Đường Hầm Khai Khoáng Cổ
Sương mù buốt giá của trấn Tuyết Phong lùi dần sau lưng khi ba bóng người lách qua khe đá hẹp giấu sau bãi rác thải của khu mỏ đá Tuyết Phong. Đường Hầm Khai Khoáng Cổ hiện ra trước mắt họ như cái miệng khổng lồ của một con quái thú đang ngủ say dưới lòng đất. Bóng tối đặc quánh, ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn ma pháp rò rỉ.
Nhật Minh đi giữa hai gã khổng lồ: Sơn Đô tóc đỏ và Trần Đại lực lưỡng. Mái tóc của Nhật Minh đã bạc trắng một nửa rủ xuống trán, dáng người gầy gò của cậu lọt thỏm trong bộ giáp thiết giáp binh ngụy trang bọc ngoài chiếc áo vải thô màu xanh nhạt của thủ thư cũ. Tay phải cậu quấn chặt băng gạc trắng để che đi những vết sẹo tự khắc của các ký tự cổ 'Khải' và 'Hành' vẫn còn đang nóng rực như muốn nhắc nhở về những ký ức đã mất.
Cậu khẽ đưa tay lên chạm vào chiếc mắt kính thấu thị rạn nứt của cha—Nhật Phong—đang được cất giấu an toàn trong nhẫn chứa đồ rách ở ngực áo. Mỗi khi ngón tay cậu chạm vào lớp gọng đồng sờn cũ ấy, một luồng cảm xúc ấm áp pha lẫn đau đớn lại nhói lên. Cậu đã quên mất gương mặt dịu dàng của mẹ Mộc Miên, quên sạch những kỷ niệm ấm áp bên nhũ mẫu Trương thị, tất cả chỉ để đổi lấy sức mạnh bẻ gãy quy luật vật lý của Huyết Thư Thuật. Giờ đây, cậu không còn đường lui. Mục tiêu duy nhất còn sót lại trong tâm trí trống rỗng của cậu là phải đột kích Ngục Tối Tuyết Phong và giải cứu người cha đang bị giam cầm.
"Lối này tối quá, thư sinh. Cậu chắc chắn bản đồ của Cao Lãng chỉ đúng chứ?" Sơn Đô thì thầm, giọng gã thợ rèn trầm ấm xua đi phần nào cái lạnh. Gã vác cây búa tạ khổng lồ rỉ sét trên vai, những ngón tay thô ráp đã hồi phục cảm giác sau đợt điều trị bằng thảo dược của Tuệ Lâm.
"Bản đồ không sai," Nhật Minh đáp, giọng cậu lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ. "Nhưng hầm mỏ này đã bỏ hoang hàng chục năm, kết cấu gỗ mục nát sẽ rất dễ sụp đổ do dư chấn của cuộc bạo động mỏ đá hôm qua. Chúng ta phải di chuyển cực kỳ cẩn thận."
Đi tiên phong là Trần Đại, gã khổng lồ cao hai mét mặc giáp sắt nặng nề. Gã ôm chặt chiếc Đại khiên sắt lạnh dày ba tấc trước ngực, giọng nói trầm ầm ầm như tiếng sấm rền dưới lòng đất: "Yên tâm đi, thư sinh. Có tấm khiên này của tôi, dù trời sập xuống cũng không chạm được đến một sợi tóc bạc của cậu đâu."
Họ tiến sâu vào lòng hầm được khoảng vài trăm mét, không khí ngày càng trở nên loãng và lạnh lẽo. Những thớ gỗ thông đỏ chống đỡ trần hầm đã mục rỗng, rên rỉ lên từng tiếng "két... két..." khô khốc dưới sức ép của hàng vạn tấn đá phía trên.
Đột nhiên, một tiếng "Rắc" lớn vang dội khắp đường hầm. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, bụi than và cát ma pháp từ trần hầm trút xuống dồn dập như mưa rào.
"Đá lở! Cẩn thận phía trên!" Trần Đại gầm lên, lập tức cắm mạnh chân xuống đất, nâng chiếc Đại khiên sắt lạnh lên che chắn.
Một khối đá khổng lồ nặng hàng tấn, bị nứt ra do dư chấn của cuộc bạo động mỏ đá trước đó, đang lao thẳng xuống đầu họ với tốc độ kinh hoàng. Sức gió rít gào của khối đá rơi tự do áp chế hoàn toàn không gian chật hẹp.
Nhật Minh không hề hoảng loạn. Cậu lập tức lấy chiếc Kính thấu thị nhân quả đeo vào mắt phải. Qua thấu kính thạch anh rạn nứt, thế giới xung quanh bỗng chốc biến đổi. Bóng tối biến mất, thay vào đó là những sợi chỉ đỏ nhân quả đan xen chằng chịt. Cậu nhìn thấy rõ dòng năng lượng trọng lực kết nối khối đá đang rơi với điểm chịu lực yếu nhất của vách hầm bên trái.
"Trần Đại! Hướng mười một giờ, nghiêng khiên góc bốn mươi lăm độ!" Nhật Minh hét lớn, giọng nói sắc bén cắt ngang tiếng đá lở. "Không được đỡ trực diện! Hãy dùng lực trượt để hướng khối đá lệch sang hốc tường rỗng bên trái!"
Trần Đại nghe lệnh, không hề do dự một mili giây. Gã gầm lên một tiếng, xoay mạnh chiếc Đại khiên sắt lạnh theo góc nghiêng chuẩn xác mà Nhật Minh chỉ dẫn.
Uỳnh!
Khối đá khổng lồ đập mạnh vào mặt khiên sắt lạnh, tạo ra một tiếng nổ chói tai cùng những tia lửa bắn tung tóe. Nhưng nhờ góc nghiêng hoàn hảo, khối đá không thể nghiền nát tấm khiên mà bị trượt dọc theo bề mặt thép lạnh, lao thẳng vào hốc tường trống bên cạnh và vỡ vụn thành trăm mảnh.
Trần Đại rên nhẹ một tiếng, lùi lại hai bước, hai cánh tay gã tê rần dưới sức ép nghẹt thở của đòn va đập, giáp vai rạn nứt nhẹ. Tuy nhiên, nhờ mưu trí của Nhật Minh, gã đã cản đứng luồng đá lở đầu tiên mà không bị thương nặng.
"Khá lắm, thư sinh!" Trần Đại thở dốc, giọng gã run lên vì phấn khích lẫn kinh hãi.
Lối đi phía trước lúc này đã bị những tảng đá nhỏ hơn lấp kín hoàn toàn. Sơn Đô bước lên, đôi mắt gã rực lửa đỏ dưới mái tóc đỏ dựng ngược. Gã vung cây búa tạ khổng lồ rỉ sét, vận hành Cương Thiết Chú Quyết: "Tránh ra để tôi dọn đường!"
Một cú đập ngàn cân giáng xuống đống đá vụn. Chấn động lôi điện từ búa tạ nổ tung, nghiền nát những tảng đá chặn đường thành bột mịn, khai thông lối đi cho cả đội tiến sâu vào bóng tối.
Nhưng thử thách không dừng lại ở đó. Khi tiến sâu thêm khoảng trăm mét, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục chặn đứng lối rẽ chính của đường hầm. Đó là một hệ thống bẫy rò rỉ điện ma pháp cổ đại (bẫy lôi điện) do Giáo Hội Thần Quyền cài đặt từ lâu để ngăn chặn kẻ xâm nhập. Những tia chớp nhỏ nổ tí tách giữa các khe đá rạn nứt, tỏa ra mùi khét lẹt của ma pháp điện năng.
Sơn Đô nhìn thấy bẫy điện, lập tức siết chặt búa tạ định lao lên: "Để tôi dùng búa sấm sét đập nát bệ đá kích hoạt bẫy!"
"Dừng lại, Sơn Đô!" Nhật Minh vội vàng nắm chặt lấy vai gã thợ rèn, lực tay gầy gò của cậu kiên định đến lạ thường. "Bẫy lôi điện này liên kết trực tiếp với mạch ma pháp bảo vệ của hầm ngục Tuyết Phong. Nếu cậu dùng sức mạnh vật lý đập vỡ nó, phản lực lôi điện sẽ kích hoạt một vụ nổ cộng hưởng ma thạch, làm sập toàn bộ đường hầm này. Chúng ta sẽ bị chôn sống vĩnh viễn."
Sơn Đô khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã: "Vậy... chúng ta phải làm sao? Lối đi bị khóa chặt rồi."
Nhật Minh im lặng, cậu tập trung tinh thần nhìn qua Kính thấu thị nhân quả. Thấu kính thạch anh rực lên ánh sáng đỏ nhạt. Cậu quan sát dòng năng lượng lôi điện chạy ngầm trong vách đá và nhận ra bẫy điện có chu kỳ nhấp nháy nhịp nhàng. Cứ sau mỗi năm giây rực sáng rò rỉ điện năng, luồng ma pháp sẽ có một khoảng trống không phẩy năm giây suy giảm năng lượng xuống mức thấp nhất do thiết bị cổ đại bị lão hóa.
"Dòng điện này có chu kỳ nhấp nháy," Nhật Minh bình tĩnh phân tích. "Nhìn theo nhịp sáng của tôi. Khi luồng điện chuyển sang màu xanh mờ nhạt nhất, chúng ta sẽ lướt qua lối mỏ phụ bên phải. Trần Đại đi trước dùng đại khiên che chắn nếu có điện rò rỉ, Sơn Đô bám sát sau lưng tôi. Chúng ta chỉ có đúng không phẩy năm giây để vượt qua."
Trần Đại gật đầu, nâng cao chiếc Đại khiên sắt lạnh đã bám đầy bụi than. Sơn Đô siết chặt cán búa, nín thở chờ đợi.
Một... Hai... Ba... Bốn...
"Đi!" Nhật Minh khẽ quát.
Luồng điện xanh lam đột ngột mờ nhạt. Ba bóng người chuyển động nhịp nhàng như một cỗ máy chính xác. Trần Đại lao lên trước, chiếc khiên khổng lồ chắn ngang luồng điện vừa nhen nhóm trở lại. Một tia chớp nhỏ rò rỉ đánh thẳng vào mặt khiên, tạo ra một tiếng "Xẹt" lớn và làm tê rần hai cánh tay gã khổng lồ, nhưng gã vẫn cắn răng đứng vững, làm điểm tựa cho Nhật Minh và Sơn Đô lướt nhanh qua lối mỏ phụ bên phải.
Họ thoát khỏi bẫy điện an toàn mà không kích hoạt vụ nổ cộng hưởng nào. Trần Đại quỳ một gối xuống đất, thở hổ hển, hai tay gã run rẩy dữ dội do phải đỡ đá lở và chịu đựng dòng điện rò rỉ liên tiếp, thể lực tiêu hao nghiêm trọng. Nhật Minh nhanh chóng lấy từ túi đồ ra một viên Huyết Linh Đan đưa cho gã: "Uống đi, nó sẽ giúp khôi phục tuần hoàn mạch máu."
Trần Đại nuốt viên đan dược, cảm nhận luồng dược lực ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, gã nhìn Nhật Minh bằng ánh mắt kính phục: "Mưu trí của cậu... quả thực là tấm bùa hộ mệnh lớn nhất của chúng ta dưới lòng đất này."
Nhật Minh khẽ lắc đầu, mái tóc nửa đen nửa bạc của cậu bay nhẹ trong luồng khí lạnh phả ra từ phía trước. Cậu nhìn vào vệt sẹo tự rạch trên tay phải, lòng thầm nghĩ: *"Cái giá của sự lãng quên... liệu có xứng đáng?"* Nhưng hình ảnh người cha Nhật Phong bị giam cầm, bị đe dọa hút cạn huyết tủy để vận hành lò tri thức tàn bạo lại hiện lên, thắp sáng ngọn lửa căm hờn trong mắt cậu.
Họ tiếp tục di chuyển thêm vài chục bước, bóng tối dần loãng đi, nhường chỗ cho một bức tường đá xám cổ kính phủ đầy phù điêu mắt thần của Giáo Hội Thần Quyền—ranh giới giao nhau giữa đường hầm bỏ hoang và sảnh ngoài của Ngục Tối Tuyết Phong.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước tới chạm vào bức tường đá, một tiếng rít ghê rợn vang lên từ các kẽ nứt của vách đá ngầm sát bức tường.
Uỳnh!
Một luồng lôi điện mạnh mẽ màu xanh lục bất ngờ phóng ra từ vách đá ngầm, chắn ngang lối đi duy nhất với uy áp ma pháp nghẹt thở, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ ai dám tiến thêm một bước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!