Nhạc nềnKengeki

Bạo huyết mắt trái

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mái ngói mục nát của ngôi miếu hoang đổ sập xuống sau một tiếng rầm rầm kinh thiên động địa, kéo theo một cơn bão tàn tro và lửa đỏ hung hãn chụp xuống lòng đất ẩm ướt. Sức nóng bừng bừng táp thẳng vào da thịt, nhưng đối với Sở Ly, toàn thân y lúc này lại lạnh buốt như vừa bị ném xuống dòng sông băng dưới chân Tuyết Sơn.


Máu tươi từ hốc mắt trái vẫn tuôn ra cuồn cuộn, ấm nóng và đặc quánh, thấm đẫm dải băng vải trắng quấn quanh mắt, chảy dọc xuống gò má thành những vệt sẫm màu quỷ dị. Chân khí Tàn Dương nghịch chuyển điên cuồng bên trong đan điền, bốc ngược lên dọc theo kinh mạch cổ, va đập bôm bốp vào hệ thần kinh thị giác khiến đại não y như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang khoan sâu vào tận tủy xương.


“Sư huynh! Cẩn thận!”


Lâm Phong hét lên một tiếng đầy kinh hoàng. Gã tiểu sát thủ Đồng nhãn vừa mới dập đầu nhận môn phái không hề chần chừ, lập tức lao tới chống đỡ một thanh xà gỗ đang cháy bừng bừng chuẩn bị đè sập xuống vai Sở Ly. Cơ bắp trên cánh tay gầy gò của Lâm Phong gồng lên cuồn cuộn, vết sẹo dài chéo qua má trái giật mạnh dưới ánh lửa đỏ rực. Gã dùng hết sức bình sinh gạt phăng thanh gỗ cháy ra xa, rồi nhanh như cắt cúi xuống dìu lấy bả vai Sở Ly.


Bên cạnh họ, cô bé câm A Mộc gầy gò mảnh mai bước ra từ sau bức tượng đất sét đổ nát. Gương mặt cô bé lấm lem nhọ nồi và bụi cát sa mạc, dải băng quấn trên trán đã thấm một vệt máu hồng nhạt từ vết thương cũ. Đôi mắt to tròn của A Mộc ngập tràn sự sợ hãi tột độ trước cảnh tượng khói lửa bao trùm, nhưng cô bé không hề khóc lóc hay phát ra một tiếng động nào làm vướng chân hai người. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé siết chặt lấy cây gậy tre xanh dẫn đường, đầu gậy bọc đồng gõ mạnh xuống nền gạch ẩm ướt tạo thành những nhịp điệu dồn dập, giòn giã giữa tiếng mưa gào rú ngoài hiên.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Đó là ám hiệu dọn đường khẩn cấp. Lâm Phong hiểu ý, lập tức cõng Sở Ly lên lưng. Thể xác của Sở Ly lúc này nặng trĩu, hơi thở khè khè đứt quãng, toàn thân nóng hầm hập như một lò than đang bốc hỏa. Gân chân phải bị thương rách sâu của y buông thõng, máu tươi nhỏ giọt xuống sàn gạch hòa cùng bột đá vôi sống sủi bọt trắng xóa dính đầy xác chết của Độc Lang.


“Đi đường này! Sương độc rừng trúc sẽ che chở cho chúng ta!” Lâm Phong gầm lên, bước chân lướt nhanh trên nền đất trơn trượt, cõng Sở Ly xông thẳng ra khỏi ngôi miếu hoang đang sụp đổ hoàn toàn trong biển lửa.


Mưa bão sa mạc quất xối xả vào mặt họ ngay khi vừa bước ra ngoài. Gió rít gào rú thổi bay những hạt cát bén nhọn cào xé da thịt. Cơn mưa lạnh buốt dội xuống phần nào làm dịu đi sức nóng từ vết bỏng kịch độc Thất Diệp thảo trên mu bàn tay phải của Sở Ly, nhưng đối với hốc mắt trái đang hoại tử cấp tính của y, nước mưa chỉ làm tăng thêm sự buốt giá đến tận cùng dây thần kinh sọ não. Sở Ly chìm dần vào trạng thái hôn mê sâu, tai trái ù ù không còn nghe thấy gì ngoài những tiếng u u quỷ dị dội lại từ đại não.


Trong cơn mê sảng chập chờn giữa lằn ranh sinh tử, ký ức của Sở Ly quay ngược về đêm thảm sát đẫm máu năm xưa tại phái Tàn Tuyết. Ánh lửa đỏ rực thiêu rụi tông môn, tiếng thét oan ức của sư muội Thẩm Dao, và hình bóng sư phụ Thẩm Thương Sinh tóc râu bạc phơ, mặc đạo bào xám cũ kỹ loang lổ vết rượu đứng chắn trước mũi đao của Phong Vô Cực.


*‘Kiếm của ta tuy gãy, nhưng tâm không được gãy. Sở Ly, ngươi phải sống... sống để giữ lại chút tàn dương cuối cùng của phái Tàn Tuyết...’*


Giọng nói trầm buồn của sư phụ như một luồng chân khí ấm áp rót vào đan điền đang đình trệ của Sở Ly, kéo giữ lấy chút lý trí cuối cùng của y không bị bóng tối vĩnh viễn nuốt chửng. Y khẽ động đậy các ngón tay phải đang dính đầy máu tươi, siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét dắt bên hông như một bản năng sinh tồn.


Lâm Phong cõng Sở Ly chạy điên cuồng trong đêm tối, chân dẫm ngập dưới bùn lầy của con đường dẫn ra ngoại ô Thanh Hà Trấn. Phía sau họ, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng la hét của các toán tuần tra Hắc Hổ Bang bắt đầu vang lên từ xa. Lệnh truy nã đỏ của Bang chủ Hắc Hổ nhắm vào gã kiếm khách mù mang tàn kiếm đã được phát ra, biến cả thị trấn biên thùy thành một thiên la địa võng đẫm máu.


A Mộc chạy trước dẫn đường, cây gậy tre xanh gõ liên tục vào những phiến đá trơn trượt để Lâm Phong định hướng trong màn đêm đen kịt không một bóng đèn. Cô bé mệt mỏi đến mức hơi thở đứt quãng, đôi chân nhỏ bé rách rưới rỉ máu vì gai tre cào xước, nhưng đôi mắt to tròn vẫn sáng ngời ý chí bảo vệ vị sư huynh mù.


Sau hơn một canh giờ chạy đua với tử thần, họ cuối cùng cũng thâm nhập vào vùng rừng trúc dày đặc bao phủ bởi màn sương độc nhân tạo ngoại vi thị trấn. Sương mù màu xám đục ẩm ướt tỏa ra mùi độc thảo nồng nặc làm cay xè mắt Lâm Phong, nhưng nhờ có A Mộc dẫn đường né tránh các chốt trận bẫy rập, gã tiểu sát thủ cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn dầu tù mù phát ra từ ngôi nhà gỗ đơn sơ của Y Quán Độc Cô.


*Rầm!*


Lâm Phong dùng vai húc mạnh vào cánh cửa gỗ, ngã nhào vào trong phòng khách ẩm ướt đầy mùi thảo dược và xương dị thú.


“Độc Cô tiền bối! Cứu mạng! Sư huynh của em sắp không xong rồi!” Lâm Phong hét lên thở dốc, đặt Sở Ly nằm sụp xuống chiếc giường tre giữa phòng.


Từ gian phòng trong, một lão già lùn tịt, tóc tai bù xù như tổ quạ, mũi đỏ lựng vì nghiện rượu bước ra. Lão mặc chiếc áo vải thô dính đầy vết bẩn đen của thuốc nam, gùi thuốc tre vẫn đeo lệch trên vai. Đó chính là thần y lập dị Độc Cô Hoài. Vừa nhìn thấy vệt máu tươi đỏ sẫm loang lổ nhuộm đỏ dải băng quấn mắt của Sở Ly và hơi thở thoi thóp của y, khuôn mặt nhăn nheo của lão lập tức biến sắc, đôi mắt híp lại đầy giận dữ.


“Lũ nhóc ranh chết tiệt! Ta đã dặn thế nào?!” Độc Cô Hoài rống lên, giọng nói ngoa ngoắt chói tai dội vào vách gỗ. Lão lao tới, thô bạo giật phăng dải băng quấn mắt dính máu của Sở Ly ra. “Quy tắc ba lần Huyết Nhãn trong tuần! Ngươi coi lời cảnh báo của ta là trò đùa của đứa trẻ con đấy à? Thằng ranh con ngu xuẩn! Sư phụ ngươi giao ngươi cho ta để ngươi tự hủy hoại thế này à?!”


Độc Cô Hoài lôi từ trong gùi thuốc ra một nắm bột thảo dược màu xanh nhạt, thô bạo đắp thẳng vào hốc mắt trái đang rỉ máu của Sở Ly. Nhưng ngay khi bột thuốc vừa chạm vào da, áp lực máu nóng bạo liệt từ bên trong lập tức đẩy bật bột thuốc ra ngoài, hòa cùng máu tươi chảy tràn xuống tai Sở Ly.


“Mẹ kiếp! Mạch máu đã vỡ hoàn toàn, áp lực chân khí nghịch chuyển quá mạnh, thuốc bột thông thường không thể ngấm nổi!” Độc Cô Hoài chửi thề một tiếng, ném nắm thuốc còn lại xuống đất đầy bất lực. Lão quay sang nhìn Lâm Phong và A Mộc bằng ánh mắt lạnh lùng. “Đưa hắn đi đi. Đôi mắt này đã hoại tử cấp tính, vô phương cứu chữa. Ta không muốn tốn công vô ích với một kẻ tự tìm đường chết.”


Nghe thấy lời từ chối lạnh lùng của thần y, A Mộc khựng lại trong một khoảnh khắc. Đôi vai nhỏ nhắn của cô bé run lên bần bật. Cô bé buông rơi cây gậy tre xanh dẫn đường xuống sàn gỗ vang lên một tiếng ‘cộc’ khô khốc, rồi không chút do dự quỳ sụp xuống trước mặt Độc Cô Hoài.


Cô bé dập đầu mạnh xuống nền gỗ ẩm ướt, tiếng ‘bộp bộp’ vang lên đều đặn, máu từ vết thương cũ trên trán lại rỉ ra loang lổ. A Mộc ngẩng đầu lên, đôi bàn tay gầy gò mảnh mai úp mở liên tục, dùng ký hiệu tay cầu xin thần y cứu mạng Sở Ly. Thấy Độc Cô Hoài vẫn quay lưng dọn dẹp tủ thuốc, A Mộc cắn chặt môi đến bật máu, cô bé bất ngờ lao tới góc phòng, đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình hướng thẳng vào chiếc hũ gốm đen chứa hàng vạn con rết độc sa mạc của thần y.


Cô bé muốn tự mình thử độc dược để đổi lấy sự ra tay của lão!


“A Mộc... dừng tay...”


Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng mang theo uy lực lạnh lẽo đột ngột vang lên từ giường tre.


Sở Ly đã tỉnh lại từ lúc nào. Đôi mắt y vẫn nhắm chặt dưới làn máu độc đen ngòm, nhưng bàn tay phải của y đã run rẩy vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay gầy gò của A Mộc, kéo cô bé lùi lại sau lưng mình. Sự gắn kết không lời nhưng sâu sắc giữa hai người lúc này như một luồng điện chạy qua căn phòng gỗ ẩm ướt.


Sở Ly dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, vươn tay trái ra nắm lấy vạt áo dính đầy vết bẩn thuốc của Độc Cô Hoài. Những ngón tay y run rẩy, dính đầy máu tươi bấu chặt lấy thớ vải thô.


“Tiền bối... ta chấp nhận... mọi đau đớn... nhưng ta phải... giữ lại... đôi mắt này... Ta phải cứu Thạch Đầu... báo thù phái Tàn Tuyết...”


Độc Cô Hoài khựng lại. Lão nhìn bàn tay đẫm máu của Sở Ly đang bấu chặt lấy áo mình, rồi nhìn sang trán A Mộc đang rỉ máu tươi vì dập đầu cầu xin. Sự kiên cường sắt đá của gã kiếm sĩ mù và lòng hiếu thảo tột cùng của đứa trẻ câm đã chạm đến phần lương thiện ẩn giấu sâu trong tâm hồn lão già lập dị.


“Lũ điên... toàn một lũ điên phái Tàn Tuyết!” Độc Cô Hoài thở dài một tiếng đầy cay đắng, gạt bàn tay của Sở Ly ra. Lão quay người lại, thô bạo đẩy A Mộc và Lâm Phong ra ngoài cửa phòng. “Ra ngoài canh gác cho ta! Nếu có tai mắt của Hắc Hổ Bang bám đuôi đến đây, tự mình giải quyết! Đừng làm phiền ta trị liệu!”


Độc Cô Hoài lao tới bàn gỗ, mở ra một hộp đồng cổ kính rỉ sét. Bên trong hộp lót một lớp lụa tơ tằm trắng muốt, chứa bộ kim châm bạc Định Huyết gồm mười hai cây châm dài ba tấc, tỏa ra luồng hàn khí lạnh buốt xương tủy do được rèn từ hàn thiết lấy dưới đáy sông băng Tuyết Sơn. Lão cầm lấy một lọ sứ nhỏ chứa Tuyết Sơn Băng Lộ cực lạnh, đổ nước thánh lên bộ kim châm để làm tăng tối đa hàn tính.


“Nhóc con, nghe cho rõ đây,” Độc Cô Hoài ngồi bên giường tre, khuôn mặt nghiêm nghị chưa từng có. “Ta sẽ dùng pháp môn ‘Châm cứu nghịch chuyển huyết mạch’ để đóng băng dòng máu nóng đang bạo liệt quanh đầu ngươi, ép máu độc thoát ra ngoài. Cơn đau này sẽ gấp mười lần lúc ngươi kích hoạt Huyết Nhãn, như có một mũi khoan sắt nung đỏ đâm thẳng vào đại não. Nếu ngươi không thể vận hành Tàn Dương chân khí phối hợp điều hòa kinh mạch, ngươi sẽ chết ngay lập tức vì bạo huyết não!”


Sở Ly không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một nhịp dứt khoát. Y cắn chặt răng vào một khúc gỗ tre mà Độc Cô Hoài nhét vào miệng để tránh tự cắn đứt lưỡi vì đau đớn.


*Vút! Vút! Vút!*


Đôi bàn tay ngắn ngủn của Độc Cô Hoài chuyển động nhanh thoăn thoắt như múa. Cây châm bạc Định Huyết đầu tiên đâm sâu một tấc vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Sở Ly.


Toàn thân Sở Ly giật nảy lên một nhịp dữ dội. Một cơn đau bạo liệt bùng phát từ đỉnh đầu, lan tỏa ra toàn bộ hệ thống thần kinh sọ não. Khúc gỗ tre trong miệng y phát ra những tiếng ‘rắc rắc’ rạn nứt dưới sức cắn kinh hoàng của cơ hàm.


Tiếp theo là hai cây châm bạc đâm thẳng vào huyệt Thái Dương hai bên hốc mắt, và hai cây châm đâm vào huyệt Toản Trúc ở đầu chân mày. Hàn khí cực lạnh từ hàn thiết ngâm Tuyết Sơn Băng Lộ lập tức ngấm sâu vào huyết mạch đang sôi sục, tạo thành một thế gọng kìm phong tỏa hoàn toàn dòng máu nóng đang bốc ngược lên đầu.


“Vận khí! Tàn Dương chân khí... dẫn xuống đan điền... nhanh lên!” Độc Cô Hoài hét lên, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên trán lão.


Sở Ly nghiến chặt răng, cố gắng giữ lại chút lý trí tỉnh táo giữa cơn đau đớn tột cùng như bị phân thây xé xác. Y thầm niệm khẩu quyết Tịnh Tâm Chú mười sáu chữ do Vô Danh Tăng truyền dạy, ép luồng chân khí Tàn Dương đang điên cuồng nghịch chuyển phải dịu lại, từ từ dẫn dắt nó chạy ngược từ hốc mắt dọc theo kinh mạch cổ đi xuống đan điền.


Từ chân các cây châm bạc cắm quanh thái dương và hốc mắt của Sở Ly, những giọt máu đen ngòm, đặc quánh và tỏa ra mùi tanh nồng quỷ dị bắt đầu rỉ ra, chảy dọc xuống nền giường tre rồi ngưng chảy hoàn toàn dưới tác động của hàn khí đóng băng.


Bên ngoài phòng khách ẩm ướt, A Mộc ngồi bệt dưới sàn gỗ bên cạnh cây gậy tre xanh dẫn đường. Cô bé nhẹ nhàng đổ những giọt Tuyết Sơn Băng Lộ cực lạnh từ chiếc lọ sứ nhỏ vào một mảnh lụa tơ tằm trắng muốt, chuẩn bị sẵn sàng để lau rửa mắt cho Sở Ly sau khi trị liệu. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy vì mệt mỏi và lạnh giá, nhưng ánh mắt vẫn kiên định hướng về phía gian phòng trong.


Trải qua nửa canh giờ tra tấn thể xác tột cùng, Độc Cô Hoài cuối cùng cũng rút toàn bộ mười hai cây châm bạc ra khỏi huyệt vị quanh đầu Sở Ly. Lão già lùn tịt thở phào một tiếng đầy mệt mỏi, lau mồ hôi trên trán rồi thô bạo giật khúc gỗ tre đã nứt nẻ hoàn toàn ra khỏi miệng Sở Ly.


“Xong rồi. Mạng của ngươi tạm thời giữ lại được, nhưng đôi mắt thì...” Độc Cô Hoài dừng lại, ánh mắt trầm buồn nhìn vào hốc mắt trái đang sưng tấy của Sở Ly.


A Mộc bước vào phòng, nhẹ nhàng dùng mảnh lụa thấm Tuyết Sơn Băng Lộ lau sạch những vết máu đen còn sót lại trên mặt Sở Ly. Nước thánh cực lạnh chạm vào da mặt khiến Sở Ly khẽ rùng mình, nhưng cơn đau rát như thiêu đốt ở hốc mắt lập tức dịu đi rõ rệt. Độc Cô Hoài dùng dải băng quấn mắt tẩm độc thảo dưỡng nhãn mới quấn chặt lại quanh hốc mắt y để bảo vệ khỏi bụi cát sa mạc.


Sở Ly chậm rãi mở mắt phải mờ đục ra dưới dải băng quấn. Thế giới trước mặt y lúc này chỉ còn là một màn sương xám đục, nhạt nhòa không rõ hình thù. Mắt trái của y đã hoàn toàn chìm vào bóng tối mờ mịt.


“Thị lực mắt trái của ngươi đã mất đi ba phần mười vĩnh viễn,” Độc Cô Hoài lạnh lùng dội một gáo nước lạnh vào hy vọng của Sở Ly. “Bây giờ ngươi chỉ còn lại bảy phần mười thị lực mờ đục ở mắt trái để hành tẩu giang hồ. Nếu ngươi dám bộc phát Huyết Nhãn cấm thuật thêm một lần nào nữa trước khi hốc mắt hồi phục hoàn toàn, ngươi sẽ mù vĩnh viễn cả hai mắt ngay lập tức!”


Sở Ly chống tay xuống giường tre, chậm rãi ngồi dậy. Giọng nói của y khàn nhẹ nhưng lạnh lẽo như băng đá Tuyết Sơn: “Ta còn bao nhiêu thời gian?”


Độc Cô Hoài im lặng một khoảnh khắc, rồi giơ ba ngón tay ngắn ngủn lên trước mặt Sở Ly.


“Ba ngày. Ngươi chỉ còn đúng ba ngày đếm ngược. Áp lực hoại tử nhãn cầu trái của ngươi đang diễn ra từng giờ dưới tác động của độc tố tích tụ. Cách duy nhất để ngăn chặn quá trình hoại tử này và phục hồi lại thị lực tạm thời là phải tìm được mật dịch Thạch Hổ lấy từ túi mật của dị thú Thạch Hổ sinh sống tại Đầm Lầy Sương Mù sâu trong vùng cấm sa mạc biên ải.”


Lão già lùn tịt dừng lại, ánh mắt hiện lên vẻ e ngại tột cùng: “Nhưng ngươi phải nhớ rõ tác dụng phụ của mật Thạch Hổ. Loại mật dị thú này chứa độc tố khoáng cực mạnh; tuy nó làm mát và tái tạo tế bào thần kinh thị giác cực tốt, nhưng nếu ngươi lạm dụng nó liên tục quá ba tháng, độc tố sẽ tích tụ dọc theo kinh mạch cánh tay, gây hoại tử nhẹ và tê liệt hoàn toàn các đầu ngón tay phải cầm kiếm của ngươi vĩnh viễn!”


Một năm sinh mệnh chiến đấu đổi lấy ánh sáng tạm thời để báo thù, hoặc là chấp nhận sống cả đời trong bóng tối mù lòa vô hại. Đó là cái giá tàn khốc của võ đạo tàn khuyết mà Sở Ly phải đối mặt.


Sở Ly khẽ cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải cầm kiếm của mình. Những vết nứt rách ở hổ khẩu tay đã khép miệng nhờ thuốc đông y, nhưng y có thể cảm nhận được một sự tê dại mỏng manh đang âm thầm lan tỏa ở đầu ngón trỏ.


“Một năm... là quá đủ để ta chém đầu Phong Vô Cực và tiêu diệt phân đà Ám Lâu,” Sở Ly khẽ thầm thì, giọng nói mang theo sát ý lạnh buốt xé rách không khí ẩm ướt của y quán.


Lâm Phong từ bên ngoài bước vào phòng khách, thanh phi đao trên tay gã đã được dắt lại bên hông. Gã nhìn thẳng vào Sở Ly, ánh mắt đầy quyết tâm chuộc tội:


“Sư huynh! Đầm Lầy Sương Mù nằm ở rìa biên ải hiểm trở, quanh năm bao phủ bởi khí độc dày đặc và là lãnh địa của dị thú Thạch Hổ khổng lồ khát máu. Hiện tại, toàn bộ các ngả đường dẫn vào đầm lầy đã bị các toán tuần tra Thiết nhãn của phân đà Ám Lâu và côn đồ Hắc Hổ Bang phong tỏa nghiêm ngặt để lùng sục anh. Em biết một con đường mật đạo ẩn sau vách đá Tuyết Sơn dẫn thẳng vào đầm lầy. Em tình nguyện dẫn đường cho sư huynh thâm nhập Đầm Lầy Sương Mù bất chấp sự săn lùng gắt gao của chúng!”


Sở Ly chậm rãi đứng dậy, tay phải nắm chặt lấy thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết dắt bên hông, tay trái cầm cây gậy tre xanh dẫn đường do A Mộc đưa tới.


Thời gian ba ngày đếm ngược để cứu vãn đôi mắt trái rỉ máu chính thức bắt đầu dưới bóng đen vây quét của Thập Phương Ám Lâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!