Điểm Nút Nhân Quả
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng sụp đổ kinh hoàng của đá tảng dội vang dưới lòng Khu Mỏ Đá Tuyết Phong như tiếng gầm rú của một con cổ thú bị thương. Bụi than và cát ma pháp tung lên mù mịt, nhuộm xám bầu không khí vốn đã loãng đi vì thiếu dưỡng khí. Trận địa bẫy điện của Ngục Trưởng Quách đã nổ tung, nhưng cái giá phải trả là cơ chế tự hủy của hầm mỏ đã kích hoạt. Trần hang nứt toác thành những vệt dài ghê rợn, trút xuống cơn mưa đá nhọn hoắt.
"Lối này! Đi sát vào vách đá, nhanh lên!" Nhật Kiến hét lớn, gương mặt sạm đen bám đầy bụi đá lộ rõ vẻ hốt hoảng. Gã vung chiếc xẻng đào mỏ gia cố bằng đá ma pháp, dùng luồng sáng xanh nhạt của nó để soi rọi một khe nứt hẹp—lối vào Đường Hầm Khai Khoáng Cổ bỏ hoang mà gã từng phát hiện.
Nhật Minh quỳ gục dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cổ tay phải của cậu rách một đường sâu, dòng Huyết Lực Vô Sắc rỉ ra rực lên sắc đỏ bạc rồi nhanh chóng bị cái lạnh đóng băng. Cơn đau đầu nhân quả dội ngược từ đại não khiến tai trái cậu rỉ máu ấm, tầm nhìn nhòe đi thành những mảng sáng tối hỗn loạn. Cậu vừa viết xong ký tự 'Hành' để cứu Cao Hải, và cái giá phải trả lập tức ập đến. Sợi chỉ nhân quả kết nối cậu với nhũ mẫu Trương thị—người vú nuôi già nua từng ôm cậu sưởi ấm bên lò sưởi trong đêm đông—đã đứt phựt. Cậu biết mình vừa mất đi một điều vô cùng trân quý, nhưng khi cố gắng nhớ lại gương mặt hay giọng nói của bà, cậu chỉ thấy một khoảng không xám ngoét, trống rỗng đến lạnh người.
"Nhật Minh! Cố lên!"
Cao Hải lao tới, bờ vai vạm vỡ bám đầy bụi than cúi rạp xuống, xốc nách đỡ lấy cơ thể gầy gò của Nhật Minh. Sức mạnh đồng thau từ 'Bá Thể Quyết' của gã thợ mỏ giúp gã đứng vững trước những khối đá đang rơi rụng xung quanh. Gã nhìn thiếu niên học giả bằng ánh mắt nể phục tột độ: "Huynh đệ, cậu đã cứu mạng tất cả bọn ta. Giờ đến lượt bọn ta đưa cậu ra ngoài!"
Nhật Kiến dẫn đầu, chiếc xẻng ma pháp vung lên gạt phăng những tảng đá sạt lở chặn lối rẽ ngầm. Họ lao vào Đường Hầm Khai Khoáng Cổ ngay khi một khối đá khổng lồ nặng hàng chục tấn đổ sụp xuống, lấp kín hoàn toàn khu vực khai thác trung tâm phía sau, chôn vùi cả Ngục Trưởng Quách cùng tiếng gào rú điên loạn của gã trong đống đổ nát hoang tàn.
***
Nửa ngày sau, cuộc bạo động tại mỏ đá Tuyết Phong đã lan rộng thành một cơn địa chấn chính trị thực sự tại vùng biên thùy lạnh giá.
Hàng ngàn phu mỏ được giải phóng đã phối hợp với Lực Lượng Kháng Chiến 'Huyết Minh' đánh chiếm các trạm gác ngoại vi, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp Cát Tri Thức thô về Kinh Đô. Tin tức này như một cái tát trực diện vào uy danh của triều đình. Tại Dinh thự Thống lĩnh biên phòng, Cao Lãng giận dữ đến mức đập nát chiếc bàn trà bằng gỗ sồi đỏ.
"Một lũ phu mỏ rách rưới và một tên thư sinh tóc bạc lại có thể phá hủy cả mỏ đá sao? Ngục Trưởng Quách là một con lợn ăn hại!" Cao Lãng gầm lên, mặt đầy thịt vặn vẹo vì phẫn nộ. Gã mặc bộ giáp vàng sang trọng, tay siết chặt thanh kiếm khảm ma thạch quang minh phát sáng chói mắt.
Trước sức ép từ Giám sát viên hoàng gia Tư Mã, Cao Lãng không còn lựa chọn nào khác. Gã bắt buộc phải điều động hơn bảy mươi phần trăm lực lượng thiết giáp binh tuần tra tinh nhuệ—những kẻ vốn đang canh giữ nghiêm ngặt Ngục Tối Tuyết Phong—để tiến về phía mỏ đá dập tắt cuộc nổi dậy.
Chính sự điều động này đã tạo ra một điểm mù phòng ngự chết người mà Nhật Minh đã tính toán từ trước. Đây chính là "Điểm Nút Nhân Quả"—cơ hội ngàn năm có một để cậu thâm nhập vào đầu não của kẻ thù.
Trong một căn lều tạm bợ của kháng chiến ở bìa rừng thông đỏ, Nhật Minh ngồi lặng lẽ trên một tảng đá phẳng. Hai cánh tay cậu quấn chặt băng gạc trắng, nhưng ẩn dưới lớp vải là những vết sẹo tự khắc rực đỏ ánh máu. Cậu dùng một mảnh than củi khẽ vạch lên da thịt cánh tay trái những dòng chữ nhỏ để nhắc nhở bản thân: *"Trương thị - Nhũ mẫu già hiền từ. Đã quên."* Nước mắt cậu khẽ rơi, hòa cùng bụi than sạm đen trên má, nhưng ánh mắt cậu khi ngước lên lại lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi dao cạo.
"Cậu thực sự muốn đi sao, Nhật Minh?" Sơn Đô đứng bên cạnh, hai tay gã đã hồi phục cảm giác nhờ thuốc của Tuệ Lâm, vai vác cây búa tạ khổng lồ. "Dinh thự của Cao Lãng dù trống trải nhưng vẫn là hang cọp. Để tôi đi cùng cậu."
"Không, Sơn Đô," Nhật Minh lắc đầu, giọng cậu trầm mặc nhưng kiên định. "Tiếng búa của cậu quá lớn, và vóc dáng của cậu quá dễ bị nhận diện. Tôi cần thâm nhập ngầm bằng trang phục thiết giáp binh ngụy trang. Cậu và Cao Hải hãy tiếp tục tạo tiếng vang ở mỏ đá để thu hút sự chú ý của Cao Lãng. Tôi chỉ có đúng một canh giờ trước khi gã phát hiện ra thư phòng bị đột nhập."
Cậu đứng dậy, khoác lên mình bộ giáp sắt nặng nề của một tuần binh đế quốc đã ngã xuống. Chiếc mũ giáp che khuất nửa khuôn mặt gầy gò, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm đầy mưu lược.
***
Dinh thự Thống lĩnh biên phòng nằm sừng sững giữa trấn Tuyết Phong như một pháo đài bằng đá xám lạnh lẽo. Nhờ cuộc bạo động mỏ đá kéo đi phần lớn binh lực, các hành lang của dinh thự giờ đây vắng lặng đến lạ thường, chỉ còn lại vài toán lính canh tuần tra thưa thớt.
Nhật Minh rảo bước nhanh nhẹn nhưng không hề phát ra tiếng động lớn nhờ kỹ năng điều hòa nhịp thở thiền định làm chậm nhịp tim. Cậu cúi đầu, tay ôm một chồng sổ sách ngụy trang, dễ dàng vượt qua hai trạm gác hành lang nhờ chiếc Huy hiệu Chấp Pháp Quan cấp thấp đoạt được từ trước.
Cậu đẩy cửa bước vào thư phòng riêng của Cao Lãng. Căn phòng rộng lớn rực mùi trầm hương ngột ngạt, xung quanh là những kệ sách chứa đầy các văn bản thần học đã qua kiểm duyệt của Giáo Hội. Nhật Minh nhanh chóng tiếp cận chiếc bàn làm việc khổng lồ làm bằng gỗ thông đỏ trăm năm. Cậu gõ nhẹ lên các thớ gỗ, lắng nghe âm thanh rỗng phản hồi.
Cạch.
Một ngăn kéo bí mật bật ra ở góc bàn. Bên trong không có vàng bạc, mà chỉ có một chiếc hòm thư mật nhỏ bằng đồng đen, được bao bọc bởi một ma pháp trận màu đỏ sậm phát ra những tia sáng rực rỡ đầy nguy hiểm.
"Bẫy nguyền rủa huyết mạch," Nhật Minh thì thầm. Cậu đeo chiếc Kính thấu thị nhân quả vào mắt phải.
Qua thấu kính thạch anh rạn nứt, thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại những sợi chỉ ma pháp đỏ rực rỡ đan chéo vào nhau như một mạng nhện khổng lồ bao bọc lấy chiếc hòm thư. Nhật Minh nhìn thấy rõ dòng năng lượng nguyền rủa liên kết trực tiếp giữa chốt khóa cơ khí của hòm thư và một viên ma thạch bộc phá tự hủy giấu bên dưới đáy hòm.
Cơ chế hoạt động cực kỳ tinh vi: Chiếc hòm này yêu cầu dấu vân tay chứa huyết mạch của Cao Lãng để giải mở. Nếu có bất kỳ nguồn năng lượng lạ nào cố tình can thiệp hoặc bẻ khóa, chốt khóa cơ khí chịu trọng lực sẽ lập tức rơi xuống, kích hoạt viên ma thạch bộc phá thiêu rụi toàn bộ tài liệu bên trong và tiêu diệt kẻ xâm nhập.
Nhật Minh rút chiếc chìa khóa vạn năng của người thầy quá cố Tần Minh ra, khẽ tra vào ổ khóa. Nhưng ngay khi răng khóa vừa chạm vào thành đồng, những sợi chỉ ma pháp đỏ rực bỗng chốc co thắt dữ dội, tỏa ra luồng sát khí rít lên khe khẽ.
*"Cảnh báo: Huyết mạch không tương thích. Tự hủy kích hoạt trong mười giây."*
Nhật Minh khẽ biến sắc. Cậu nhận ra bẫy nguyền rủa nhận diện huyết mạch đã từ chối chiếc chìa khóa vạn năng. Kim đồng hồ cơ khí bên trong hòm thư bắt đầu chạy tích tắc rợn người. Chốt khóa cơ khí chịu trọng lực đang từ từ trượt xuống để kích nổ viên ma thạch.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bộ óc học giả của Nhật Minh vận hành với tốc độ cực hạn. Cậu quan sát thấy chốt khóa tự hủy hoạt động hoàn toàn dựa trên trọng lực của một thanh găm bằng sắt nặng bên trong ổ khóa. Nếu không có trọng lực, thanh găm sẽ không thể rơi xuống, và cơ chế tự hủy sẽ bị ngắt quãng.
Cậu không thể dùng sức mạnh vật lý, cũng không thể dùng ma pháp thông thường để bẻ gãy một lời nguyền huyết mạch cấp cao của Giáo Hội. Cách duy nhất là nghịch chuyển quy luật vật lý của chính thanh găm đó.
Nhật Minh ấn nhẹ nút bấm trên Vòng bảo vệ cổ tay bạc. Lưỡi châm nhỏ rạch sâu vào cổ tay phải, dòng máu vô sắc rỉ ra ấm nóng. Cậu thấm máu vào đầu ngòi bút xương thú cổ rách nát, rồi luồn lách ngòi bút qua khe hở siêu nhỏ của ổ khóa hòm thư.
Cậu tập trung toàn bộ tinh thần lực, viết ký tự cổ 'Vô Trọng' (𡩋)—một biến thể siêu nhỏ của ký tự cổ 'Xóa Bỏ Trọng Lực'—trực tiếp lên bề mặt thanh găm bằng sắt nặng bên trong ổ khóa.
Uỳnh!
Một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ giáng thẳng vào đại não Nhật Minh. Trán cậu vã mồ hôi hột, hai mắt đỏ sọc vì áp lực nhân quả dội ngược. Cậu cảm thấy một phần ký ức tuổi thơ nữa—hình ảnh những buổi chiều cùng cha đọc sách dưới hiên nhà Tuyết Phong—đang bị mài mòn, mờ nhạt dần như những nét mực bị nước mưa xóa nhòa. Nhưng cậu vẫn giữ vững cổ tay, không để nét vẽ bị lệch đi dù chỉ một sợi tóc.
Ký tự cổ 'Vô Trọng' viết bằng Huyết Lực Vô Sắc phát ra ánh sáng bạc dịu dàng bên trong ổ khóa.
Ngay lập tức, trọng lực xung quanh thanh găm bằng sắt nặng bị triệt tiêu hoàn toàn. Thanh găm bỗng chốc mất đi trọng lượng, lơ lửng giữa không trung bên trong ổ khóa và không thể rơi xuống bệ kích hoạt tự hủy, bất chấp kim đồng hồ cơ khí đã chạy hết chu kỳ.
Cạch.
Tiếng khóa cơ khí mở ra giòn giã. Luồng sáng đỏ của bẫy nguyền rủa huyết mạch tắt lịm. Chiếc hòm thư mật bằng đồng đen từ từ mở nắp, để lộ những tài liệu quan trọng bên trong.
Nhật Minh thở dốc, người cậu lảo đảo tựa vào cạnh bàn, tay phải run rẩy bấu chặt lấy ngực áo để ngăn cơn nôn mửa do phản phệ ma pháp. Cậu nhanh chóng vơ lấy tấm bản đồ da dê chi tiết của Ngục Tối Tuyết Phong đặt trong hòm.
Nhưng ngay bên dưới tấm bản đồ, ánh mắt Nhật Minh khựng lại khi nhìn thấy một vật phẩm quen thuộc nằm lặng lẽ ở góc hòm.
Đó là một chiếc mắt kính thấu thị rạn nứt, gọng kính bằng đồng sờn cũ bám đầy vết máu đông đã khô xám từ lâu.
Lồng ngực Nhật Minh thắt lại đau đớn. Đây chính là chiếc mắt kính của cha cậu, Nhật Phong. Chiếc kính này đã rơi lại trên vũng máu trong đêm thảm sát nhà cũ mười năm trước, khi quân lính của Thiết Mộc xông vào kéo cha cậu đi. Cao Lãng đã giữ lại nó như một chiến lợi phẩm đầy ngạo nghễ.
Nhật Minh run rẩy cầm lấy chiếc mắt kính rạn nứt, áp chặt vào ngực. Những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên gương mặt thiếu niên học giả. Cậu nhớ cha. Cậu nhớ ánh mắt hiền từ, u uất của ông khi giảng giải cho cậu về những ký tự cổ đại dưới ánh đèn dầu leo lét. Nỗi đau mất đi ký ức về mẹ và nhũ mẫu càng làm cho khát vọng giải cứu người cha duy nhất còn lại trở nên điên cuồng, bỏng rát hơn bao giờ hết.
Cậu nhanh chóng mở bức mật thư của Chấp Pháp Quan Thiết Mộc gửi từ Kinh Đô đặt cạnh chiếc kính. Khi đọc những dòng chữ viết bằng mực máu Giáo Hội trên giấy da quý hiếm, đồng tử Nhật Minh co rụt lại vì kinh hoàng.
*"Gửi Cao Lãng Thống lĩnh. Hãy giám sát chặt chẽ Nhật Phong trong ngục tối Tuyết Phong. Tên học giả này không chỉ đơn thuần là kẻ tàng trữ cấm thư cổ đại. Huyết mạch của hắn chứa đựng chiếc chìa khóa duy nhất để giải mở phong ấn trang sách cuối cùng của Huyết Thư Nguyên Bản đặt tại Thánh Điện Vận Mệnh. Tuyệt đối không được để hắn chết trước khi Đại Pháp Sư hoàng gia Vô Tướng hoàn thành Lò Năng Lượng Tri Thức trung ương để trích xuất hoàn toàn huyết tủy của hắn."*
Bàn tay Nhật Minh siết chặt bức mật thư đến mức giấy da rúm ró.
"Lý do thật sự cha bị bắt..." Nhật Minh khàn giọng thì thầm, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu. "Họ muốn dùng huyết tủy của cha để kích hoạt trang sách cuối cùng... biến cả lục địa này thành những con rối vô hồn vĩnh viễn!"
U u u!
Đột nhiên, tiếng còi báo động ma pháp vang dội khắp dinh thự Cao Lãng. Ánh sáng đỏ từ các tháp canh bên ngoài chiếu thẳng qua cửa sổ thư phòng, báo hiệu sự thâm nhập đã bị phát hiện. Cao Lãng đã nhận ra thư phòng bị đột nhập và đang ra lệnh giới nghiêm toàn bộ khu vực ngục tối Tuyết Phong.
Nhật Minh nhanh chóng giấu tấm bản đồ ngục tối, bức mật thư và chiếc mắt kính rạn nứt của cha vào trong chiếc nhẫn chứa đồ rách dưới ngực áo. Cậu kéo sụp chiếc mũ giáp thiết giáp binh, lách mình qua cửa sổ thư phòng, nhảy xuống bóng tối của khu vườn tùng phía dưới ngay trước khi toán lính gác xông vào phá cửa.
***
Gió bão tuyết biên thùy rít gào điên cuồng qua những khe đá nhọn hoắt của thung lũng Tuyết Phong.
Nhật Minh đứng cô độc giữa trời đêm lạnh giá, trước lối vào của một hầm ngầm khổng lồ bằng đá xám đen—cửa ngõ dẫn xuống Ngục Tối Tuyết Phong. Lối vào hầm ngục được canh giữ bởi những bức tượng đá chiến binh khổng lồ rêu phong, tỏa ra luồng ma pháp lạnh lẽo ngưng đọng huyết mạch.
Cậu đứng đó, bàn tay phải nắm chặt lấy cán Cuộn Giấy Da Cổ giấu dưới áo choàng. Cậu biết rõ, tấm bản đồ ngầm trong tay cậu là con đường duy nhất dẫn xuống hầm ngục tối tăm kia để cứu cha. Nhưng cậu cũng biết rõ quy luật tàn khốc của Huyết Thư: Mỗi bước tiến sâu vào bóng tối để nghịch chuyển nhân quả, mỗi ký tự cổ cậu viết ra bằng máu để bẻ gãy quy luật của Giáo Hội sẽ cướp đi của cậu thêm một phần ký ức tuổi thơ quý giá nhất.
Liệu khi cứu được cha ra ngoài, cậu có còn nhớ nổi ông là ai? Hay cậu sẽ trở thành một kẻ trống rỗng, vô danh, không quá khứ giữa thế gian lạnh lẽo này?
Nhật Minh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu bầu không khí buốt giá của biên thùy. Khi cậu mở mắt ra, đôi mắt thiếu niên học giả không còn một tia do dự, chỉ còn lại một ý chí sắt đá rực lửa đỏ nhân quả.
Cậu bước từng bước kiên định tiến về phía cửa hầm ngục tối Tuyết Phong tăm tối, bóng hình gầy gò của cậu dần bị nuốt chửng bởi sương mù và bão tuyết gào thét phía sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!