc rỉ ra, hòa cùng năng lượng ma pháp tự đông cứng lại thành những vệt sẹo nổi rực đỏ ánh máu. Khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, Nhật Minh thở dốc, gục đầu vào thành giường tre. Cánh tay phải của cậu giờ đây chằng chịt những vết sẹo tự rạch đau đớn, nhưng cậu khẽ mỉm cười lạnh lùng. Bây giờ, dù đại não có bị xóa sạch, chỉ cần nhìn xuống cánh tay này, cậu sẽ biết mình phải tin tưởng ai.


Cậu cẩn thận kéo chiếc áo choàng xám cũ kỹ của người cha Nhật Phong đắp lên người, giấu đi những vết thương rướm máu. Cậu rút cuốn Nhật ký của Thiết Mộc dưới gối tre ra, lật giở những trang giấy da thú đã được bẻ khóa phong ấn 'Trầm' thành công. Lộ trình di chuyển của cha cậu về Kinh Đô Thần Thánh đã hiện rõ, nhưng để vượt qua biên giới Tuyết Phong lúc này là một thử thách bất khả thi nếu nội bộ kháng chiến có biến động.


Bước ra khỏi phòng y tế sau khi đã băng bó cẩn thận cánh tay, Nhật Minh đi dọc theo những hành lang tối tăm của Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh'. Căn cứ ngầm này là một hệ thống hang động tự nhiên khổng lồ, ẩm ướt và ngột ngạt. Đi qua những đống lửa nhỏ, cậu nhìn thấy hàng trăm người dân nghèo biên thùy và các chiến sĩ kháng chiến đang ngồi co rúm, ánh mắt hoang mang lo sợ.


Sự thất bại của cuộc đột kích ngục tối Tuyết Phong—khi họ không tìm thấy Nhật Phong mà chỉ cứu được Tuệ Lâm—đã dội một gáo nước lạnh vào lòng tin của quân kháng chiến. Thêm vào đó, những tin đồn về việc vị trí căn cứ ngầm bị rò rỉ cho Giáo Hội đang lan nhanh như một dịch bệnh tâm lý, khiến ai nấy đều nhìn nhau bằng ánh mắt nghi kỵ.


"Nhật Minh, cậu đã khỏe hơn chưa?" Đội trưởng trinh sát Lâm Hùng bước tới, bước chân nặng nề nện lên nền đá ẩm. Khuôn mặt đầy sẹo của gã chiến binh trung niên hằn sâu vẻ lo âu. Gã kéo Nhật Minh vào một góc khuất bên vách đá.


"Tôi vẫn ổn, đội trưởng Lâm," Nhật Minh đáp, giọng phẳng lặng. "Tình hình căn cứ thế nào rồi?"


Lâm Hùng nghiến răng, hạ thấp giọng đầy giận dữ: "Chết tiệt, có nội gián! Đội tuần tra của tôi vừa phát hiện ra các dấu vết ngụy trang ở cửa hang phía tây bị ai đó cố tình phá hủy. Kẻ nào đó đang âm thầm gửi tọa độ của căn cứ ngầm này cho Hắc Ảnh Vệ của Giáo Hội hòng nhận tiền thưởng hối lộ. Nếu vị trí này bị lộ, kỵ binh thiết giáp của Vương Sơn sẽ nghiền nát chúng ta trong vòng một nốt nhạc."


Nhật Minh khẽ nheo mắt phải sau thấu kính rạn nứt. Cậu không nói gì, nhưng bộ óc mưu lược của một học giả bắt đầu vận hành với công suất tối đa. Cậu quan sát xung quanh. Trong số các chiến sĩ đang di chuyển nhu yếu phẩm ở sảnh chính, cậu chú ý đến Trần Minh—một thanh niên gầy gò, mặc giáp nhẹ kháng chiến rách nát.


Trần Minh đang ôm một chiếc rương gỗ nhỏ, bước đi lấm lét, ánh mắt đảo liên tục về phía lối hầm liên lạc mật bỏ hoang dẫn ra sông băng. Đôi bàn tay của y khẽ run rẩy, và bên hông y lấp ló một chiếc túi vải thêu hoa văn bảo mật của Giáo Hội—thứ mà một chiến sĩ kháng chiến nghèo khổ không đời nào sở hữu được.


*Hắn chính là kẻ phản bội.* Nhật Minh suy luận ngay lập tức dựa trên các manh mối hành vi.


"Đội trưởng Lâm, hãy giữ im lặng và thắt chặt canh gác ở sảnh chính," Nhật Minh thì thầm. "Tôi sẽ đi kiểm tra một vài điểm nút ma pháp."


Không đợi Lâm Hùng trả lời, Nhật Minh bước lùi vào bóng tối của vách đá, âm thầm bám theo Trần Minh. Cậu di chuyển không tiếng động, giữ khoảng cách an toàn trong bóng tối của những cột đá thạch anh rạn nứt.


Trần Minh lách qua các chốt canh gác rách nát, rẽ vào lối hầm liên lạc mật sâu dưới lòng đất. Nơi đây tối tăm, ẩm mốc và chỉ có tiếng nước chảy rỉ rả dọc theo các mạch đá. Nhật Minh áp sát vách đá, nhắm mắt lại để tập trung tinh thần lực kích hoạt năng lượng đặc thù: Thính Giác Huyết Mạch.


Thế giới xung quanh Nhật Minh lập tức tối đen, nhường chỗ cho một bản đồ âm thanh trực quan rực đỏ. Cậu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, hoảng loạn của Trần Minh ở khoảng cách ba mươi mét. Cậu nghe thấy nhịp tim đập nhanh liên hồi của kẻ tội đồ đang sợ hãi.


Và rồi, một âm thanh lạ vang lên.


*Cục... Cục...*


Đó là tiếng gù gù rất khẽ của loài chim tuyết (chim truyền tin mật của Giáo Hội) đang bị nhốt trong rương gỗ.


Nhật Minh mở mắt, ánh mắt cậu lạnh như băng tuyết biên thùy. Trần Minh đang dừng lại trước một bệ đá cổ ở góc tối hầm ngầm, mở chiếc rương gỗ và rút ra một cuộn giấy da nhỏ khảm ký tự bảo mật rực sáng đỏ. Y đang viết tọa độ chính xác của Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh' để buộc vào chân con chim tuyết.


Nhật Minh định bước ra ngăn chặn, tay trái cậu khẽ chạm vào Cuộn Giấy Da Cổ trong ngực áo để chuẩn bị viết ký tự 'Khải' phong tỏa không gian.


Nhưng ngay khi cậu vừa vận hành huyết lực lên đầu ngón tay, một cơn đau buốt tột cùng đột ngột bùng phát từ sâu trong đại não dội ngược xuống kinh mạch. Đó là phản phệ của Luật đánh đổi ký ức từ trận chiến đột kích ngục tối hôm qua, kết hợp với thể trạng đang suy kiệt tuần hoàn nghiêm trọng của cậu.


*"Ư..."*


Nhật Minh rên khẽ một tiếng, hai tay ôm chặt lấy đầu. Tai trái cậu bỗng chốc lùng bùng dữ dội như tiếng sấm rền, máu ấm rỉ ra từ kẽ tai ấm nóng. Trí nhớ ngắn hạn của cậu bất ngờ bị gián đoạn hoàn toàn. Trong vòng vài giây ngắn ngủi, đại não cậu rơi vào một khoảng trống rỗng tuyệt đối trắng xóa. Cậu quên mất mình đang đứng ở đâu, quên mất vì sao mình lại đứng trong bóng tối hầm ngầm này, và quên mất kẻ gầy gò trước mặt là ai.


Cậu đứng sững sờ như một bức tượng đá tóc bạc giữa hầm tối.


Chính khoảng trống rỗng gián đoạn định mệnh đó đã cướp đi cơ hội duy nhất của cậu.


Trần Minh, nghe thấy tiếng động nhỏ phía sau, giật mình hoảng sợ. Y không kịp nhìn kỹ kẻ bám đuôi, lập tức tung con chim tuyết ra ngoài khe đá dẫn lên mặt đất. Con chim tuyết vỗ cánh bay vút đi vào đêm bão tuyết, mang theo tọa độ chí mạng của căn cứ ngầm gửi thẳng về phía Hắc Ảnh Vệ đang chực chờ bên ngoài.


Trần Minh nhanh chóng nhét chiếc hộp liên lạc mật vào hốc đá rỗng, giả vờ như đang đi tuần tra rồi vội vã lách qua lối đi khác tẩu thoát, nghĩ rằng mình chưa bị phát hiện.


Khi cơn đau đầu dịu đi và Nhật Minh lấy lại tỉnh táo, con chim tuyết đã biến mất hoàn toàn vào bầu trời đêm ngoài hang đá. Nhật Minh lắc đầu mạnh để xua đi sự choáng váng. Cậu nhìn cánh tay phải của mình, những vết sẹo tự rạch rực đỏ rát bỏng giúp cậu kết nối lại dòng suy nghĩ chiến thuật.


Cậu bước tới bệ đá cổ nơi Trần Minh vừa đứng.


Trong góc tối ngột ngạt của hốc đá rỗng, chiếc hòm liên lạc mật bằng gỗ thông đỏ bị bỏ lại vội vã. Nhật Minh quỳ xuống, dùng Kính thấu thị nhân quả để nhìn vào hốc đá. Cậu bàng hoàng phát hiện ra một chi tiết tàn nhẫn.


Một vệt máu lạ màu đỏ tươi, rỉ ra từ khe nắp của hòm liên lạc mật, đang từ từ nhỏ giọt xuống nền đá đóng băng xám xịt.


Vết máu vẫn còn nóng hổi, tỏa ra một luồng oán khí ma pháp đen nhạt nhòa của Giáo Hội. Tọa độ căn cứ đã được gửi đi thành công. Hắc Ảnh Vệ và quân thiết giáp của Vương Sơn đang di chuyển bao vây căn cứ ngầm này.


Nhật Minh siết chặt nắm tay phải, vết sẹo rạch tay rực đỏ ánh máu trên cổ tay cậu khẽ nhói lên đau đớn, phản chiếu vết máu lạ đang rò rỉ dưới ánh lửa tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!