Lôi Đình cản bước
Sương muối của đêm biên thùy dày đặc như một tấm vải liệm xám xịt, nuốt chửng cả những rặng núi đá sạt lở phía xa. Con đường dẫn từ Nhạn Lai Khách Sạn hướng về phía cửa ải biên giới dốc đứng và trơn trượt bởi lớp băng mỏng đóng bám trên những phiến đá tai mèo sắc nhọn.
Sở Ly kéo lê chiếc chân phải tàn phế, từng bước khập khiễng nện xuống mặt đất. Cổ chân phải của y—nơi gân gót bị Địa Sát chém đứt lìa hoàn toàn trong trận huyết chiến tại y quán—nay gặp cái lạnh buốt xương của gió tuyết lại co rút dữ dội. Mỗi lần y dồn lực xuống, một cơn đau nhói buốt thấu xương tủy lại dội ngược lên kinh mạch, khiến mồ hôi lạnh rỉ ra đầy trán, thấm đẫm dải băng vải đen quấn quanh hốc mắt.
Y dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết làm gậy chống, siết chặt lấy chuôi kiếm quấn vải thô dính máu khô. Đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm của y hoàn toàn tê dại, mất đi tri giác đến khớp đốt thứ hai do độc tố khoáng cực mạnh của mật Thạch Hổ tích tụ dội ngược vào kinh mạch. Sự tê liệt ấy khiến y phải dùng lực của cả lòng bàn tay để giữ cho thanh tàn kiếm không tuột khỏi tay. Hốc mắt trái dưới dải băng vải đen dày quấn quanh đầu nóng rát như bị nung đỏ, máu tươi hồng nhạt vẫn rỉ ra loang lổ, dội từng cơn đau đầu dữ dội mạn tính vào đại não. Tai trái của y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy nhiễu loạn, giảm mất năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có.
Cộc. Cộc.
Tiếng gõ nhẹ nhàng của nửa cây gậy tre xanh bị bẻ đôi dội lại từ phía trước. Cô bé dẫn đường câm A Mộc loạng choạng bước đi trong sương mù, một tay nắm chặt dải áo xám sờn rách của Sở Ly, tay kia gõ đầu gậy tre xuống đất theo nhịp điệu nhanh chậm quy ước để định vị chướng ngại vật cho y. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng run rẩy kịch liệt vì lạnh, mái tóc bết chặt vào thái dương vì sương muối, nhưng đôi mắt to tròn sáng ngời vẫn ngập tràn sự kiên cường.
Mộc lão nhân gù lưng bước đi không tiếng động phía sau họ, cây chổi tre quét lá khô vác trên vai gầy. Lão híp đôi mắt mù hướng về phía hẻm núi sâu phía trước, nơi tiếng gầm rú kinh thiên động địa của nước đổ đang ngày một lớn dần.
“Phía trước là Thác Nước Tàn Tuyết,” Mộc lão nhân khàn giọng nói, giọng của lão bị tiếng nước đổ nuốt chửng một phần. “Áp lực nước ở đó có thể đè gãy xương vai của một võ giả thông thường. Nhưng đó là con đường duy nhất để tránh tai mắt của lính canh cửa ải trước khi chúng ta tiến vào Trung Nguyên.”
Sở Ly không đáp, y chỉ lặng lẽ gật đầu. Khi họ bước sâu vào hẻm núi, tiếng gầm rú của Thác Nước Tàn Tuyết đổ từ đỉnh núi tuyết xuống dòng sông biên thùy vang lên như sấm rền, chấn động cả màng nhĩ. Tiếng nước đổ khổng lồ hoàn toàn vô hiệu hóa thính giác của Sở Ly. Tai trái của y vốn đã ù đặc nay chỉ còn là một khoảng không gầm rú hỗn loạn, triệt tiêu đi khả năng định vị âm thanh thông thường. Nhãn giới mờ đục xám xịt của mắt trái chỉ giúp y lờ mờ nhận ra màn sương nước trắng xóa đang bốc lên dữ dội từ chân thác.
Đột nhiên, một luồng sát khí bạo liệt, nóng rực như lửa thiêu đột ngột xé rách màn sương nước lạnh buốt, dội thẳng vào giác quan nhạy bén của Sở Ly.
“Sở Ly! Kẻ mang Huyết Nhãn Ma Kiếm!”
Một tiếng hét vang dội như sấm nổ vang lên từ phía trên tảng đá lớn chắn ngang dòng suối dưới chân thác. Sở Ly dừng bước, chiếc chân phải tàn phế khẽ run lên khi y cố định vị hướng phát ra giọng nói.
Dưới màn sương nước trắng xóa, một nam tử cao lớn vạm vỡ đang đứng hiên ngang trên tảng đá trơn trượt. Gã có mái tóc đỏ rực dựng đứng hung bạo như lửa cháy, mình khoác giáp da thú dầy cộp dính đầy nước thác. Trên tay gã cầm song lôi đao bản rộng đúc bằng thép tím rực rỡ, lưỡi đao rung lên bần bật phát ra những luồng đao khí bão liệt màu đỏ sậm xé rách màn nước. Đó chính là Lôi Chấn—Thiếu chủ Lôi Đình Phủ, thiên tài đao pháp khét tiếng vùng biên ải.
“Lôi Chấn?” Sở Ly khàn giọng hỏi, giọng y bị tiếng thác nước át đi một nửa.
“Đúng là ta!” Lôi Chấn cười lớn, tiếng cười đầy vẻ cuồng vọng và hiếu chiến. “Ta nghe danh ngươi diệt sạch phân đà Ám Lâu, chém chết Phong Vô Cực bằng một thanh kiếm gãy. Hôm nay, Lôi Chấn ta muốn dùng song lôi đao này chém đầu ngươi dưới chân Thác Nước Tàn Tuyết để chứng minh cho cả biên ải thấy đao pháp của Lôi Đình Phủ mới là vô địch!”
Mộc lão nhân bước lên một bước, khàn giọng cảnh báo: “Lôi thiếu chủ, Sở Ly không mang oán thù với Lôi Đình Phủ. Ngươi chặn đường thách đấu một kiếm khách tàn phế mù lòa, không sợ giang hồ cười chê sao?”
“Giang hồ chỉ nhớ kẻ thắng!” Lôi Chấn gầm lên, ánh mắt gã đỏ rực sát ý hiếu chiến. “Ta không cần biết hắn mù hay tàn phế! Hắn mang danh Huyết Nhãn Ma Kiếm thì phải nhận chiến thư của ta! Rút kiếm đi, Sở Ly!”
Sở Ly khẽ thở dài. Y biết Lôi Chấn không phải là sát thủ của Ám Lâu, gã không mang theo thứ mùi tanh nồng đặc trưng của mực độc đỏ Huyết Mặc, cũng không có sự tàn bạo hèn hạ của bọn ác bá Hắc Hổ Bang. Gã chỉ là một thiên tài kiêu ngạo, điên cuồng vì danh vọng giang hồ. Nhưng lúc này, thời gian của Sở Ly không còn nhiều, cửa ải biên giới đang bị Phong Vô Kỵ khép chặt, và Thẩm Nhã thì đang hấp hối cần thuốc giải.
“Ta không muốn giết ngươi,” Sở Ly lạnh lùng nói, y khẽ đẩy A Mộc lùi lại phía sau vách đá khô ráo. “Tránh đường.”
“Muốn ta tránh đường? Phải hỏi song đao của ta trước!”
Lôi Chấn gầm lên một tiếng như sấm sét bộc phát. Gã dậm mạnh chân xuống tảng đá, thân hình khổng lồ như một con báo sa mạc lao thẳng xuống lòng suối, vung song lôi đao chém mạnh từ trên xuống.
*Ầm!*
Một luồng đao khí lôi đình rực đỏ bắn ra từ lưỡi đao thép tím, xé rách màn nước thác đổ xuống, hướng thẳng vào bả vai Sở Ly mà chém tới.
Sở Ly đứng vững dưới làn nước xối xả dưới chân thác. Áp lực nước khổng lồ nặng hàng trăm cân từ trên cao dội thẳng xuống bả vai gầy gò của y, khiến chiếc chân phải tàn phế đau nhói dữ dội, suýt chút nữa quỵ ngã xuống lòng suối trơn trượt. Tiếng gầm rú của thác nước và tiếng đao khí rít gió hòa lẫn vào nhau, hoàn toàn phong tỏa thính giác của y. Y không thể nghe thấy hướng đao bay.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Sở Ly nhắm chặt mắt trái mờ đục dưới dải băng đen. Y vận hành chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền, truyền thẳng vào lòng bàn chân tiếp xúc với nền đá dưới suối.
*Tâm nhãn sơ bộ!*
Một luồng sóng chân khí vô hình lan tỏa từ bàn chân y ra xung quanh. Thông qua độ rung chấn của dòng nước xiết va đập vào đá dưới lòng suối, Sở Ly định hình được quỹ đạo đao thế bão liệt của Lôi Chấn đang áp sát. Y nghiêng người né tránh chéo góc một nhịp cực nhanh.
*Phập!*
Luồng đao khí đỏ sẫm chém sượt qua vai trái Sở Ly, chém vỡ nát phiến đá phía sau thành trăm mảnh vụn. Kình lực bão liệt của đao khí chấn động khiến cơ vai trái của Sở Ly bị rách nhẹ, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp áo vải xám thô.
Lôi Chấn không để Sở Ly kịp thở dốc. Gã áp sát cực nhanh dưới làn nước xối xả, song đao vung liên hoàn đao chém bổ mạnh thẳng vào vai phải cầm kiếm của Sở Ly hòng tước binh khí.
Sở Ly khống chế cơn đau buốt ở vai, vận chân khí Tàn Dương bộc phát tốc độ rút kiếm nhanh cận chiến. Y định thi triển *Nhất chiêu đoạt mệnh*—sát chiêu nhanh chớp nhoáng đâm thẳng vào yết hầu đối thủ.
Thế nhưng, ngay khi y vừa vung kiếm, áp lực nước khổng lồ đổ từ trên thác xuống tạo thành một bức tường nước dày đặc, cản trở kịch liệt tốc độ ra chiêu của y. Tệ hơn nữa, đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm bị tê dại do độc mật Thạch Hổ đột ngột mất đi cảm giác bám chuôi, khiến đường kiếm đâm thẳng bị lệch đi một tấc.
*Chan!*
Thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết va chạm trực diện với lưỡi đao thép tím của Lôi Chấn. Phản lực chấn động cực mạnh từ đao pháp cương mãnh của gã khổng lồ dội ngược vào cổ tay Sở Ly, khiến vết nứt rỉ sét trên tàn kiếm rung lên bần bật, hổ khẩu tay phải nứt rách rỉ máu tươi loang lổ.
Sở Ly lảo đảo lùi lại ba bước, chiếc chân phải tàn phế không thể dùng lực khiến y suýt chút nữa ngã quỵ xuống dòng suối xiết. Nước thác lạnh buốt dội thẳng vào hốc mắt trái đang bỏng rát của y, khiến máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng dải băng quấn.
“Ha ha ha! Kiếm khách mù diệt Ám Lâu chỉ có thế thôi sao?” Lôi Chấn đắc ý cười lớn, gã vung song đao chém liên tiếp tạo thành một vòng tròn đao khí đỏ rực bao vây toàn thân Sở Ly. “Dưới Thác Nước Tàn Tuyết này, đao thế của ta là vô địch! Ngươi không thể nghe thấy, chân lại tàn phế, lấy gì đấu với ta?”
Sở Ly đứng yên lặng dưới làn nước xối xả. Y nhận ra Lôi Chấn cậy vào thể chất vạm vỡ và đao pháp sấm sét để liên tục ép sân, đao thế của gã đi theo đường thẳng cương mãnh bão liệt nhưng thiếu đi sự biến hóa dẻo dai. Dưới áp lực nước thác khổng lồ này, y không thể dùng lực đấu lực, cũng không thể dùng các đòn đâm thẳng nhanh thông thường vì sức cản của nước quá lớn.
Y cần một đường kiếm có thể bẻ cong quỹ đạo để đi vòng qua thân đao bản rộng của đối thủ.
Sở Ly hít sâu một hơi lạnh buốt, vận hành Tàn Dương tâm pháp chính tông. Y tập trung nén toàn bộ chân khí nóng ấm còn lại trong đan điền vào một điểm cực nhỏ ở mũi thanh kiếm gãy rỉ sét.
*Kiếm khí tơ nhện!*
Lưỡi kiếm gãy rung lên bần bật, tỏa ra một luồng khí mỏng màu trắng xám sắc bén và vô hình như sợi tơ nhện trong đêm tối. Luồng khí ấy nén chặt kình lực, sẵn sàng bộc phát.
Lôi Chấn gầm lên, gã nhảy lên không trung, vung song đao chém bổ mạnh từ trên xuống với toàn bộ sát lực của Lôi Đình Thần Lực Kinh, tạo ra một luồng đao khí khổng lồ rực đỏ xé rách màn nước thác.
Sở Ly không né tránh. Y đứng im lặng bất động dưới thác nước dội xối xả, đầu hơi nghiêng nương theo thính giác nghe tiếng gió rít cực mỏng của lưỡi đao đang rơi xuống. Khi mũi đao chỉ còn cách đỉnh đầu ba tấc, Sở Ly đột ngột vung kiếm chém góc nghiêng từ dưới lên.
*Kiếm khí bẻ cong!*
Luồng kiếm khí tơ nhện mỏng sắc bén bắn ra từ mũi tàn kiếm, xé rách màn nước thác. Nhưng thay vì bay thẳng, luồng kiếm khí vô hình ấy dưới sự điều khiển kình lực chéo góc của Sở Ly đột ngột bẻ cong quỹ đạo giữa chừng hình vòng cung bất ngờ, lách hoàn toàn qua thân đao bản rộng của Lôi Chấn.
*Xoạt! Keng!*
Một tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên giữa tiếng thác đổ gầm rú.
Luồng kiếm khí bẻ cong vô hình chém thẳng vào cổ tay phải cầm đao của Lôi Chấn, đồng thời chém mạnh vào lưỡi đao thép tím bên tay trái của gã. Chấn động cực mạnh khiến Lôi Chấn kinh hoàng thốt lên một tiếng, thanh đao bên tay phải tuột khỏi tay rơi xuống lòng suối, lưỡi đao thép tím bên tay trái bị chém mẻ một vết sâu lởm chởm dính máu tươi của gã.
Lôi Chấn lảo đảo ngã quỵ xuống tảng đá trơn trượt dưới chân thác, tay trái ôm lấy cổ tay phải đang chảy máu đầm đìa, ánh mắt gã bàng hoàng nhìn chằm chằm vào gã kiếm khách mù đứng im lặng dưới làn nước thác đổ xối xả.
“Kiếm khí... có thể bẻ cong quỹ đạo giữa chừng sao?” Lôi Chấn thều thào, giọng gã run rẩy, sự kiêu ngạo hung bạo hoàn toàn biến mất, thay thế bằng sự kính nể và sợ hãi tột cùng trước kiếm ý tàn khuyết vô song của đối thủ. “Ngươi... ngươi thắng rồi.”
Sở Ly khẽ thu kiếm gãy dắt bên hông, y kéo lê chiếc chân tàn phế khập khiễng bước ra khỏi làn nước thác, tựa lưng vào vách đá khô ráo bên cạnh A Mộc. Cổ chân phải y rỉ máu tươi loang lổ, cơ vai trái bị rách đau nhói, nhưng thần thái y vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.
“Ta đã nói, ta không muốn giết ngươi,” Sở Ly khàn giọng nói, y vươn tay trái đón lấy nửa cây gậy tre từ tay A Mộc để làm điểm tựa. “Tránh đường.”
Lôi Chấn cắn răng đứng dậy, gã nhặt thanh đao thép tím bị mẻ lưỡi lên, cúi đầu trước Sở Ly đầy vẻ nể phục ý chí sắt đá của y:
“Sở Ly, đao pháp của ta bại dưới kiếm của ngươi, ta tâm phục khẩu phục. Để đền ơn ngươi không sát hại, ta cảnh báo ngươi: Đừng đi qua cửa ải biên giới lúc này.”
Đôi tai Sở Ly khẽ giật nhẹ dưới dải băng đen: “Vì sao?”
“Phong Vô Kỵ—đệ tử chân truyền của Lục Quyển Phong—đã liên thủ với Phong Vô Song, em trai của Phong Vô Cực,” Lôi Chấn khàn giọng nói, ánh mắt gã đầy vẻ nghiêm trọng. “Chúng đã dẫn đầu hàng trăm sát thủ tinh nhuệ Thiết nhãn của Ám Lâu thiết lập Thiên La Địa Võng tại cửa ải biên thùy duy nhất dẫn sang Trung Nguyên. Chúng biết ngươi tàn phế chân phải và nhãn lực suy giảm, quyết tâm lấy mạng ngươi để bịt đầu mối vụ thảm sát phái Tàn Tuyết!”
Sở Ly siết chặt mười ngón tay vào thân gậy tre, vết sẹo đỏ sẫm dưới đuôi mắt gò má trái giật mạnh dưới dải băng quấn dính máu tươi. Vòng vây phong tỏa của kẻ thù đang khép chặt, và y biết, trận chiến sinh tử thực sự để tiến vào Trung Nguyên chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!