Đêm mưa miếu hoang
Cơn bão cát vừa qua thì cơn mưa sa mạc lại ập xuống, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của vùng biên thùy hoang dã. Gió rít gào qua những khe nứt của ngôi miếu hoang ngoại ô Thanh Hà Trấn, tạo nên những tiếng hú dài ghê rợn như tiếng oan hồn đòi mạng. Ngôi miếu cổ thờ vị thần vô danh từ lâu đã bị bỏ hoang, mái ngói đổ nát để lộ ra những khoảng trời đen kịch, nơi nước mưa tuôn xối xả xuống nền gạch vỡ.
Sở Ly ngồi xếp bằng trên một bục đá nứt nẻ ngay dưới chân bệ thờ không còn tượng. Thanh kiếm gãy rỉ sét phái Tàn Tuyết đặt ngang trên đùi y, dải vải thô quấn quanh chuôi kiếm đã thấm đẫm nước mưa lạnh buốt. Dải băng vải trắng quấn quanh mắt y vẫn loang lổ vệt máu hồng nhạt đã khô từ trận chiến trước, hằn sâu thành một vệt sẹo đỏ sẫm dài xuống gò má trái.
Cơ thể y lúc này đang phải chịu đựng những tổn thương thực thể tàn khốc. Gân chân phải bị thương rách nhẹ từ Hồng Xuân Các nay gặp lạnh liền co rút lại, đau nhói lên từng cơn như có hàng vạn chiếc đinh sắt đang găm thẳng vào xương tủy. Tệ hơn nữa, di chứng từ đợt châm cứu khẩn cấp của Độc Cô Hoài khiến nửa cơ mặt bên trái của y hoàn toàn tê liệt, không thể biểu lộ cảm xúc, còn tai trái thì liên tục vang lên những tiếng ù ù khó chịu, làm giảm đến năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có.
Để bảo vệ y quán ẩn mật của Độc Cô Hoài khỏi sự lùng sục của Ám Lâu, Sở Ly đã đưa A Mộc quay trở lại ngôi miếu hoang này. Y biết rõ, sát thủ đao độc Độc Lang chắc chắn sẽ lần theo mùi máu để tìm đến. Đây không chỉ là nơi trú ẩn tạm thời, mà là một sát cục được y tính toán kỹ lưỡng.
Cộc. Cộc.
Tiếng gậy tre xanh gõ nhẹ xuống nền gạch ẩm ướt phá vỡ tiếng mưa rơi rầm rập. A Mộc loạng choạng bước ra từ sau bức màn che rách nát của bệ thờ. Cô bé câm mười hai tuổi gầy gò mảnh mai, mặc chiếc áo vải thô màu xám tro vá víu ướt sũng, mái tóc buộc hai bên lòa xòa trước trán. Vầng trán nhỏ nhắn của cô bé vẫn quấn dải băng trắng thấm máu – vết tích của những cú dập đầu cầu xin thần y cứu mạng Sở Ly đêm trước. Đôi mắt to tròn sáng ngời của cô bé nhìn Sở Ly đầy lo lắng, bàn tay nhỏ nhắn khẽ giật nhẹ vạt áo xám của y.
Sở Ly khẽ đưa bàn tay thô ráp, chai sần vì cầm kiếm lên, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc ướt của đứa trẻ. Y không nói gì, nhưng cái gật đầu nhẹ của y đã là lời trấn an vững chãi nhất. Y chỉ tay về phía hốc kẹt tối tăm phía sau bức tượng đất sét đổ nát, ra hiệu cho cô bé ẩn nấp vào đó.
A Mộc mím môi, nhẫn nại ôm chặt cây gậy tre dẫn đường bước lùi vào bóng tối. Cô bé hiểu rằng, trong trận chiến sắp tới, cô bé không được phép trở thành gánh nặng của y.
Khi bóng dáng A Mộc hoàn toàn khuất sau bức tượng, Sở Ly mới từ từ đứng dậy. Chân phải của y khẽ run lên dưới sức nặng của cơ thể, cơn đau nhói từ gân chân bị rách suýt nữa khiến y quỵ xuống. Y phải dùng thanh kiếm gãy làm gậy chống, thở hắt ra một hơi lạnh buốt.
Tai trái của y vẫn ù đi, tiếng mưa bão rào rào quất xuống mái ngói đổ nát như một bức tường âm thanh khổng lồ, vô hiệu hóa hoàn toàn thính giác nhạy bén vốn là đôi mắt thứ hai của y. Trong đêm mưa bão sa mạc thế này, y hoàn toàn bất lợi. Tiếng gió rít, tiếng nước chảy, tiếng sấm sét gầm rú sẽ che giấu mọi bước chân ẩn nấp của những sát thủ chuyên nghiệp.
Nhưng Sở Ly không phải là kẻ chờ chết.
Y cúi xuống, thọc tay vào chiếc túi vải thô bên hông, lấy ra một nắm bột màu trắng mịn. Đó là bột đá vôi sống, thứ y đã mua bằng vài đồng tiền lẻ tại lò vôi thủ công đầu trấn. Sở Ly chậm rãi lết cái chân đau, rải đều bột đá vôi quanh lối vào miếu hoang và những khoảng trống trên nền gạch ẩm ướt.
Dưới màn sương ẩm ướt của cơn mưa, bột vôi sống gặp nước khẽ sủi bọt nhẹ, tỏa ra một làn hơi nóng mỏng rồi nhanh chóng tạo thành một lớp màng trắng mỏng bao phủ nền đất. Bất kỳ kẻ nào bước vào ngôi miếu này, dù khinh công có cao diệu đến mức không phát ra tiếng động, cũng chắc chắn sẽ để lại dấu chân vôi trắng trên nền đất ẩm. Đây chính là đôi mắt chiến thuật giúp y định vị kẻ thù khi thính giác bị vô hiệu hóa.
Sở Ly trở lại bục đá, nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng quấn, tay phải siết chặt chuôi thanh kiếm gãy. Y vận hành chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền, dẫn dắt luồng khí chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải để sưởi ấm khớp cổ tay đang bị tê buốt vì lạnh. Y đang chờ đợi.
Thời gian trôi đi chậm rãi theo từng tiếng sấm rền.
Đột nhiên, một luồng khí nóng bỏng rực lên xé rách màn mưa tối tăm.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba tiếng xé gió cực mạnh vang lên, theo sau là những vệt sáng đỏ rực lao thẳng qua những ô cửa sổ đổ nát của ngôi miếu. Đó là hỏa tiễn độc của sát thủ Đồng Nhãn Ám Lâu. Những mũi tên tẩm hỏa dược nổ tung khi chạm vào những cột gỗ mục nát, lửa bén nhanh vào đống rơm khô và những tấm rèm rách nát quanh miếu.
Ánh lửa bùng lên dữ dội, soi rõ những bóng đen đang di chuyển nhanh nhẹn trên các bức tường đổ nát. Khói độc màu xám đen bắt đầu lan tỏa, mùi lưu huỳnh và tàn tro hỏa dược nồng nặc bốc lên, làm kích ứng hốc mắt trái đang bị tổn thương của Sở Ly, khiến y cảm thấy bỏng rát như có kim châm.
Sở Ly nghe tiếng gió rít của tên bắn, lập tức lướt thân pháp né tránh. Nhưng gân chân phải bị thương khiến bước di chuyển của y bị chậm lại nửa nhịp. Một mũi hỏa tiễn sượt qua tay áo xám của y, hơi nóng thiêu rụi một mảng vải thô, để lại một vết bỏng đỏ rát trên cánh tay.
Y nhanh chóng lùi lại sát bệ thờ, lưng tựa vào vách đá ẩm ướt để hạn chế hướng tấn công của địch.
Giữa làn khói lửa mờ mịt, đôi tai phải còn lại năm mươi phần trăm thính lực của Sở Ly khẽ giật nhẹ. Y nghe thấy một tiếng động lạ – tiếng rít nhẹ của nước mưa khi gặp một vật thể nóng bỏng rơi xuống từ mái ngói đổ nát phía trên đầu.
Không có tiếng bước chân, không có tiếng gió xé rít.
Nhưng trên lớp bột đá vôi trắng mịn phía trước bệ thờ, một dấu chân lún sụt bất ngờ xuất hiện. Lớp bột vôi sống bị gạt phăng, để lộ ra nền gạch vỡ ẩm ướt dưới chân một bóng đen mảnh khảnh.
Độc Lang!
Gã sát thủ đao độc của Ám Lâu đã thâm nhập vào miếu hoang từ mái ngói đổ sập. Khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt của hắn ẩn sau chiếc mặt nạ đồng lạnh lùng, đôi mắt ti hí như sói hoang sa mạc lấp lánh sát ý tàn nhẫn. Trên tay hắn là cặp đoản đao răng sói tẩm kịch độc Thất Diệp thảo xanh lè, tỏa ra mùi tanh nồng quỷ dị.
Nhìn thấy gã kiếm khách mù đang đứng tựa lưng vào vách đá với cái chân phải khập khiễng, Độc Lang nở một nụ cười khinh bỉ. Hắn không hề chần chừ, lập tức thi triển sát chiêu độc môn "Độc lang xuyên tâm".
*Vút! Vút! Vút!*
Thân ảnh Độc Lang lướt nhanh như một bóng ma xám trong đêm mưa, cặp đoản đao răng sói đâm liên tiếp ba nhát cực nhanh vào tử huyệt ngực và cổ của Sở Ly. Tốc độ ra đòn của hắn nhanh đến mức để lại những vệt sáng xanh độc địa trong không khí.
Sở Ly đứng im lặng, tai phải căng ra lắng nghe hướng đâm của đoản đao. Y không thể lùi, vì phía sau là vách đá và hốc kẹt nơi A Mộc đang ẩn nấp.
Y vận chân khí Tàn Dương bộc phát lực cổ tay phải, vung thanh kiếm gãy rỉ sét lên đỡ gạt.
*Keng! Keng! Keng!*
Ba tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên liên tiếp, bắn ra những tia lửa đỏ rực giữa đêm mưa tối tăm. Nhưng tiếng va chạm chát chúa ấy ngay lập tức bị một tiếng sấm rền vang dội từ trên trời cao át đi hoàn toàn.
Phản lực từ cú đâm cương mãnh của Độc Lang truyền qua lưỡi kiếm gãy, chấn động thẳng vào hổ khẩu tay phải của Sở Ly, khiến các vết chai sần bị nứt nẻ, máu tươi rỉ ra thấm đỏ dải vải thô quấn chuôi kiếm. Lưỡi kiếm gãy vốn đã rỉ sét phái Tàn Tuyết bị mẻ thêm một vết sâu lởm chởm ngay gần điểm gãy, rung lên bần bật như muốn gãy đôi.
Độc Lang chiếm ưu thế tuyệt đối nhờ thời tiết mưa bão vô hiệu hóa thính giác của Sở Ly và gân chân phải tàn phế của y làm hạn chế khả năng né tránh. Hắn cười lạnh, liên tục áp sát, cặp đoản đao xoay tròn tạo thành một vòng xoáy độc quang bao vây lấy Sở Ly.
Sở Ly chật vật đỡ gạt, từng bước chân lùi lại của y để lại những vệt máu tươi trên nền bột đá vôi trắng xóa. Y nhận ra không thể dùng kiếm pháp thông thường để đối phó với tốc độ cực nhanh của Độc Lang trong không gian chật hẹp này.
Y quyết định vận chân khí nén phóng ra ngoài mũi kiếm, thi triển bí kỹ "Kiếm khí bẻ cong" hòng bẻ gãy đường tấn công của đối thủ.
Tuy nhiên, ngay khi luồng chân khí vừa phóng ra khỏi mũi kiếm gãy, áp suất không khí ẩm ướt và những hạt nước mưa xối xả trút xuống từ mái nhà đã ngay lập tức làm tán loãng kình lực kiếm khí. Đường kiếm khí mỏng chưa kịp bẻ cong quỹ đạo đã bị nước mưa dập tắt hoàn toàn, hóa thành những làn hơi nước vô hại bay tản mạn.
Sở Ly khẽ biến sắc dưới dải băng quấn mắt. Việc thất bại khi thi triển kiếm khí khiến y bị phản phệ nhẹ, lồng ngực đau nhói, chân khí đan điền bị đình trệ.
Độc Lang nhận ra sơ hở của Sở Ly khi y bị hụt kình lực. Hắn cười gằn một tiếng đầy xảo quyệt. Hắn không tiếp tục tấn công Sở Ly, mà đôi mắt sói hoang đột ngột đảo qua phía sau bệ thờ đá đổ nát.
Hắn ngửi thấy mùi máu tươi từ vầng trán bị rách của A Mộc đang ẩn nấp sau bức tượng đất sét.
"Gã mù, xem ngươi cứu đứa nhỏ này thế nào!" Độc Lang hét lên một tiếng tàn độc.
Tay trái hắn vung mạnh, phóng thẳng một cây đoản đao răng sói tẩm kịch độc Thất Diệp thảo xé rách màn mưa, lao thẳng về phía hốc kẹt tối tăm nơi A Mộc đang trốn chạy.
*Vút!*
Mũi đao độc mang theo sát khí lạnh buốt, nhanh như chớp giật lao đi.
Sở Ly nghe thấy tiếng gió rít của đoản đao bay hướng về phía A Mộc. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, gân chân phải của y đau nhói dữ dội, không thể vận lực lướt thân pháp để cản phá đường đao. Nếu y không hành động ngay lập tức, A Mộc chắc chắn sẽ bị kịch độc xuyên tâm mà chết.
Y phải đưa ra một quyết định tàn khốc: hoặc là chịu đựng bạo huyết nhãn cầu để kích hoạt Huyết Nhãn lần thứ ba trong tuần nhằm nhìn thấu quỹ đạo đoạt mạng của đoản đao, hoặc là bất lực nhìn đứa trẻ câm duy nhất y tin tưởng ngã xuống trong vũng máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!