Tuyết sâm bảo mệnh
Tiếng dây cung rít gió của sát thủ tiễn thuật Lão Ưng từ trên cây cao bắn thẳng vào đầu Sở Ly. Luồng gió sắc lẹm xé toạc màn sương độc xám xịt của Đầm Lầy Sương Mù, mang theo một lực đạo cương mãnh đủ để xuyên thủng sọ đá của dị thú.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Sở Ly không thể dùng nhãn lực mờ đục của mình. Nhưng đôi tai dưới dải băng trắng của y khẽ giật nhẹ. Nhờ kỹ năng Thính phong đoán hướng đã rèn luyện dưới thác nước đóng băng, y cảm nhận được độ rung của không khí bị xé rách chéo góc từ phía trên bên phải. Chân phải của y—vết thương gân kheo bị móng vuốt Thạch Hổ cào rách sâu hoắm—đột ngột co rút đau đớn, khiến y không thể lướt thân pháp né tránh thông thường.
Không thể lùi, Sở Ly chỉ còn cách lấy tĩnh chế động. Y nghiêng người mười phân, chấp nhận để mũi tên độc sượt qua thái dương.
*Phựt!*
Mũi tên xé rách dải băng vải trắng quấn quanh hốc mắt y, cắm phập vào thân cây trúc đen ngay phía sau, đuôi cung bằng sừng trâu vẫn còn rung lên bần bật. Vết sẹo đỏ sẫm dưới đuôi mắt trái của Sở Ly bị sượt nhẹ, rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sẫm dài xuống gò má. Hổ khẩu tay phải của y—vốn đang nứt rách và tê dại do di chứng độc tố của mật Thạch Hổ—siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết.
“Sư huynh! Lão Ưng đứng trên ngọn trúc thứ ba bên phải!” Lâm Phong thều thào hét lên từ vũng bùn, lồng ngực gãy xương sườn nhô lên đầy máu đen.
Lão Ưng trên cao không một tiếng động, lập tức lắp mũi tên thứ hai vào bệ cung. Tiếng rung dây cung sừng trâu khẽ vang lên giữa màn sương độc. Sở Ly không đợi đối thủ ra chiêu tiếp theo. Y vận chân khí Tàn Dương nóng ấm chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải, dù các đầu ngón tay đang tê dại nhẹ. Y vung tàn kiếm chém mạnh chéo góc từ dưới lên, phóng ra một luồng Kiếm khí tơ nhện mỏng sắc bén như sợi tơ xé rách không khí.
*Hưu!*
Luồng kiếm khí vô hình lướt qua màn sương, chém đứt lìa sợi dây cung sừng trâu của Lão Ưng ngay trước khi gã kịp buông tay. Tiếng dây cung đứt vang lên ‘phựt’ khô khốc. Lão Ưng kinh hoàng thốt lên một tiếng, biết hành tung đã bị bại lộ và binh khí bị hỏng, gã lập tức lướt khinh công nhảy cành trúc biến mất vào bóng đêm dày đặc của đầm lầy.
Sở Ly không đuổi theo. Chân phải của y đang chảy máu ròng ròng, bùn độc đầm lầy bắt đầu ngấm vào vết thương hở gây bỏng rát dữ dội. Y lết đến bên Lâm Phong, dùng một tay nhấc bả vai gã tiểu sát thủ dậy, dìu gã từng bước chật vật thoát khỏi Đầm Lầy Sương Mù dưới sự cảnh giới của chó săn Tiểu Hắc.
***
Nửa đêm muộn, mưa bão sa mạc vẫn gầm rú dữ dội ngoài rừng trúc. Tiếng sấm sét rền vang che khuất mọi động tĩnh bên ngoài Y Quán Độc Cô.
Trong ngôi nhà gỗ ẩm ướt đầy mùi thảo dược và xương thú, Sở Ly nằm trên giường tre, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi mắt y quấn dải băng mới tẩm độc thảo dưỡng nhãn của Độc Cô Hoài, nhưng máu tươi vẫn rỉ ra nhẹ ở khóe mắt trái, nhuộm hồng một mảng vải lanh. Lâm Phong đã được Độc Cô Hoài dùng nẹp gỗ cố định xương sườn gãy, đang nằm mê mệt ở gian ngoài.
“Mạng của ngươi đúng là lớn hơn cả núi đá biên ải!” Độc Cô Hoài vừa mắng chửi vừa ném mạnh chiếc lọ sứ chứa mật dịch Thạch Hổ xuống bàn gỗ. Lão già lùn tịt bẩn thỉu, mặt đầy vết thâm đen vì thuốc độc, nhưng đôi bàn tay rèn châm bạc của lão lại cực kỳ nhanh nhẹn và chuẩn xác. “Ta đã dặn bao nhiêu lần? Quy tắc ba lần Huyết Nhãn một tuần! Ngươi dùng đến lần thứ hai, lại còn mạo hiểm chiến đấu với dị thú trong đầm lầy sương độc! Nếu không có túi mật này, đôi mắt trái của ngươi tối nay đã thối rữa thành nước vàng rồi!”
Sở Ly cắn chặt răng, nửa cơ mặt bên trái của y hoàn toàn tê liệt do di chứng châm cứu, khiến giọng nói phát ra khàn đục và méo mó: “Bào chế... thuốc nhỏ mắt... nhanh lên...”
“Ngươi câm miệng cho ta!” Độc Cô Hoài quát lớn, lão dùng dao mổ bằng thép ròng rạch túi mật Thạch Hổ ấm nóng. Một thứ dịch mật màu xanh xám, tỏa ra mùi khoáng độc nồng nặc chảy vào chiếc bát đất nung. Lão nhỏ thêm vài giọt Tuyết Sơn Băng Lộ cực lạnh để làm mát độc tính, rồi dùng châm bạc Định Huyết khuấy đều. “Thuốc này là lấy độc trị độc. Khi nhỏ vào mắt, nó sẽ kích thích các tế bào thần kinh thị giác đang hoại tử của ngươi tái sinh tạm thời, nhưng độc tố khoáng mạnh của nó sẽ tích tụ trong kinh mạch. Quá ba tháng, mười đầu ngón tay của ngươi sẽ hoại tử và liệt hoàn toàn! Ngươi có hiểu cái giá phải trả không?”
“Ta hiểu,” Sở Ly thầm thì, bàn tay phải của y khẽ co rụt dưới tấm chăn thô. Cảm giác tê dại nhẹ ở đầu ngón tay trỏ đã bắt đầu lan rộng sang ngón giữa. Cái giá của sự báo thù chưa bao giờ là rẻ rúng.
Độc Cô Hoài thở dài, lão bảo Sở Ly nằm ngửa ra, rồi dùng ống tre nhỏ hút dịch mật đã bào chế nhỏ trực tiếp vào khóe mắt trái của y.
*Xèo!*
Một cảm giác bỏng rát dữ dội, bùng lên như lửa thiêu vôi sống lập tức thiêu đốt hốc mắt trái của Sở Ly. Cơn đau bạo liệt dội thẳng vào thần kinh sọ não, khiến cả cơ thể y co giật mạnh trên giường tre. Máu tươi hòa lẫn dịch mật xanh xám trào ra ngoài dải băng quấn. Sở Ly cắn chặt răng đến mức bật máu tươi ở môi, hai tay bấu chặt vào thành giường tre đến mức gỗ tre kêu ‘rắc rắc’ nứt rạn.
Y không được nhắm mắt, không được hét lên. Y nhắm chặt mắt phải, vận hành khẩu quyết Tịnh Tâm Chú mười sáu chữ của Vô Danh Tăng trong tâm trí để xoa dịu sát khí cuồng bạo đang dâng trào trong huyết mạch.
*“Tâm nhược băng thanh, thiên sụp không kinh. Sát ý nội liễm, kiếm xuất vô hình...”*
Nhịp tim dồn dập của Sở Ly từ từ chậm lại dưới tác dụng của Tịnh Tâm Chú. Cơn đau rát dữ dội ở mắt trái bắt đầu dịu đi, thay thế bằng một luồng khí lạnh buốt, thấu xương lan tỏa từ hốc mắt xuống dọc theo kinh mạch cổ, tạm thời đóng băng các mạch máu đang rỉ máu.
“Thuốc nhỏ mắt ngâm mật dị thú này chỉ có thể giữ cho mắt trái của ngươi không bị mù hoàn toàn trong vòng ba tháng,” Độc Cô Hoài vừa lau mồ hôi vừa nói, giọng lão trầm xuống đầy nghiêm trọng. “Nhưng để thuốc đạt hiệu quả tối đa và ngăn chặn độc tố mật thú phá hủy đôi bàn tay cầm kiếm của ngươi quá sớm, ngươi cần một vị thuốc dẫn đại bổ nguyên khí: Tuyết Sâm biên thùy. Loại sâm này chỉ mọc ở những vách đá đóng băng hiểm trở nhất của Tuyết Sơn, nơi gió bão rít gầm quanh năm.”
Sở Ly định ngồi dậy: “Ta đi lấy...”
“Ngươi đi bằng cái chân tàn phế đứt gân đó à?” Độc Cô Hoài ấn vai y nằm xuống. “Ngươi cử động một bước nữa là gân kheo chân phải sẽ đứt lìa hoàn toàn, lúc đó có là thần tiên cũng không nối lại được!”
Giữa lúc hai người đang tranh cãi, một bóng người nhỏ nhắn, gầy gò bước ra từ góc tối của gian phòng. Đó là A Mộc. Cô bé câm mười hai tuổi mặc chiếc áo vải thô xám vá víu, tóc buộc hai bên lòa xòa trước trán. Đôi mắt to tròn, sáng ngời của cô bé nhìn thẳng vào Sở Ly đầy biểu cảm.
Cô bé không phát ra tiếng động nào, chỉ khẽ đặt cây gậy tre xanh dẫn đường xuống đất, rồi chỉ tay về phía đỉnh Tuyết Sơn mờ ảo ngoài cửa sổ dưới cơn mưa bão sa mạc.
“A Mộc, cháu không thể đi!” Độc Cô Hoài kinh ngạc cản lại. “Tuyết Sơn đêm nay bão lớn gầm rú, vách đá đóng băng trơn trượt vô cùng, một đứa trẻ không có võ công như cháu leo lên đó là tự sát!”
A Mộc lắc đầu quyết liệt. Cô bé quỳ sụp xuống bên giường tre của Sở Ly, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay phải đang tê dại của y, khẽ áp vào má mình. Sự ấm áp từ làn da của đứa trẻ câm như một dòng nước ấm xoa dịu tâm hồn đầy hận thù tột cùng của Sở Ly. Cô bé ra hiệu bằng tay: *Cháu là đôi mắt của chú. Chú cứu cháu đêm thảm sát, cháu sẽ cứu chú đêm nay.*
Sở Ly nghẹn họng, y muốn ngăn cản nhưng hốc mắt đang bị đóng băng bởi thuốc nhỏ mắt khiến y không thể ngồi dậy, chân phải hoàn toàn bất lực. A Mộc đứng dậy, nhặt cây gậy tre xanh dắt bên hông, lặng lẽ bước ra ngoài cửa sổ, biến mất vào màn mưa bão tuyết lạnh buốt của Tuyết Sơn.
***
Trong khi Sở Ly đang bế quan điều trị phục hồi nhãn lực mờ đục tại y quán ẩn mật, một cơn bão tàn bạo khác đang quét qua Thanh Hà Trấn.
Tại Trại tị nạn biên thùy—khu ổ chuột rách nát nằm ở ngoại vi thị trấn—tiếng khóc thét của trẻ em mồ côi và tiếng roi da quất ‘vút vút’ xé rách không khí vang lên rợn người giữa đêm mưa.
Triệu Vô Kỵ, đầu mục tuần tra của Hắc Hổ Bang, đứng dưới một chiếc ô lụa đen lớn do đàn em che chắn. Gương mặt đầy nốt ruồi gian xảo của gã co rúm lại vì giận dữ. Gã cầm chiếc roi da trâu bọc thép gai sắc nhọn dính đầy máu tươi, quất mạnh xuống lưng một người đàn ông tị nạn đang quỳ dưới đất bùn.
*Chát!*
“Nói! Gã kiếm khách mù mang tàn kiếm gãy đang trốn ở đâu?” Triệu Vô Kỵ gầm lên, giọng gã khàn đặc đầy sát khí. “Kẻ nào dám che giấu gã, bang hội sẽ thiêu rụi cả cái trại tị nạn này, bắt toàn bộ trẻ con mồ côi dâng nộp cho Ám Lâu làm mộc nhân thí nghiệm độc dược!”
Người dân tị nạn nghèo khổ, rách rưới ôm chặt lấy nhau trong mưa lạnh, không một ai lên tiếng. Họ biết Sở Ly chính là vị ân nhân đã tiêu diệt bọn côn đồ áp bức họ, họ thà chịu đòn roi chứ không chịu bán đứng y.
Sự im lặng của thường dân càng làm Triệu Vô Kỵ điên tiết. Gã xoay người, đôi mắt ti hí gian xảo khóa chặt vào Quán Trà Bà Tôn đầu thôn Thanh Hà. Bà Tôn—bà lão bán trà nghèo lưng còng rạp, tóc bạc trắng phơ—đang bị hai tên côn đồ Hắc Hổ Bang giữ chặt hai cánh tay, quỳ sụp dưới đất bùn sũng nước.
“Bà già chết tiệt!” Triệu Vô Kỵ bước đến, dùng mũi giày gõ mạnh vào chiếc ấm trà bằng đất nung sứt quai của bà nằm lăn lóc trên đất, đá vỡ vụn nó thành nhiều mảnh. “Bà thường xuyên cho gã mù đó tá túc miễn phí, nấu trà gừng giữ ấm cho hắn đúng không? Hôm nay nếu hắn không xuất hiện, ta sẽ treo cổ bà ngay tại cái quán trà này để thị chúng răn đe!”
Bà Tôn ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vết đồi mồi hiền từ sũng nước mưa, nhưng ánh mắt bà lại vô cùng kiên định: “Ta chỉ bán trà cho người qua đường... không biết kiếm khách nào cả. Các ngươi cậy thế Ám Lâu tàn sát người tốt, ông trời sẽ có mắt báo ứng!”
“Báo ứng? Ở cái biên thùy Thanh Hà này, Ám Lâu chính là ông trời!” Triệu Vô Kỵ cười sằng sặc tàn bạo. Gã vung tay ra hiệu: “Trói bà già này vào cột gỗ quán trà! Đánh cho đến khi nào có kẻ khai ra tung tích gã mù thì thôi!”
Tiếng roi da quất mạnh vào da thịt yếu ớt của bà lão xen lẫn tiếng cười hô hố của bọn côn đồ bang hội vang động cả một góc thôn, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng lên những người dân nghèo vô tội.
***
Tại Y Quán Độc Cô, trời đã rạng sáng nhưng sương mù vẫn bao phủ dày đặc rừng trúc.
Sở Ly nằm bất động trên giường tre suốt năm canh giờ. Nhờ dược lực cực mạnh của mật dịch Thạch Hổ kết hợp với Tuyết Sơn Băng Lộ, cảm giác bỏng rát ở hốc mắt trái đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một luồng sinh khí mát lạnh chạy dọc theo thần kinh thị giác.
Cửa sổ gỗ khẽ mở. Một thân ảnh nhỏ bé, run rẩy bước vào phòng.
Đó là A Mộc. Cô bé câm ướt sũng từ đầu đến chân, cơ thể gầy gò run lên bần bật vì lạnh buốt xương tủy. Đôi môi cô bé tím ngắt, nhưng trên đôi bàn tay nhỏ nhắn đầy vết cào xé rách nát, máu tươi đã đông cứng lại vì đá băng, cô bé đang nâng niu một nhánh sâm màu trắng sương muối tỏa ra hương thơm thanh khiết—Tuyết Sâm biên thùy cực phẩm.
Cô bé bước đến bên giường, khẽ đặt nhánh Tuyết Sâm vào tay Sở Ly, rồi ngã sụp xuống sàn gỗ vì kiệt sức.
Sở Ly bàng hoàng ngồi dậy, y dùng thính giác cảm nhận được hơi thở yếu ớt và cơ thể lạnh toát của A Mộc. Nỗi đau xót và lòng biết ơn tột cùng dâng lên nghẹn ngào trong lồng ngực y. Độc Cô Hoài lập tức chạy đến, đỡ A Mộc lên giường bên cạnh, nhanh chóng dùng châm bạc châm vào huyệt vị giữ ấm và ép cô bé uống nước Tuyết Sâm nóng.
“Đứa trẻ này... đúng là điên rồi!” Độc Cô Hoài lẩm bẩm, giọng lão khẽ run lên. “Nó đã leo tay không lên vách đá đóng băng Tuyết Sơn trong đêm bão để hái nhánh sâm này cho ngươi. Nhờ có Tuyết Sâm này bổ trợ nguyên khí, nhãn lực mắt trái của ngươi đã hồi phục được tám mươi phần trăm tạm thời!”
Sở Ly đưa tay lên, từ từ tháo dải băng vải trắng quấn quanh mắt trái.
Nhãn giới của y từ từ mở ra. Thế giới không còn là một màn đêm tịch mịch nữa, mà hiện lên dưới một lớp sương mờ đục xám tro. Y có thể nhìn thấy hình dáng gầy gò của A Mộc đang nằm ngủ thiếp đi, nhìn thấy vết sẹo dài trên gò má cô bé, và nhìn thấy đôi bàn tay rách nát dính đầy máu đông của cô.
Nước mắt Sở Ly khẽ rơi, hòa lẫn vết máu khô dưới đuôi mắt trái thành một vệt đỏ sẫm dài xuống gò má. Sự ấm áp của đứa trẻ câm chính là nhân tính cuối cùng giữ cho y không bị ma hóa bởi lòng thù hận tột cùng.
Đột nhiên, tiếng bước chân chạy dồn dập dẫm lên lá trúc khô ngoài hiên phá vỡ sự tĩnh lặng.
A Nhị—thiếu niên ăn mày lanh lợi làm tai mắt cho Sở Ly—lao vào phòng, mặt cắt không còn giọt máu, quần áo sũng nước mưa:
“Sở đại ca! Nguy rồi! Triệu Vô Kỵ dẫn đầu hàng chục côn đồ Hắc Hổ Bang đang vây quét Trại tị nạn biên thùy! Bọn chúng đã bắt trói Bà Tôn vào cột gỗ Quán Trà đầu thôn, đang tra tấn dã man để ép khai ra tung tích của anh! Bọn chúng nói... nếu đến giữa trưa anh không xuất hiện, Triệu Vô Kỵ sẽ tự tay chém đầu Bà Tôn ngay tại quán trà!”
*Oàng!*
Một tiếng sét đánh ngang trời biên ải, ánh chớp xanh loét chiếu sáng gương mặt cương nghị, lạnh lùng như tạc từ đá núi của Sở Ly.
Tiếng khóc thét của những đứa trẻ mồ côi và hình ảnh hiền từ của Bà Tôn—người đã cho y tá túc miễn phí, nấu cho y từng bát trà gừng ấm nóng trong những ngày đầu trốn chạy đói khổ—ập về trong tâm trí Sở Ly. Sát ý lạnh lẽo, tột cùng bùng lên dữ dội trong huyết mạch y, khiến chân khí Tàn Dương trong đan điền cuộn trào bộc phát kình phong làm rung chuyển cả ngôi nhà gỗ.
“Ngươi không được đi!” Độc Cô Hoài chặn cửa, vung bộ kim châm bạc cảnh cáo. “Nhãn lực mắt trái của ngươi vừa mới hồi phục nhờ Tuyết Sâm, chân khí chưa ổn định hoàn toàn! Gân chân phải của ngươi vẫn chưa lành! Xuất quan xuất kiếm lúc này, ngươi sẽ phải gánh chịu di chứng đau đầu mạn tính dữ dội vĩnh viễn và có nguy cơ phế bỏ hoàn toàn đôi mắt!”
Sở Ly không nói gì. Y chống cây gậy tre xanh dẫn đường xuống đất, tay phải siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết rỉ sét lởm chởm dắt bên hông. Đôi mắt trái mờ đục dưới dải băng quấn khẽ chớp nhẹ, tỏa ra một luồng sát khí đỏ rực lạnh lẽo.
“Nếu ta không rút kiếm bảo vệ thường dân vô tội, bảo vệ ân nhân đã che chở cho ta,” Sở Ly thầm thì, giọng y khàn nhẹ nhưng mang sức nặng ngàn cân như đá núi sa mạc, “thì thanh kiếm gãy này của sư phụ... luyện để làm gì?”
Y từng bước, từng bước dragging chiếc chân phải tàn phế đau nhói, bước qua cửa y quán, hướng thẳng về phía cơn mưa bão sa mạc đang gầm rú hướng về Quán Trà Bà Tôn đầu thôn Thanh Hà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!