Nhạc nềnKengeki

Huyết đầm sương mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm sa mạc biên ải chưa bao giờ thực sự mang lại sự bình yên, đặc biệt là khi bước chân của kẻ trốn chạy phải dẫm lên vùng đất chết của Đầm Lầy Sương Mù. Khí độc ẩm ướt, mang theo mùi thối rữa của lá mục và lưu huỳnh bốc lên nồng nặc từ những vũng nước đen ngòm, quấn chặt lấy hai thân ảnh đang chật vật di chuyển dưới chân vách đá Tuyết Sơn hiểm trở.


Sở Ly bước đi, mỗi bước chân là một cực hình tột cùng đối với thể xác đã suy kiệt của y. Gân chân phải bị thương rách sâu từ trận chiến trước gặp khí lạnh buốt của sương đêm liền co rút lại, đau nhói lên từng cơn như có hàng vạn chiếc đinh sắt đang găm thẳng vào xương tủy. Y phải dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết—thanh kiếm rỉ sét sứt mẻ dính đầy vết máu khô của Độc Lang—làm gậy chống, từng bước lết đi trên nền đất bùn lầy lún sụt trơn trượt.


Dưới dải băng quấn mắt mới được tẩm độc thảo dưỡng nhãn của Độc Cô Hoài, hốc mắt trái của Sở Ly nóng rát âm ỉ, thị lực mờ đục hoàn toàn tạm thời khiến thế giới của y chỉ còn là một màn đêm tịch mịch. Tệ hơn nữa, di chứng từ đợt châm cứu khẩn cấp của thần y khiến nửa cơ mặt bên trái của y hoàn toàn tê liệt, còn tai trái thì liên tục vang lên những tiếng ù ù khó chịu, làm giảm đến năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có. Ở đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm, một cảm giác tê dại nhẹ bắt đầu xuất hiện—điềm báo đáng sợ về độc tố tích tụ của mật Thạch Hổ mà y sắp sửa phải đánh đổi bằng cả sinh mệnh chiến đấu.


“Sư huynh, cẩn thận vũng nước sâu bên trái. Bùn lầy ở đây lún sâu lắm, dẫm vào là không rút chân ra được đâu.”


Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Lâm Phong vang lên bên cạnh. Gã tiểu sát thủ hoàn lương của Ám Lâu đang một tay đỡ lấy bả vai Sở Ly, tay kia cầm một cành cây khô để dò đường. Gương mặt gầy gò của Lâm Phong đầy vết bùn đất, vết sẹo dài chéo qua má trái giật nhẹ dưới làn sương mù xám xịt dày đặc quanh năm bao phủ đầm lầy.


Sở Ly khẽ gật đầu, y không nói gì. Tai phải của y khẽ giật nhẹ, cố gắng lọc bỏ tiếng gió rít gào rú qua các khe đá của Tuyết Sơn và tiếng bùn sủi bọt tăm để bắt lấy những động tĩnh nhỏ nhất xung quanh. Y biết rõ, thời gian ba ngày đếm ngược để cứu vãn đôi mắt trái rỉ máu đang trôi qua từng canh giờ. Nếu không lấy được mật dịch Thạch Hổ trước khi mắt trái hoại tử hoàn toàn, y sẽ vĩnh viễn chìm vào bóng tối và cơ hội báo thù rửa hận sư môn, giải cứu sư đệ Thạch Đầu dưới hầm ngục lò mổ sẽ mãi mãi tiêu tan.


“Chúng ta đã đi vào sâu trong đầm lầy chưa?” Sở Ly hỏi, giọng khàn nhẹ như tiếng cát sa mạc cọ sát vào đá.


“Đã qua được bìa rừng trúc đen rồi, sư huynh. Phía trước là vùng đầm nước sâu, sương độc ở đây dày đặc đến mức mắt thường cũng chỉ nhìn thấy trong vòng ba bước chân. Nhưng kỳ lạ thật, các toán tuần tra Thiết nhãn của Ám Lâu và côn đồ Hắc Hổ Bang vốn phong tỏa ngả đường ngoài kia lại không dám bén mảng vào sâu trong này. Có vẻ bọn chúng cực kỳ sợ hãi dị thú Thạch Hổ.” Lâm Phong vừa nói vừa cảnh giác nhìn quanh, bàn tay gã luôn đặt gần bao phi đao dắt quanh hông.


“Bọn chúng không sợ thú dữ, bọn chúng sợ chết vô ích,” Sở Ly thầm thì, y dừng bước, chống thanh kiếm gãy xuống một tảng đá ẩm ướt. “Dị thú Thạch Hổ khổng lồ khát máu có lớp da cứng như đá núi, đao kiếm thông thường chém vào chỉ như gãi ngứa. Lũ sát thủ Ám Lâu tuy tàn bạo nhưng cực kỳ thực dụng, không bao giờ nhận những phi vụ không mang lại vàng bạc.”


Đột nhiên, chó săn Tiểu Hắc đang đi sát gót chân Sở Ly khựng lại. Đôi tai nó dựng đứng, chiếc đuôi đen mượt cụp xuống, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp, đầy sợ hãi từ sâu trong cổ họng.


Mùi gió thay đổi.


Một luồng khí lạnh mang theo mùi tanh nồng bạo liệt của máu tươi và lông thú ướt sũng từ phía màn sương độc dày đặc phía trước ập thẳng vào khứu giác nhạy bén của Sở Ly. Tiếng bùn lầy chuyển động ‘xoèn xoẹt’ vang lên, không phải tiếng bước chân người, mà là tiếng trượt dài của một khối cơ thể khổng lồ dẫm lên bùn nước.


“Sư huynh! Nó đến rồi!” Lâm Phong kinh hoàng hét lên, gã lập tức rút ra ba thanh phi đao tẩm kịch độc Thất Diệp thảo, thủ thế đứng chắn trước mặt Sở Ly.


Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng đen khổng lồ từ từ lộ diện. Đó là dị thú Thạch Hổ. Con mãnh hổ khổng lồ cao hơn một trượng, toàn thân bao phủ bởi lớp da xám xịt xù xì như đá núi sa mạc, trên lưng và dọc theo sống đuôi là những lớp vảy sừng cứng cáp, lởm chởm như những mảnh đá nhọn hoắt. Đôi mắt nó phát ra ánh sáng vàng quỷ dị trong đêm tối, chiếc đuôi dài như roi sắt quất mạnh xuống mặt bùn tạo thành những tiếng ‘bộp bộp’ nặng nề.


*Gào!*


Tiếng gầm bạo liệt của Thạch Hổ vang lên chấn động cả đầm lầy, tạo ra một luồng sóng xung kích cuốn bay sương độc xung quanh, thổi thẳng cát bụi vào mặt hai người. Áp lực từ tiếng gầm khiến tai trái đang bị ù của Sở Ly đau nhói, máu tươi rỉ ra nhẹ dưới dải băng quấn mắt.


Không chần chừ, con thú khổng lồ vồ tới nhanh như một cơn lốc xám, móng vuốt sắc nhọn như lưỡi hái nhắm thẳng vào đầu Sở Ly mà xé gió lao xuống.


Sở Ly vận chân khí Tàn Dương xuống chân trái, cố gắng thi triển Tuyết Ảnh Bộ để lướt người né tránh. Nhưng gân chân phải bị thương rách sâu của y đột ngột đau nhói như bị xé rách, khiến bước chân y bị chậm nhịp. Cả cơ thể y sụt mạnh xuống một vũng bùn lầy lún sâu đến tận đầu gối.


“Sư huynh!”


Lâm Phong hét lên, gã vận Ám Ảnh Quyết lướt nhanh ra phía sau con thú, vung tay phóng liên tiếp ba thanh phi đao tẩm độc Thất Diệp thảo vào hông Thạch Hổ.


*Keng! Keng! Keng!*


Ba tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên. Những thanh phi đao thép tốt cắm vào lớp vảy đá trên người con thú liền bị bật văng ra ngoài, chỉ để lại những vệt xước trắng mờ nhạt trên da nó. Độc tố Thất Diệp thảo hoàn toàn vô hiệu trước lớp phòng thủ tự nhiên cứng cáp này.


Bị quấy nhiễu, Thạch Hổ nổi giận lôi đình. Nó không thèm nhìn Sở Ly đang bị kẹt dưới bùn, đột ngột xoay người, chiếc đuôi dài bọc vảy sừng quất mạnh một nhịp ngang hông như một chiếc roi sắt khổng lồ.


*Bộp!*


Lâm Phong không kịp né tránh trong không gian đầm lầy chật hẹp. Gã bị chiếc đuôi quật trúng lồng ngực, tiếng xương sườn gãy ‘rắc rắc’ vang lên rợn người. Cả cơ thể gã tiểu sát thủ bị hất bay xa hơn một trượng, đập mạnh vào thân cây trúc đen cổ thụ rồi ngã gục xuống vũng bùn, thổ ra một ngụm máu đen ngòm, nằm bất động.


Sở Ly lúc này đang bị lún sâu dưới vũng bùn ngang hông, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển dẻo dai của bộ pháp. Con thú khổng lồ quay đầu lại, đôi mắt vàng quỷ dị khóa chặt lấy y. Nó gầm khẽ, bốn chân dậm mạnh xuống bùn, lao tới trực diện hòng nghiền nát gã kiếm sĩ mù.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Sở Ly nhắm chặt mắt dưới dải băng quấn. Y biết rõ, nếu cố tình sử dụng Huyết Nhãn cấm thuật lần thứ ba trong tuần này, đôi mắt y sẽ nổ tung và mù vĩnh viễn ngay lập tức. Y phải giữ vững đạo tâm chính trực, lấy tĩnh chế động, dựa hoàn toàn vào thính giác Thính phong đoán hướng vừa rèn luyện được dưới thác nước.


Y lọc bỏ tiếng sương độc rít gào, tiếng gió thổi qua cành trúc đen, tiếng bùn lầy sủi bọt tăm. Trong thế giới bóng tối tịch mịch của đại não, Sở Ly bắt đầu nghe thấy một âm thanh trầm thấp, dồn dập phát ra từ lồng ngực của con thú đang lao đến.


*Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*


Đó là nhịp tim của Thạch Hổ. Nhịp tim dồn dập dẫn dắt dòng máu nóng chạy qua lớp da bụng mềm mại—nơi duy nhất không được bảo vệ bởi vảy sừng đá cứng cáp.


Sở Ly hít sâu một hơi, nén toàn bộ chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền vào một điểm cực nhỏ ở mũi thanh kiếm gãy rỉ sét. Đây chính là cảnh giới Kiếm khí tơ nhện. Lưỡi kiếm rỉ sét lởm chởm bỗng rung lên bần bật, tỏa ra luồng khí mỏng màu trắng xám sắc bén vô hình.


*Gào!*


Thạch Hổ vồ xuống, móng vuốt khổng lồ táp thẳng vào ngực Sở Ly.


Sở Ly không né tránh, y nghiêng người chéo góc mười phân, chấp nhận để móng vuốt sắc nhọn của con thú cào rách một mảng da thịt ở đùi phải rỉ máu tươi. Đồng thời, y vung thanh kiếm gãy đâm ngược từ dưới vũng bùn lầy lên thẳng vào lồng ngực con thú.


*Hưu!*


Một luồng kiếm khí mỏng sắc bén như tơ nhện bắn ra từ mũi kiếm gãy, xuyên thủng lớp da bụng mềm mại của Thạch Hổ, đâm thẳng vào tim nó với độ chính xác tuyệt đối.


Con mãnh thú khổng lồ khựng lại giữa không trung. Đôi mắt vàng quỷ dị của nó trợn trừng, tiếng gầm rú đau đớn nghẹn lại trong cổ họng. Máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả từ vết thương dưới bụng, nhuộm đỏ cả vũng bùn lầy sủi bọt trắng xóa. Thạch Hổ đổ sụp xuống bên cạnh Sở Ly, thân hình khổng lồ của nó giãy giụa vài nhịp rồi im lặng hoàn toàn.


Sở Ly thở dốc, y dùng hết sức bình sinh bò ra khỏi vũng bùn lầy lún sụt, kéo theo chiếc chân phải đang rỉ máu tươi do móng vuốt dị thú cào trúng. Hổ khẩu tay phải của y bị nứt rộng, máu chảy dọc theo chuôi kiếm gãy dính bết vào vải thô, các đầu ngón tay tê dại hoàn toàn không còn cảm giác.


Y lết đến bên cạnh xác Thạch Hổ, dùng tàn kiếm gãy rạch một đường chính xác dưới bụng nó, mổ lấy ra túi mật Thạch Hổ ấm nóng, tỏa ra mùi khoáng độc nồng nặc. Sở Ly cẩn thận bỏ túi mật vào một chiếc lọ sứ nhỏ, niêm phong kỹ càng bằng dải vải thô.


“Sư huynh... anh lấy được mật rồi chứ?” Lâm Phong thều thào hỏi, gã cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau từ xương sườn gãy khiến gã quỵ xuống.


“Lấy được rồi,” Sở Ly thầm thì, y cất lọ sứ vào trong túi gấm thêu hoa mai giấu trong ngực áo xám. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức trước khi mùi máu của Thạch Hổ dẫn dụ thêm những dị thú khác.”


Nhưng ngay khi Sở Ly vừa đứng dậy, âm thanh xung quanh đột ngột thay đổi.


Tiếng gió rít gào qua các khe đá bỗng dưng im bặt. Giữa màn sương độc xám xịt dày đặc, một tiếng động cực kỳ mỏng manh, hoàn toàn vô thanh xé rách không khí lao thẳng về phía đầu Sở Ly.


Đó là tiếng dây cung rít gió của sát thủ tiễn thuật Lão Ưng từ trên cây cao bắn thẳng vào đầu y.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!