Cai Ngục Ác Ôn
Luồng lôi điện màu xanh lục rít gào bùng phát từ vách đá ngầm, quất mạnh vào không trung tạo ra những tiếng nổ chát chúa. Ánh sáng lập lòe của dòng điện ma pháp phản chiếu lên gương mặt nửa đen nửa bạc của Nhật Minh, làm nổi bật đôi mắt tĩnh lặng nhưng sắc bén sau lớp kính thấu thị nhân quả.
"Lùi lại!" Trần Đại gầm khẽ, xoay ngang chiếc Đại khiên sắt lạnh dày ba tấc trước ngực. Tấm khiên khổng lồ va chạm với mặt đất đá tạo ra tiếng rầm nặng nề, chắn trước người Nhật Minh và Sơn Đô. Những tia điện xanh lục quất mạnh vào bề mặt khiên, tạo ra những tiếng xèo xèo buốt tai và để lại những vệt cháy xém đen đúa.
Nhật Minh nheo mắt phải, nơi chiếc Kính thấu thị nhân quả đang rực lên ánh đỏ nhạt. Qua lớp thạch anh rạn nứt, thế giới nhân quả hiện lên dưới dạng những sợi chỉ năng lượng đan xen chằng chịt. Cậu nhìn thấy luồng lôi điện kia không phải là một dòng năng lượng liên tục, mà nó được cấp nguồn từ một trận nhãn ma thạch giấu sâu trong kẽ đá bên trái, nhấp nháy theo chu kỳ của hơi thở đất trời.
"Trần Đại, Sơn Đô, chuẩn bị," Nhật Minh thì thầm, giọng cậu lạnh lùng, không chút gợn sóng sợ hãi. "Dòng lôi điện này sẽ suy yếu trong vòng không phẩy ba giây sau khi tia chớp lớn thứ ba phát nổ. Ngay khi tôi ra hiệu, Trần Đại hãy dùng khiên dẫn lôi lực sang vách đá bên phải, Sơn Đô kéo tôi lướt qua."
Sơn Đô siết chặt cán Búa Tạ Sắt Lạnh, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo khoác lông gấu căng lên: "Hiểu rồi, thư sinh!"
Tia chớp thứ nhất nổ tung, làm rạn nứt một mảng đá trần hầm. Tia chớp thứ hai quất mạnh, khiến không khí nồng nặc mùi ozone cháy khét. Tia chớp thứ ba—một luồng điện khổng lồ như con mãng xà xanh quật thẳng vào tấm khiên của Trần Đại.
"Đi!" Nhật Minh quát lớn.
Trần Đại gầm lên, vận sức bình sinh, xoay nghiêng mặt khiên một góc chuẩn xác. Luồng điện khổng lồ bị chệch hướng, trượt dọc theo lớp thép lạnh và lao thẳng vào vách đá bên phải, kích hoạt một vụ nổ bụi đá mù mịt. Ngay trong khoảnh khắc luồng điện cũ vừa tan và luồng điện mới chưa kịp ngưng tụ, Sơn Đô đã túm lấy vai áo Nhật Minh, hai người như hai bóng ma thần tốc lướt qua khe hở hẹp ranh giới, tiến thẳng vào sảnh ngoài của Ngục Tối Tuyết Phong. Trần Đại cũng thu khiên, lăn dài trên đất để tránh tia điện tiếp theo vừa tái sinh phía sau.
Họ đã vượt qua ranh giới ngầm thành công. Không gian sảnh ngoài hiện ra trước mắt họ, rộng lớn nhưng âm u, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh sáng từ những ngọn đuốc ma pháp đính trên tường tỏa ra thứ ánh sáng xanh lè, ma mị. Mặt đất đá bám đầy một lớp băng mỏng, loang lổ những vệt màu nâu sẫm của máu khô tích tụ qua nhiều năm. Mùi rỉ sắt, mùi ẩm mốc và cả mùi da thịt thối rữa xộc thẳng vào mũi, khiến bất kỳ ai bước vào cũng phải rùng mình.
"Kẻ nào?!"
Một giọng nói khàn đặc, chói tai vang lên từ phía cuối sảnh ngoài.
Dưới ánh đuốc lập lòe, một gã lính canh gầy gò, mắt chột một bên đang đứng tựa vào một bệ đá lớn. Gã mặc bộ giáp da rách nát bám đầy những vệt máu đen đúa, tay cầm một cây roi da gai dài ngoằn ngoèo như một con rắn độc. Trên thắt lưng gã lủng lẳng một chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng đen rỉ sét. Đó chính là A Tào—tên cai ngục ác ôn nổi tiếng với sự tàn bạo, kẻ chuyên hành hạ các tù nhân học giả và phu mỏ để giải trí.
Đứng xung quanh gã là năm tên lính gác thiết giáp, tay lăm lăm những thanh trường đao và những chiếc khiên chắn bằng thép dày.
A Tào chớp mắt chột, nhìn chằm chằm vào ba kẻ xâm nhập vừa hiện hình từ đường hầm khai khoáng. Khi ánh mắt gã quét qua mái tóc nửa đen nửa bạc và chiếc kính thấu thị trên mặt Nhật Minh, gã lập tức biến sắc, rít lên:
"Là tên mưu sĩ tóc bạc! Bọn phản loạn mỏ đá dám đột kích ngục tối! Ngăn chúng lại!"
A Tào không hề ngu ngốc. Gã thừa biết danh tiếng của "Mưu sĩ tóc bạc" sau cuộc bạo động mỏ đá hôm qua. Thay vì lao lên chiến đấu, gã lập tức lùi nhanh về phía sau bệ đá khổng lồ đặt ở góc sảnh—nơi đặt bệ đá báo động ngầm kết nối trực tiếp với dinh thự của Chấp Pháp Quan Thiết Mộc.
"Đừng hòng để chúng báo động!" Sơn Đô hét lớn, định vác búa lao lên, nhưng năm tên lính gác thiết giáp đã thần tốc dàn đội hình. Chúng liên kết những chiếc khiên chắn bằng thép lại với nhau, tạo thành một bức tường thép kiên cố, chặn đứng mọi ngả đường tiếp cận bệ đá báo động.
"Trần Đại, phá trận!" Nhật Minh ra lệnh, đôi mắt cậu quét nhanh qua sảnh ngoài, tính toán khoảng cách. Từ vị trí của A Tào đến bệ đá báo động chỉ còn chưa đầy mười bước chân. Nếu gã kích hoạt được chuông báo động ngầm, toàn bộ ngục tối sẽ bị phong tỏa, và Thiết Mộc sẽ dẫn quân Huyết Sát Vệ đến bao vây tiêu diệt họ trong vòng ba phút.
Trần Đại gầm lên, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể hai mét vào chiếc Đại khiên sắt lạnh. Gã lao lên như một con bò tót điên cuồng, định dùng cú húc khiên vỡ vụn đội hình khiên chắn của lính gác.
Nhưng A Tào đã hành động trước. Gã cai ngục chột mắt nở một nụ cười tàn nhẫn, vung mạnh cây roi da gai tẩm độc. Sợi roi da dài quấn chặt lấy mép Đại khiên của Trần Đại với một lực giật cực mạnh. Sức mạnh ma pháp lôi hình từ roi điện truyền thẳng vào cánh tay Trần Đại, khiến gã khổng lồ rên rỉ, bước chân bị chệch hướng hoàn toàn.
"Cút đi, lũ chuột nhắt!" A Tào rít lên, giật mạnh sợi xích sắt phụ trợ trên tay trái gã.
Sợi xích sắt quật mạnh vào bả vai Trần Đại, tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Lớp giáp vai của Trần Đại bị xé rách một mảng lớn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp áo vải thô phía trong. Gã khổng lồ bị hất văng sang bên phải, đập mạnh vào vách đá ngầm.
"Chết tiệt!" Sơn Đô phẫn nộ, định nhảy lên vung búa cứu viện, nhưng đội hình khiên chắn của năm tên lính gác đã khép chặt trở lại, đao phong sắc bén chém ra những luồng khí kịch độc chặn đứng đường tiến của gã thợ rèn.
A Tào đã đứng sát bệ đá báo động ngầm. Gã giơ bàn tay gầy guộc đầy vết sẹo lên, chuẩn bị ấn mạnh vào viên hồng ngọc kích hoạt chuông báo động trên bệ đá.
"Hahaha! Lũ phản loạn ngu xuẩn! Hãy chờ Chấp Pháp Quan Thiết Mộc đến băm vằm các ngươi thành muôn mảnh đi!" tiếng cười của A Tào vang vọng khắp sảnh đá lạnh lẽo.
Khoảng cách quá xa. Trần Đại đang bị thương nặng ở vai, Sơn Đô bị đội hình khiên chắn chặn lại. Nhật Minh biết, không thể dùng tốc độ vật lý thông thường để ngăn chặn A Tào lúc này. Cậu bắt buộc phải sử dụng đến bài tẩy cuối cùng của mình—Huyết Thư Thuật.
Nhật Minh không hề do dự. Cậu đưa cánh tay phải đang quấn băng gạc lên trước ngực. Với một động tác dứt khoát, cậu ấn mạnh nút bấm ẩn trên Vòng bảo vệ cổ tay bằng bạc.
Xoẹt!
Một lưỡi châm bạc bén nhọn từ vòng da đâm sâu vào mạch máu cổ tay cậu. Cơn đau nhói buốt lạnh truyền thẳng lên đại não, nhưng gương mặt Nhật Minh vẫn không hề biến đổi. Cậu rút Cuộn Giấy Da Cổ đang giấu trong ngực áo ra, trải rộng nó bằng tay trái.
Dòng máu vô sắc—Huyết Lực Vô Sắc đặc dị của dòng họ Nhật—bắt đầu rỉ ra từ vết rạch, rực lên thứ ánh sáng bạc pha lẫn sắc đỏ rực rỡ đầy tà mị. Nhật Minh dùng ngón tay trỏ đẫm máu viết thần tốc lên Cuộn Giấy Da Cổ. Cậu không viết một ký tự tấn công diện rộng, vì lượng máu tiêu hao sẽ khiến cậu ngất xỉu ngay lập tức. Cậu chọn một chiến thuật thông minh hơn: cường hóa gián tiếp.
Cậu viết ký tự cổ 'Khải' (𡩋)—ký tự đại diện cho sự gia cố, bảo hộ và bộc phá phòng ngự.
Mỗi nét vẽ hạ xuống, Nhật Minh cảm thấy một luồng áp lực nhân quả khổng lồ dội ngược vào tâm trí. Một mảnh ký ức nhỏ nhoi, mờ nhạt về một buổi chiều thuở nhỏ ngồi đọc sách bên nhũ mẫu Trương thị khẽ lung lay rồi vỡ vụn thành những đốm sáng tro tàn, biến mất vĩnh viễn khỏi đại não cậu. Nhưng đôi mắt cậu vẫn kiên định, không một chút dao động.
"Sơn Đô! Nhận lấy Khải tự!" Nhật Minh hét lớn, vung tay chỉ thẳng về phía cán búa của gã thợ rèn.
Ký tự cổ 'Khải' vừa hoàn thành trên cuộn giấy lập tức bùng phát ánh sáng đỏ rực rỡ, hóa thành một luồng huyết lực vô sắc bay thẳng vào không trung, quấn chặt và khắc sâu vào cán cây Búa Tạ Sắt Lạnh của Sơn Đô.
Toàn bộ thân búa khổng lồ rỉ sét bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những vết rỉ sét bong tróc ra, lộ ra lớp thép lạnh sâu dưới lòng đất đóng băng đang rực lên những ký tự cổ màu đỏ máu. Luồng lôi điện màu xanh lam thường ngày của Sơn Đô giờ đây bị nhuộm thành một màu đỏ lôi điện đầy uy áp, nổ tí tách quanh đầu búa với sức mạnh tăng lên gấp đôi.
Cảm nhận được luồng sức mạnh khổng lồ truyền từ cán búa vào lòng bàn tay, Sơn Đô gầm lên một tiếng như sấm rền. Đôi mắt gã thợ rèn rực lên ngọn lửa đỏ rực rỡ. Gã dùng cả hai tay siết chặt búa, dậm mạnh chân xuống mặt đất đá đóng băng, mượn lực nhảy cao lên không trung ba mét.
"Lũ ác ôn Giáo Hội! Cút xuống địa ngục đi!"
Sơn Đô xoay người trên không, dồn toàn bộ thể lực và lôi điện ma pháp lực đã được 'Khải' tự cường hóa vào cú đập quyết định. Gã giáng mạnh đầu búa khổng lồ xuống mặt đất sảnh ngoài.
RẦM!!!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội khắp ngục tối Tuyết Phong, tựa như cả thung lũng băng giá vừa bị một thiên thạch đập trúng.
Cú đập búa kích hoạt chiêu thức "Búa Sấm Sét" ở mức cực hạn. Một làn sóng chấn động lôi điện màu đỏ máu khổng lồ lan tỏa ra mặt đất đá theo hình vòng tròn đồng tâm. Mặt đất đóng băng rạn nứt dữ dội, những tia chớp đỏ rực nổ tung liên tiếp dọc theo các vết nứt, phóng thẳng về phía trước.
Năm tên lính gác thiết giáp phía trước không kịp phản ứng. Đội hình khiên chắn bằng thép kiên cố của chúng bị làn sóng chấn động lôi điện đỏ máu đánh trúng trực diện.
Rắc! Rắc!
Những chiếc khiên thép dày bị lôi lực khổng lồ đập nứt vỡ rạn nứt thành trăm mảnh. Sức mạnh chấn động điện năng truyền qua khiên thép, quật mạnh vào cơ thể năm tên lính gác, khiến chúng bị tê liệt hoàn toàn, hộc máu mồm và bay văng ra xa, đập mạnh vào vách đá bất tỉnh nhân sự.
Làn sóng chấn động lôi điện đỏ máu vẫn chưa dừng lại. Nó tiếp tục càn quét mặt đất đá, lao thẳng về phía góc sảnh nơi A Tào đang đứng.
A Tào kinh hoàng tột độ. Ngón tay gã chỉ còn cách viên hồng ngọc báo động đúng một phân, nhưng luồng điện đỏ rực đã bò lên bệ đá nhanh hơn.
Uỳnh!
Bệ đá báo động khổng lồ bằng thạch anh bị cú đập sấm sét đập vỡ vụn thành những mảnh đá vụn phát sáng xanh lè rồi tắt lịm. Hệ thống liên lạc ma pháp ngầm bị phá hủy hoàn toàn trước khi kịp phát đi bất kỳ tín hiệu nào.
A Tào bị luồng điện đỏ giật bắn người lên không trung. Gã gầm lên một tiếng đau đớn xé lòng, cây roi da gai rơi khỏi tay, cơ thể gầy gò bị hất văng mạnh vào bức tường đá phía sau, trượt dài xuống đất và hoàn toàn bất tỉnh, chùm chìa khóa vạn năng rơi leng keng trên mặt đất đá lạnh lẽo.
Sơn Đô đáp xuống đất, thở dốc dồn dập, gã chống cán búa xuống đất để giữ thăng bằng, cơ thể ướt đẫm mồ hôi bất chấp cái lạnh cắt da thịt của ngục tối. Lôi điện đỏ máu quanh đầu búa nhạt dần rồi tắt lịm.
Nhật Minh khụy một gối xuống đất, tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải đang chảy máu vô sắc. Gương mặt cậu trắng bệch, không còn một giọt máu, hơi thở phập phồng yếu ớt. Tuy nhiên, đôi mắt cậu vẫn sáng lên tia nhìn lạnh lùng khi nhìn thấy bệ đá báo động đã bị phá hủy hoàn toàn.
"Chúng ta... làm được rồi, thư sinh," Sơn Đô khàn giọng nói, gã tiến lại gần, nhặt chùm chìa khóa vạn năng của A Tào dưới đất lên. "Báo động ngầm đã bị dập tắt vĩnh viễn. Thiết Mộc sẽ không biết chúng ta ở đây."
Trần Đại cũng gượng dậy, ôm bả vai đang rỉ máu, bước lại gần: "Nhanh lên, chúng ta phải tiến vào sảnh trong trước khi lính tuần tra thay ca."
Sơn Đô bước tới trước cánh cửa sắt khổng lồ dẫn vào sảnh trong, tra chiếc chìa khóa đồng đen của A Tào vào ổ khóa cổ.
Cạch!
Cánh cửa sắt nặng nề chuyển động, mở ra một khe hở hẹp. Nhưng ngay khi khe cửa vừa hé mở, một tiếng rít lạnh sống lưng vang lên từ phía sau cánh cửa.
Rắc... Rắc... Rắc...
Cánh cửa sắt khổng lồ bỗng chốc tự động khóa chặt trở lại bằng một cơ chế xích sắt ma pháp từ bên trong. Từ những khe hở hẹp của cánh cửa, một làn sương mù màu tím thẫm kịch độc—khí độc ngưng đọng huyết mạch—bắt đầu rít gào, phun ra dồn dập, lan tỏa nhanh chóng khắp sảnh ngoài và bao vây lấy ba người bọn họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!