Đao Phủ Và Xiềng Xích
Làn sương độc màu tím thẫm rít gào phun ra từ khe cửa sắt, mang theo hơi lạnh thấu xương ngưng đọng kinh mạch. Không khí trong sảnh ngoài Ngục Tối Tuyết Phong lập tức bị hạ xuống độ âm, khiến những vệt máu khô trên mặt đất đá kết thành những tinh thể băng màu tím nhạt tà dị.
"Khí độc này... đang phong tỏa dòng chảy của huyết dịch!" Trần Đại khàn giọng nói, gương mặt gã khổng lồ co rúm lại vì đau đớn. Bả vai bị xích sắt của A Tào quật rách lúc trước giờ đây bốc lên làn khói xám nhạt, máu tươi vừa rỉ ra đã bị đóng băng thành một màu tím sẫm ghê người. Gã cố gắng nâng chiếc Đại khiên sắt lạnh lên, nhưng cơ bắp tay phải run rẩy kịch liệt, khớp xương kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc.
Sơn Đô cũng không khá hơn là bao. Gã thợ rèn tóc đỏ quỳ một gối xuống đất, hai tay siết chặt cán búa tạ để giữ thăng bằng. Lôi điện đỏ máu từ Khải tự lúc trước đã tắt lịm, chỉ còn lại những tia lửa nhỏ xíu nổ tí tách yếu ớt quanh đầu búa. "Thư sinh... khí độc này đang thấm vào kinh mạch của tôi. Cảm giác như... máu trong người sắp đông cứng lại rồi."
Nhật Minh đứng giữa hai người đồng đội, mái tóc nửa đen nửa bạc khẽ lay động trước luồng gió độc. Gương mặt thiếu niên học giả gầy gò nhợt nhạt đi trông thấy, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng đôi mắt phải phía sau lớp kính thấu thị nhân quả vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Cậu tập trung tinh thần lực tối đa vào Thính Giác Huyết Mạch. Trong không gian lùng bùng tiếng ve kêu của đại não do di chứng mất ký ức, cậu nghe thấy tiếng máu chảy của chính mình và đồng đội đang chậm lại một cách bất thường, nhịp tim đập nặng nề như tiếng trống nghẽn.
Cậu nhìn qua lớp thấu kính rạn nứt. Những sợi chỉ nhân quả màu tím nhạt đang bò lổm ngổm từ khe cửa sắt, quấn chặt lấy chân của Trần Đại và Sơn Đô, hút dần sinh mệnh lực của họ để gia cố cho cánh cửa sắt sảnh trong.
"Trần Đại, cắm khiên xuống đất, nghiêng một góc ba mươi độ về phía luồng khí lưu!" Nhật Minh lạnh lùng ra lệnh. "Sơn Đô, dùng chút lôi lực tàn dư kích hoạt nhiệt lượng của thép lạnh, sưởi ấm kinh mạch tay ngay lập tức!"
Trần Đại gầm lên một tiếng, dùng hết sức tàn cắm phập chiếc đại khiên xuống mặt đất đá đóng băng. Sức nặng của tấm khiên thép dày ba tấc tạo ra một bức tường chắn tạm thời, bẻ cong quỹ đạo phun của sương độc sang hai bên vách đá. Sơn Đô nghiến răng, vận hành Cương Thiết Chú Quyết, cán búa tạ rực lên một luồng nhiệt lượng đỏ nhạt, giúp gã thở dốc ra một ngụm khí trắng ấm áp, tạm thời đẩy lùi cơn lạnh buốt ở tay.
"Chúng ta không thể trụ được quá ba phút ở đây," Nhật Minh bước nhanh đến trước cánh cửa sắt khổng lồ đang bị khóa chặt bởi xích sắt ma pháp. Cậu quan sát ổ khóa cổ bằng đồng đen rỉ sét. Chùm chìa khóa vạn năng của A Tào đang nằm trong tay Sơn Đô, nhưng ổ khóa này không có lỗ khóa thông thường. Nó là một trận đồ huyết mạch thu nhỏ, yêu cầu phải có dòng máu được Giáo Hội thừa nhận mới có thể mở ra.
"Để tôi đập nát nó!" Sơn Đô định gượng dậy vung búa.
"Vô dụng thôi," Nhật Minh ngăn lại. "Cánh cửa này được gia cố bằng Cương Thiết Chú cấp cao của ngục tối. Nếu cậu dùng búa đập, chấn động lực dội ngược sẽ kích hoạt toàn bộ sương độc trong sảnh trong tràn ra, chôn sống tất cả chúng ta. Ổ khóa này cần máu."
Cậu đưa cổ tay phải quấn băng gạc lên. Vết sẹo ký tự cổ 'Khải' rực đỏ tỏa sáng yếu ớt dưới lớp vải thô. Nhật Minh cắn răng, không dùng đến lưỡi châm bạc của vòng bảo vệ cổ tay để tiết kiệm máu, cậu dùng móng tay trái bấm mạnh vào vết rách cũ chưa lành hẳn trên cổ tay phải.
Một dòng máu vô sắc—Huyết Lực Vô Sắc đặc dị của dòng họ Nhật—rỉ ra, rực lên ánh sáng bạc pha sắc đỏ tà mị. Nhật Minh áp mạnh ngón tay đẫm máu vô sắc lên tâm trận đồ của ổ khóa đồng đen.
Dòng máu vô sắc chạm vào đồng đen, lập tức kích hoạt một phản ứng dữ dội. Những ký tự cổ màu đỏ máu bùng lên, ăn mòn lớp rỉ sét và bẻ gãy cấu trúc ma pháp của xích sắt bên trong. Dòng máu vô sắc của Nhật Minh có khả năng trung hòa mọi nguồn năng lượng ma pháp bảo mật cấp thấp.
Cạch! Cạch!
Tiếng xích sắt ma pháp bên trong cửa sập gãy giòn giã vang lên. Cánh cửa sắt khổng lồ nặng nề từ từ grinds mở ra một lối đi tối tăm dẫn vào sảnh trong. Luồng khí độc màu tím lập tức bị hút ngược vào bên trong theo luồng khí lưu mới.
"Vào mau!" Nhật Minh khàn giọng quát, cơ thể cậu lảo đảo suýt ngã do tuần hoàn máu bị giảm sút đột ngột. Sơn Đô nhanh tay đỡ lấy vai cậu, cả ba người thần tốc lướt qua khe cửa sắt, tiến vào sảnh trong của Ngục Tối Tuyết Phong.
Ngay khi họ vừa đặt chân vào sảnh trong, cánh cửa sắt phía sau rầm một tiếng đóng chặt lại, cắt đứt hoàn toàn lối lui.
Không gian sảnh trong rộng lớn hơn sảnh ngoài gấp ba lần, được xây dựng như một đấu trường hình tròn bằng đá thạch anh rạn nứt. Ở tâm đấu trường, một bệ đá hành quyết khổng lồ bám đầy những vệt máu khô đen đúa, xung quanh là những xiềng xích sắt lạnh rỉ sét treo lủng lẳng từ trần hang cao vút. Không khí ở đây không có sương độc, nhưng lại nồng nặc mùi oán khí và mùi da thịt cháy khét của những tù nhân học giả bị hành quyết.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng bước chân nặng nề, âm vang như tiếng búa nện vào đe sắt phát ra từ lối hành lang tối tăm đối diện.
Từ trong bóng tối, một thân ảnh khổng lồ từ từ bước ra. Đó là một gã hộ pháp cao hơn hai mét năm mươi, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá núi lửa, ngực trần lộ ra những vết sẹo chằng chịt bám đầy máu khô. Gã đeo một chiếc mặt nạ làm bằng da heo rỉ máu, chỉ để lộ hai hốc mắt sâu hoắm rực lên ánh sáng đỏ ngầu vô cảm. Trên vai gã vác một cây đại rìu khổng lồ rèn từ thép lạnh trộn máu tù nhân, lưỡi rìu rộng bằng cả thân người, tỏa ra luồng sát khí màu đen sẫm đặc quánh.
Đó chính là Liệt—đao phủ khổng lồ của ngục tối Tuyết Phong, kẻ chuyên hành quyết các tù nhân chính trị và học giả phản kháng dưới quyền Ngục Trưởng Quách.
"Lũ chuột nhắt bạo động... dám bước vào sảnh phán quyết của ta," giọng nói của Liệt trầm đục, phát ra từ sau chiếc mặt nạ da heo như tiếng đất đá sạt lở. Gã hạ chiếc đại rìu khổng lồ xuống mặt đất đá thạch anh.
Uỳnh!
Mặt đất đá rạn nứt một mảng lớn dưới sức nặng kinh hoàng của vũ khí. Cùng lúc đó, một trận pháp giáp máu màu đỏ sậm bùng phát từ dưới bệ đá hành quyết, bao phủ toàn thân Liệt. Lớp giáp máu rực sáng, tỏa ra uy áp của cảnh giới Cương Thiết Học Tập Giả Cấp Cao, khiến luồng sát khí xung quanh gã hóa thành những sợi xích vô hình khóa chặt không gian chiến đấu.
"Trận pháp giáp máu của ngục tối đang cung cấp năng lượng bất hoại cho hắn!" Nhật Minh dùng Kính thấu thị nhân quả nhìn thấu dòng chảy năng lượng. Cậu nhìn thấy những sợi chỉ đỏ nhân quả từ bệ đá hành quyết đang liên tục truyền sinh mệnh lực của hàng trăm tù nhân đã khuất vào cơ thể Liệt, tạo cho hắn khả năng miễn nhiễm với mọi đòn khống chế thông thường.
"Để tôi chặn hắn!" Trần Đại gầm lên, bất chấp vết thương rách giáp ở vai đang rỉ máu. Gã bước lên phía trước, cắm chặt chiếc Đại khiên sắt lạnh xuống đất, vận sức bình sinh kích hoạt Hùng Sơn Quyết. Một bức tường phòng ngự bằng đá hư ảo hiện lên phía sau tấm khiên, sẵn sàng đỡ đòn.
Liệt không hề nói thêm một lời. Đôi mắt đỏ ngầu của gã lóe lên sát khí cuồng bạo. Gã vung chiếc đại rìu khổng lồ bằng cả hai tay, thực hiện một cú chém ngang tàn bạo.
"Bá Thể Cuồng Rìu—Đại Rìu Trảm Kích!"
Một luồng đao khí màu đen sẫm, rít gào xé rách không khí lao thẳng về phía Trần Đại. Luồng đao khí mang theo quán tính ngàn cân và oán khí tột cùng của đao phủ.
OÀNH!!!
Tiếng va chạm chấn động cả sảnh trong ngục tối. Luồng đao khí đen sẫm chém thẳng vào mặt Đại khiên sắt lạnh của Trần Đại. Bức tường đá phòng ngự hư ảo lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh. Chiếc đại khiên bằng thép lạnh dày ba tấc bị chém nứt một góc lớn, những tia lửa bắn ra tung tóe.
Sức mạnh áp đảo từ cú chém khiến Trần Đại hộc ra một ngụm máu tươi. Gã khổng lồ hai mét bị chấn động lực đánh văng lùi lại phía sau hơn mười bước, hai chân để lại hai vệt dài trên mặt đất đá đóng băng trước khi quỵ gối xuống, bả vai rách giáp phun máu xối xả.
"Trần Đại!" Sơn Đô hét lớn, đôi mắt gã thợ rèn rực lửa giận. Gã không thể đứng nhìn đồng đội bị tàn phá. Gã siết chặt cán Búa Tạ Sắt Lạnh, vận hành Cương Thiết Chú Quyết đến mức cực hạn. Những tia chớp xanh lam nổ vang tí tách quanh thân búa.
"Oanh Thiên Kích!"
Sơn Đô lao lên như một mũi tên phong trì, vung búa tạ khổng lồ giáng mạnh từ trên cao xuống đỉnh đầu của Liệt.
Liệt không thèm né tránh. Gã chỉ đưa tay trái lên đỡ trực diện cú đập búa của Sơn Đô.
UỲNH!
Đầu búa sắt lạnh nện thẳng vào lòng bàn tay bọc giáp máu của gã đao phủ. Sóng chấn động lôi điện xanh lam bộc phát dữ dội, nhưng lớp giáp máu của Liệt chỉ chao đảo nhẹ rồi lập tức hấp thụ hoàn toàn lôi lực. Khả năng miễn nhiễm khống chế từ trận pháp giáp máu khiến Liệt không hề lùi lại nửa bước.
"Con kiến hôi yếu ớt," Liệt rít lên. Gã vung ngược tay trái, năm ngón tay thô ráp như gọng kìm sắt quất mạnh vào ngực Sơn Đô.
Bốp!
Sơn Đô bị cú tát ngàn cân đánh văng ra xa hơn năm mét, đập mạnh vào vách đá thạch anh rạn nứt rồi ngã gục xuống tuyết, cây búa tạ rỉ sét rơi khỏi tay gã, lôi điện tắt ngấm hoàn toàn. Gã thợ rèn rên rỉ đau đớn, lồng ngực bầm tím một mảng lớn, không thể gượng dậy nổi.
Sảnh trong ngục tối Tuyết Phong rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề của Liệt đang từ từ tiến về phía Nhật Minh. Gã vác chiếc đại rìu khổng lồ bám đầy máu khô lên vai, ánh mắt đỏ ngầu vô cảm nhìn thiếu niên học giả gầy gò đang đứng cô độc giữa sảnh.
"Giờ đến lượt ngươi, tên học giả tóc bạc hèn yếu. Đầu của ngươi sẽ là vật tế tiếp theo trên bệ đá của ta," Liệt nói, nâng chiếc đại rìu lên cao, chuẩn bị giáng xuống đòn hành quyết chí mạng.
Nhật Minh đứng yên tại chỗ. Gió lạnh từ lưỡi rìu thổi quét qua mặt cậu, nhưng đôi mắt cậu không hề có một tia sợ hãi. Trí tuệ học giả của cậu đang vận hành với tốc độ cực hạn.
Cậu dùng Kính thấu thị nhân quả nhìn chằm chằm vào chiếc đại rìu khổng lồ của Liệt. Cậu nhận ra một quy luật vật lý chí mạng: Sức mạnh bất hoại và uy áp kinh người của Liệt phụ thuộc hoàn toàn vào quán tính và trọng lượng khổng lồ của chiếc đại rìu rèn từ thép lạnh. Chiếc rìu nặng tới hơn năm trăm cân chính là trận nhãn di động giúp gã đao phủ cân bằng dòng chảy giáp máu trong cơ thể. Nếu triệt tiêu trọng lượng của thứ vũ khí này, quỹ đạo tấn công của hắn sẽ bị bẻ gãy hoàn toàn, và lớp giáp máu bất hoại sẽ tự động sụp đổ từ bên trong do mất thăng bằng nhân quả.
Nhưng để viết một ký tự khái niệm phức tạp như 'Xóa Bỏ Trọng Lực' (Vô Trọng) lên Cuộn Giấy Da Cổ, Nhật Minh bắt buộc phải hiến tế một lượng máu khổng lồ tự thân—tối thiểu là một trăm hai mươi mililít máu nguyên chất. Đây là một cái giá cực kỳ nguy hiểm đối với thể chất suy kiệt tuần hoàn hiện tại của cậu, và tàn khốc hơn cả là Luật đánh đổi ký ức sẽ xóa sạch một phần ký ức tuổi thơ quý giá tiếp theo.
Trong đầu Nhật Minh, tiếng thì thầm lạnh lẽo của Cuộn Giấy Da Cổ lại vang lên, đòi hỏi khế ước.
Cậu nhìn thấy Trần Đại đang quỵ gối rỉ máu, nhìn thấy Sơn Đô đang nằm bất động dưới đất. Họ đã hiến dâng sinh mạng để làm lá chắn bảo vệ cậu viết sách. Cậu không thể để sự hy sinh của họ trở nên vô ích.
"Chấp nhận đánh đổi," Nhật Minh thì thầm trong lòng.
Cậu giơ cánh tay phải lên, bấm mạnh vào Vòng bảo vệ cổ tay bạc. Lưỡi châm bạc đâm sâu vào mạch máu cổ tay phải. Dòng máu vô sắc tuôn chảy xối xả, rực sáng bạc pha sắc đỏ tà mị. Nhật Minh trải rộng Cuộn Giấy Da Cổ bằng tay trái, dùng ngón tay trỏ đẫm máu viết điên cuồng lên bề mặt giấy da rách nát.
Cậu viết chuỗi ký tự cổ 'Xóa Bỏ Trọng Lực' (𡩋—𡩋).
Nét vẽ đầu tiên hạ xuống, một cơn đau buốt tận xương tủy bùng phát từ đại não Nhật Minh. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang thò vào sâu trong tâm trí cậu, thô bạo giật đứt một sợi chỉ nhân quả quan trọng. Đó là ký ức về những buổi chiều hè lộng gió tại Trấn Tuyết Phong, khi cậu cùng biểu ca Nhật Kiến trốn học đi câu cá tuyết bên sông băng... hình ảnh nụ cười bộc trực của biểu ca, tiếng cười đùa giòn giã của hai đứa trẻ mười tuổi... tất cả bỗng chốc nhạt nhòa, biến thành những đốm sáng tro tàn rồi bốc hơi vĩnh viễn khỏi trí não cậu.
Nhật Minh cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, sắc mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, mái tóc nửa đen nửa bạc khẽ lay động dữ dội. Cậu không được ngất xỉu. Cậu phải hoàn thành nét vẽ cuối cùng.
"VÔ TRỌNG!!!"
Nhật Minh khàn giọng hét lên, ngón tay đẫm máu vô sắc nhấn mạnh nét bút cuối cùng lên Cuộn Giấy Da Cổ.
UỲNH!!!
Một vòng tròn ma pháp khổng lồ màu đỏ máu đột ngột hiện lên dưới chân đao phủ Liệt, tỏa ra sóng xung kích nhân quả cực mạnh làm rạn nứt toàn bộ mặt đất đá thạch anh xung quanh gã trong phạm vi mười mét.
Ngay trong khoảnh khắc đó, quy luật vật lý của không gian bị bẻ gãy hoàn toàn.
Chiếc đại rìu khổng lồ nặng hơn năm trăm cân trên tay Liệt bỗng chốc mất đi toàn bộ trọng lượng vật lý. Sức nặng ngàn cân biến mất đột ngột khiến quỹ đạo bổ xuống của gã đao phủ bị bẻ gãy hoàn toàn. Chiếc rìu khổng lồ nhẹ như một chiếc lông vũ, tự động lơ lửng bay ngược lên không trung, kéo theo hai cánh tay cơ bắp của Liệt bị giật mạnh lên trời.
"Cái gì?! Sức nặng của rìu ta đâu rồi?!" Liệt kinh hoàng gầm lên. Gã đao phủ khổng lồ mất hoàn toàn điểm tựa thăng bằng cơ thể vật lý, hai chân gã rời khỏi mặt đất đá đóng băng, lơ lửng vô định giữa không trung như một kẻ không trọng lượng.
Sự mất thăng bằng vật lý lập tức kéo theo sự sụp đổ của trận pháp giáp máu. Dòng chảy sinh mệnh lực từ bệ đá hành quyết bị ngắt quãng đột ngột, khiến lớp giáp máu đỏ sậm trên người Liệt rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ ra lồng ngực trần không còn phòng ngự ma pháp.
"Sơn Đô! Ngay lúc này! Đập mạnh vào ngực hắn!" Nhật Minh hét lớn, giọng cậu run rẩy kịch liệt, cơ thể lảo đảo ngã quỵ xuống đất, tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải đang phun máu vô sắc xối xả.
Sơn Đô, dù đang bị thương nặng ở ngực, nhưng khi nghe thấy tiếng hét của Nhật Minh, gã thợ rèn trung nghĩa đã dùng chút sức tàn cuối cùng để gượng dậy. Gã vung tay nhặt lấy cây Búa Tạ Sắt Lạnh dưới đất.
Cán búa tạ rực sáng trở lại nhờ Khải tự vẫn còn tàn dư năng lượng. Sơn Đô gầm lên một tiếng như sấm rền, dồn toàn bộ lôi điện xanh lam phối hợp với huyết lực đỏ rực vào đầu búa. Gã lao lên, vung búa tạ giáng một cú đập sấm sét cực hạn thẳng vào lồng ngực trần không còn giáp máu bảo vệ của Liệt đang lơ lửng giữa không trung.
"BÚA SẤM SÉT!!!"
OÀNH!!!
Một tiếng nổ chớp giật chói tai vang lên. Đầu búa khổng lồ nện thẳng vào ngực Liệt, tạo ra một làn sóng chấn động điện màu đỏ lam khổng lồ xuyên thấu qua cơ thể gã đao phủ.
Xương ngực của Liệt vỡ vụn giòn giã dưới sức mạnh ngàn cân. Luồng lôi điện đỏ lam tàn phá dữ dội lục phủ ngũ tạng của gã, khiến gã đao phủ khổng lồ phun ra một ngụm máu đen đúa lẫn lộn nội tạng rách nát.
Sức mạnh của cú đập đánh văng Liệt ra xa hơn mười mét, đập mạnh vào bệ đá hành quyết khổng lồ ở tâm sảnh. Chiếc đại rìu khổng lồ rơi rầm xuống đất đá rạn nứt, không còn phát ra bất kỳ sát khí nào.
Trận pháp vĩ mô của sảnh trong tắt ngấm hoàn toàn. Không gian trở lại trạng thái trọng lực bình thường.
Liệt nằm gục bên bệ đá hành quyết, chiếc mặt nạ da heo bị nứt đôi, lộ ra khuôn mặt đầy sẹo rỉ máu đen đúa. Hơi thở của gã đao phủ đứt quãng, sinh mệnh lực đang trôi chảy nhanh chóng ra ngoài.
Nhưng thay vì sợ hãi trước cái chết, Liệt bỗng chốc cười lớn đầy điên dại. Tiếng cười khàn đặc, chói tai vang vọng khắp sảnh đá tăm tối.
"Hahaha... lũ chuột nhắt ngu xuẩn... các ngươi nghĩ... các ngươi đã thắng sao?" Liệt ho ra máu đen, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Nhật Minh với vẻ chế giễu tột cùng. "Ngục tối này... thực chất... không phải là nhà tù... Nó là một lò tế đàn máu khổng lồ... để nuôi dưỡng..."
Câu nói của gã đao phủ bị ngắt quãng bởi một tiếng gào rú u uất, vang vọng từ sâu trong hành lang phòng thí nghiệm máu phía sau sảnh trong, mang theo uy áp ma pháp tà ác nghẹt thở sắp sửa ập đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!