Nhạc nềnKengeki

Thần y rừng trúc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão sa mạc trút xuống ngoại vi Thanh Hà Trấn mỗi lúc một dữ dội, nước mưa lạnh buốt quất vào những tán trúc đen xào xạc, tạo nên những âm thanh gầm rú như vạn quân reo hò. Giữa màn đêm tối tăm dường như không có điểm dừng, sương độc màu lục nhạt bốc lên từ những vũng nước thối rữa dưới chân gốc trúc, gặp nước mưa liền hóa thành một làn khói ẩm ướt, bỏng rát, bám chặt lấy da thịt người lữ khách.


Trên lối mòn bùn đất nhão nát dẫn sâu vào rừng trúc, một bóng dáng nhỏ bé đang liêu xiêu bước đi. A Mộc cắn chặt đôi môi rách nát đến rỉ máu, hai bàn tay gầy gò của cô bé mười hai tuổi vòng ra sau, cố gắng siết chặt lấy hông của Sở Ly. Trên tấm lưng mảnh mai của cô bé câm, Sở Ly nằm rạp xuống, hơi thở đứt quãng và nóng rực như lửa đốt.


Dải băng vải trắng quấn quanh mắt y lúc này đã bị nhuộm đỏ sẫm bởi một vệt máu tươi loang lổ, rỉ ra liên tục từ khóe mắt trái rồi thấm qua lớp vải thô, chảy dài xuống bờ vai xám xịt dính đầy bụi cát lầu xanh. Gân chân phải bị thương rách nhẹ của y sau cuộc chiến khốc liệt với Sở Kiến ở Hồng Xuân Các nay gặp lạnh liền co rút lại, đau nhói lên từng cơn như có hàng vạn chiếc đinh sắt đang găm thẳng vào xương tủy. Mỗi bước chân của A Mộc loạng choạng trên bùn lầy, cơ thể Sở Ly lại khẽ run lên, nhưng y không hề rên rỉ lấy một tiếng. Ý thức của y đang chìm dần vào một khoảng không tối tăm, hỗn loạn, nơi chân khí Tàn Dương trong đan điền đang điên cuồng nghịch chuyển, bốc ngược lên đỉnh đầu hòng phá vỡ các mạch máu nhãn cầu.


Cộc. Cộc.


Tay phải A Mộc vẫn nắm chặt cây gậy tre xanh dẫn đường, đầu gậy bọc đồng gõ mạnh xuống những phiến đá trơn trượt phủ đầy rêu phong. Tiếng gõ giòn giã vang lên giữa tiếng mưa gào rú, là sợi dây sinh mệnh duy nhất định vị hướng đi cho hai thầy trò giữa trận pháp sương độc dày đặc bao phủ quanh năm ngoại vi thị trấn. Cô bé biết, nếu không vượt qua được rừng trúc này trước khi trời sáng, đôi mắt của Sở Ly sẽ hoàn toàn hoại tử vĩnh viễn dưới tác dụng phụ tàn khốc của Huyết Nhãn cấm thuật.


Sau hơn một canh giờ chống chọi với gió mưa và sương độc, một ngôi nhà gỗ ẩm ướt đầy mùi thảo dược nồng nặc hiện ra dưới chân một vách đá dựng đứng. Đó chính là Y Quán Độc Cô.


A Mộc dùng hết sức lực cuối cùng, loạng choạng cõng Sở Ly ngã quỵ xuống hiên nhà gỗ. Cô bé không màng đến đầu gối bị đá dăm cào rách, vội vàng dùng gậy tre gõ dồn dập vào cánh cửa gỗ cũ kỹ bám đầy rêu xanh.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


"Ai đó? Đêm hôm bão bùng còn đến làm phiền giấc ngủ của lão tổ tông! Cút đi!"


Một giọng nói ngoa ngoắt, khàn đục vì rượu và đầy vẻ bực dọc vang lên từ bên trong. Cánh cửa gỗ rầm một tiếng mở ra. Độc Cô Hoài bước ra ngoài hiên. Lão già lùn tịt, tóc tai bù xù như một tổ quạ xơ xác, chiếc mũi đỏ ửng vì nghiện rượu mạnh Đốt Họng khẽ giật giật khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc phả ra từ người Sở Ly. Lão khoác hờ chiếc áo vải thô dính đầy vết bẩn màu nâu của thuốc nam, lưng đeo gùi tre rỗng, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn xuống đất.


Nhìn thấy gã kiếm khách mù quấn băng trắng dính đầy máu và cô bé câm đang quỳ rạp dưới chân, sắc mặt Độc Cô Hoài lập tức sụp xuống. Lão xua tay xua đuổi như đuổi tà dịch:


"Lại là ngươi, gã mù rách rưới mang nợ máu! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, y quán của ta không chứa chấp kẻ giang hồ! Hắc Hổ Bang và sát thủ Ám Lâu đang lục soát khắp Thanh Hà Trấn, ngươi vác xác đến đây là muốn kéo cái mạng già này xuống mồ cùng ngươi sao? Cút! Cút ngay lập tức!"


Độc Cô Hoài định quay người đóng sầm cửa lại, nhưng một tiếng động khô khốc vang lên cắt ngang hành động của lão.


*Cộc!*


A Mộc quỳ sụp xuống nền đất đầy bùn nhão và mảnh đá dăm nhọn hoắt trước hiên nhà. Cô bé cúi gập người, dập đầu thật mạnh xuống nền đá lạnh buốt.


*Cộc! Cộc!*


Cô bé dập đầu liên tục, không hề có ý định dừng lại. Nước mưa hòa cùng máu tươi rỉ ra từ vầng trán nhỏ nhắn của cô bé, loang lổ trên mặt đá xám. Đôi mắt to tròn sáng ngời của đứa trẻ câm ngước lên nhìn Độc Cô Hoài, không một lời nói, không một tiếng khóc, chỉ có một sự kiên định và van nài tột cùng ẩn chứa bên trong. Tiếng dập đầu giòn giã, đều đặn của cô bé vang lên giữa tiếng mưa xối xả, dội thẳng vào lòng người thầy thuốc lập dị.


Độc Cô Hoài dừng bước, bàn tay cầm cánh cửa khẽ run lên. Lão nhìn vầng trán rỉ máu của A Mộc, rồi nhìn sang Sở Ly đang nằm bất động trong vũng nước mưa, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió bão. Lão trợn mắt, chửi đổng lên một tiếng đầy giận dữ:


"Mẹ kiếp cái cuộc đời này! Sư phụ ngươi là một gã khùng ôm nợ nước thù nhà, còn ngươi lại là một tên điên tự hủy hoại bản thân! Đứa nhỏ này có tội tình gì mà phải chịu khổ cùng ngươi?! Vào nhà!"


Độc Cô Hoài vừa chửi rủa vừa cúi xuống, thô bạo nắm lấy cổ áo xám của Sở Ly, kéo lê thân hình nặng nề của y vào trong gian phòng ấm áp sực mùi thuốc nam. A Mộc vội vàng lết cái chân đau nhói bước theo sau, khẽ đóng chặt cánh cửa gỗ để ngăn chặn gió lạnh sa mạc lùa vào.


Bên trong y quán, ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ nhoi nhảy múa trên vách tường gỗ ẩm ướt, soi rõ hàng trăm lọ gốm đen đựng độc thảo và xương dị thú xếp chồng chất. Độc Cô Hoài thô bạo quăng Sở Ly lên chiếc giường tre giữa phòng, khiến y khẽ hự lên một tiếng đau đớn.


"Đứng im đó! Đứa nhỏ câm kia, đi lấy nước ấm và dải lụa sạch cho ta!" Độc Cô Hoài quát lớn, tay vội vàng lục lọi trong hòm gỗ lấy ra một chiếc hộp bằng đồng cổ kính.


Khi mở hộp ra, mười hai cây châm bạc dài ba tấc, chuôi châm khắc hoa văn xoắn ốc tinh xảo phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn dầu. Đó chính là Châm Định Thần, được rèn từ hàn thiết đáy sông băng, y cụ bảo mệnh tối cao của lão.


Sở Ly lúc này bỗng nhiên co giật mạnh. Bản năng chiến đấu của một kiếm khách khiến y cảm nhận được luồng khí lạnh cực hạn từ Châm Định Thần đang tiếp cận. Chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền y bỗng nhiên bùng phát dữ dội, điên cuồng chạy nghịch chuyển ngược lên kinh mạch cổ, dồn thẳng lên hai hốc mắt hòng chống cự.


"Ngốc tử! Ngươi muốn tự sát sao?! Cút ngay chân khí cho ta!" Độc Cô Hoài hét lên, khuôn mặt lão già lùn tịt đỏ gay vì giận dữ.


Sở Ly không nghe thấy, thần trí y đang chìm đắm trong ảo ảnh của đêm thảm sát phái Tàn Tuyết. Tiếng gào thét của sư muội Thẩm Dao, khuôn mặt đầy máu của sư phụ Thẩm Thương Sinh hiện ra trước mắt y như một vũng lầy hận thù không lối thoát. Y điên cuồng vận khí, cố gắng mở to đôi mắt mù để nhìn thấy kẻ thù.


"Bụp!"


Một dòng máu tươi đỏ sẫm bắn vọt ra từ dưới dải băng quấn mắt trái của Sở Ly, thấm đẫm cả gối tre. Áp lực máu quá lớn suýt nữa đã làm nổ tung nhãn cầu của y vĩnh viễn.


*Chát!*


Một cái tát nảy lửa của Độc Cô Hoài giáng thẳng vào má phải Sở Ly, khiến đầu y lệch sang một bên.


"Tỉnh lại cho ta!" Độc Cô Hoài gầm lên, hai ngón tay lão nhanh như chớp bấm mạnh vào huyệt Nhân Trung và huyệt Thiên Đột của Sở Ly, tạm thời phong tỏa luồng chân khí đang bạo loạn. "Ngươi nghĩ Huyết Nhãn thuật là cái gì? Nó là thứ cấm thuật vắt kiệt tinh huyết thực thể của ngươi! Ngươi càng vận khí chống cự, máu trong người ngươi càng sôi lên và thiêu rụi thần kinh thị giác! Muốn báo thù thì phải giữ lấy cái mạng rách này!"


Sở Ly khẽ run lên, lý trí dần dần kéo về từ cõi u tối. Y cắn chặt răng đến mức bật máu tươi ở khóe môi, cố gắng buông lỏng toàn bộ cơ thể, để mặc cho đan điền trống rỗng.


Độc Cô Hoài không chậm trễ một ly. Tay phải lão kẹp lấy ba cây Châm Định Thần, vận hành nội lực Dược Vương Thần Công ấm áp, đâm sâu một tấc vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Sở Ly.


*Uỳnh!*


Một luồng hàn khí buốt óc từ mũi châm hàn thiết xuyên thẳng vào đại não Sở Ly. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến như một cơn bão sét, khiến toàn bộ da đầu y tê dại. Nó không phải là nỗi đau đớn thể xác thông thường, mà là sự cào xé dữ dội của hàn thiết cổ đại luồn lách qua các dây thần kinh sọ não để cưỡng ép giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng cho thần trí y. Sở Ly cảm thấy như có hàng vạn con rết độc đang điên cuồng gặm nhấm đại não mình, đau đớn đến mức hai bàn tay y siết chặt vào thành giường tre, khiến những thanh tre già kêu lên những tiếng rắc rắc muốn gãy.


Không dừng lại ở đó, Độc Cô Hoài tiếp tục rút ra hai cây Châm bạc Định Huyết, châm chính xác vào huyệt Thái Dương và huyệt Toản Trúc quanh hốc mắt trái đang rỉ máu của Sở Ly.


*Phập! Phập!*


Cơn đau rát như lửa thiêu bùng lên ở hốc mắt trái. Máu tươi đen ngòm rỉ ra từ chân châm, chảy loang lổ trên gò má Sở Ly. Hàn tính từ châm bạc Định Huyết nhanh chóng đóng băng dòng máu nóng đang bốc lên hốc mắt, phong tỏa hoàn toàn các mạch máu đang bị hoại tử nhẹ do tác dụng phụ của cấm thuật.


A Mộc quỳ bên cạnh giường, run rẩy dùng dải lụa sạch thấm Tuyết Sơn Băng Lộ lạnh buốt khẽ lau đi những vệt máu tươi trên mặt Sở Ly. Đôi mắt cô bé nhòe đi vì nước mắt, nhưng bàn tay vẫn giữ được sự chuẩn xác tuyệt đối để không làm ảnh hưởng đến các cây châm bạc trên đầu y.


Sau gần một canh giờ trị liệu đầy đau đớn và căng thẳng, Độc Cô Hoài khẽ thở phào một tiếng, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhăn nheo của lão. Lão lần lượt rút các cây châm bạc ra, đặt vào hộp đồng.


Sở Ly từ từ mở mắt dưới dải băng quấn mới được A Mộc thay thế. Khung cảnh trước mắt y – dù chỉ là những luồng sáng mờ nhạt, đục ngầu không rõ hình dạng – đã dần dần ổn định lại, không còn là một màu đỏ rực rỉ máu ghê rợn như trước. Tuy nhiên, khi y định cử động cơ mặt bên trái, một cảm giác tê liệt hoàn toàn ập đến. Khóe miệng trái của y không thể nhúc nhích, và tai trái chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù như tiếng gió rít sa mạc.


"Đừng cố cử động," Độc Cô Hoài vừa lau tay vào chiếc khăn vải bẩn thỉu vừa nói, giọng nói vẫn giữ vẻ ngoa ngoắt thường ngày. "Tác dụng phụ của Châm Định Thần và Định Huyết châm sẽ khiến cơ mặt bên trái của ngươi bị tê liệt nhẹ tạm thời, thính giác cũng bị giảm sút mất một nửa trong vòng một ngày. Đó là cái giá quá rẻ để giữ lại cái mạng rách của ngươi đấy, ngốc tử!"


Sở Ly khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc và méo mó do cơ mặt bị liệt:


"Đa... tạ... tiền bối."


"Đa tạ cái đầu ngươi!" Độc Cô Hoài đập mạnh chiếc hộp đồng xuống bàn gỗ, chỉ thẳng tay vào mặt Sở Ly mà mắng. "Ngươi có biết ngươi vừa làm cái gì không? Ngươi đã vi phạm nghiêm trọng 'Quy tắc ba lần Huyết Nhãn' mà ta đã bắt ngươi thề độc trước di ảnh sư phụ! Trong vòng năm ngày, ngươi đã kích hoạt cấm thuật đến hai lần liên tiếp! Nếu có lần thứ ba trong tuần này, nhãn cầu của ngươi sẽ hoàn toàn bạo huyết, nổ tung mạch máu não mà chết ngay tại chỗ! Không ai cứu nổi ngươi đâu!"


Sở Ly trầm mặc. Y biết Độc Cô Hoài nói đúng. Huyết Nhãn cấm thuật là phương pháp nghịch chuyển chân khí tàn phá nhãn cầu để nhìn thấu quỹ đạo kiếm khí vô hình của đối thủ. Mỗi lần kích hoạt là một lần y tự rút ngắn sinh mệnh của đôi mắt mình. Nhưng trong đêm mưa ở Hồng Xuân Các, nếu y không xuất kiếm phế bỏ Sở Kiến, thù hận diệt môn làm sao rửa sạch? Bản đồ phòng thủ bị rò rỉ làm sao thu hồi?


Y khẽ đưa tay vào ngực áo xám, chạm vào bức mật thư đóng dấu sáp đỏ hình chim ưng của Linh Ảnh Kiếm Phái thu giữ từ rương mật của Sở Kiến. Chân tướng đã hé lộ một phần, kẻ thù thực sự đứng sau vụ đồ sát phái Tàn Tuyết chính là trưởng lão Lục Quyển Phong ở Trung Nguyên. Ý chí báo thù trong lòng y chưa bao giờ mãnh liệt hơn thế.


"Tiền bối..." Sở Ly thều thào. "Mắt trái của ta... còn duy trì được bao lâu?"


Độc Cô Hoài nhìn dải băng quấn mắt của Sở Ly, ánh mắt lão bỗng chốc chùng xuống, lộ ra một vẻ u uất buồn bã hiếm thấy. Lão thở dài một tiếng dài, ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ sứt chân:


"Ta đã dùng hết mọi loại thảo dược dưỡng nhãn tốt nhất tại Thanh Hà Trấn này để bào chế thuốc nhỏ mắt cho ngươi. Nhưng chúng chỉ là muối bỏ bể. Mắt trái của ngươi sau đợt bạo huyết này đã vĩnh viễn mất đi mười phần trăm thị lực. Nếu ngươi cứ tiếp tục rút kiếm chiến đấu thế này, tối đa là ba tháng nữa, ngươi sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh viễn."


Căn phòng gỗ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng mưa bão vẫn gầm rú ngoài cửa sổ và tiếng thở nhẹ của A Mộc đang lo lắng nắm chặt lấy tay Sở Ly.


Sở Ly không bất ngờ trước câu trả lời của thần y. Y khẽ vuốt tóc A Mộc, nở một nụ cười méo mó, lạnh lùng:


"Ba tháng... là quá đủ để ta chém đầu Phong Vô Cực và tiến vào Trung Nguyên."


"Ngươi điên rồi!" Độc Cô Hoài đập bàn đứng dậy, định mắng tiếp thì nhìn thấy ánh mắt kiên định không chút dao động của Sở Ly dưới dải băng quấn. Lão khựng lại, khẽ tặc lưỡi, giọng nói bỗng hạ thấp xuống đầy vẻ bí ẩn. "Thực ra... vẫn còn một con đường sống. Nhưng nó nguy hiểm gấp vạn lần việc ngươi đối đầu với Hắc Hổ Bang."


Sở Ly nghiêng đầu, tai phải chú ý lắng nghe:


"Xin tiền bối chỉ điểm."


Độc Cô Hoài tiến lại gần, ghé sát tai Sở Ly, thì thầm bằng giọng nói nghiêm túc tột cùng:


"Thuốc nhỏ mắt của ta muốn có tác dụng nghịch chuyển hoại tử nhãn cầu, bắt buộc phải có một thành phần cốt lõi cực kỳ khan hiếm. Đó chính là mật dịch Thạch Hổ. Thạch Hổ là một loại dị thú khổng lồ khát máu, da dày như sắt thép, chỉ sinh sống tại vùng sâu nhất của Đầm Lầy Sương Mù – vùng cấm địa đầy rẫy chướng khí kịch độc ở rìa biên ải sa mạc. Nếu ngươi mạo hiểm thâm nhập vào đó, mổ lấy được túi mật của Thạch Hổ mang về đây, ta có thể chế ra loại thuốc dưỡng mắt giúp ngươi kéo dài thời gian sử dụng Huyết Nhãn thêm ít nhất nửa năm mà không bị mù."


Đầm Lầy Sương Mù. Mật dịch Thạch Hổ.


Sở Ly siết chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết bên hông. Đây chính là cơ hội duy nhất để y duy trì mạng sống cho đôi mắt của mình trước khi hoàn thành báo thù rửa hận sư môn.


"Ta sẽ đi," Sở Ly dứt khoát trả lời, không một chút do dự.


"Ngươi đúng là gã điên khùng!" Độc Cô Hoài mắng chửi, nhưng trong mắt lão lộ ra vẻ nể phục ý chí sắt đá của thanh niên trước mặt. "Nhưng trước khi đi, ngươi phải nằm im đây dưỡng thương cho ta ít nhất hai ngày! Chân phải của ngươi rách gân nhẹ, nếu còn vận lực khinh công di chuyển nhanh, cái chân đó cũng sẽ tàn phế theo đôi mắt của ngươi đấy!"


Đúng lúc đó, chó săn Tiểu Hắc đang nằm dưới gầm giường tre bỗng nhiên dựng đứng hai tai nhạy bén. Đôi mắt thông minh lanh lợi của nó lấp lánh trong đêm tối, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng đầy cảnh giác.


*Xào xạc... xào xạc...*


Tiếng lá trúc va chạm vào nhau ngoài cửa sổ vang lên một cách bất thường, hoàn toàn không theo nhịp điệu của gió bão sa mạc.


Sở Ly lập tức cảnh giác. Dù tai trái đang bị ù tạm thời do tác dụng phụ của châm cứu, tai phải nhạy bén của y vẫn bắt lấy một tiếng bước chân cực nhẹ, uyển chuyển lướt trên thảm lá trúc ướt sũng ngoài hiên nhà gỗ. Đó là bước chân của một kẻ có khinh công thân pháp cực kỳ thâm hậu, bước đi không hề để lại tiếng động trên cát bùn.


Mùi mưa lạnh sa mạc phả qua khe cửa bỗng nhiên thoang thoảng một mùi hương lạ quỷ dị – mùi kịch độc chiết xuất từ rắn rết sa mạc. Mùi hương này quen thuộc tột cùng, chính là mùi ám sát cận chiến của sát thủ Ám Lâu.


Độc Lang.


Gã sát thủ đao độc khét tiếng của phân đà Ám Lâu Thanh Hà Trấn đã tìm ra lối vào rừng trúc sương độc của Y Quán Độc Cô nhờ sự chỉ điểm ráo riết của tai mắt Hắc Hổ Bang từ lầu xanh Hồng Xuân Các báo về. Sát ý lạnh lẽo tột cùng từ bóng tối bên ngoài đang từ từ khép chặt lấy ngôi nhà gỗ nhỏ nhoi giữa đêm mưa bão bùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!