Nhạc nềnKengeki

Mật thư biên ải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát rít gào qua thung lũng Cô Độc đã lùi lại phía sau, nhưng cái lạnh buốt của đêm biên thùy vẫn bám riết lấy từng bước chân của ba bóng người đang lặng lẽ di chuyển trong màn sương muối dày đặc. Tiếng gió rít qua những khe đá sạt lở nghe u uất như tiếng quỷ khóc. Sở Ly kéo lê chiếc chân phải tàn phế, từng bước khập khiễng nện xuống mặt đất gồ ghề đầy sỏi đá. Vết thương đứt gân gót chân phải do Địa Sát chém lìa vĩnh viễn nay gặp khí lạnh buốt của sa mạc lại co rút dữ dội, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng vải thô quanh cổ chân, mang theo cơn đau nhói buốt tận xương tủy.


Y dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết làm gậy chống, siết chặt lấy chuôi kiếm quấn vải thô dính máu khô. Đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm của y hoàn toàn tê dại, mất đi tri giác do độc tố khoáng cực mạnh của mật Thạch Hổ tích tụ dội ngược vào kinh mạch. Sự tê liệt ấy đã ăn sâu đến khớp đốt thứ hai, khiến y phải dùng hết ý chí sắt đá để giữ cho thanh tàn kiếm không tuột khỏi tay. Hốc mắt trái dưới dải băng vải đen dày quấn quanh đầu nóng rát như bị nung đỏ, máu tươi hồng nhạt vẫn rỉ ra loang lổ, dội từng cơn đau đầu dữ dội mạn tính vào đại não. Tai trái của y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy nhiễu loạn, giảm mất năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có.


Cộc. Cộc.


Tiếng gõ nhẹ nhàng của nửa cây gậy tre xanh bị bẻ đôi dội lại từ phía trước. Cô bé dẫn đường câm A Mộc loạng choạng bước đi trong sương mù, một tay nắm chặt dải áo xám sờn rách của Sở Ly, tay kia gõ đầu gậy tre xuống đất theo nhịp điệu nhanh chậm quy ước để định vị chướng ngại vật cho y. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng run rẩy kịch liệt vì lạnh, mái tóc bết chặt vào thái dương vì sương muối, nhưng đôi mắt to tròn sáng ngời vẫn ngập tràn sự kiên cường.


“Sắp đến rồi,” giọng nói khàn đặc, thâm trầm của Mộc lão nhân vang lên bên cạnh. Lão già gầy gò gù lưng bước đi không tiếng động trong bóng tối, tay cầm cây gổi quét lá khô, đôi hốc mắt mù lõm sâu hướng về phía trước. “Nhạn Lai Khách Sạn... quán trọ hoang vắng nhất vùng biên ải này. Tần Hoài đang đợi chúng ta ở đó.”


Hiện ra giữa màn sương mù xám xịt là một ngôi nhà gỗ hai tầng xập xệ, mái ngói xô lệch, biển hiệu gỗ nứt nẻ treo lủng lẳng trước hiên nhà rên rỉ theo từng cơn gió lạnh. Quán trọ không một bóng đèn, tối tăm và cô tịch như một nấm mồ hoang giữa sa mạc.


Mộc lão nhân gõ nhẹ cán chổi tre vào cánh cửa gỗ mục nát ba tiếng ngắn, một tiếng dài. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ hé mở, để lộ ra một khoảng tối sâu thẳm bên trong. Một giọng nói thâm trầm, chậm rãi vang lên:


“Mộc lão đầu... ngươi vẫn chưa chết ở Kiếm Mộ sao?”


Bước vào bên trong, Sở Ly ngửi thấy mùi giấy cũ ẩm mốc hòa lẫn với mùi mực nho nồng đậm. Giữa căn phòng khách rộng lớn hoang tàn, một lão nho sĩ râu dài bạc phơ đang ngồi bên chiếc bàn gỗ sứt mẻ dưới ánh nến leo lét. Lão mặc chiếc áo dài lụa xám cũ kỹ, mắt đeo kính tròn nhỏ gọng đồng, tay cầm một cuốn gia phả cổ của các môn phái biên ải. Đó chính là Tần Hoài, vị học giả uyên bác sống ẩn dật tránh thế sự.


Tần Hoài ngước mắt nhìn qua gọng kính, ánh mắt lão dừng lại ở thanh kiếm gãy rỉ sét dắt bên hông Sở Ly, rồi nhìn đến dải băng quấn mắt đẫm máu tươi và chiếc chân phải đi khập khiễng của y. Lão khẽ thở dài, giọng nói đầy u uất:


“Truyền nhân duy nhất của phái Tàn Tuyết... Thẩm Thương Sinh đã nuôi dạy ngươi thành một phế nhân mù lòa thế này sao?”


Sở Ly không đáp, y lặng lẽ rút thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết đặt lên mặt bàn gỗ. Tiếng kim loại rỉ sét va chạm vào gỗ vang lên khô khốc. Y thọc tay vào ngực áo xám dính đầy nước sông lạnh, lấy ra bức mật thư đóng dấu sáp đỏ hình chim ưng của Linh Ảnh Kiếm Phái thu giữ từ rương mật của Sở Kiến, cùng tấm mật lệnh tre đen dính Huyết Mặc tỏa mùi tanh nồng đặc trưng đoạt được từ xác Sát Quỷ.


“Tần tiên sinh,” Sở Ly khàn giọng nói, giọng y lạnh lùng như băng cát sa mạc. “Sư phụ ta đã chết, môn phái đã bị thiêu rụi. Ta cần biết chân tướng thực sự đằng sau vụ thảm sát này. Kẻ nào đã đóng dấu sáp đỏ hình chim ưng này?”


Tần Hoài khẽ rùng mình khi nhìn thấy ấn ký sáp đỏ trên bức mật thư. Lão run rẩy cầm chiếc kính lúp bằng đồng thau cổ tự chế, soi kỹ vết khắc rỉ sét trên chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết, rồi chuyển sang kiểm tra bức mật thư sáp đỏ.


“Dấu sáp đỏ hình chim ưng... Đây là mật ấn chấp pháp của Linh Ảnh Kiếm Phái ở vùng Trung Nguyên,” Tần Hoài thốt lên, giọng nói run rẩy vì kinh hoàng. “Và nét chữ khắc trên chuôi kiếm gãy của chưởng môn phái Tàn Tuyết... nét chữ này có cùng một phong cách thư pháp với bức mật thư này. Sở Ly, kẻ đứng sau ra lệnh đồ sát phái Tàn Tuyết không chỉ là tổ chức sát thủ Ám Lâu.”


Sở Ly siết chặt mười ngón tay, đốt ngón tay phải cầm kiếm kêu lên những tiếng *răng rắc* khô khốc. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lồng ngực y, khiến chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền điên cuồng dao động, bốc ngược lên đỉnh đầu làm hốc mắt trái nóng ran như thiêu đốt. Y cắn chặt môi đến bật máu để kiềm chế sát ý đang dâng trào.


“Lục Quyển Phong...” Sở Ly thốt ra cái tên này, giọng nói trầm thấp đầy sát khí. “Trưởng lão tối cao của Linh Ảnh Kiếm Phái. Kẻ ngụy quân tử danh môn chính phái lại liên kết với sát thủ Ám Lâu để tiêu diệt sư môn ta?”


“Đúng vậy,” Tần Hoài gật đầu, tay lão dùng dao nhỏ khẽ cạo lớp sáp đỏ trên bức thư, để lộ ra những dòng chữ mật mã được viết bằng mực độc đỏ Huyết Mặc. “Lục Quyển Phong thuê phân đà chủ Phong Vô Cực thảm sát phái Tàn Tuyết nhằm chiếm đoạt Vô Ảnh Kiếm Phổ. Bức mật thư này ghi rõ: *'Xóa sạch tàn dư phái Tàn Tuyết, thu hồi Vô Ảnh kiếm phổ dâng nộp bản môn, nếu thất bại tự kết liễu'*.”


“Vô Ảnh Kiếm Phổ thực chất là gì?” Sở Ly hỏi, đôi tai y khẽ giật nhẹ dưới dải băng đen.


“Đó là một môn võ học tà môn chuyên dùng để ám sát hoàng tộc triều đình mà Linh Ảnh Kiếm Phái muốn dùng để củng cố quyền lực vương quyền của mình,” Tần Hoài thở dài, gương mặt lão đầy vẻ u sầu. “Lục Quyển Phong muốn dùng nó để dâng nộp cho Quốc sư đương triều.”


Đột nhiên, đôi tai dưới dải băng đen của Sở Ly khẽ giật mạnh. Tai trái vốn bị ù giảm thính lực năm mươi phần trăm nay tập trung thính lực cực hạn, bắt được một tiếng động cực nhỏ bên ngoài quán trọ.


*Sột... sột...*


Đó là tiếng bước chân nhẹ như lông hồng của một gã mật thám đang áp tai ngoài cửa sổ gỗ ẩm ướt của quán trọ. Gã di chuyển rất nhẹ, hơi thở điều hòa, chứng tỏ là nội gia cao thủ của Linh Ảnh Kiếm Phái đang rình rập.


A Mộc ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được sát khí mỏng manh tràn vào phòng, nàng hốt hoảng đứng bật dậy định ra ngoài đóng cửa sổ gỗ, nhưng Sở Ly nhanh như chớp vươn bàn tay trái ra, giữ chặt lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô bé lại. Y khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng đứng yên bất động.


Sở Ly không dùng kiếm chém để tránh gây tiếng động lớn làm kinh động đến toán lính gác biên phòng gần đó. Y khẽ vươn bàn tay trái rách nát dính đầy vết chai sần, bốc nhẹ một hạt đậu phộng trên chiếc đĩa gỗ sứt mẻ đặt trên bàn. Y vận chân khí Tàn Dương nóng ấm vào đầu ngón tay, nén kình lực cực đại vào hạt đậu thô thô sơ.


*Hưu!*


Với một cú búng tay nhẹ nhàng của ngón cái, hạt đậu phộng xé rách không khí bay đi nhanh như một mũi tên vô thanh, xuyên thẳng qua khe nứt nhỏ của cánh cửa sổ gỗ mục nát.


*Phập! Ực!*


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên ngoài cửa sổ, tiếp theo là tiếng một thân thể nặng nề đổ sụp xuống đất cát mềm mại mà không phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Hạt đậu tẩm chân khí đã găm thẳng vào câm huyệt và đại huyệt của gã mật thám bên ngoài, phong tỏa hoàn toàn kinh mạch khiến hắn ngã quỵ xuống tê liệt vĩnh viễn.


“Có mật thám Linh Ảnh phái bám đuôi,” Sở Ly lạnh lùng nói, y vươn tay lấy lọ Tuyết Sơn Băng Lộ cực lạnh từ ngực áo xám, nhỏ hai giọt sương mai cực lạnh vào hốc mắt trái đang bỏng rát dưới dải băng đen để làm dịu cơn đau đầu dữ dội. “Chúng ta không thể ở lại đây lâu.”


“Sở Ly,” Tần Hoài run rẩy đưa bức mật thư đã giải mã cho y, giọng nói đầy vẻ thúc giục. “Bức thư này còn tiết lộ một tin tức tối mật: Tháng sau, Linh Ảnh Kiếm Phái sẽ tổ chức Đại Hội Kiếm Thuật tại Trung Nguyên để Lục Quyển Phong chính thức nhận chức Chưởng môn chấp pháp. Đây là cơ hội duy nhất để ngươi tiếp cận gã ngụy quân tử này trước khi hắn bế quan luyện thành Vô Ảnh kiếm khí.”


Sở Ly siết chặt bức mật thư dính máu trong tay, đôi mắt mờ đục dưới dải băng vải đen phát ra một luồng sát khí lạnh buốt thấu xương. Con đường báo thù diệt môn của y nay đã có một mục tiêu mới, một kẻ thù khổng lồ đứng đầu danh môn chính phái ở vùng Trung Nguyên phồn hoa nhưng đầy giả tạo.


“Trung Nguyên...” Sở Ly thầm thì, giọng y khàn đặc đầy quyết tâm. “Sư phụ, các sư đệ... ta sẽ dùng máu của Lục Quyển Phong để tế linh hồn mọi người.”


Mộc lão nhân cầm cây chổi tre quét lá gõ mạnh cán bọc đồng xuống đất, khàn giọng quát lớn:


“Phong Vô Kỵ—đệ tử chân truyền của Lục Quyển Phong—đang dẫn đầu hàng trăm sát thủ Ám Lâu phong tỏa hoàn toàn cửa ải biên giới duy nhất dẫn sang Trung Nguyên. Chúng ta phải đi ngay trong đêm trước khi truy binh khép chặt vòng vây!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!