Nhân quả đêm mưa
Mũi đao độc mang theo sát khí lạnh buốt, nhanh như chớp giật lao đi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tai trái của Sở Ly vẫn đang vang lên những tiếng ù ù liên hồi như sóng vỗ, di chứng từ đợt châm cứu khẩn cấp của Độc Cô Hoài khiến nửa cơ mặt bên trái của y hoàn toàn tê liệt, mất đi năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có. Tiếng mưa bão gào rú quất xuống mái ngói đổ nát của ngôi miếu hoang tạo thành một bức tường âm thanh khổng lồ, che giấu hoàn toàn quỹ đạo bay của món binh khí đoạt mạng. Y không thể nghe thấy tiếng gió rít của lưỡi đao độc, cũng không thể dùng bộ pháp di chuyển rộng do gân chân phải bị rách đang đau nhói lên từng cơn như có hàng vạn chiếc đinh sắt găm thẳng vào xương tủy.
Nhưng y biết, hướng bay của mũi đao đó nhắm thẳng vào hốc kẹt bệ thờ – nơi cô bé câm A Mộc đang ẩn nấp.
"Cấm thuật... nghịch chuyển!"
Một tiếng gầm nhẹ, khàn đục như tiếng cát sa mạc cọ xát vào đá vang lên từ lồng ngực Sở Ly. Không còn lựa chọn nào khác, y bắt buộc phải phá vỡ giới luật nghiêm ngặt của thần y, quyết định kích hoạt Huyết Nhãn sơ giác lần thứ hai trong tuần.
Chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền bị cưỡng ép nghịch chuyển, bốc ngược lên dọc theo kinh mạch cổ, lao thẳng vào hệ thần kinh thị giác bên hốc mắt trái. Cơn đau rát dữ dội bùng lên dữ dội như một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua đại não. Những mao mạch nhỏ bên trong nhãn cầu trái của y lập tức rách vỡ dưới áp lực chân khí bạo liệt. Máu tươi ấm nóng, đặc quánh trào ra cuồn cuộn từ khóe mắt, nhanh chóng thấm đẫm dải băng vải trắng quấn quanh mắt, nhuộm đỏ một mảng lớn thái dương rồi chảy dài xuống gò má trái thành một vệt sẫm màu quỷ dị.
Dưới dải băng quấn, đôi mắt mù của Sở Ly mở trừng trừng. Thế giới bóng tối hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một nhãn giới monochrome màu xám đục, nơi mọi vật thể đều đứng im, chỉ trừ những đường chân khí màu đỏ rực đang lưu chuyển.
Trong nhãn quan Huyết Nhãn sơ giác, Sở Ly nhìn thấy rõ ràng một vệt sáng xanh độc địa của kịch độc Thất Diệp thảo quấn quanh thanh đoản đao răng sói đang xoay tròn giữa không trung, vẽ nên một quỹ đạo chết chóc hướng thẳng về phía bức tượng đất sét đổ nát. Cách đó không xa, dòng chân khí đỏ nhạt bên trong cơ thể Độc Lang đang tập trung cao độ ở hai vai và bắp chân, hiển thị rõ ràng tư thế chuẩn bị lao lên bồi thêm sát chiêu.
Sở Ly cắn chặt răng đến mức hổ khẩu tay phải bị nứt rách rỉ máu tươi dính đầy chuôi tàn kiếm. Y không lùi mà tiến, dẫm mạnh chân trái xuống nền gạch, mặc kệ gân chân phải đang co rút đau đớn. Thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết trong tay y vung lên, vẽ ra một đường vòng cung tàn khuyết nhưng cực nhanh nương theo quỹ đạo màu đỏ nhạt mà nhãn thuật nhìn thấy.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chát chúa vang lên giữa màn mưa. Lưỡi kiếm gãy rỉ sét chém trúng ngay sống đao của thanh đoản đao độc, đánh lệch quỹ đạo bay của nó trong gang tấc. Thanh đoản đao răng sói cắm phập vào cột gỗ mục nát của bệ thờ, chỉ cách bả vai của A Mộc nửa tấc.
Tuy nhiên, kịch độc Thất Diệp thảo tẩm trên lưỡi đao khi va chạm đã tỏa ra một luồng hơi nóng độc địa. Luồng khí nóng ấy táp thẳng vào mu bàn tay phải của Sở Ly, khiến y cảm thấy bỏng rát dữ dội, các đầu ngón tay tê dại trong một khoảnh khắc, suýt nữa làm rơi thanh kiếm gãy. Hổ khẩu tay phải nứt rách càng sâu, máu tươi nhỏ giọt xuống nền gạch ẩm ướt.
Độc Lang thấy sát chiêu phóng đao khống chế bị phá giải, nhưng nhận ra Sở Ly đang bị bỏng độc và mắt trái đang tuôn máu dữ dội dưới dải băng quấn, liền cười gằn một tiếng đầy xảo quyệt. Hắn lướt nhanh trên nền bột đá vôi trắng sống, không hề để lại tiếng bước chân, vung thanh đoản đao răng sói còn lại trên tay phải, thi triển sát chiêu quyết định "Độc lang xuyên tâm" nhắm thẳng vào yết hầu Sở Ly.
Nhưng hắn đã lầm.
Dù thính giác bị tiếng mưa bão át đi, dù gân chân phải tàn phế khiến Sở Ly không thể lùi bước, nhưng Huyết Nhãn sơ giác của y vẫn đang hoạt động. Trong tầm nhìn đỏ rực rỉ máu, Sở Ly nhìn thấy rõ ràng dòng chân khí của Độc Lang đang vận hành dồn dập về phía cổ tay phải cầm đao. Hơn thế nữa, lớp bột đá vôi sống rải trên sàn lúc này đã hiển thị rõ ràng hai dấu chân màu trắng lún sụt của Độc Lang khi hắn áp sát.
Sở Ly lấy tĩnh chế động, đứng im như một pho tượng đá giữa làn khói độc màu xám đen của hỏa tiễn đang cháy. Y chờ đợi cho đến khi mũi đoản đao răng sói của Độc Lang chỉ còn cách cổ họng mình ba tấc, cảm nhận được hơi thở tanh nồng của kịch độc Thất Diệp thảo.
*Xoạt!*
Sở Ly khẽ nghiêng người chéo góc sang bên trái một nhịp cực nhỏ – một động tác thực dụng sa trường không hề có động tác thừa. Mũi đoản đao độc sượt qua vai áo xám của y, chém rách một mảng vải thô nhưng hoàn toàn hụt phần da thịt.
Ngay trong khoảnh khắc Độc Lang bị mất đà do cú đâm hụt, Sở Ly vung thanh kiếm gãy bằng tất cả lực cánh tay phải dồn chân khí Tàn Dương bộc phát.
*Phập!*
Một đường kiếm nhanh như chớp giật chém ngang. Điểm gãy lởm chởm rỉ sét của thanh tàn kiếm, chứa đựng kiếm ý tàn khuyết cực hạn, chém đứt lìa cổ tay phải cầm đao của Độc Lang. Bàn tay đứt lìa cùng thanh đoản đao độc văng ra xa, máu tươi phun trào như suối giữa màn mưa đêm.
Độc Lang chưa kịp rú lên đau đớn, Sở Ly đã bước tới một bước dài bằng chân trái, thanh kiếm gãy đâm thẳng tới.
"Nhất chiêu đoạt mệnh!"
Lưỡi kiếm gãy rỉ sét ngập sâu vào yết hầu của Độc Lang, xuyên thẳng ra sau gáy. Tiếng gào thét của gã sát thủ đao độc biến thành những tiếng ọc ọc nghẹn ngào trong cổ họng đầy máu. Đôi mắt ti hí sau chiếc mặt nạ đồng trợn trừng lên đầy kinh hoàng và bất tin, nhìn chăm chăm vào dải băng quấn mắt đẫm máu của gã kiếm khách mù trước khi hoàn toàn mất đi thần thái.
Sở Ly lạnh lùng rút kiếm. Xác của Độc Lang ngã sụp xuống nền gạch miếu hoang, máu độc đen ngòm chảy tràn ra, hòa cùng bột đá vôi sống sủi bọt trắng xóa.
*Phù!*
Một ngọn lửa lớn bùng lên từ mái ngói mục nát bị hỏa tiễn thiêu rụi, đổ sụp xuống ngay giữa miếu, ngăn cách Sở Ly và lối thoát chính. Khói độc và tàn tro hỏa dược bốc lên nồng nặc. Cơn bạo huyết ở mắt trái của Sở Ly lúc này đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Nhãn quan đỏ rực rỉ máu bắt đầu nhấp nháy liên tục rồi tối sầm lại, đẩy y vào trạng thái mù mịt hoàn toàn. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ khiến Sở Ly loạng choạng, y phải cắm thanh kiếm gãy xuống đất để giữ cho cơ thể không quỵ ngã.
Giữa làn khói lửa mờ mịt và tiếng gầm rú của lửa cháy, tai phải của Sở Ly khẽ giật nhẹ. Y nghe thấy một tiếng thở dốc đầy sợ hãi của bóng đen thứ hai đang đứng trong góc tối của ngôi miếu.
Đó là Lâm Phong, gã tiểu sát thủ Đồng nhãn đi theo hỗ trợ Độc Lang.
Sở Ly nghiến răng chịu đựng cơn đau rát tột cùng ở hốc mắt trái, tay phải siết chặt thanh kiếm gãy dính đầy máu, chậm rãi lết cái chân phải tàn phế từng bước tiến về phía góc tối. Y phải diệt khẩu kẻ sống sót cuối cùng này để bảo vệ bí mật về Huyết Nhãn và sự an toàn của A Mộc.
Lâm Phong đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt có vết sẹo dài chéo qua má trái cắt qua ánh lửa bập bùng đầy vẻ kinh hoàng. Trên tay hắn vẫn cầm một cây phi đao, nhưng bàn tay đang run rẩy kịch liệt, không thể phóng đi.
Khi Sở Ly chỉ còn cách Lâm Phong ba bước chân, y nâng thanh kiếm gãy lên nhắm thẳng vào ngực hắn. Nhưng ngay trong khoảnh khắc nhãn quan Huyết Nhãn mờ đục cuối cùng chuẩn bị tắt lịm, ánh lửa từ mái nhà đổ sụp bất ngờ soi sáng một vật phẩm nhỏ đang đung đưa trước ngực áo sát thủ đen rách nát của Lâm Phong.
Đó là một mảnh ngọc bội màu trắng sương muối bị sứt mẻ một góc, khắc hình bông tuyết tàn.
Tín vật của đệ tử tục gia phái Tàn Tuyết!
Sở Ly khựng lại hoàn toàn. Thanh kiếm gãy dừng lại cách ngực Lâm Phong chỉ một phân. Đôi tai y giật mạnh dưới dải băng quấn đẫm máu.
"Ngọc bội Tàn Tuyết... Tại sao ngươi lại có thứ này?" Giọng nói của Sở Ly khàn đặc, run rẩy vì chấn động nội tâm tột cùng.
Lâm Phong nhìn thấy thanh kiếm gãy rỉ sét và nghe thấy câu hỏi của Sở Ly, đôi mắt hắn đột ngột đỏ hoe. Hắn buông rơi cây phi đao xuống đất, quỳ sụp xuống nền gạch ẩm ướt dính đầy bột vôi, dập đầu liên tiếp trước Sở Ly.
"Sư huynh! Em là Lâm Phong! Em là đệ tử tục gia của phái Tàn Tuyết đây!" Lâm Phong nghẹn ngào khóc lớn, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Năm xưa khi môn phái bị đồ sát, em bị Phong Vô Cực bắt đi làm con tin, ép uống độc dược khống chế để làm sát thủ Đồng nhãn cho Ám Lâu. Em không hề muốn phản bội sư môn! Xin sư huynh minh xét!"
Sở Ly siết chặt chuôi kiếm, dằn vặt giữa lòng hoài nghi và tình đồng môn cũ. "Nếu ngươi là đồng môn, tại sao lại dẫn Độc Lang đến đây vây sát ta?"
"Em bị Phong Vô Cực ép buộc dẫn đường! Nhưng em thề trước di ảnh sư phụ, em đã cố tình rải bột vôi sống chậm trễ và tạo tiếng động ngoài hiên để cảnh báo sư huynh!" Lâm Phong ngẩng đầu lên, vết sẹo trên má giật phập phồng, ánh mắt lộ rõ sự khẩn thiết tột cùng. "Sư huynh, xin hãy tin em! Em biết một bí mật lớn... Đệ đệ út Thạch Đầu của chúng ta... đệ ấy chưa chết! Đệ ấy đang bị giam dưới hầm ngục lò mổ của phân đà Thanh Hà Trấn để làm mộc nhân thí nghiệm độc dược cho Lão Độc Vật!"
Đầu óc Sở Ly như nổ tung trước thông tin chấn động ấy. Thạch Đầu – đứa sư đệ nhỏ tuổi nhất phái Tàn Tuyết vẫn còn sống, nhưng đang phải chịu đựng sự hành hạ tàn độc dưới thân phận mộc nhân thử độc.
Mắt trái của Sở Ly bạo huyết dữ dội, máu tươi thấm ướt hoàn toàn dải băng trắng rơi xuống đất, nhưng y không hề cảm thấy đau đớn nữa. Một ngọn lửa phẫn nộ và hy vọng mới bùng lên mạnh mẽ trong tâm can y.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!