Nhạc nềnKengeki

Huyết tẩy Hồng Xuân Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa sa mạc đổ xuống Thanh Hà Trấn vào lúc nửa đêm, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của vùng biên ải hoang vu. Nước mưa xối xả dội xuống những mái ngói nứt nẻ, chảy thành dòng đục ngầu trên những con đường đất nhão nát. Trong bóng tối đặc quánh của màn đêm, tiếng sấm sét thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời, soi rõ những bóng người cô độc đang di chuyển âm thầm dưới làn mưa.


Sở Ly đứng nép mình trong bóng tối của một hiên nhà đổ nát đối diện Duyệt Lai Tửu Quán. Dải băng vải trắng quấn quanh hốc mắt y đã thấm đẫm nước mưa, lạnh buốt, nhưng ở khóe mắt trái, cảm giác nóng rát âm ỉ vẫn giật lên từng cơn theo nhịp đập của mạch máu nơi thái dương. Vết máu tươi từ trận chiến ở Hẻm Hắc Ám ban sáng đã bị nước mưa gột rửa, nhưng vệt sẹo đỏ sẫm dài xuống gò má thì vẫn hằn sâu, như một minh chứng cho cái giá tàn khốc của Huyết Nhãn cấm thuật.


Trong tay Sở Ly, tấm mật lệnh Ám Lâu bằng tre đen vẫn tỏa ra mùi tanh nồng đặc trưng của mực độc đỏ Huyết Mặc. Mùi tanh ấy, đối với khứu giác nhạy bén của y, nổi bật lên giữa mùi đất ẩm và mùi rượu nếp rẻ tiền phát ra từ phía tửu quán.


Cộc. Cộc.


Tiếng gậy tre của A Mộc khẽ gõ nhẹ vào gót chân y, một ám hiệu quen thuộc báo hiệu có người đang đến gần. Sở Ly nghiêng đầu, đôi tai dưới dải băng trắng khẽ giật nhẹ. Y nghe thấy tiếng bước chân khập khiễng, nặng nề của hai gã côn đồ Hắc Hổ Bang đang che ô bước ra từ Duyệt Lai Tửu Quán. Chúng nồng nặc mùi rượu mạnh Đốt Họng và mùi mỡ cừu nướng.


"Mẹ kiếp, thời tiết quái quỷ này," một gã càu nhàu, giọng nói khàn đục vì rượu. "Bang chủ bắt chúng ta lùng sục gã mù mang tàn kiếm khắp nơi trong đêm mưa, trong khi gã Sở Kiến kia lại được nằm nệm ấm chăn êm ở Hồng Xuân Các."


"Suỵt! Nhỏ giọng thôi," gã còn lại gạt đi, tiếng bước chân dừng lại dưới mái hiên để tránh một vũng nước lớn. "Sở Kiến lập công lớn, bán đứng được mật thất của phái Tàn Tuyết cho Ám Lâu, Phong đà chủ thưởng cho hắn năm mươi lượng bạc. Giờ hắn đang là khách quý của Hoa Cô ở Hồng Xuân Các, có hộ vệ của bang ta canh gác cẩn mật. Ngươi nói nhảm nữa là mất đầu như chơi."


Tiếng bước chân của hai gã xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng mưa rơi rào rào.


Sở Ly đứng im lặng trong bóng tối, bàn tay y siết chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết bên hông. Một luồng sát ý lạnh lẽo dâng lên trong lồng ngực y, khiến chân khí Tàn Dương trong đan điền khẽ dao động.


Sở Kiến. Tộc thúc phản bội.


Kẻ mang dòng máu Sở gia biên ải, kẻ từng được sư phụ Thẩm Thương Sinh tin tưởng, lại là kẻ hèn nhát đã âm thầm vẽ lại bản đồ phòng thủ phái Tàn Tuyết để đổi lấy năm mươi lượng bạc hối lộ hèn hạ. Cái chết thảm khốc của sư mẫu Liễu Thanh Y, của sư muội nhỏ Thẩm Dao dưới tay Phong Vô Cực... tất cả đều bắt đầu từ sự phản bội của gã.


Sở Ly khẽ cúi đầu, bàn tay y chạm nhẹ vào vai A Mộc. Cô bé câm lập tức hiểu ý. Cô bé dắt y bước ra khỏi hiên nhà, tiến về phía Hồng Xuân Các – kỹ viện lớn nhất Thanh Hà Trấn, nằm cách đó ba con phố.


Để tránh sự chú ý của tuần binh nha môn và tai mắt của Hắc Hổ Bang, Sở Ly khoác lên mình một chiếc áo choàng vải thô rách nát, kéo sụp mũ che kín nửa khuôn mặt quấn băng trắng. Y chống một cây gậy gỗ thô, giả dạng làm một gã ăn mày mù nghèo khổ đi xin ăn trong đêm mưa. A Mộc lặng lẽ đi bên cạnh, chiếc gậy tre xanh dẫn đường của cô bé gõ nhịp nhẹ nhàng, dẫn y vượt qua những vũng bùn lầy thụt.


Hồng Xuân Các hiện ra giữa màn mưa như một tòa lầu rực rỡ ánh đèn hồng nam. Tiếng đàn tỳ bà, tiếng cười đùa lả lơi của kỹ nữ và mùi phấn son thơm nồng nặc phả ra từ cửa chính, lấn át hoàn toàn mùi mưa lạnh sa mạc. Đây là nơi hưởng lạc của các quan binh hủ bại, các tiêu đầu giàu có và cả những sát thủ Ám Lâu sau những phi vụ đẫm máu.


Khi Sở Ly bước chân qua bậc cửa gỗ chạm khắc hoa văn mẫu đơn của Hồng Xuân Các, không khí ấm áp và náo nhiệt lập tức bao vây lấy y. Tiếng lụa là sột soạt, tiếng ly chén va chạm và mùi hương độc môn Mê Hồn Hương thoang thoảng trong không khí làm thính giác của y bị nhiễu loạn nhẹ.


"Đi chỗ khác! Gã ăn mày mù kia, đây không phải nơi ngươi xin ăn!"


Một gã hộ vệ vạm vỡ của kỹ viện bước ra chặn đường, giọng nói đầy vẻ khinh miệt. Gã định giơ tay đẩy Sở Ly ra ngoài cửa.


"Khoan đã."


Một giọng nói mặn mà, sắc sảo vang lên từ phía sau bức màn lụa đỏ. Hoa Cô – chủ nhân của Hồng Xuân Các bước ra. Cô ta khoảng ba mươi lăm tuổi, trang điểm đậm đà, mặc trường bào lụa là rực rỡ, tay cầm chiếc quạt tròn thêu hoa mẫu đơn khẽ lay động. Đôi mắt sắc sảo của Hoa Cô lướt qua chiếc áo choàng rách nát của Sở Ly, dừng lại một nhịp ở dải băng quấn mắt loang lổ vết máu hồng nhạt đã khô bên thái dương y, rồi khẽ liếc nhìn thanh kiếm gãy bọc vải thô dắt bên hông y.


Hoa Cô khẽ nheo mắt. Là một người lăn lộn lâu năm ở chợ đen biên ải, cô ta lập tức nhận diện ra sát khí lạnh lẽo ẩn giấu bên dưới vẻ ngoài rách rưới của gã mù này. Cô ta căm ghét tổ chức Ám Lâu tột cùng vì bọn chúng chuyên bắt cóc các cô gái trẻ trong kỹ viện của cô ta để làm mộc nhân thí nghiệm độc dược.


"Để hắn vào," Hoa Cô khẽ cười, giọng nói lả lơi che giấu sự dò xét. "Hồng Xuân Các mở cửa đón khách, chỉ cần có tiền thì ăn mày hay quan binh đều như nhau. Đi theo ta, gã mù."


Hoa Cô đi trước dẫn đường, Sở Ly và A Mộc lặng lẽ bước theo sau. Khi đi qua hành lang tối dẫn lên lầu ba, Hoa Cô khẽ nghiêng đầu, hạ thấp giọng nói chỉ đủ cho Sở Ly nghe thấy:


"Hắc Hổ Bang đang rải quân khắp nơi tìm một gã mù mang tàn kiếm. Ngươi to gan thật, dám vác xác đến tận đây. Sở Kiến đang ở phòng 'Dạ Hợp' cuối hành lang lầu ba, có bốn hộ vệ tinh nhuệ của Hắc Hổ Bang canh giữ. Hắn đang chuẩn bị thu dọn hành lý để trốn chạy sang Trung Nguyên cùng số tiền bán đứng môn phái của ngươi vào sáng mai."


Sở Ly không đáp, chỉ khẽ cúi đầu tỏ ý cảm ơn. Hoa Cô khẽ thở dài, xoay người bước nhanh xuống lầu, vờ như không hề quen biết y.


Sở Ly từng bước leo lên cầu thang gỗ. Tiếng đàn hát phía dưới nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng nhịp tim đập dồn dập của chính y. Chân khí Tàn Dương trong đan điền bắt đầu vận chuyển dọc theo kinh mạch cánh tay phải, làm ấm thanh kiếm gãy rỉ sét bên hông.


Khi tiếp cận phòng Dạ Hợp ở cuối hành lang lầu ba, khứu giác của Sở Ly bắt lấy mùi rượu mạnh và mùi tỏi nồng nặc. Bốn tên hộ vệ của Hắc Hổ Bang đang đứng chặn trước cửa phòng. Chúng mặc giáp da thô, tay lăm lăm cầm thiết côn và đao bản rộng, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh.


Sở Ly bước đi thong thả, tiếng gậy tre của A Mộc cố tình gõ mạnh xuống sàn gỗ để đánh lạc hướng thính giác của chúng.


"Ai đó? Đứng lại!" một tên hộ vệ quát lớn, giơ thiết côn chặn trước ngực Sở Ly.


Sở Ly không nói một lời. Thân hình y bỗng nhiên chuyển động quỷ dị. Thi triển Tàn Tuyết Vô Ngân Bộ, y lướt sát mặt đất như một bóng ma xám trong đêm mưa. Y không rút thanh kiếm gãy để tránh tiếng kim loại va chạm làm kinh động đến Sở Kiến bên trong phòng.


Y áp sát tên hộ vệ đầu tiên cực nhanh. Tay phải y vung mạnh, dùng phần chuôi kiếm gãy bọc vải thô nện thẳng vào xương sườn gã.


Rắc! Rắc!


Tiếng xương sườn gãy rụng vang lên khô khốc. Tên hộ vệ trợn tròn mắt, chưa kịp hét lên một tiếng đã bị chấn động lực cực mạnh làm vỡ lá lách, đổ sụp xuống sàn gỗ bất tỉnh nhân sự.


Tên thứ hai bên cạnh hoảng hốt định vung đại đao chém xuống, nhưng ngón tay của Sở Ly đã nhanh như chớp đâm thẳng vào huyệt đạo yết hầu của gã. Cú đâm bằng ngón tay tẩm chân khí nóng ấm khiến gã hoàn toàn mất giọng, nghẹn họng ngã quỵ xuống, hai tay ôm cổ giãy giụa.


Hai tên hộ vệ còn lại kinh hoàng trước tốc độ ra tay tàn khốc của gã mù. Chúng định hét lớn báo động cho toàn lầu xanh, nhưng Sở Ly đã xoay người chéo góc, chuôi kiếm gãy vạch hai đường lạnh lùng nện mạnh vào huyệt thái dương của cả hai.


Bốn tên hộ vệ gục ngã trong vòng chưa đầy ba hơi thở, hoàn toàn câm lặng và không tiếng động.


Sở Ly đứng trước cửa phòng Dạ Hợp, ngực khẽ phập phồng. Y dùng tai lắng nghe động tĩnh bên trong. Tiếng lụa là sột soạt, tiếng kim loại bạc va chạm lách cách và tiếng thở dốc hèn nhát của một gã đàn ông trung niên đang vội vã nhét những mảnh bạc vụn vào túi da dê.


Sở Ly giơ chân đá bay cánh cửa gỗ chạm khắc.


Rầm!


Cánh cửa vỡ nát bắn tung tóe vào trong phòng.


Sở Kiến đang quỳ bên chiếc rương gỗ lớn giật bắn mình hoảng sợ. Gã là một người đàn ông trung niên dáng vẻ luộm thuộm, mặt tái nhợt vì rượu chè và sắc dục, đôi mắt ti hí gian giảo đầy vẻ kinh hoàng. Nhìn thấy gã thanh niên mù quấn băng trắng dính máu đứng trước cửa, thanh tàn kiếm rỉ sét dắt bên hông, Sở Kiến lập tức nhận ra thân phận của y.


"Sở... Sở Ly?! Ngươi... làm sao ngươi tìm được đến đây?!" giọng nói của gã run rẩy tột cùng, chiếc túi da dê chứa năm mươi lượng bạc hối lộ rơi rụng xuống sàn gỗ, những đồng bạc vụn loang lổ lăn lóc khắp nơi.


"Tộc thúc," Sở Ly bước vào phòng, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết sa mạc. "Năm mươi lượng bạc... có đủ để ngươi mua quan tài cho chính mình không?"


Sở Kiến run rẩy lùi lại sát vách tường. Sự hèn nhát trong lòng gã biến thành sự điên cuồng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Gã biết Sở Ly sẽ không bao giờ tha mạng cho kẻ phản bội sư môn.


"Khốn kiếp! Đừng tưởng ngươi diệt được mấy tên lưu manh bang hội mà tinh tướng! Ta là tộc thúc của ngươi! Chết đi!"


Sở Kiến hét lên điên cuồng, vung thanh đại đao sứt mẻ thi triển Sở Gia Đao Pháp chém tới tấp hòng mở một đường máu thoát thân qua cửa sổ. Đường đao của gã mang theo kình phong bạo liệt của một kẻ luyện Ngoại Gia Tam Trọng, chém nát chiếc bàn gỗ giữa phòng, mảnh gỗ bay tứ tung.


Sở Ly định khống chế Sở Kiến sống bằng tay không để tra hỏi, nhưng đao thế của gã quá điên cuồng và hỗn loạn, đao khí sứt mẻ chém chéo liên tục ép Sở Ly phải lùi lại hai bước. Vai áo xám của y bị đao khí sượt qua rách thêm một đường dài.


Buộc phải dùng đến kiếm.


Sở Ly trầm mặt, tay phải y rút mạnh thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết khỏi bao vải thô.


*Xoạt.*


Thanh tàn kiếm rỉ sét, sứt mẻ mất đi một phần ba lưỡi kiếm xuất hiện trong không khí. Sở Ly vận chân khí Tàn Dương nóng ấm chạy dọc theo đường nứt rỉ sét của lưỡi kiếm, kích hoạt Kiếm ý tàn khuyết.


Lưỡi kiếm gãy bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng rít gió quỷ dị, xoáy tròn xé rách không khí tại điểm gãy lởm chởm.


Sở Kiến vung đao chém thẳng xuống đầu Sở Ly với toàn bộ sức nặng cơ thể. Sở Ly đứng im lặng, đôi tai nghe tiếng gió đao rít gầm rú đoán hướng chém. Y nghiêng người lách qua lưỡi đao trong gang tấc, rồi vung mạnh thanh kiếm gãy chém chéo góc.


Kiếm ý tàn khuyết bùng phát.


Luồng kiếm khí xoáy xé rách không khí va chạm trực diện với lưỡi đao của Sở Kiến.


Keng! Choang!


Thanh đại đao thép tốt của Sở Kiến bị luồng kiếm khí xoáy chém gãy làm đôi như một khúc củi mục. Những mảnh đao vỡ bắn tung tóe cắm vào vách tường gỗ.


Sở Kiến bàng hoàng nhìn nửa chuôi đao gãy trong tay, chưa kịp phản ứng thì mũi kiếm gãy rỉ sét của Sở Ly đã nhanh như chớp đâm thẳng vào đan điền gã.


Phập!


Tiếng mũi kiếm xuyên qua da thịt vang lên lạnh lùng. Chân khí Tàn Dương nóng bạo liệt từ mũi kiếm gãy phóng thẳng vào đan điền của Sở Kiến, điên cuồng tàn phá toàn bộ hệ thống kinh mạch trong người gã.


"A... A!!!"


Sở Kiến thét lên đau đớn tột cùng, toàn thân co giật dữ dội. Gã ngã quỵ xuống sàn gỗ, máu tươi từ miệng phun ra xối xả, nhuộm đỏ những đồng bạc vụn loang lổ dưới đất. Đan điền bị phá hủy, chân khí rò rỉ sạch sẽ, võ công Ngoại Gia Tam Trọng của gã đã bị phế bỏ hoàn toàn vĩnh viễn.


Sở Ly rút thanh kiếm gãy ra, gí mũi kiếm lạnh buốt vào yết hầu đang phập phồng của gã phản bội.


"Nói. Ai đã mua bản đồ phòng thủ phái Tàn Tuyết từ ngươi?" Sở Ly lạnh lùng tra hỏi, giọng nói không một chút gợn sóng.


Sở Kiến nằm trong vũng máu, mặt xám ngoét như người chết, đôi mắt ti hí đầy vẻ van xin khẩn thiết. Cơn đau từ kinh mạch bị phế rách khiến gã không thể thở nổi.


"Ta... ta không biết..." Sở Kiến thều thào, máu tươi trào ra khóe miệng. "Ta thực sự không biết tên hắn... Hắn đeo một chiếc mặt nạ lụa trắng, giọng nói trầm ấm của người Trung Nguyên... Hắn tự xưng là người của Linh Ảnh Kiếm Phái..."


Linh Ảnh Kiếm Phái.


Cái tên ấy đập mạnh vào màng nhĩ Sở Ly, khiến y khẽ khựng lại. Linh Ảnh Kiếm Phái ở Trung Nguyên vốn là một danh môn chính phái danh tiếng lẫy lừng, tại sao lại nhúng tay vào vụ đồ sát phái Tàn Tuyết ở biên thùy?


"Hắn... hắn đưa cho ta năm mươi lượng bạc và một bức mật thư đóng dấu sáp đỏ..." Sở Kiến run rẩy chỉ tay về phía chiếc rương gỗ đổ nát. "Bức thư... ở trong ngăn bí mật dưới đáy rương... xin ngươi... tha mạng cho ta... ta là tộc thúc của ngươi..."


Sở Ly khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho A Mộc. Cô bé câm nhanh nhẹn tiến đến chiếc rương gỗ, gạt đống quần áo lụa là rẻ tiền ra, tìm thấy ngăn bí mật dưới đáy rương và rút ra một bức thư dày.


Bức thư được niêm phong bằng một dấu sáp màu đỏ tươi hình chim ưng – ấn ký đặc trưng của chấp pháp tông môn Linh Ảnh Kiếm Phái.


Sở Ly nhận lấy bức thư từ tay A Mộc, nhét kỹ vào trong ngực áo xám. Y nhìn xuống gã phản bội đang nằm co quắp dưới đất, ánh mắt dưới dải băng trắng vẫn lạnh lùng không một chút nhân từ.


"Ngươi đã bán đứng sư môn, bán đứng dòng máu Sở gia," Sở Ly buông thanh kiếm gãy xuống bao vải. "Cái chết của sư phụ, sư mẫu và Thẩm Dao cần máu của ngươi để tạ tội. Nhưng ta sẽ không giết ngươi hôm nay. Sống cuộc đời của một phế nhân mù lòa, tàn phế kinh mạch ở vùng biên ải hỗn loạn này chính là sự trừng phạt thích đáng nhất dành cho ngươi."


Sở Ly xoay người bước ra cửa, không thèm nhìn lại gã phản bội đang khóc lóc thảm thiết trong vũng máu.


Tuy nhiên, tiếng thét đau đớn của Sở Kiến và tiếng đổ vỡ của trận chiến đã đánh động đến toàn bộ Hồng Xuân Các. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hoán của hàng chục hộ vệ bang hội và lính tuần tra từ phía dưới lầu đang rầm rập kéo lên cầu thang.


"Gã mù mang tàn kiếm ở trên lầu ba! Giết hắn để lấy tiền thưởng của Bang chủ!"


Tiếng la hét giận dữ vang dội khắp kỹ viện lộng lẫy.


Sở Ly siết chặt cây gậy gỗ thô làm gậy chống chân phải đang đau nhói, dắt A Mộc bước nhanh ra phía ban công lầu ba hướng ra ngoài đêm mưa gió bão bùng. Sự kiện huyết tẩy lầu xanh Hồng Xuân Các đêm nay chắc chắn sẽ khiến Bang chủ Hắc Hổ tức giận tột cùng, hạ lệnh truy nã đỏ y khắp biên ải sa mạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!