Phòng Thí Nghiệm Máu
Tiếng oán linh gào rú từ phòng thí nghiệm máu phía sau sảnh trong rít lên kinh hoàng, Nhật Minh gượng đứng dậy, siết chặt vết thương rách tay đang chảy máu.
Cơn lạnh buốt từ những vách đá thạch anh rạn nứt của Ngục Tối Tuyết Phong như những chiếc kim châm đâm sâu vào da thịt. Nhật Minh thở dốc, từng luồng khí trắng đục thoát ra khỏi bờ môi tím tái. Mái tóc của cậu, giờ đây đã bạc trắng một nửa, rũ xuống che khuất một phần chiếc kính thấu thị rạn nứt trên mắt phải. Cậu cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng đến đáng sợ trong đại não. Ký ức về biểu ca Nhật Kiến—người anh họ bộc trực với bờ vai sạm đen vì nắng gió mỏ đá—đã hoàn toàn biến mất như một nắm tro tàn bị gió tuyết cuốn đi. Cậu biết mình có một người anh họ, biết anh ấy đã giúp mình đột nhập vào đây, nhưng tất cả chỉ là những dòng chữ lạnh lùng, vô cảm được khắc ghi trên da thịt cánh tay trái. Cảm xúc, nụ cười, giọng nói của người thân... tất cả đã bị Cuộn Giấy Da Cổ nuốt chửng để đổi lấy ký tự cổ "Xóa Bỏ Trọng Lực" trong trận chiến với đao phủ Liệt vừa rồi.
"Nhật Minh... cậu không sao chứ?" Sơn Đô run rẩy tiến lại gần, dùng thân búa tạ sứt mẻ đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của thiếu niên học giả. Hai cánh tay gã thợ rèn vẫn còn tê rần, những đường gân xanh nổi lên dưới lớp da đỏ rực vì bỏng điện nhẹ.
"Tôi vẫn ổn," Nhật Minh khàn giọng đáp, giọng nói lạnh lùng đến mức chính cậu cũng phải giật mình. "Trần Đại thế nào rồi?"
Ở góc sảnh, Trần Đại đang quỵ gối bên vách đá, máu tươi từ bả vai rách giáp nhuộm đỏ một khoảng đất đóng băng. Tấm Đại khiên sắt lạnh—lá chắn kiên cố nhất của nhóm—giờ đây đã nứt vỡ một góc lớn, những đường rạn nứt chằng chịt như mạng nhện chạy dọc thân khiên. Trần Đại nghiến răng, cố nở một nụ cười nhợt nhạt: "Tôi chưa chết được, thiếu gia. Nhưng tấm khiên này... e là không đỡ nổi thêm một đòn toàn lực nào nữa."
"Đừng cử động," Nhật Minh nói, ánh mắt cậu hướng về phía hành lang tối tăm phát ra tiếng gào rú u uất. "Oán khí ở phía trước rất đậm đặc. Lời cảnh báo của Liệt trước khi chết không sai. Nơi này không đơn thuần là một ngục giam. Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian trước khi Cao Lãng phát hiện ra sự hỗn loạn ở đây."
Nhật Minh dẫn đầu, từng bước chân gầy gò bước đi trên mặt đất đá trơn trượt. Sơn Đô vác búa đi sát phía sau, cảnh giác nhìn vào bóng tối sâu thẳm của hành lang. Khi họ bước qua cánh cửa vòm bằng đồng đen rỉ sét dẫn vào mật thất trung tâm, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt khiến ngay cả một chiến sĩ kiên cường như Trần Đại cũng phải nấc lên một tiếng nghẹn ngào.
Đó là một không gian khổng lồ được chiếu sáng bởi thứ ánh sáng xanh lam tà dị phát ra từ hàng trăm ống nghiệm thủy tinh khổng lồ dựng đứng dọc theo các vách đá. Bên trong những ống nghiệm đó, một thứ chất lỏng màu đỏ máu đang sủi bọt khí liên tục. Nhưng điều đáng sợ nhất là bên trong mỗi ống nghiệm đều có một thân ảnh con người đang lơ lửng.
Họ là những học giả, những trí thức nghèo của trấn Tuyết Phong bị Giáo Hội Thần Quyền bắt giam trong các chiến dịch tịch thu cấm thư. Giờ đây, khuôn mặt của họ đã hoàn toàn biến đổi. Ngũ quan của họ—mắt, mũi, miệng—như bị một bàn tay vô hình bôi xóa, nhẵn nhụi và phẳng lì như những khối sáp nung chảy. Họ không có biểu cảm, không có tiếng khóc, chỉ có những sợi chỉ ánh sáng màu xanh lam nhạt liên tục bị hút ra khỏi đỉnh đầu của họ, dẫn truyền vào một hệ thống ống dẫn khổng lồ hướng về phía lò năng lượng tri thức nhỏ ở trung tâm căn phòng.
"Kế hoạch chế tạo Vô Diện Nhân..." Nhật Minh thì thầm, đôi bàn tay cậu siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc.
Cậu dùng Kính thấu thị nhân quả nhìn thấu dòng chảy năng lượng. Những sợi chỉ ánh sáng xanh lam kia chính là ký ức, là linh hồn và bản ngã của những học giả này. Giáo Hội đang hút cạn toàn bộ tri thức và ký ức của họ để luyện chế thành những cỗ máy chiến đấu vô cảm, bất hoại, hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh. Sự thịnh vượng và quyền lực của Thần Quyền được xây dựng trên sự bóc lột tàn bạo bản ngã của con người.
"Nhìn kìa! Là y sư Tuệ Lâm!" Sơn Đô chỉ tay về phía một lồng kính lớn nằm sát góc phòng.
Bên trong lồng kính, nữ y sư Tuệ Lâm đang bị giam giữ. Gương mặt thanh tú của cô nhợt nhạt không còn một giọt máu, y phục màu lục nhạt bám đầy bụi than và những vết rách. Những sợi chỉ ký ức màu xanh từ đỉnh đầu cô đang bắt đầu rò rỉ, nhưng nhờ vào định lực tinh thần lực của một Dược Sư Cấp Cao, cô đang cố gắng chống cự lại lực hút của lò tri thức. Đôi mắt cô nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt trong sự đau đớn tột cùng.
"Chúng ta phải cứu cô ấy!" Sơn Đô định lao lên vung búa đập vỡ lồng kính.
"Dừng lại!" Nhật Minh quát khẽ, kéo giật vai Sơn Đô lại. "Lồng kính đó được kết nối trực tiếp với trận pháp tự hủy của lò tri thức. Nếu cậu dùng búa đập, chấn động lực sẽ kích hoạt dòng điện cao thế giật chết cô ấy ngay lập tức!"
"Hahaha! Thằng nhóc tóc bạc nhà họ Nhật quả nhiên có chút hiểu biết!"
Một tiếng cười lanh lảnh, tàn nhẫn vang lên từ bệ đá phía trên lò tri thức. Từ trong bóng tối, Ngục Trưởng Quách từ từ bước ra. Hắn là một gã béo lùn hung tợn, mặc bộ giáp da dính đầy những vệt máu khô đen đúa. Khuôn mặt thịt mỡ của hắn co rúm lại trong một nụ cười man dại, đôi mắt hí lộ rõ vẻ tham lam vô độ. Trên tay phải của hắn, một cây roi điện ma pháp gia cố lõi lôi thú đang phát ra những tiếng nổ lép bép, phóng ra những tia chớp màu xanh lục tà dị bò lổm ngổm trên mặt đất.
"Các ngươi dám giết chết đao phủ Liệt của ta, phá hủy mỏ đá ma pháp," Quách rít lên, hàm răng vàng khè nghiến chặt. "Nếu để Thống lĩnh Cao Lãng biết chuyện này, cái đầu của ta sẽ không giữ nổi. Nhưng nếu ta giết chết các ngươi ở đây, thu hồi Cuộn Giấy Da Cổ và dâng lên cho Chấp Pháp Quan Thiết Mộc... ta sẽ được thăng chức về Kinh Đô!"
Quách vung mạnh cây roi điện ma pháp.
UỲNH!
Một làn sóng điện màu xanh lục bùng phát, quét sạch mặt đất đá đóng băng, tạo thành một lưới điện khổng lồ bao vây toàn bộ lối thoát hiểm của nhóm Nhật Minh. Sức mạnh của Lôi Hình Quyết từ một Học Tập Giả Cấp Cao khiến không khí trong phòng thí nghiệm trở nên khét lẹt mùi ozone.
"Sơn Đô, Trần Đại, lùi lại bảo vệ Tuệ Lâm! Hắn muốn tiêu hủy toàn bộ tài liệu chứng cứ!" Nhật Minh hét lên.
Quách điên cuồng lao đến bệ điều khiển trung tâm, tay trái của hắn đặt lên một chiếc cần gạt màu đỏ. "Ta sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy của các ống nghiệm máu! Tất cả các ngươi, cùng lũ Vô Diện Nhân này, hãy biến thành tro bụi cùng với bí mật của ta!"
"Chết tiệt!" Sơn Đô gầm lên, bất chấp hai tay đang tê rần, gã vung Búa Tạ Sắt Lạnh lao lên chặn Quách.
Nhưng Quách phản ứng cực nhanh. Hắn quật mạnh cây roi điện ma pháp về phía Sơn Đô. Lưới điện xanh lục quấn chặt lấy thân búa tạ, dòng điện cao thế phóng ra dữ dội.
Uỳnh!
Sơn Đô bị dòng điện cực mạnh giật văng ra ngoài, đập mạnh vào vách đá, cây búa tạ rơi keng xuống đất. Gã thợ rèn tóc đỏ rên rỉ, hai tay bỏng rát, hoàn toàn vô lực cầm búa.
Trần Đại cố gắng nâng Đại khiên sắt lạnh lên để chắn đòn quật tiếp theo của Quách, nhưng chiếc khiên vốn đã nứt vỡ từ trận chiến trước không thể chịu nổi dòng điện lôi thú.
XOẢNG!
Tấm đại khiên vỡ vụn thành trăm mảnh thép lạnh rơi vãi khắp nơi. Trần Đại hộc máu, ngã quỵ xuống bên cạnh Sơn Đô, bả vai bị bỏng điện khét lẹt.
Nhật Minh đứng cô độc trước bệ đá, đối mặt với Ngục Trưởng Quách đang điên cuồng cười lớn. Cơ thể cậu đang suy kiệt tuần hoàn nghiêm trọng sau khi hiến tế 120ml máu tươi cho ký tự "Vô Trọng" ở tập trước. Cổ tay phải của cậu vẫn đang rỉ ra những giọt máu vô sắc nhạt nhòa. Cậu biết, nếu lúc này tiếp tục dùng máu tự thân để viết một ký tự cổ mạnh mẽ khác, cậu sẽ chết vì kiệt máu trước khi kịp cứu cha, hoặc đại não cậu sẽ bị xóa sạch hoàn toàn ký ức, biến cậu thành một kẻ vô hồn.
Cậu không thể dùng huyết lực. Cậu bắt buộc phải dùng bộ óc của một học giả.
Nhật Minh nhắm mắt lại, kích hoạt Thính Giác Huyết Mạch ở mức tối đa. Trong không gian lùng bùng tiếng ve kêu của đại não, cậu lọc bỏ tiếng nổ lép bép của roi điện, tiếng sủi bọt của các ống nghiệm máu. Cậu lắng nghe tiếng chuyển động của các bánh răng cơ khí sâu dưới lòng đất phòng thí nghiệm.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Một tiếng động rỗng, đều đặn phát ra từ ngay dưới bệ đá nơi Ngục Trưởng Quách đang đứng. Đó là tiếng xích sắt của một cửa sập giam giữ ngầm—một phòng giam tự hủy kiên cố được thiết kế để nhốt các mẫu thí nghiệm Vô Diện Nhân bị cuồng bạo. Cửa sập này hoạt động dựa trên một cơ chế áp lực trọng lượng. Chỉ cần một lực tác động mạnh lên bệ đá trung tâm, cửa sập sẽ tự động mở ra, thả mục tiêu xuống phòng giam thép bên dưới và kích hoạt trận pháp lôi điện tự hủy nội bộ.
Nhưng Quách là một kẻ cẩn trọng, hắn luôn đứng né tránh tấm bia áp lực ở tâm bệ đá.
Nhật Minh mở mắt ra, đôi mắt cậu lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Cậu đã nhìn thấu điểm yếu của kẻ thù: Lòng tham vô độ của Ngục Trưởng Quách đối với cấm thư.
Cậu thò tay vào nhẫn chứa đồ rách, rút ra một cuộn giấy da màu vàng ố, rách nát trông giống hệt Cuộn Giấy Da Cổ thật. Đây chính là "Ngụy tạo tàn thư cổ" mà cậu đã tỉ mỉ chế tạo bằng nước trà đặc và bột thạch anh trong những đêm ẩn náu tại thư viện cũ. Cuộn giấy giả tỏa ra một làn sương đỏ nhạt giả tạo khi tiếp xúc với nhiệt độ phòng.
"Quách! Ngươi muốn Cuộn Giấy Da Cổ đúng không?" Nhật Minh lớn tiếng gọi, tay trái giơ cao cuộn giấy giả. "Thả Tuệ Lâm ra, ta sẽ đưa nó cho ngươi!"
Ánh mắt Quách lập tức bị thu hút bởi cuộn giấy da phát sáng đỏ nhạt trên tay Nhật Minh. Sự tham lam vô hạn bùng lên trong đôi mắt hí của hắn, làm mờ đi mọi sự cảnh giác. "Hahaha! Đưa nó đây! Đưa cho ta, ta sẽ tha mạng cho lũ phế vật các ngươi!"
"Nhận lấy này!" Nhật Minh giả vờ kiệt sức, tay cậu run rẩy ném mạnh cuộn giấy giả về phía góc xa của bệ đá trung tâm, quỹ đạo bay của cuộn giấy hướng thẳng qua tấm bia áp lực dưới đất.
"Không! Nó là của ta!" Quách gào lên điên cuồng. Hắn không hề suy nghĩ, lao người ra khỏi vị trí an toàn, sải bước dài để chụp lấy cuộn giấy giả đang rơi.
Chân phải của Quách dẫm mạnh lên tâm bệ đá.
*CẠCH!*
Tiếng bánh răng cơ khí gãy giòn vang lên dữ dội. Mặt đất đá thạch anh dưới chân Quách đột ngột sụp xuống, mở ra một hố đen sâu hoắm.
"Cái gì?!" Quách kinh hoàng hét lên. Cơ thể béo lùn của hắn mất đà rơi thẳng xuống hố đen bên dưới.
Ngay lập tức, những thanh sắt lạnh khổng lồ từ hai bên vách hố sập xuống, khóa chặt lối ra như một chiếc lồng giam bất hoại. Đây chính là phòng giam tự hủy ngầm của ngục tối Tuyết Phong.
Quách rơi xuống đáy lồng giam, hắn điên cuồng quật roi điện ma pháp vào những thanh sắt lạnh, nhưng lồng giam này được thiết kế cách điện hoàn toàn bằng đá thạch anh đen. Dòng điện từ roi lôi thú dội ngược lại, đánh thẳng vào cơ thể béo múp của hắn.
"Aaaa! Thằng nhóc khốn kiếp! Thả ta ra!" Quách gào thét trong đau đớn khi trận pháp lôi điện tự hủy bên trong lồng giam kích hoạt, những tia chớp màu xanh lục bùng phát dữ dội, thiêu rụi giáp da và da thịt của hắn.
Nhật Minh không thèm nhìn lại kẻ thù đang bị hủy diệt bởi chính cái bẫy của mình. Cậu lảo đảo bước đến bệ điều khiển, dùng chút sức tàn gạt chiếc cần gạt màu xanh bên cạnh để dừng cơ chế tự hủy của các ống nghiệm máu. Những bọt khí màu đỏ dịu đi, dòng chảy ký ức của các học giả tạm thời được bảo toàn.
Cậu bước đến lồng kính của Tuệ Lâm. Dùng Kính thấu thị nhìn thấu sợi chỉ nhân quả của ổ khóa lồng kính, Nhật Minh nhặt một thanh sắt lạnh vỡ nát dưới đất, dùng lực đòn bẩy bẻ gãy khớp khóa ma pháp yếu nhất.
*XOẢNG!*
Tấm kính vỡ vụn. Tuệ Lâm ngã nhào ra ngoài, Nhật Minh nhanh tay đỡ lấy cơ thể yếu ớt của nữ y sư. Tuệ Lâm mở mắt, hơi thở cô yếu ớt nhưng đôi mắt vẫn giữ nét ôn nhu, thanh khiết: "Nhật Minh... là cậu sao? Cậu đã cứu tôi..."
"Đi thôi, ngục tối sắp sụp đổ rồi," Nhật Minh khàn giọng nói, đầu óc cậu quay cuồng dữ dội.
Cậu nhìn sang chiếc bàn làm việc gỗ sồi cũ của Ngục Trưởng Quách nằm sát bệ đá đang sụp đổ. Giữa những đống giấy tờ hỗn độn bám đầy bụi than, một vật phẩm cổ xưa bất ngờ đập vào mắt cậu.
Đó là một chiếc chìa khóa cổ bằng đồng thau rỉ sét, trên chuôi khóa có khắc một ký tự cổ vô cùng quen thuộc—ký tự "Nhật" (𡩋) rực đỏ ánh máu, trùng khớp hoàn toàn với vết sẹo trên cổ tay phải của cậu.
Nhật Minh bước tới, siết chặt chiếc chìa khóa cổ trong lòng bàn tay đang rỉ máu vô sắc. Cùng lúc đó, những chấn động dữ dội từ trận pháp tự hủy của Quách bắt đầu lan rộng, trần đá ngầm rạn nứt nghiêm trọng, những khối đá thạch anh khổng lồ bắt đầu rơi xuống dồn dập, bụi than che khuất hoàn toàn lối ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!