Nhạc nềnEpicBattle_J

Tàn Thư Rớm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết bên ngoài thị trấn biên thùy Tuyết Phong rít lên từng hồi gằn học, quật những mảng băng buốt giá vào lớp kính mờ đục của Thư Viện Trấn Tuyết Phong. Bên trong, không gian ngột ngạt và tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi giấy mục, mùi da thú ẩm mốc và mùi dầu thông từ cây đèn bão cũ kỹ quyện lại thành một thứ không khí đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực gầy gò của Nhật Minh.


Nhật Minh, mười sáu tuổi, mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt sờn vai của một học việc thủ thư, đang ngồi khom lưng bên bàn gỗ sồi rạn nứt. Đôi mắt đen lánh của cậu phản chiếu thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ ngọn lửa đèn dầu. Đầu ngón tay thon dài, hơi run rẩy của cậu đang lướt nhẹ trên một mảnh tàn thư cổ đại làm bằng da thỏ tuyết. Ở cảnh giới Học Tập Giả - Sơ kỳ, Nhật Minh có thể cảm nhận được một luồng dao động ma pháp mỏng manh, lạnh lẽo tựa như một sợi chỉ băng đang luồn lách dưới lớp da thịt khi cậu chạm vào các ký tự cổ rạn nứt. Cậu không thể kích hoạt chúng, cũng chưa thể viết ra bất kỳ ký tự nào có hiệu lực thực tế, nhưng việc đọc và thấu hiểu dòng chảy nhân quả ẩn sau những nét vẽ này là niềm an ủi duy nhất của cậu giữa vương quốc bị xích xiềng bởi Giáo Hội Thần Quyền.


"Ký tự này... không phải chỉ về thời tiết," Nhật Minh thì thầm, hơi thở ngưng tụ thành làn sương mỏng trong không khí lạnh giá. "Nó là một phần của dòng chảy nhân quả lỗi. Nếu đảo ngược nét vẽ ở góc này..."


"Minh nhi, dừng lại đi."


Một giọng nói già nua, trầm ấm cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Lão thủ thư Tần Minh bước ra từ bóng tối của những kệ sách khổng lồ cao chạm trần. Ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng dưới chiếc áo choàng thủ thư sờn cũ bám đầy bụi than. Đôi mắt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian nhưng lại tỏa ra một sự thông tuệ ấm áp. Ông đặt một tách trà gừng nóng hổi, bốc khói nghi ngút lên bàn, khẽ thở dài.


"Hôm nay Giáo Hội sẽ tuần tra gắt gao hơn. Con biết luật cấm của Đế Quốc rồi đấy. Bất kỳ ai tàng trữ, sao chép hay thậm chí là đọc những văn bản chưa qua kiểm duyệt của Thần Điện đều sẽ bị khép vào tội phản quốc. Đừng để trí tò mò hại chết con, Minh nhi."


Nhật Minh ngước lên, đôi mắt kiên định: "Thưa thầy, nhưng đây là lịch sử thật sự của đại lục trước kỷ nguyên Minh Trị. Tại sao Giáo Hội lại muốn bôi xóa tất cả? Tại sao họ lại bắt người dân phải nộp ký ức của mình cho Lò Tri Thức định kỳ? Con chỉ muốn tìm ra chân lý... và tìm cách giúp cha con."


Nhắc đến cha, lồng ngực Nhật Minh lại nhói lên một cơn đau âm ỉ. Cha cậu, học giả lỗi lạc Nhật Phong, đã biến mất cách đây ba ngày sau khi một toán mật sứ của Giáo Hội Thần Quyền (Chi nhánh Tuyết Phong) lục soát nhà họ. Nhật Minh vẫn nhớ như in ánh mắt u uất nhưng đầy kiên nghị của cha khi ông bị áp giải đi trong đêm bão tuyết, chiếc mắt kính thấu thị rạn nứt rơi lại trên vũng máu đông.


Tần Minh im lặng. Ông nhìn tách trà gừng đang nguội dần, ánh mắt thoáng hiện lên một nỗi đau đớn sâu thẳm. Là một cựu Thần Thư Sư từng đào tẩu khỏi Kinh Đô Thần Thánh năm xưa, ông biết rõ sự tàn bạo của Thần Quyền hơn ai hết. Họ không chỉ muốn kiểm soát thân xác con người, họ muốn kiểm soát cả linh hồn, ký ức và lịch sử của cả một dân tộc để duy trì đặc quyền bất tử giả tạo của Hoàng Đế.


Rầm!


Tiếng động lớn đột ngột vang lên từ phía cửa chính của thư viện. Cánh cửa gỗ dày sập xuống, vỡ vụn dưới một lực tác động cực mạnh. Gió tuyết hoang dại lập tức tràn vào bên trong, thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn của Nhật Minh, dập tắt chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại.


Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, tiếng bước chân nặng nề của thiết giáp binh dẫm lên những mảnh gỗ vỡ vang lên dồn dập. Nhật Minh lập tức đứng bật dậy, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Cậu nhìn thấy một nhóm binh sĩ mặc thiết giáp nặng bọc thép rỉ sét, tay lăm lăm đại đao sấm sét tỏa ra những tia điện màu xanh lam nhạt, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ lối ra của thư viện.


Dẫn đầu nhóm lính là một lão già mặc áo chùng đỏ rực của Giáo Hội, khuôn mặt nhăn nheo, hốc hác đầy vẻ cuồng tín. Tay lão cầm một cây gậy phép bằng đồng thau khảm một viên đá hỏa tinh khổng lồ đang rực cháy ngọn lửa tịnh hóa màu đỏ cam rực rỡ. Hơi nóng tỏa ra từ cây gậy phép đối nghịch hoàn toàn với cái lạnh của bão tuyết, tạo nên những làn hơi nước mờ ảo xung quanh.


Giáo sĩ cuồng tín Từ Hành.


"Lục soát cho ta!" Từ Hành rống lên, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy áp ma pháp nặng nề của một Ký Tự Sư Cấp Cao. "Thần Điện có chỉ thị, thư viện này đang tàng trữ cấm thư của tà thuyết cổ đại. Bất kỳ kẻ nào cản trở đều tịnh hóa không tha!"


"Từ Hành giáo sĩ, ngài mang binh lính xông vào nơi lưu trữ tri thức của trấn Tuyết Phong thế này, liệu có quá coi thường luật pháp của vương quốc?" Tần Minh bước lên phía trước, đứng chắn giữa Nhật Minh và toán truy binh. Giọng nói của ông vẫn bình thản, nhưng bàn tay giấu sau tay áo choàng đã âm thầm nắm chặt chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng cổ.


Từ Hành cười lạnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Luật pháp? Lời của Thần Điện chính là luật pháp tối cao! Tần Minh, ngươi chỉ là một lão thủ thư già nua sắp xuống lỗ. Đừng dùng cái danh nghĩa học thuật giả tạo đó để che giấu tội ác. Quân lính, tịch thu toàn bộ sách vở trên các kệ!"


Toán lính thiết giáp lập tức tràn vào, dùng đại đao gạt đổ các kệ sách. Tiếng sách rơi rầm rập, tiếng giấy da rách nát vang lên xé lòng. Nhật Minh chứng kiến những cuốn sách ghi chép y lý, địa lý và lịch sử mà cậu và thầy đã dày công bảo tồn bị dẫm đạp không thương tiếc dưới đôi ủng sắt của binh lính. Cậu định lao ra ngăn cản nhưng Tần Minh đã khẽ nắm lấy vai cậu, lực tay của ông mạnh đến mức khiến Nhật Minh tỉnh táo lại.


"Đừng manh động, Minh nhi," Tần Minh thì thầm bằng âm vực cực nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe. "Chúng không chỉ tìm sách thường. Chúng đang tìm Cuộn Giấy Da Cổ của gia tộc con."


Nhật Minh bàng hoàng quay sang nhìn thầy. Cuộn Giấy Da Cổ - bảo vật duy nhất còn sót lại của Gia Tộc Thủ Thư Cổ Đại sau cuộc thảm sát 500 năm trước, thứ mà cha cậu đã liều mạng cất giấu trước khi bị bắt. Hiện tại, nó đang được giấu sâu sau bức tường gạch rỗng của Mật Thất Thư Viện dưới lòng đất.


"Báo cáo giáo sĩ!" Một tên lính thiết giáp hô lớn, tay cầm một thiết bị cảm biến ma pháp bằng thạch anh phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục. "Thiết bị phát hiện dao động cổ tự cực mạnh hướng thẳng về phía hầm ngầm dưới sàn nhà!"


Mắt Từ Hành lóe lên tia sáng tham lam độc địa: "Quả nhiên là ở đây! Tần Minh, ngươi còn gì để chối cãi? Khai ra vị trí mật thất, ta sẽ cho ngươi một cái chết thanh thản nhân danh Thần Minh!"


"Thần Minh của các ngươi chỉ là một lũ ăn bám ký ức và sinh mệnh của nhân dân!" Tần Minh đột ngột quát lớn, uy áp của một cựu Thần Thư Sư bộc phát trong tích tắc. Dù cơ thể đã già nua, nhưng luồng tinh thần lực khổng lồ của ông vẫn khiến toán lính thiết giáp phải lùi lại một bước.


Ông quay phắt lại, đẩy mạnh Nhật Minh về phía lối xuống hầm ngầm ẩn sau chiếc tủ sách lớn bị lật đổ: "Chạy đi, Minh nhi! Xuống mật thất tầng ba, lấy Cuộn Giấy Da Cổ và trốn thoát qua đường sông băng! Con là hy vọng duy nhất của cha con, của cả dòng họ Nhật!"


"Nhưng còn thầy..." Nhật Minh nghẹn ngào, nước mắt trào ra.


"Đi ngay!" Tần Minh gầm lên. Ông vung chiếc chìa khóa vạn năng, kích hoạt một phong ấn tri thức cổ đại cuối cùng để tạo ra một lá chắn ánh sáng mờ nhạt chặn đứng luồng lửa hỏa tịnh hóa đang phóng tới từ gậy phép của Từ Hành.


Nhật Minh cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Cậu biết thể chất yếu ớt của mình nếu ở lại chỉ làm vướng chân thầy. Cậu xoay người, luồn qua khe hở của chiếc tủ sách đổ, nhảy xuống lối cầu thang tối tăm dẫn sâu vào lòng đất.


Phía sau cậu, tiếng Từ Hành gào thét cuồng nộ: "Đuổi theo! Đừng để thằng nhãi đó chạy thoát! Tần Minh, ngươi muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!"


Nhật Minh lao điên cuồng trong bóng tối của hầm ngầm. Tiếng bước chân rầm rập của lính thiết giáp đuổi theo sát nút phía sau vách đá dội lại qua các hành lang hẹp. Cậu chạy bằng bản năng, vượt qua tầng hầm thứ nhất, rồi tầng hầm thứ hai đầy bụi bặm và mạng nhện. Trọng lực như kéo ghì cơ thể gầy yếu của cậu xuống, lồng ngực đau nhói như bị xé rách vì thiếu dưỡng khí, nhưng ý chí cứu cha và lời dặn của thầy đã đẩy cậu tiến về phía trước.


Đến lối vào Mật Thất Thư Viện ở tầng ba sâu nhất, Nhật Minh nhanh chóng nhỏ một giọt máu từ ngón tay bị rách lên bệ đá kích hoạt cổng ngầm. Cánh cửa đá rạn nứt nặng nề mở ra, Nhật Minh lao vào trong và ngã nhào xuống nền đất lạnh giá.


Cậu chưa kịp đứng dậy thì tiếng xích sắt lớn vang lên rầm rầm từ phía trên đầu cầu thang. Nhật Minh bàng hoàng nhìn lên qua khe hở của trần đá rạn nứt. Cậu nhìn thấy bóng dáng già nua của Tần Minh đang đứng ở lối vào hầm ngầm tầng ba. Ông lão dùng hết sức lực cuối cùng của một cựu Thần Thư Sư, kéo hai sợi xích sắt khổng lồ quấn chặt lấy cánh cửa sắt nguyền rủa ngoài cửa hầm, khóa chặt lối đi từ bên ngoài.


"Thầy!" Nhật Minh hét lên, giọng lạc đi vì tuyệt vọng. Cậu lao về phía cửa đá nhưng cánh cửa đá cổ đại đã tự động khép chặt lại sau khi nhận diện huyết mạch của cậu.


Qua khe hở nhỏ của trần đá, Nhật Minh nhìn thấy Tần Minh quay đầu lại nhìn về phía mật thất, nở một nụ cười dịu hiền và bao dung nhất. Đôi mắt ông như muốn nói: *Hãy sống sót, Minh nhi.*


Ngay sau đó, một luồng ánh sáng đỏ cam rực rỡ bùng phát từ phía trên. Từ Hành cùng toán lính thiết giáp đã đuổi kịp. Ngọn lửa tịnh hóa cuồng bạo từ gậy phép của Từ Hành bao trùm lấy bóng hình của Tần Minh. Tiếng xích sắt nung đỏ, tiếng gào rú của lửa ma pháp và tiếng cười điên dại của kẻ cuồng tín vang vọng khắp hầm ngầm.


Tần Minh dùng chính thân mình làm lá chắn sống, chịu đựng ngọn lửa thiêu rụi để Nhật Minh có thêm vài phút ngắn ngủi.


Nhật Minh quỳ rạp dưới đất, hai tay đập mạnh vào cánh cửa đá lạnh buốt, nước mắt hòa lẫn với bụi đất trên khuôn mặt tái mét. Sự yếu ớt của bản thân, cái chết của người thầy kính yêu, và số phận mờ mịt của người cha đang bị giam cầm... tất cả dồn nén thành một nỗi tuyệt vọng tột cùng đè nặng lên tâm trí thiếu niên mười sáu tuổi.


Nhưng cậu không được gục ngã.


Nhật Minh gượng đứng dậy, dùng tay lau sạch nước mắt. Cậu nhìn quanh mật thất tối đen như mực. Bằng trực giác của Học Tập Giả - Sơ kỳ, cậu cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa, rực đỏ và đầy oán khí đang vẫy gọi từ phía hốc tường gạch rỗng ở góc phòng.


Cậu bước tới, gỡ viên gạch rỗng ra và lôi từ bên trong ra một cuộn giấy da rách nát bọc trong lớp da thú rách.


Cuộn Giấy Da Cổ.


Ngay khi những ngón tay của Nhật Minh chạm vào bề mặt vàng ố của cuộn giấy, dòng máu trong huyết quản của cậu như sôi lên. Cổ vật bắt đầu rung động nhẹ, tỏa ra một luồng huyết khí màu đỏ nhạt phát sáng mờ ảo trong bóng tối của mật thất.


Rầm! Rầm! Rầm!


Tiếng nổ dữ dội vang lên từ phía cửa đá mật thất. Từ Hành và lính gác đã bắt đầu dùng bộc phá ma thạch để phá hủy phong ấn cửa đá. Những vết rạn nứt lớn xuất hiện trên trần mật thất, đất đá và bụi tuyết bắt đầu rơi xuống dồn dập, đe dọa chôn vùi toàn bộ căn phòng trong vòng vài phút ngắn ngủi.


Nhật Minh ôm chặt Cuộn Giấy Da Cổ vào lồng ngực đang phập phồng, đứng sừng sững giữa mật thất tối tăm đang sụp đổ dần. Áp lực từ bộc phá ma thạch cận kề, tiếng đổ nát của thư viện phía trên và bóng tối bao trùm lấy cậu, báo hiệu một khởi đầu đầy máu và nước mắt của kẻ ghi chép vận mệnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!