Chân Tướng Giam Cầm
Bụi đá thạch anh xám xịt đổ xuống như một trận mưa rào chết chóc, nhuộm trắng xóa cả sảnh đường ngầm của Ngục Tối Tuyết Phong. Những tiếng rắc rắc rùng rợn chạy dọc trên trần hang đá cổ kính, báo hiệu toàn bộ cấu trúc phòng thí nghiệm máu của Ngục Trưởng Quách đang bước vào những giây phút sụp đổ cuối cùng. Dư chấn từ trận pháp tự hủy của Quách không chỉ phá hủy các lồng kính thí nghiệm mà còn kích hoạt chuỗi sập đổ dây chuyền của các mạch ma thạch sâu dưới lòng đất.
"Chạy mau! Trần đá sắp sập rồi!" Sơn Đô gầm lên, giọng nói khàn đặc vì khói bụi và mệt mỏi. Gã thợ rèn tóc đỏ dùng bả vai to khỏe của mình đỡ lấy y sư Tuệ Lâm đang lảo đảo, cơ thể cô yếu ớt như một nhánh liễu trước gió sau khi bị lò tri thức hút cạn sinh lực. Hai cánh tay Sơn Đô bám đầy những vết bỏng điện đỏ rực do luồng sét từ roi lôi thú của Quách để lại, run rẩy kịch liệt dưới sức nặng của nữ y sư, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng không chịu buông tay.
Ở góc sảnh, Trần Đại gượng đứng dậy từ vũng máu, bả vai rách giáp rỉ máu xối xả. Tấm Đại khiên sắt lạnh—lá chắn kiên cố nhất đã từng bảo vệ cả đội qua bao trận chiến—giờ đây chỉ còn là những mảnh thép vụn rải rác dưới đất. Không còn khiên bảo vệ, Trần Đại chỉ biết dùng chính cơ thể vạm vỡ của mình để che chắn cho những mảnh đá đang rơi rớt dọc hành lang.
"Thiếu gia! Lối này!" Trần Đại hét lớn, chỉ tay về phía cánh cửa sắt rỉ sét dẫn sâu vào hành lang phòng giam đặc biệt.
Nhật Minh không đáp, cậu bước đi như một cái bóng vô sắc giữa làn khói bụi mịt mù. Mái tóc đen của cậu, giờ đây đã bạc trắng một nửa do hao tổn sinh mệnh lực quá độ, rũ xuống che khuất một phần gương mặt nhợt nhạt. Chiếc kính thấu thị rạn nứt trên mắt phải của cậu thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng đỏ nhạt, phản chiếu dòng chảy nhân quả đang hỗn loạn xung quanh. Tay phải cậu siết chặt chiếc chìa khóa cổ bằng đồng thau tìm thấy trên bàn làm việc của Quách. Trên chuôi khóa, ký tự cổ "Nhật" (𡩋) rực đỏ ánh máu, tỏa ra một luồng hơi ấm quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ.
Cậu không còn nhớ nổi gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về nhũ mẫu Trương thị hay người biểu ca Nhật Kiến. Trí não cậu lúc này là một khoảng trống rỗng tịch mịch, chỉ có mục tiêu giải cứu cha Nhật Phong là được khắc sâu vào tâm khảm như một mệnh lệnh tuyệt đối, được củng cố bởi những vết sẹo tự rạch chằng chịt rực đỏ trên cánh tay phải.
"Cha... con đến đây," Nhật Minh thì thầm, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
Sử dụng Thính Giác Huyết Mạch, Nhật Minh lọc bỏ những tiếng nổ ầm ầm của đá lở. Cậu tập trung lắng nghe tiếng xích sắt va đập loảng xoảng phát ra từ căn phòng giam sâu nhất cuối hành lang. Tiếng xích sắt ấy yếu ớt, nặng nề, mang theo nhịp thở đứt quãng của một người đang bị hành hạ dã man.
Cả nhóm lao đi giữa hành lang ngập tràn khói bụi. Những khối đá thạch anh khổng lồ đổ sập ngay sau lưng họ, chặn đứng hoàn toàn lối rút lui về phía phòng thí nghiệm máu. Đường lui đã mất, họ chỉ có thể tiến lên phía trước.
Khi đứng trước cánh cửa sắt khổng lồ của phòng giam đặc biệt, Nhật Minh lập tức nhận ra sự bất thường. Cánh cửa này không được khóa bằng xích sắt thông thường, mà được bao phủ bởi một trận pháp phong ấn bằng máu đỏ sậm, tỏa ra oán khí ngột ngạt. Kính thấu thị nhân quả trên mắt phải Nhật Minh rực sáng, hiển thị những sợi chỉ nhân quả màu đỏ quấn chặt lấy ổ khóa, liên kết trực tiếp với sinh mệnh lực của người bị giam bên trong.
"Để tôi đập vỡ nó!" Sơn Đô định nhấc búa tạ sứt mẻ lên vung đập.
"Dừng lại!" Nhật Minh giơ tay cản Sơn Đô. "Trận pháp này liên kết với mạch máu của người bên trong. Nếu dùng bạo lực phá cửa, chấn động lực sẽ khiến tim của cha tôi vỡ tung ngay lập tức. Đây là trận pháp đồng tử nhân quả của Giáo Hội."
Nhật Minh bước lên, đưa chiếc chìa khóa cổ bằng đồng thau khảm ký tự "Nhật" vào ổ khóa. Chiếc chìa khóa vừa chạm vào trận pháp liền phát ra tiếng xèo xèo, dòng máu vô sắc từ cổ tay phải đang rỉ máu của Nhật Minh tự động chảy dọc theo rãnh khóa, trung hòa hoàn toàn oán khí màu đỏ sậm. Ký tự "Nhật" trên chuôi khóa rực sáng rực rỡ, bẻ gãy hoàn toàn các sợi chỉ nhân quả phong ấn.
*CẠCH!*
Tiếng bánh răng cơ khí cổ đại chuyển động nặng nề vang lên. Cánh cửa sắt từ từ hé mở, phả ra một luồng khí lạnh thấu xương bốc mùi ẩm mốc và máu tanh nồng nặc.
Nhật Minh không chần chừ, cậu đẩy mạnh cửa bước vào phòng giam tăm tối. Cậu bật khóc, hoặc ít nhất cậu nghĩ mình đang khóc, nhưng khi đưa tay lên mặt, cậu chỉ cảm nhận được làn da lạnh ngắt không một giọt lệ. Cậu mong chờ được nhìn thấy bóng dáng người cha thông tuệ mang tóc hoa râm xơ xác, được ôm lấy bờ vai gầy gò của ông sau bao ngày xa cách.
Nhưng căn phòng giam hoàn toàn trống rỗng.
Trên bức tường đá xám lạnh lẽo, chỉ có hai chiếc cùm sắt rỉ sét bám đầy máu khô treo lơ lửng. Dưới nền đất đóng băng, những vết máu loang lổ đã đông cứng từ lâu, tạo thành những hình thù tàn nhẫn. Nhật Phong không có ở đây.
"Cha..." Nhật Minh lẩm bẩm, chiếc chìa khóa cổ rơi khỏi tay cậu, chạm vào nền đá phát ra tiếng vang khô khốc.
Nỗi đau đớn tột cùng ập đến, bóp nghẹt lồng ngực thiếu niên học giả. Cậu đã đánh đổi tất cả—ký ức tuổi thơ, hình bóng người mẹ kính yêu, bản ngã con người—chỉ để đổi lấy sức mạnh đột kích vào đây. Vậy mà cuối cùng, cậu chỉ đối mặt với một căn phòng trống rỗng và những xiềng xích lạnh lùng.
Tuệ Lâm bước tới, cô quỳ xuống bên cạnh những vết máu khô, khẽ chạm ngón tay run rẩy vào nền đá. "Máu ở đây đã khô từ ba ngày trước. Nhiệt độ của xích sắt hoàn toàn lạnh ngắt. Nhật Minh... họ đã chuyển cha cậu đi từ trước khi cuộc bạo động mỏ đá nổ ra."
Nhật Minh dùng Kính thấu thị nhân quả nhìn vào những vết máu trên tường. Qua lớp thấu kính rạn nứt, cậu nhìn thấy một sợi chỉ nhân quả màu vàng nhạt, mỏng manh nhưng vô cùng kiên cố, kéo dài từ chiếc cùm sắt hướng thẳng ra ngoài ngục tối, xuyên qua sương mù biên giới và biến mất về phía Kinh Đô Thần Thánh xa xôi. Sợi chỉ đó mang theo dao động khí tức của Giám sát viên hoàng gia Tư Mã.
"Tư Mã..." Nhật Minh nghiến răng, tên của kẻ phản diện cao tầng từ Kinh Đô hiện lên trong tâm trí cậu như một vết dao khắc sâu. Chính tên quan chức kiêu căng này đã ra lệnh di lý cha cậu về ngục tối trung ương để phục vụ cho âm mưu vĩ mô của hoàng gia.
"Thiếu gia, nhìn kìa! Có thứ gì đó giấu dưới bệ đá tế lễ!" Trần Đại phát hiện ra một khe hở bất thường dưới lớp gạch đá rạn nứt của bệ đá tế lễ ở góc phòng giam.
Nhật Minh gạt bỏ nỗi đau đớn, cậu bước đến bên bệ đá. Dưới hốc gạch rỗng, một cuốn sổ tay bọc da thú màu đen đang nằm im lìm. Đó chính là *Nhật ký của Thiết Mộc*—cuốn sổ ghi chép lộ trình di chuyển của các tù nhân đặc biệt mà Chấp Pháp Quan Thiết Mộc để lại trước khi lên biên ải.
Nhưng ngay khi ngón tay Nhật Minh vừa chạm vào bìa da, một ký tự cổ màu đen tuyền đột ngột rực sáng trên bề mặt cuốn nhật ký. Đó là ký tự "Trầm" (沉)—ký tự phong ấn tự hủy cực kỳ hiểm độc của Giáo Hội. Nếu có người ngoài cố tình chạm vào mà không giải mã đúng cách, ký tự "Trầm" sẽ kích hoạt ngọn lửa ma pháp đen thiêu rụi toàn bộ cuốn sách thành tro bụi trong vòng mười giây.
"Cẩn thận! Cuốn sách đang tự hủy!" Sơn Đô hét lên, gã định dùng sức mạnh vật lý của đôi tay bỏng điện để giật cuốn sách ra, nhưng Nhật Minh lập tức ngăn lại.
"Đừng chạm vào! Sức mạnh vật lý sẽ chỉ làm đẩy nhanh tốc độ tự hủy!" Nhật Minh quát khẽ.
Thời gian đếm ngược chỉ còn năm giây. Khói đen bắt đầu bốc lên từ mép giấy da thú của cuốn nhật ký.
Nhật Minh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cậu bắt buộc phải dùng trực giác huyết mạch để giải mã phong ấn này ngay lập tức. Cậu dùng Vòng bảo vệ cổ tay bạc ấn nhẹ, lưỡi châm bạc rạch sâu vào cổ tay phải đã chằng chịt vết sẹo. Dòng máu vô sắc—Huyết Lực Vô Sắc đặc biệt của dòng họ Nhật—tuôn chảy xối xả ra đầu ngón tay cậu.
Nhật Minh đặt ngón tay đẫm máu vô sắc lên ký tự "Trầm" đang bốc cháy. Cậu nhắm mắt lại, để tâm trí rơi vào trạng thái vô định, để dòng máu tự tương thích và cảm nhận cấu trúc nét vẽ của phong ấn. Trong đầu cậu, cấu trúc ma pháp của ký tự "Trầm" hiện lên như một mê cung của những sợi chỉ đen xịt đang thắt chặt.
Cậu không tra cứu sách cổ, không suy nghĩ bằng lý trí thông thường. Bằng bản năng của hậu duệ Gia Tộc Thủ Thư Cổ Đại, Nhật Minh di chuyển ngón tay đẫm máu vẽ ngược lại ba nét chủ đạo của ký tự "Trầm", bẻ gãy hướng đi của dòng năng lượng tự hủy, chuyển hóa nó thành ký tự "Khai" (𡩋 - mở ra).
*XOẢNG!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, ký tự "Trầm" màu đen vỡ vụn thành những đốm sáng đen rồi tan biến hoàn toàn. Cuốn nhật ký của Thiết Mộc trở lại trạng thái bình thường, làn khói đen dập tắt hoàn toàn. Nhật Minh đã bẻ khóa phong ấn bảo mật thành công bằng trực giác huyết mạch của mình.
Nhưng cái giá phải trả lập tức ập đến.
Luật đánh đổi ký ức kích hoạt dội ngược trực tiếp vào đại não Nhật Minh. Một cơn đau đầu dữ dội, tàn nhẫn như có hàng vạn chiếc búa đang nện thẳng vào màng não khiến cậu khụy gối xuống đất. Tai trái cậu rỉ ra một dòng máu ấm nóng hổi.
Trong tâm trí Nhật Minh, một sợi chỉ đỏ nhân quả khổng lồ kết nối cậu với toàn bộ ký ức thời thiếu niên tại Trấn Tuyết Phong—những buổi chiều chạy nhảy trên cánh đồng tuyết cùng bạn bè, những trò đùa tinh nghịch thuở nhỏ, và cả những gương mặt quen thuộc của dân làng—bị một lưỡi dao vô hình chém đứt phựt. Ký ức của cậu bị bôi xóa thô bạo, biến thành những mảnh tro bụi xám ngoét bay biến vào không trung hư vô. Cơ thể cậu suy kiệt tuần hoàn cực kỳ nghiêm trọng, tim đập loạn nhịp, tầm nhìn nhòe đi hoàn toàn thành một màu xám tro.
"Thiếu gia!" Trần Đại và Sơn Đô cùng lao đến đỡ lấy Nhật Minh đang lả đi.
Nhật Minh dùng chút sức tàn cuối cùng, siết chặt cuốn nhật ký của Thiết Mộc vào ngực áo, khàn giọng ra lệnh: "Rút lui... mau... hầm ngầm... sắp sập..."
*ẦM ẦM ẦM!*
Trần đá của phòng giam đặc biệt đổ sụp xuống một mảng lớn. Những khối đá thạch anh khổng lồ rơi rụng dồn dập, chặn đứng lối đi chính.
"Trần Đại! Đỡ lấy Tuệ Lâm! Tôi cõng thư sinh!" Sơn Đô gầm lên, gã xốc cơ thể gầy gò của Nhật Minh lên lưng. Trần Đại dùng bả vai bị thương nặng che chắn phía sau, cả đội liều chết lao vào Đường Hầm Khai Khoáng Cổ bỏ hoang—lối đi ngầm duy nhất dẫn thoát ra ngoài trước khi toàn bộ ngục tối Tuyết Phong biến thành một nấm mồ đá khổng lồ.
Họ chạy điên cuồng trong bóng tối ngột ngạt của đường hầm, tiếng sụp đổ rùng rợn của ngục tối phía sau đuổi sát sườn như một con quái thú đất đá khổng lồ đang muốn nuốt chửng tất cả. Khói bụi, đất đá và oán khí nghẹt thở bao trùm hành trình đào thoát đầy bi tráng.
***
Nửa ngày sau, tại một gian phòng đá ấm áp bên trong Căn Cứ Ngầm 'Huyết Minh'.
Ánh lửa từ lò than khẽ chao đảo, tỏa ra hơi ấm nhẹ xua đi cái lạnh thấu xương của núi đá biên thùy. Mùi thảo mộc thanh khiết từ những bát thuốc bắc của Tuệ Lâm bay phảng phất trong không khí.
Nhật Minh khẽ động đậy ngón tay phải bám đầy những vết sẹo rạch tay rực đỏ. Cậu từ từ mở mắt ra, tầm nhìn nhòe nhạt dần lấy lại tiêu cự. Trần đá xám xịt của căn cứ ngầm hiện lên trước mắt cậu. Cơn đau đầu dữ dội đã dịu đi nhờ những đường châm cứu bạc của Tuệ Lâm, nhưng đại não cậu lúc này trống rỗng đến đáng sợ, tựa như một tờ giấy trắng bị xóa sạch mọi vết mực cũ.
Cậu cố gắng ngồi dậy, cảm nhận cơ thể gầy gò, suy kiệt tuần hoàn đang run rẩy dưới lớp chăn bông ấm áp.
Bên cạnh giường tre, Sơn Đô đang ngồi gục đầu mệt mỏi, hai tay quấn băng gạc trắng bám đầy muội than rèn sắt. Nghe thấy tiếng động, gã thợ rèn tóc đỏ lập tức ngẩng đầu lên, khuôn mặt bộc trực lộ rõ vẻ mừng rỡ tột độ: "Nhật Minh! Cậu tỉnh rồi! Chết tiệt, cậu đã hôn mê suốt một ngày một đêm rồi đấy! Cậu có biết tôi lo lắng thế nào không?"
Nhật Minh nhìn gã thanh niên tóc đỏ vạm vỡ trước mặt. Cậu nhìn bờ vai to khỏe, nhìn cây búa tạ sứt mẻ đặt ở góc phòng, rồi nhìn xuống những vết sẹo rực đỏ tự khắc trên cánh tay phải của mình.
Trong đầu cậu không hề có một hình ảnh, một cái tên hay một cảm xúc nào liên quan đến người trước mặt. Sợi chỉ nhân quả kết nối tình bạn giữa cậu và gã thợ rèn tóc đỏ đã bị Luật đánh đổi ký ức xóa sạch vĩnh viễn sau trận chiến đột kích ngục tối.
Nhật Minh nheo mắt, ánh mắt cậu hoàn toàn trống rỗng, xa lạ và lạnh lùng như nhìn một người bộ hành xa xứ bên đường.
Cậu khẽ mấp máy môi, khàn giọng hỏi:
"Cậu... là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!